Truyền Thuyết Ngựa Ngọc Núi Đọ - MacDung
macdung 1 ngày và 3 giờ (permalink)
 
MD MEDIA – Độc Quyền - Bính Ngọ nói chuyện ngựa nước Nam
 
 
Truyền Thuyết Ngựa Ngọc Núi Đọ
_____
 
Trong cõi u linh của dải đất phương Nam, nơi hai dòng sông Mã và sông Chu đan dệt nên những dải lụa phù sa trước khi đổ về biển cả, có ngọn núi đất đứng sừng sững như dấu ấn của thời gian sơ khởi: ấy là Đọ Sơn. Người đời sau chỉ nhìn thấy ở đó những vỉa đá basalt trầm mặc hay những mảnh tước cổ xưa của tiền nhân, nhưng trong những trang di cảo khuất lấp bởi bụi mờ lịch sử, Đọ Sơn vốn là "thai tạng" của trời đất. Truyền thuyết kể rằng, vào thuở hỗn mang khi trời đất còn đang phân định cương giới, cóluồng kình khí thuần khiết từ linh mạch nghìn năm đã tụ hội lại ngay tại trái tim của vùng đất Lam Kinh. Chính tại lõi sâu nghìn thước dưới chân núi Đọ, khối thạch ngọc tinh khôi đã âm thầm kết tinh từ những tinh túy chắt lọc qua tầng tầng lớp lớp nham thạch cứng cỏi. Khối ngọc ấy không đứng yên, nó phập phồng nhịp đập của long mạch, hấp thụ linh khí dũng mãnh của dòng sông Mã và sự thâm trầm, bao dung của dòng sông Chu hiền hòa. Suốt hàng vạn năm, hai dòng đại lưu ấy như hai cánh tay khổng lồ ôm ấp lấy Đọ Sơn, không ngừng đổ vào lòng núi những rung động của phù sa và cả những oai linh của ngàn xưa vọng lại. Khối đá ngọc trong lòng núi cứ thế lớn dần, không phải theo kích thước của vật chất, mà theo độ đậm đặc của linh hồn.
Vào một đêm thiên tượng kỳ ảo, khi sao Thần Nông rực sáng chính ngôi và hơi sương từ biển Đông tràn vào bờ tạo thành màn mù sa dày đặc che khuất cả nhân gian, Đọ Sơn bỗng rùng mình rung chuyển. Từ trong hang sâu u tối, tiếng rạn vỡ thanh tao như tiếng nhạc trời ngân vang giữa thinh không. Khối thạch ngọc nứt ra, giải phóng một sinh linh vốn đã được ủ mầm từ thuở khai thiên lập địa: Bạch Ngọc Mã. Con ngựa ấy không mang sắc trắng của vôi, cũng chẳng phải sắc bạc của kim loại. Toàn thân nó toát ra thứ ánh sáng xanh trong của ngọc thạch, mờ ảo như được dệt từ khói sóng sông Mã và bọt trắng sông Chu. Mỗi bước chân của nó chạm vào nền đá basalt đều khiến đá cứng phải mềm lòng, in xuống những dấu ấn vạn trượng của sức mạnh nội sinh. Bạch Ngọc Mã vừa ra đời đã ngẩng đầu hí vang, tiếng hí làm tan biến màn sương mù, khiến vạn vật bừng tỉnh, cây cỏ đâm chồi nảy lộc ngay trong đêm lạnh. Nó chính là hiện thân của ý chí quật cường, được rèn giũa trong bóng tối lòng đất và lên theo sử tích dòng đời.
Ngựa Ngọc không dừng lại ở Đọ Sơn, bởi sứ mệnh nó là tìm về "điểm tựa" xứng tầm với kỳ vóc của mình. Nó nương theo triền núi, băng qua những cánh rừng đại ngàn, hướng về vùng Lương Đà (Lương Mã) xa xôi – nơi có đồi Yên Ngựa đang vươn mình chờ đợi bậc vương giả thực thụ. Sự di chuyển của Ngựa Ngọc không đơn thuần là bước chạy, mà là sự luân chuyển linh khí dọc theo huyết mạch đất nước. Nơi nào nó đi qua, đất đai nơi đó trở nên màu mỡ, lòng người trở nên sáng sủa. Người ta bảo rằng, chính hơi thở Ngựa Ngọc đã làm nảy mầm những hạt giống sự thật giữa cánh đồng những dối lừa, biến những giá trị mục nát ra tro bụi để nhường chỗ cho bình minh văn hóa mới. Khi Ngựa Ngọc đặt chân lên đồi Yên Ngựa, cả vùng Lương Đà (Lương Mã) như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Nó đứng đó, sừng sững giữa trời mây, đôi mắt lấp lánh như hai vì tinh tú nhìn xuống nhân gian.
Ngựa Ngọc không phải là công cụ thế tục, cũng không phải là linh vật riêng cá nhân nào. Nó là biểu tượng của sự trường tồn và khai phóng. Khi khối ngọc nứt ra giữa lòng Đọ Sơn, ấy là lúc hồn thiêng sông núi tự tìm thấy hình hài để hiện về. Sức mạnh của nó nằm ở sự khơi gợi và bảo bọc cho cái đẹp, cái thiện. Người đời sau, khi đứng trước dòng sông Mã cuồn cuộn hay dòng sông Chu êm đềm, nhìn về phía ngọn núi Đọ thâm trầm, sẽ hiểu rằng: Những gì tinh túy nhất luôn cần thời gian để kết tinh trong im lặng. Ngựa Ngọc vẫn đứng đó trên đồi Yên Ngựa, không phải để chờ một vị tướng quân, mà để canh chừng cho những giá trị cốt lõi không bị vùi lấp. Nó như lời nhắc nhở, dù vật đổi sao dời, dù bao lớp bụi thời gian có phủ mờ lịch sử, thì cái cốt cách rạng ngời như ngọc vẫn luôn tuôn chảy trong huyết quản của dải đất này.
Người ta thường đem Ngựa Ngọc so với Xích Thố của người Hoa – tuấn mã của Quan Vũ. Nhưng Xích Thố chỉ là ngựa chiến, còn Ngựa Ngọc là ngựa linh. Xích Thố chỉ có một chủ, còn Ngựa Ngọc là của muôn dân. Nó thong dong mà vẫn vượt trước, không chỉ thắng trận mà còn thắng lòng người.
Mỗi độ xuân về, dân làng dưới chân Đọ Sơn lại tụ hội, thắp hương cầu ngựa hiện về. Trẻ con reo hò, người già chắp tay vọng ngưỡng oai linh của hồn thiêng sông núi.
Truyền thuyết về Ngựa Ngọc chính là một chương sử không lời, được viết bằng linh khí của đá và nước, đời đời bền bỉ cùng non sông, mang theo hy vọng về vận hội mới mỗi khi mùa Xuân chạm ngõ…
“Ngựa hồng đủng đỉnh núi Tràn
Vượt gió băng ngàn mà đến núi Nưa
Ngựa Ngọc thong thả đêm mưa
Hí vang một tiếng, sớm trưa hóa lành.”
(Ca dao dân gian)
 
Sg – 3.2.2026
MacDung
 
 
 
Attached Image(s)
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9