Ngại Buổi Hoàng Hôn

Tác giả Bài
Viễn Phương
  • Số bài : 1177
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.10.2010
Ngại Buổi Hoàng Hôn - 3 giờ
Ngại Buổi Hoàng Hôn
(Truyện ngắn) 

    Chiều xuống chậm trên bến sông cũ. Ngọn gió hun hút thổi qua hàng cây bần, mang theo cái se lạnh của một ngày sắp tàn.

    Ông Lâm dừng bước bên mép nước, nhìn theo con đò đang cập bến. Ánh chiều tà nhuộm lên mái tóc bạc của ông một sắc vàng cam nhạt, thứ màu khiến người ta bất giác nghĩ đến sự mong manh của đời người.
Bao năm tha hương, ông trở về nơi này như một khách lạ. Bến sông vẫn đây, nhưng dường như nhỏ bé hơn, buồn hơn trong mắt một người đã đi gần cuối cuộc đời.
Ông Lâm khẽ thở dài, chậm rãi đặt tay lên lan can gỗ bạc màu. Trong tiếng nước vỗ bì bõm vào mạn đò, ông nghe cả những nỗi niềm cũ tưởng đã gửi lại trong quá khứ.
Một giọng nói nhẹ nhàng phía sau cất lên:
-Lâu rồi mới thấy có người đứng đây lâu vậy.
-Chờ ai hả ông?
-Ông Lâm quay lại.
Một người phụ nữ khoảng ngoài sáu mươi tuổi, dáng nhỏ nhưng ánh mắt sáng và hiền, đang chậm rãi đặt một bó hoa dại lên bến nước.

Bà mỉm cười:
-Tôi ra thăm chỗ cũ,.. thăm người đã đi xa.
Câu nói đơn giản nhưng khiến lòng ông Lâm chùng xuống.
-Ông gật đầu, đáp lại bằng ánh mắt đồng cảm.
Hai người, hai cuộc đời, hai vết thương cũ, lại gặp nhau đúng lúc hoàng hôn.
   Họ cùng ngồi xuống chiếc ghế gỗ dưới tán bần. Gió chiều chậm rãi luồn qua những kẽ lá, mang theo mùi hương nắng phai cuối ngày.
-Tôi tên Hòa.
-Trước đây tôi hay ra bến sông này đợi chồng đi đánh cá về. Giờ ông ấy mất rồi…
-Tôi vẫn quen ra đây, như thể mỗi chiều ông ấy vẫn đang chèo đò trở lại.
Ông Lâm lặng người. Ông hiểu cảm giác ấy. Ông từng có một người để chờ, nhưng chính ông đã để vuột mất vào thời tuổi trẻ bồng bột. Định mệnh cho ông sự nghiệp, nhưng lại lấy đi tình yêu đầu.
-Tôi cũng… từng đợi một người, ông nói, giọng chậm và thấp.
-Đợi đến lúc nhìn lại, đã chẳng còn ai để đợi nữa.
Hai người già trầm ngâm. Nắng đã gần tắt, chỉ còn lại một vệt sáng chênh chếch trên mặt sông, chập chờn như kí ức.
-Con người ta lạ thật, bà Hòa khe khẽ cười.
-Đi qua bao sóng gió mà đến cuối đời vẫn ngại… buổi hoàng hôn của chính mình.
Ông Lâm nhìn ra xa, nói như tự sự:
-Hoàng hôn nào mà chẳng buồn?
-Chỉ khác là… mình có đứng lại để nhìn nó cho trọn hay không.
Gió khẽ kéo những lọn tóc bạc của bà Hòa bay nhẹ. Bà cúi xuống nhặt một chiếc lá bần rơi, xoay nó trong tay như xoay lại chuyện đời mình.
-Ông biết không?
-Tôi sợ đêm mưa. Mỗi lần mưa, tôi lại nằm nghe mà tưởng như tiếng chân ai quay về. Người ta bảo tôi đa cảm, nhưng đến tuổi này rồi, trái tim vẫn còn biết nhớ thì cũng là may.
Ông Lâm bất giác mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, rất hiền:
-Cũng như tôi. Mỗi lần gió thổi, tôi lại nghĩ nó mang theo tiếng gọi của người xưa. Già rồi mà vẫn yếu lòng.
Trời bắt đầu sẫm lại. Mây dày lên, ánh hoàng hôn trôi dạt sang màu tím nhạt. Bến sông bỗng trở nên vừa mênh mang vừa gần gũi lạ thường.
Họ không nói nữa. Chỉ cùng ngồi nhìn mặt nước gợn sóng, cùng nghe tiếng con đò khua mái chèo xa dần. Một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi của hai tâm hồn đã từng chịu nhiều bão giông.
Lát sau, bà Hòa đứng dậy:
-Thôi tôi về.
-Ngày mai chắc tôi lại ra đây nữa.
-Nếu ông không bận thì… ghé đây cùng tôi. Mình già rồi, có bạn để nói chuyện cũng vui.
Ông Lâm nhẹ gật đầu. Trong mắt ông, ánh chiều tắt dường như đã bớt buồn đi một phần.
-Tôi sẽ đến.
-Cảm ơn bà… đã cho tôi thấy hoàng hôn không phải lúc nào cũng đáng sợ.
Bà Hòa cười, nụ cười ấm như nắng muộn:
-Hoàng hôn buồn vì mình đứng một mình thôi. Có người bên cạnh thì… trời nghiêng cũng chẳng sao.
Bóng bà khuất sau rặng tre đầu con dốc. Ông Lâm nhìn theo, lòng bỗng nhẹ nhàng đến lạ. Ông đứng lại nơi bến thêm một lúc, ngắm mặt nước cuống quýt ôm lấy chút nắng cuối cùng.
Hoàng hôn hôm ấy, tưởng buồn, lại hóa ra rất dịu.
   Đêm đó, ông Lâm trở về căn nhà nhỏ mới thuê gần bến sông. Căn phòng đơn sơ, chỉ có chiếc giường gỗ và cái bàn trà cũ, vậy mà ông thấy ấm hơn mọi ngày. Gió đêm luồn qua khe cửa, mang theo vị hơi nước quen thuộc của dòng sông quê hương. Ông nằm xuống, nhưng mắt cứ mở, nghĩ mãi về người phụ nữ tóc bạc với nụ cười ấm dịu.
“Không biết ngày mai bà ấy có ra bến sớm không,” ông tự hỏi. Bất giác, chính ông cũng bật cười. Đã bao năm rồi, trái tim ông mới biết chờ đợi một điều gì đó nhẹ nhàng đến thế.
Sáng hôm sau
Ông Lâm dậy sớm, tự pha cho mình một tách trà. Hương trà nóng quẩn quanh trong gian phòng lặng lẽ, làm ông nhớ đến những buổi sáng xa xưa, có người từng pha trà cho ông mà giờ chỉ còn lại trong kí ức. Ông chỉnh lại áo sơ mi, vuốt mái tóc bạc và bước chậm ra bến sông.
Bà Hòa đã đứng đó. Không ngồi, không buồn, không đăm chiêu như hôm qua. Chỉ đứng, nhẹ như sương mai, tay cầm bó hoa dại mới hái.
-Tôi tưởng hôm nay bà không ra, ông Lâm lên tiếng.
Bà quay lại, nụ cười hiền như phủ lớp nắng mỏng:
-Tôi cũng nghĩ hôm nay… không chắc ông tới.
Cả hai bật cười, một tiếng cười nhẹ, không giấu được sự vui mừng đơn giản nhưng thật lòng.
Họ cùng ngồi xuống ghế gỗ cũ. Con đò sáng nay đi nhanh hơn, nước ròng lộ ra những bãi bùn đen, tiếng chim ríu rít từ bờ tre vọng sang.
-Hôm qua ông nói ông… từng đợi một người, bà Hòa chậm rãi hỏi.
-Người ấy giờ ở đâu?
Ông Lâm nhìn mặt sông đang trôi, như nhìn vào chính quá khứ mình.
-Bà ấy mất rồi. Lâu lắm rồi,…
-Chúng tôi chưa kịp nói với nhau lời cuối.
Bà Hòa đặt bàn tay gầy nhưng ấm lên khẽ tay ông.
-Cuộc đời… ai mà chẳng có điều chưa kịp.
Ông Lâm cảm nhận được sự an ủi không lời trong cái chạm nhẹ đó. Và ông cũng đặt tay lên bàn tay bà, không né tránh như những người già thường hay ngại.
Những ngày kế tiếp
Họ gặp nhau mỗi chiều. Không hẹn trước, nhưng chiều nào hoàng hôn buông xuống, hai người lại xuất hiện đúng lúc.
Họ kể cho nhau nghe những chuyện rất đời, những bữa cơm thời nghèo khó, những chuyến đò ngày mưa gió, những quyết định bồng bột tuổi trẻ để rồi tiếc nuối cả nửa đời.
Thỉnh thoảng, bà Hòa mang theo bánh lá hay trái ổi trong vườn. Ông Lâm mang theo vài quyển sách cũ, một chiếc khăn len để bà quàng khi trời lạnh.
Họ nói với nhau nhiều chuyện, nhưng tuyệt nhiên không ai hỏi quá sâu. Người già hiểu rằng, có những nỗi đau chỉ cần lặng lẽ chia sẻ bằng sự hiện diện, không cần phải đào bới bằng lời.
Một buổi chiều trở gió
Trời đổ mưa bất chợt. Cơn mưa cuối năm lạnh và dai dẳng. Bà Hòa co vai lại dưới mái hiên còn ông Lâm thì vội phủ tấm áo mưa mỏng lên vai bà.
Họ cùng trú mưa, ngồi sát bên nhau, nghe tiếng nước ào ào phủ xuống mặt sông.
Ông biết không…
-Tôi sợ mưa lắm,...
-Mỗi khi trời mưa, tôi nhớ ông ấy nhiều lắm. Nhớ cái dáng người thấp thoáng đạp nước quay về.
-Tôi cũng sợ mưa, ông Lâm nói,…
-Vì mưa làm người ta nghĩ nhiều hơn mức nên nghĩ.
Bà bật cười, nhưng một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống. Ông Lâm nhẹ nhàng đưa tay lau.
— Đời người mấy mùa mưa nữa đâu,…ông nói khẽ.
Và đó là lần đầu tiên họ nắm tay nhau thật lâu.
  Tối ấy, khi về nhà, bà Hòa ngồi thật lâu trước bàn thờ chồng. Bà đặt bó hoa dại ban chiều xuống, thắp hương, rồi nói thật nhỏ:
-Mình à… tôi gặp một người có nỗi buồn giống tôi. Chắc ông cũng không muốn tôi suốt đời một mình đâu, phải không? Tôi chỉ muốn có người để cùng đi nốt quãng đời còn lại… Không phải để thay ông, mà để tôi đỡ cô đơn.
Nén nhang cháy đỏ, khói mỏng bay lên như một sự đồng ý từ xa xăm.
Còn ông Lâm, trong đêm hôm đó, đứng rất lâu bên cửa sổ, nhìn mưa trút xuống phố xá.
-Ông nghĩ,..
-Hóa ra, sau tất cả những mất mát, người ta vẫn có thể thấy ấm áp… chỉ cần một bàn tay.
 
    Những ngày sau, bến sông quen dần với hình ảnh hai bóng người già ngồi cạnh nhau. Không ai gọi tên mối quan hệ ấy, họ cũng chẳng nói lời nào quá đậm sâu. Chỉ lặng lẽ, đủ thân tình để xoa dịu những khoảng trống dài của phần đời còn lại.
Một chiều cuối mùa, hoàng hôn buông xuống chậm lạ thường. Màu trời ngả sang sắc tím bâng khuâng, mây bạc trôi nghiêng như ai đó khẽ đẩy. Con đò nhỏ ghé bến, mái chèo khuấy lên những vòng sóng loang ra như ánh mắt của những người già nhìn về quá khứ.
Ông Lâm và bà Hòa ngồi cạnh nhau trên ghế gỗ cũ. Không nói, không cần nói.
-Hôm nay,… trời đẹp quá, bà Hòa khẽ mỉm cười.
Ông Lâm gật nhẹ:
-Lần đầu tiên tôi thấy hoàng hôn… không còn đáng sợ nữa.
Họ nhìn mặt nước trải dài trước mắt, để mặc cảm xúc trôi theo từng đợt sóng lăn tăn. Một con diệc trắng lạc lõng bay ngang, bóng nó in xuống sông, kéo dài thành một vệt mảnh như sợi tơ trời.
Gió đưa mùi hoa bần thoảng qua. Bà Hòa khép nhẹ tà áo len lại, nhưng không rút tay khỏi tay ông. Cái nắm ấy không chặt, nhưng đủ để nói rằng: ta còn có nhau lúc này.
-Mai ông có ra bến không? - bà hỏi, dù biết câu trả lời.
-Có chứ. Ngày nào tôi còn đi được… tôi sẽ đến.
Bà cười. Nụ cười dịu như tiếng lá chạm vào nhau.
Ánh nắng cuối ngày bắt đầu vỡ vụn xuống mặt nước. Một phần vàng, một phần tím, một phần tan vào mênh mang trời đất. Cảnh vật như nhòa đi, chỉ còn hai bóng người nhỏ bé ngồi bên nhau, giữa buổi chiều nghiêng xiêu mà lòng lại bình yên đến lạ.
Tiếng chuông nhà thờ xa xa vang lên, từng tiếng một, như đánh nhịp cho những giây phút lặng của hai tâm hồn đã chịu nhiều gió nổi.
-Ông Lâm,… bà Hòa gọi khẽ.
-Dạ?
-Đời người… đến cuối cùng, mình chỉ cần một bến để ghé, một người để ngồi cùng hoàng hôn. Vậy là đủ.
Ông Lâm siết bàn tay bà nhẹ như một lời đáp.
Trời dần xuống tối. Không ai đứng dậy. Không ai vội về.
Họ ngồi đó, để buổi chiều tự khép lại, để ánh sáng cuối cùng tan vào bóng đêm như một lời giao cảm sâu xa.
-Rồi mai sẽ có nắng mới.
-Rồi mai họ sẽ lại ra bến.
-Hay một ngày nào đó,.. chỉ còn một người ngồi lại, chẳng ai biết trước.
Nhưng hôm nay,… bóng hoàng hôn,
-Đẹp hơn mọi ngày.
-Đẹp vì có hai người.
-Đẹp vì có một điều chưa gọi thành tên… nhưng vẫn kịp nở như ánh vàng cuối chiều.
     Và dù dòng sông vẫn âm thầm chảy, mang câu chuyện ấy đi, nhẹ như khói, mỏng như mây, nhưng còn mãi trong mỗi buổi hoàng hôn sau này.

Jun 12, 2025
Viễn Phương-OVQ
 
Cảm hứng từ
Ngại Buổi Hoàng Hôn

Ngọn gió buồn tênh đổ xuống đời
Cơn sầu nhân thế cũng buông lơi
Đò ngang tiễn khách lòng man mác
Trĩu nặng hồn đơn giữa đất trời

Hỡi khách tha hương ghé bến nào?
Qua rồi mấy đoạn sóng lao xao
Đăm đăm dõi mắt chân trời vắng
Trút nỗi niềm riêng nhẹ thở phào  

 Vạt nắng tan dần sắc nhạt phai
Chiều hôm lặng lẽ vấn vương ngày
Sông thương mấy khúc chia dòng nước
Ngơ ngẩn con đò gọi nhớ ai?

Cứ hỏi chiều qua nắng có buồn?
Nhìn đời e ngại buổi hoàng hôn
Sợ đêm mưa đổ ru tình chết 
Chiếc bóng người xưa mãi chập chờn
---o0o---
Mây trôi bạc trắng tình đời
Hoàng hôn buông phủ đất trời nghiêng xiêu
Buồn đâu vương vãi cuối chiều
Ru đời đơn giá quạnh hiu cõi hồn

Dec 08, 2018
Viễn Phương-OVQ