Về Nhà, Về Thôi... - MacDung
macdung 4 giờ (permalink)
 
 
Về Nhà, Về Thôi…


____
 
Chiều hôm ấy, sân ga nhỏ nằm nép mình bên triền đồi như vết sẹo cũ trên mặt đất. Nắng cuối ngày rơi xuống từng vệt dài, loang lổ trên nền gạch xám. Tiếng còi tàu rền vang, kéo theo làn khói trắng uốn lượn như ký ức vừa được đánh thức.
Tim cô lạc về nơi bến xưa — nơi tuổi mười sáu từng nở rộ như đóa hoa chưa kịp tàn. Cô đứng đó, giữa đám đông người tiễn kẻ đi, lòng chợt chùng xuống. Gót son hồng ngày ấy giờ đã phai, nhưng vẫn còn in dấu trên con đường nhỏ dẫn ra sân ga.
Ngày ấy, cô vừa tròn mười sáu. Mái tóc dài ngang vai, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ tò mò. Cô hay ngồi bên cửa sổ, nhìn ra sân ga, nơi có thằng nhóc nhà bên — cái thằng lúc nào cũng láu táu, mắt môi nhanh nhảu như gió. Nó hay vác chiếc xe đạp cũ, lưng áo lúc nào cũng ướt mồ hôi, rồi đứng dưới cửa sổ gọi to:
— Ê, đi chơi ga tàu không?
Cô cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng. Rồi cũng leo lên yên sau, tay bám hờ vào vai nó. Chiếc xe đạp lăn bánh, tiếng cười vang lên giữa tiếng còi tàu hú, giữa những chuyến đi và về của người lớn.
Không ai biết rằng, chính những chuyến đi ấy đã gieo vào lòng cô thứ cảm xúc lạ lẫm — không phải tình yêu, cũng không phải tình bạn. Chỉ ngạc nhiên vì tim đập nhanh hơn mỗi khi thấy bóng dáng nó từ xa…
Một lần, khi tàu chuẩn bị rời ga, cô thấy người đàn bà đứng lặng lẽ bên cạnh người đàn ông mặc quân phục. Người đàn bà ấy lau nước mắt bằng chiếc khăn tay, còn đứa con nhỏ thì ôm lấy mẹ, bịn rịn không muốn rời. Cô đứng đó, nhìn cảnh tượng ấy, lòng chợt buồn. Mười sáu tuổi, cô chưa hiểu hết nỗi đau chia ly, nhưng hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí.
— Sao buồn vậy? — thằng nhóc hỏi, khi thấy cô im lặng.
— Tớ không biết… chỉ thấy buồn thôi.
Nó không nói gì, chỉ đạp xe chậm lại, để gió chiều hong khô nỗi buồn trên má cô.
Tháng năm trôi qua như sương mờ trắng đỉnh đồi. Cô lớn lên, rời khỏi thị trấn nhỏ, mang theo những ký ức về sân ga, về chiếc xe đạp cũ, về thằng nhóc láu táu. Cuộc sống cuốn cô đi, như đoàn tàu không điểm dừng. Có lúc cô quên, có lúc nhớ, nhưng chưa bao giờ quay lại.
Cho đến hôm nay.
Cô trở về, không phải vì ai đó gọi, mà vì trái tim đã mỏi mệt. Nó vỗ nhẹ vào buồng ngực, như nhắc: “Đừng lang thang lêu lổng nữa. Về nhà đi.”
Sân ga vẫn vậy, chỉ có thời gian là đổi thay. Những người tiễn kẻ đi vẫn đứng đó, nhưng gương mặt đã khác. Cô bước chậm, đôi giày cao gót gõ nhẹ lên nền gạch. Bỗng, từ cuối con đường, tiếng chuông xe đạp vang lên.
Cô quay lại…
Một chiếc xe đạp cũ, khung sắt đã tróc sơn, đang tiến lại gần. Đạp xe là
người đàn ông — tóc đã điểm bạc, nhưng đôi mắt thì vẫn láu táu như xưa. Anh cười, nụ cười ấy… vẫn là nụ cười của thằng nhóc mười sáu năm nào.
— Về nhà thôi — anh nói, giọng nhẹ như gió.
Cô cười, nước mắt rưng rưng. Không phải vì buồn, mà vì tim đã tìm được đường về…
 
Sg – 8.3.2026
MD
 
Attached Image(s)
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9