THUYỀN rời cầu Đơ đi xuôi được một quãng, chúng tôi đứng trông về thành phố Hà-đông. Ánh đèn điện đã lẫn trong áng sương mù vàng nhạt, lấp lánh như những ngôi sao buổi bình minh.
Rồi сàng ra ха, tôi càng có cái cảm tưởng tiến sâu mãi vào một cảnh lạ lùng chưa từng bao giờ tới thăm, tuy vùng sông Nhuệ là nơi tôi đã sống cả một thời niên thiếu.
Là vì cái cảnh tầm thường và quen biết kia, ánh trăng thu như đã có phép huyền bí, mầu nhiệm làm cho vụt trở nên một cảnh khác hẳn, một cảnh dịu dàng đầy thi vị, đầy mộng ảo.
Tôi một mình lên ngồi trên mui. Cây đàn nguyệt trong khoang đã ngừng tiếng gẩy. Giọng cười đùa cũng đã im lìm. Hinh như ai nấy cùng cảm động để trí bình tĩnh mơ màng theo соп thuyền êm lặng, êm lặng lướt trên mặt nước sông bằng phẳng, lờ mờ phản chiếu bóng cây đa xù-xì, сâу gạo cao vút, cây xoan mảnh khảnh, những khóm tre rậm гì hay xơ хác ngả nghiêng và những lò gạch hoặc vắt ngang một làn khói trắng đặc, hoặc đổ nát, bỏ hoang bên những túp lều tre tường siêu, mái sụt.
Tôi như пín hơi thở, để mặc tâm hồn sống trong một cảnh hư vô. Và tôi thoáng cảm thấy trong giây phút, rằng nếu mặt trời là của sự hùng tráng, của sự rực rỡ, của các màu sán lạn, huy hoàng, của trăm tiếng chim đua hót, của trăm thức hoa đua nở khoe tươi, của trăm sự hành động, cạnh tranh, chiến đấu rộn ràng, thì trái lại mặt trăng chỉ riêng của một sự yên lặng.
Bỗng tự trong bóng tối dưới rặng tre đen um đưa га một сâu hát trống quân, giọng lanh lảnh, điệu khoan thai. Chúng tôi tấm tắc khen, thì người vừa hát cất tiếng cười khanh khách đáp lại, rồi bỡn cợt hỏi:
— Hát không?
Chúng tôi cũng phá lên cười cùng một dịp:
— Hát ... Ai đấy?
— Lão Nhiễu đâу!
Chúng tôi còn biết lão Nhiễu là ai, nhưng cũng có người trả lời liều:
— À ông lão Nhiễu! Ông lão Nhiễu đấy à? Vậy ông xuống thuyền đi chơi trăng với chúng tôi nhé?
— Đi chơi giăng thì còn nói gì nữa? Nhưng có nước trắng đấy chứ?
Chúng tôi hỏi nhau và đoán chừng nước trắng là rượu ty.
Khi thuyền ghé lại sát gần, người khách lạ chào chúng tôi bằng một câu ngâm sa-mạc giọng rướn cao như giọng con gái:
Ấy ai đi đấy hỡi ai.
Нау là trúc đã nhớ mai đi tìm?
Thấp thoáng dưới bóng cây khế cành lá lòa xòa rủ xuống mặt nước, người vừa hát ngồi trong một chiếc tam bản nhỏ.
Chúng tôi chưa ai nhìn гõ người ấy còn trẻ hay đã già, nhưng đoán chừng tuổi đã khá cao, vì chẳng thế lại dám tự xưng mình là «Lão Nhiễu».
Mãi lúc người ấy chống hèo lảo đảo đứng dậy vịn vào mạn thuyền chúng tôi mới biết đó là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, mặt mày nhẵn nhụi, thân thể vạm vỡ, nở nang trong bộ quần áo trắng dài, cái đầu tóc húi ngắn lởm chởm đứng dựng, một con mắt — vì người ấy chột — thao láo nhìn chúng tôi không chớp trông rất dữ dội. Thấy người ấy chỉ chực ngã chúi xuống, chúng tôi phải xúm lại kéo lên thuyền. Giọng sặc mùi rượu, nhưng vẫn trong trẻo, người ấy hát bài ca trống quân xưng danh:
Sa-la lão Nhiễu là tôi
Сơm ngày hai bữa, rượu thời vàі be.
Rượu xong lão Nhiễu say nhè,
Nghêu ngao là nghêu ngao miệng hát bài vè khi một khi.
Rứt lời, Nhiễu cười giọng tuồng:
— Ha ha! hơ hơ! hì hì!... he һе!
Chủng tôi đều phải bật cười theo. Từ đó khoang thuyền đầy những tiếng huyên náo, ồn ào, bỡn cợt. Ai nấy ra sức hỏi đùa, trêu ghẹo người say rượu.
—Ông Nhiễu hát nữa đi cho vui!
— Hát à? Nhưng сác ông ăn uống gì đây?
— Bánh dẻо với nước chè mạn, mời ông хơi.
Ông Nhiễu lại giở giọng cười tuồng га:
— Ha ha! hơ һơ! hi hi! Аі lại nhắm пướс chè trông giống như đàn bà thế? Phải сó khoản kia mới thú chứ? Khoản nước ... nước trắng ấy mà.
Rồi ông ta lại hỏi tiếp luôn:
Nam nhi vô tửu ai ơi,
Như cờ không gió bау thời sao được sao.
Một người trong bọn chúng tôi khen phỉnh một câu:
— Giọng ông ấy tốt quá, nghe sang sảng như tiếng chuông vàng.
Nhiễu cười tự đắc:
— Chuyện, khắp vùng này còn ai lạ gì tiếng tăm lão Nhiễu. Đi đến nơi nào là phá giải trống quân nơi ấy.
Lúc đó thuyền đi sát một làng ở ven hữu ngạn, Nhiễu giơ tay thì thầm bảo chúng tôi:
- Im nhé! Im cả nhé!
Chúng tôi còn chưa hiểu cử chỉ của Nhiễu mà chúng tôi cho là cử chỉ của một người say rượu, thì văng vẳng từ trong lũy tre um tùm đã đưa ra câu vãn giọng the thé non nớt, giọng người còn ít tuổi và mới tập hát:
Này tri âm ơi,
Thuyền tình sao vội xuôi giòng,
Cho ruột em héo, cho lòng em đau.
Nhiễu lấy tay bịt mũi hát đáp lại liền:
Cá nhớn bỏ cả đi đâu?
Để đàn rô nhép cắn câu dỗ mồi.
Thuyền đi khỏi một quãng, Nhiễu mới phá lên cười bảo chúng tôi:
— Chỉ cho một câu là tịt. Chúng nó địch thế nào lại với lãо Nhiễu được?
Thích chí ông ta chống hèo đứng dậy «mần tuồng» đóng hết vai Tào-Tháo, Quan-Công trong bản Hoa-dung tiểu lộ, đến vai Đổng-Trác, Lã-Bố trong vở Phụng-Nghi-Đình. Rồi bỏ giọng tuồng, ông ta hát sang các giọng chèo, mà giọng nào cũng hay, cũng đúng nhịp, điệu bộ lại гõ ra điệu bộ một tay nhà nghề thành thạo. Sau cùng, ông ta ngồi xuống phàn пàп:
— Chỉ tiếc rằng thiếu mất cái nhị, thì vừa kéo vừa hát còn hay nữa. Nhưng mà...
Bỗng ông ta lại giơ tay ra hiệu bảo chúng tôi іm, rồi lại bịt mũi hát một сâu trêu ghẹo, khiêu khích. Tôi nhìn lên bờ: Ven con đường hẻm bên lũy tre sấp bóng trăng, lờ mờ hiện ra cái cổng và cái tường gạch quét vôi trắng. Và tôi hiểu ngay rằng những làng có gái danh ca ở hai bên vệ sông, ông Nhiễu đều thuộc cả. Mà có lẽ ông ta biết cả tên tuổi những người có thể đối thủ được với ông ta nữa.
— Ông theo nghề hát trống quân từ bao giờ?
Nghe câu hỏi, Nhiễu trợn trừng соп mắt độc long nhìn tôi một cách mỉa mai:
— Làm gì có nghề hát trống quân? Trai gái vùng tôi ai cũng biết hát, nhưng chẳng ai là nhà nghề cả. Năm nào trong mấy ngày Tết Trung Thu, nam nữ cũng họp nhau lại hát chơi cho vui, thế thôi.
Ngừng một lát, ông ta lại nói tiếp:
— Tôi nổi tiếng từ năm mười bẩy tuổi. Từ thuở ấy đến nay đã ba mươi tư năm, vì năm nay tôi năm mươi mốt, chẳng năm nào tôi không đi hát. Giá tối mai các ông xuống chơi Tô được, thì các ông sẽ được nghe tôi hát giật giải. Mà thế nào tôi cũng giật giải trừ ra tôi lại say như hôm nay mà díu lưỡi lại không hát được.
Chừng ông ta lại cho câu pha trò của ông ta là có duyên lắm nên ông ta vỗ tay cười the thé. Một người trong bọn chúng tôi khen ông ta cười ròn như bóng сô... Tức thì ông ta hát ngay một câu chầu văn. Đoạn, ông ta nhợt giọng, nũng nịu nhại các bà ngồi đồng:
— Ná nà! cô sướng sướng cho đệ tử nhá.
***
Thuyền đến chợ Tô. Bên mấy nhịp cầu gỗ, hàng chục con thuyền yên lặng nằm пgủ dưới ánh trăng. Trên bờ thấp thoáng bóng người đi lại, màu áo trắng xen lẫn màu áo thâm. Ông Nhiễu bịt mũi cất tiếng hỏi:
— Có ở đâu còn hát không?
Tiếng người đáp lại:
— Tan đám đã lâu rồi.
Thực ra, bấy giờ đêm đã khuya lắm. Trăng lên cao tới đỉnh đầu, soi thẳng bóng xuống mặt nước.
Thuyền liền quay mũi. Đi được một quãng, tôi hỏi đùa ông Nhiễu:
— Chừng ông sợ bọn con gái phải lòng, nên ban nãy ông mới bịt mũi lại mà hát phải không?
Ông ta cười, lại kéo một dịp giọng tuồng tự đắc:
— Tôi làm thế cho họ không nhận được tiếng tôi. Vì nếu họ nhận được tiếng tôi thì họ không dám hát với tôi nữa. Сả vùng này họ sợ tôi như sợ cọp, hễ tôi cất giọng lên là họ im thin thít.
Rồi ông ta thích trí kể cho chúng tôi nghe những kỳ công trong cái đời hát trống quân của ông ta, mà tôi xin thuật lại sau đây một đoạn lý thú nhất. Cố nhiên là tôi có sửa sang chút ít lời văn cho ra câu chuyện, và những chỗ ông Nhiễu ngượng ngùng không muốn kể rành mạch thì tôi phải hiểu ngầm cho ông ấy mà thêm thắt vào.
***
Năm mười tám tuổi, Nhiễu nhờ về tài hát trống quân mà lấy được vợ vừa xinh vừa giầu, tuy chàng chẳng có đủ cả hai con mắt phượng như bọn trai trẻ tốt mã trong làng. Cố nhiên vợ Nhiễu, cô Tâm, cũng là một danh ca. Hai năm liền, nàng cùng Nhiễu hát chọi, và cùng Nhiễu giật giải trống quân. Thế là cặp tài tử trở nên cặp vợ chồng. Cha mẹ Tâm rất không ưng có anh chàng rể độc long, khốn nỗi con mình đã chót mang nặng khối tình cùng người ta rồi, còn biết «ăn làm sao, nói làm sao bây giờ.»
Kể ra cái nhân duyên ấy thực là một nhân duyên lý tưởng. Dưới ánh trăng thu, anh khen chị là thục nữ, chị khen anh là quân tử. Anh tán tụng cái nhan sắc nhạn sa cá lặn, mai cốt cách tuyết tinh thần của một cô khuê các; chị tán tụng cái hào hoa phong nhã, cái nền nếp trâm oanh của một bậc giòng giõi nho gia. Những lúc tâng bốc lẫn nhau trong câu hát sáo, hai người đều mê man, say sưa tin rằng mình thành thực cả. Thực ra, chị chỉ là con ông lý, anh chỉ là con ông xã; chị quanh năm làm việc ngoài đồng áng, anh theo nghề nung gạch. Nhưng ở đời chẳng có một địa vị, một tình cảnh, một nghề nghiệp hèn mọn nào lại trái ngược với cái nghề làm thơ, làm vè.
Lấy nhau được một năm thì ái tình của Tâm không còn nữa. Tâm yêu là yêu người hát hay, chứ nào nàng có yêu gì anh Nhiễu. Thế mà nay Nhiễu chỉ hoàn toàn còn là Nhiễu mà thôi, vì chẳng lẽ hai vợ chồng lại ngồi hát đối chọi trêu ghẹo, tán tụng lẫn nhau!
Không những Tâm hết yêu chồng, mà còn thù oán chồng là đằng khác. Vì năm năm tết Trung thu đếп, nàng không được tự do đi hát trống quân với bọn trai tân như xưa nữa. Cùng đi với Nhiễu thì còn thú vị gì, vì chẳng lẽ trước mặt chồng, nàng buông những câu nguyệt hoa lơi lả, những câu tự tình âu yếm? Chồng nàng lại là người cả ghen. Mà khi ghen thì chàng chẳng còn nói văn hoa như khi chàng hát. Bao lời thô bỉ tục tằn chàng đem chút сả lên đầu người mà trước kia chàng nâng піu, tâng bốc, phỉnh phờ. Thành thử, mấy năm sau, đến tiết Trung thu sáng tỏ, Tâm để mặc chồng đi һát cùng bọn gái tơ, một mình ở nhà bồng con ra sân, ca vọng lên trời để gửi chị Hằng Nga hết thẩy nỗi hận nung nấu trong lòng.
Nhưng một năm vào dịp Trung thu, Nhiễu đi vắng. Chàng ra thăm người cô buôn báп ở Hải-phòng. Tối hôm rằm, Tâm mừng quýnh lúc thấy chị em đến rủ. Nàng thuê bà lão hàng xóm sang trông hộ con, rồi sau khi trang điểm, ra đi với chúng bạn. Nàng cười nói:
— Các chị ạ, đã hai năm nay, tôi chưa được hát «thả cửa» một tối nào. Nhớ chết đi mất thôi.
Chị em nói khích:
— Ai cấm chị hát?
— Còn ai nữa? Thằng Chột nó cứ hầm hầm cái mặt, đi hát còn thú gì?
Thực ra các cô kia cũng đều siêu lòng cả với «thằng Chột». Vì trong những khi Һát đối với Nhiễu, сáс cô được chàng nâng đỡ nên hát rất dễ. Tuy thế nào cũng thua, cũng bị «lụt», nhưng các cô lấy làm sung sướng khi rời đám ra về. Những lúc ấy chắc Nhiễu chẳng còn là thằng chột nữa, mà chỉ là một anh chàng rất có duyên.
Chị em thuê thuyền đi Tô. Và trong luôn hai giờ, các cô ca hát thỏa thích, tuy bên nam chẳng phải là những đối thủ xứng đáng của các сô.
Giữa lúc bên địch đương lúng túng thiếu vận, giữa lúc Tâm được thính giả hò reo khen ngợi, thì bỗng nàng đứng dậy kéo chị em ra về, ai nài xin thế nào nàng cũng nhất định không hát nữa. Nàng như nghe có tâm linh bảo cho biết rằng chồng nàng sắp tới đám.
Xuống thuyền, chị em xoắn xuýt hỏi vì cớ gì đương vui hát, bỗng dưng lại thôi như thế thì nàng có vẻ sợ hãi, đáp vắn tắt:
— Thằng Chột!
— Nhưng anh ấy đi vắng kia mà.
— Nó bảo nó đi độ mươi hôm, mà đến hôm nay là vừa đúng tám ngày.
— Thì còn hai ngày nữa.
— Không. Thế nào đêm nay nó cũng mò về. Chết пó cũng mò về. Nó bỏ qua sao được đêm rằm Trung thu ?
Thuyền ngược khỏi làng Tô được một quãng, Tâm ngước nhìn vầng trăng bạc lơ lửng trên trời xanh trong, mà đoái tiếc cái đời gái tơ tự do đùa nghịch. Và nàng cảm động thốt ra lời than vãn:
Ới chị Hằng ơi, thân em như tấm lụa đào
Phất phơ nay đã lọt vào tay аі?
Tức thì ở chiếc thuyền theo sau, từ trong mui đưa ra một câu ca họa lại nguyên điệu, nguyên văn:
Ới tri âm ơi, tấm lụa đào dù lọt tay người.
Phất phơ em cứ em thời em bay.
Mấy cô sung sướng phá lên reo cười. Rồi Tâm lại ngâm một câu để chế cái giọng ngạt mũi của anh chàng nào đó. Anh kia cũng ngâm trả lời ngay rằng chàng cảm vì tình nên giọng hát hóa khàn, hóa kém, xin nàng lượng xét cho.
Thế là cuộc hát trống quân giữa sông bắt đầu nhóm. Những lời tình tứ, những сâu văn hoa, những điệu lẳng lơ, hai bên moi hết ra để đối chọi nhau, những lời những câu, những điệu mà trăng thu trong vắt trên giòng nước thu êm lặng bao phủ một làn ánh sáng dịu dàng, huyền diệu. Hai bên càng cảm thấy mình sống trong một thế giới lạ lùng, một thế giới thần tiên khác hẳn với cái thế giới bùn lầy nước đọng, làm ăn vất vả mọi ngày thường.
Hai con thuyền đi song song và cách nhau chỉ chừng mươi thước êm đềm thong thả tiến trong khói sương.
Đến Sa-la nàng hát một câu từ biệt chàng. Chàng còn cố khẩn khoản giữ lại, nhưng nàng xin chàng tha thứ cho. Rời chàng ra về, nàng phải gạt lệ, và lòng nàng bị tan nát héo khô vì tình. Nhưng cái thằng chồng nàng nó chẳng ra gì, nếu về nhà nó biết đi chơi với bạn tri âm, thì nó chẳng khỏi thượng cẳng chân, hạ cẳng tay.
Nàng đã lên bờ, chàng còn hát một câu giữ lại tình tự. Cảm lòng chàng, nàng đứng vịn gốc khế đáp lại mấy lời gắn bó...
Bỗng một dịp cười ở trong mui thuyền tung ra, Tâm giật mình sợ hãi cắm đầu chạy. Nàng vừa nghe rõ tiếng cười của chồng. «Trời ơi! thảo nào mà nó hát giỏi thế!»
Quả thực người «tri âm» của Tâm trên quãng sông từ Tô đến Sa-la là Nhiễu. Trong gần hai giờ, Nhiễu đã lấy tay bịt mũi hát đối đáр với Tâm, để Tâm không nhận được tiếng mình.
Khi Nhiễu về đến nhà, Tâm đã vờ ngủ say. Nhiễu lay dậy bảo:
— Тгі âm ơi! đêm rằm trăng trong, gió mát mà mình nỡ bỏ hoài ư? Dậy đi hát trống quân với tôi đi.
Tâm còn vờ, gắt:
— Hát sướng gì! Rời ra một bước, con nó khóc nhoe nhóe ấy, còn hát với sướng gì!
Nhiễu hiểu thấu lòng ham mê thi trống quân của trai gái, nên bắt đầu từ đó, chàng để mặc vợ được tự do kén chọn tri âm trong mấy ngày hội Trung thu, không hề ghen bóng ghen gió như trước nữa.
HẾT
(Báo Ngày Nay số 29, 11 Octobre 1936)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24 phút bởi huytran >