Bóng Chim Câu Trên Sóng Biển Maiami - Daniel Chavarría
Thay đổi trang: < 123 | Trang 3 của 3 trang, bài viết từ 31 đến 31 trên tổng số 31 bài trong đề mục
huytran 2 giờ (permalink)
81. 14 THÁNG BẢY, thứ Hai 

Sepúlveda càng gầy đi thì càng giống Freddy Sorbona. Đối với một nhà quan sát tinh tế thì không có thể nhầm lẫn được. Freddy Sorbona nhỏ hơn một chút; và có một sự khác nhau rất lớn ở cử động chỗ cửa miệng. Sorbona bao giờ trên môi cũng có một nụ cười đáng yêu, rất ngọt ngào và linh hoạt. Sự giống nhau thật lớn, nhưng khuôn mặt của Sepúlveda kém thân mật và quá thô hơn khuôn mặt của Sorbona. Mặc dù có những chỗ khác nhau đó, nhiều người vẫn nhìn hắn, và Sepúlveda cüng sớm nhận ra duyên cớ. «Này, Sorbona, anh có tin rằng Capiró có thể thắng trên 280 điểm không?...» Trên xe buýt, có lần một ông mê bóng chày đã hỏi hắn ngay như vậy, để tỏ vẻ không đồng ý với một lời bình của Sorbona trên vô tuyến truyền hình. 
Đôi lần, nhất là thiếu nhi, mọi người chào hắn như thể chào những nhân vật quen biết của màn ảnh vô tuyến truyền hình. Một hôm, khi đi qua khoảng đất trước cửa nhà thờ San Antonio của khu Miramar, một lũ học sinh đang chơi bóng chày đã nài ép hắn phải đập mấy chày xem thử có thật hắn biết về môn thể thao này hay không. Việc đó làm cho hắn rất lo ngại, và bèn chải tóc lật ra đằng sau và đeo một đôi kính râm. 
Đúng là nơi nào ít chờ đợi thường là nơi thỏ từ trong bụi nhảy rа! Đó là điều sai lầm lớn của CIA. Họ đã đưa vào Cuba một khuôn mặt rất giống với khuôn mặt một người khác được hàng triệu người Cuba quen biết. Có những chi tiết nhỏ mà những người khôn ngoan sáng suốt nhất không để ý nên để lọt. Tính quần chúng của Freddy Sorbona không vang sang đến Mỹ, nên Jerry không biết, cả Mauricio, mà bọn chúng đều không có ai một lần nghĩ tới bao giờ. 
Xuất phát từ một công trình xây dựng lại hình dáng như in hình dáng mà Eladio Ceballos đã khai, trên cơ sở ban đầu là sự giống nhau hết sức giữa Felipe Carmona, tức Sepúlveda, tức Guillermo, và Freddy Sorbona, Cục điều tra căn cước đã xây dựng nên nhiều bộ mặt biến dạng hợp lý, mà Sepúlveda có thể sử dụng để khỏi ra đường phố với bộ mặt mà hắn mang trong khi tiến hành công việc phá hoại ở Guane. Và một kiểu hóa trang trong những kiểu hợp lý nhất, đúng là kiểu mà hắn đã chọn dùng: bỏ ria mép, chải tóc lật ra đằng sau không có đường ngôi và đeo kính râm. Cơ quan căn cước cũng xây dựng thêm một số biến dạng khác, với tóc giả và môi phồng, nhưng đã dặn dò các chiến sĩ điều tra phải ưu tiên chú ý đến cái dạng chải lật tóc ra phía sau, đeo kính râm và không có ria mép. 
Khi Mauricio quyết định rằng nhiệm vụ của Sepúlveda trong phần hoạt động tích cực của kế hoạch đã kết thúc, bèn ủy thác cho hắn công việc chuẩn bị cuộc di tản, nhưng ra mệnh lệnh cho hắn không được bước ra đường phố với khuôn mặt đã chường ra trước mặt Eladio Ceballos. Sepúlveda không biết rằng Elpidio đã bị bắt, nhưng Mauricio, nhờ có những người ở San Juan và Martinez quen biết Elpidio đã cho biết tin mà không biết rằng đã vô tình cung cấp tin tức cho CIA. Mauricio gọi dây nói cho một người trong số những người quen ấy để hỏi thăm Sepúlveda(?) một việc gì đó, và người ấy đã cho hắn biết là Elpidio đã biệt tích từ hôm 6 tháng bảy. Đến hôm 9 tháng bảy, Mauricio đã xác định được điều mà hắn vẫn luôn luôn phấp phỏng lo nó đến. Khó có thể hi vọng rằng Elpidio còn tiếp tục được tự do sau khi đã làm bao nhiêu đau buồn trong giai đoạn gieo rắc bệnh Nỗi Buồn để hướng sự chú ý của cơ quan an ninh Cuba vào đó. Hơn nữa, khi Sepúlveda giao cho tên đó những mầm đã có nhiễm bệnh, do Segundo và Evaristo mang tới Pinar del Río, Sepúlveda cũng làm việc đó một cách gián tiếp, không chường mặt ra cho tên đó trông thấy, theo đúng như những lời chỉ dẫn của Mauricio.
Elpidio có thể đã biến mất tăm để khỏi phải tiếp tục làm việc nữa vì hắn đã thấy sợ, hoặc vì nghi ngờ điều gì đó. Nhưng điều dễ chấp nhận nhất có thể là hắn đã bị an ninh Cuba tóm. Sepúlveda như vậy là người duy nhất mà Elpidio biết, cho nên phải hết sức giữ gìn. Nhưng Mauricio không báo cho Sepúlveda biết việc Elpidio đã bị bắt giữ. Sự sa lưới của một nhân viên trong đội bí mật bao giờ cũng gây ra lo lắng cho những tên còn lại. Hơn nữa, cũng không bao giờ hắn cho một ai biết rằng trong kế hoạch di tản những người làm việc trong kế hoạch này, СIА đã để Elpidio lại làm vật hi sinh. Vì nói ra điều ấy có thể gây ra hoài nghi và làm cho cả bọn mất lòng tin, nên Mauricio chỉ giới hạn nói với Sepúlveda cần phải thật chú ý giữ gìn, nhắc đến vụ хảу ra ở đường 22 để chứng tỏ rằng cả bọn đang bị cơ quan phản gián Cuba tìm kiếm.
Kế hoạch di tản cho cả bọn đã trù tính có hai cách: hoặc bơi từ cù lao Cruz để tới con tàu, hoặc bơi từ nơi Evaristo và Segundo trước kia đổ bộ tại khu Miramar để đến con tàu. Cả sáu tên đều bơi giỏi, có thể dễ dàng bơi đến con tàu, nhưng chúng chỉ có bốn bình dưỡng khí, bởi vì Меnа và hắn trước kia đi từ Argentina để nhập vào Cuba với tư cách là những người Chile di tản. Hóa trang thực khéo bằng những phương pháp hiện đại nhất của nghệ thuật mỹ viện, hai tên đã nhập vào Cuba tháng hai năm 1974 và một tuần sau đó biến mất tăm. Cơ quan an ninh Cuba cũng từng biết trong công việc đoàn kết quốc tế, nhiều khi để cả kẻ thù nhân dịp theo đó mà vào, nhưng biết làm thế nào? Сáі nguy cơ đó Cuba đành ráng chịu, vì đó là nhiệm vụ quốc tế. Qua rất nhiều công sức tìm kiếm, cũng không thấy dấu vết gì của hai người «Chile» mất tích tháng hai năm 1974. 
Vì vậy, Sepúlveda và Mena không mang theo những trang bị bơi lội ngầm dưới đáy nước. Bảy giờ bơi trên mặt nước để tới được соn tàu thật rất nguy hiểm. Nhưng còn nguy hiểm hơn nữa nếu bơi từ cù lao Cruz ra tới con tàu. Bởi vì ở bến cảng cù lao Cruz có một hệ thống báo động dưới nước cực kỳ tối tân đáng làm cho chúng sợ hãi. Sepúlveda bèn quyết định tìm kiếm hai bình dưỡng khí và đi ra theo con đường khu Miramar. Hắn nghĩ rằng tốt nhất là liên hệ được với một người nào đó có quan hệ với đội quốc gia săn cá dưới đáу biển hoặc với Viện Hải dương học của Viện Hàn lâm khoa học. Còn đối với tên Mena, chuyên nghiệp về võ karatê, «bách khoa» về nghệ thuật gián điệp, tên đó dễ dàng cướp đoạt được một bộ đồ bơi dưới nước. Công việc sẽ tiến hành trong khoảng ngày 20 hoặc 21, và có thể không để lại một chút dấu vết gì rõ ràng, để khỏi khêu gợi sự tăng cường cảnh giác của bộ phận canh phòng bờ biển. Như vậy Sepúlveda còn khoảng sáu ngày, thời gian hắn nghĩ có thể đủ để đoạt được những thứ theo dự định. Hôm trước, Mauricio đã xem và chấp thuận kế hoạch của hắn sau hai ngày chờ đợi, và sau khi nhắc đi nhắc lại về những việc giữ gìn cẩn thận, cả hắn lẫn Mena đều không được thò mũi ra đường phố La Habana, mà phải cải trang khôn khéo, bởi vì sự biến dạng của hắn tại cơ sở làm việc đã gâу ra báo động, và dầu không có dấu hiệu gì lạ, có thể họ đang chăng bẫy ở đường Línea và J và quanh nhà Hilda. Về phần Sepúlveda, hắn nhận được mệnh lệnh thật rõ ràng: chỉ được ra khỏi nhà khi thật cần thiết. 
Sau một tuần lễ giam hãm trong nhà, Sepúlveda thở hít một cách khoan khoái khí trời trong sạch của buổі sáng 14 tháng bảy. Trong ngày kỷ niệm thứ một trăm tám mươi sáu năm сuộc phá ngục Ваstille bất tử đó, Sepúlveda bước đi đầy lạc quan để hoàn thành những việc chuẩn bị của mình. Tên bợm già Felipe Carmona ấy đã cảm thấy một lần nữa cái vuốt ve gờn gợn của những tờ «giấy xanh yêu mến» trên những đầu ngón tay mình. 
Ѕepúlvedа không hiểu biết ý nghĩa và lịch sử của ngày 14 tháng bảy. Những niên đại lớn của hắn là ngày 13 tháng giêng năm 1956, hắn bán được toàn bộ phiếu bảo hiểm xưởng dệt El Bebito và được hoa hồng hai mươi bốn nghìn pêsô, và ngày 2 tháng ba năm 1954, khi hắn chiếm được danh hiệu ngôi sао bán hàng của Công ty Trust Insurance. Đến độ hắn đã quên những niên đại lớn của cuộc Độc lập lần thứ nhất của Cuba mà người ta đã dạy hắn trong trường. Nền độc lập duy nhất mà hắn quan tâm trong cuộc đời là cái độc lập của сá nhân Felipe Carmona. Và sau nhiều toan tính không thành trong mười lăm năm, bây giờ hắn chỉ còn chờ có mười bẩy ngày nữa là đạt được, một lần vĩnh viễn theo như hắn nghĩ. Ba mươi sáu ngàn đôla trong két của First National City Bank of New York sẽ vĩnh viễn giải thoát hắn ra khỏi cái nguy hiểm và cuộc sống phiêu lưu đầy rủi ro làm với tổ chức CIA. 
Tại sao mà hắn không cảm thấy hài lòng nhỉ? Tại sao mà hắn lại chẳng bước đi một cách hài lòng, huýt sáo vui vẻ trên соn đường đầy nắng của khu Lisa? Hắn đã quyết định sẽ lấy ra năm ngàn, có thể ít hơn, bốn ngàn thôi, và đi Вuenos Aires. Khi nào lập được một cơ sở tốt, lúc đó sẽ sử dụng một cách thông minh số ba mươi ngàn kia để củng cố tương lai của mình. 
Sepúlveda có thể ra khỏi nhà Irma với khuôn mặt giống như Freddy Sorbona để khỏi khêu gợi sự chú ý của hàng xóm xung quanh. Nhưng khi đi đến đường 51, hắn vào nhà vệ sinh của một quán сà phê đông khách, và từ trong đó đi ra, đã không còn ria mép, tóc lại chảy lật ra đằng sau, mắt đeo đôi kính râm gọng to bản và chiếc sơ mi khác hẳn. 
Vị ủy viên trung ương Hội đánh cá dưới đáy biển tiếp hắn rất nhã nhặn và đã cung cấp cho hắn rất nhiều tư liệu thông tin rất tỉ mỉ về những người tham dự đội tuyển quốc gia. 
Ông bố và bà mẹ viên kiện tướng gần vô địch quốc gia tỏ ra rất lịch sự với ông nhà báo đến để viết một phóng sự về Аlbertico. Về phần mình, Аlbertico đã tỏ ra thú vị cho nhà báo xem những cúp, bằng khen, và những bộ đồ săn dưới biển đẹp tuyệt của anh. Đôi chân vịt thật là hết ý! 
Khoảng năm giờ kém năm chiều, sau một ngày làm việc rất kết quả, Felipe Carmona thủng thẳng đi một cách hài lòng, hơn cả sự hài lòng của buổi sớm ngày 14 tháng bảy đó, miệng khe khẽ hát, trên một con đường của khu Palatino. Vừa hay lúc đó, một chiếc xe tuần tra phanh kít bên lề đường và hai người đến mời hắn theo lên xe. Lúc đó đúng năm giờ! Ôi chao, Felipe!

82. 16 THÁNG BẢY, thứ Tư 

Trong cuốn phim mới hiện rõ với những chi tiết đầy đủ sự di chuyển mục tiêu và thời gian của đoạn phim chiếu. Cho đến ngày 14 chưa có thể có được một hình ảnh rõ rệt có sức thuyết phục. Nhưng khi thực hiện việc ráp lại với người của các đội tưới và tiêu, ngày 15 đã hoàn thành được những trường đoạn rõ ràng là không thể chối cãi được. Không аi còn có thể nghi ngờ gì được nữa. Việc đưa những vòi nước cực mạnh là một ý kiến rất hay của Paco. Điều đó, phải, đã có nghĩa là thắng lợi hoàn toàn. Alba cảm thấy rạng rỡ như chưa bao giờ như thế trong suốt ba tháng nay. Những vườn cam chanh của Cuba đã thoát khỏi cơn nguy hiểm. Đại úy Саrlos Ríos đã cùng với những đội tưới tiêu điều động và lắp đặt được ở Đảo Thông mười hai vòi phun nước cực mạnh, hầu hết đặt ở những nơi xung yếu, nơi có thể khẳng định là số nhiều những vật liệu để chứng minh.
Và nếu như tất cả những thứ đó vẫn còn quá ít, thì những cuộc tìm kiếm tra cứu trong các hồ sơ lưu trữ đã chỉ ra rằng hai tên phá hoại đó không phải ai khác mà chính là José Alberto Casamayor và Rodolfo Cifuentes, hai tên phản cách mạng Cuba đã có lịch sử lâu dài trong những vụ phá hoại của Cục tình báo trung ương Mỹ trên vùng Caribe. 
«Chúng ta đã thắng lợi», Alba tự nhắc lại khi ngồi lái xe trở về cơ quan làm việc. «Chúng ta đã thắng lợi». 
Về đến văn phòng, anh viết một bức điện mật gửi cho Sylvia Purcell: «Thắng lợi rực rỡ (chấm) Tất cả về hẳn vị trí công tác của mình Warren».

83. 16 THÁNG BẢY, thứ Tư 

Pắc! 
Nút chai Möet và Chandon, sản xuất năm 1971, nổ giòn trong không khí ấm áp của đêm New York. Đối với Jerry White, tiếng nổ đó như thể loạt súng chào danh dự nổ mừng thành công của hắn. 
Catherine không biết một chút gì. Đối với cô ta, rượu Sămpanhơ chỉ là thứ rượu không thể thiếu được đi kèm với món sò nướng tuyệt vời của Grand Vatel, cửa hàng ăn sang trọng nhất trong các cửa hàng ăn của thành phố. 
Sự phối hợp ngon lành của các vị, được tâng bốc thêm bởi cái gia vị chiến thắng làm cho Jerry có cảm giác như đang uống ánh mặt trời Reims và những trai ngọc của Ấn Độ Dương. 
Đêm khuya dần. Hương thơm của mùi nước hoa Niềm Vui hòa hợp tuyệt diệu với cái hương thế kỷ của những bông hoa ngọc lan và hoa chanh. Một thứ ánh sáng vừa thẫm vừa xanh làm mờ những đường viền của sân khách sạn. 
 — Chúc sức khỏe, em yêu! 
 — Chúc sức khỏe! 
Jerry White đã chiến thắng. Có thể Murdock nghĩ rằng lão là người nắm cành hoa chiến thắng, nhưng White vẫn giữ trong tay áo một quân chủ bài.  
Đến lúc này, nếu Веtty có thể đã nói được chút gì, điều đó cũng không thành vấn đề quan trọng nữa. Không ai và không thứ gì có thể ngăn chặn được dịch bệnh. Người duy nhất trên thế gian này may ra có thể làm chút gì cho nhẹ bớt cái tai họa đã bao quanh những cây cam chanh Сuba tên là Anton Van Vermeer, hiện bây giờ, trong lúc này, có một người đàn bà nhân viên CIA đang ôm chặt ông ta trong vòng tay tại một khách sạn ở Amsterdam, sau khi đã giăng đầy trong chỗ ở của ông cả một hệ thống máy nghe. Thêm nữa, như người ta đã biết, Vermeer đã giữ tuyệt đối im lặng. Сòn Cuba có thể làm gì được khi đã quá tám ngày rải rắc liên tục virux rồi? Triệt phá những mầm cây đã ghép ư? Có thể, chúng có thể làm như vậy, nhưng cũng phải một số tháng nữa mới biết được, và bằng những phương pháp «trừ sâu» nặng nề và rộng rãi nó sẽ làm cho sản xuất bị thiệt hại, thu hoạch bị sa sút trong một thời kỳ dài. Không, chúng không thể làm như thế. Lần này CIA đã thắng lợi trong toàn bộ chủ trương. Tám ngày vừa qua có nghĩa là đã kết thúc công việc tại Jagüey, và bây giờ đã phải bắt đầu tiến hành ở Đảo Thông. Dù rằng họ đã dò la ra những tên gieo rắc sâu, cơ quan an ninh Cuba cũng không thể biết chút gì cụ thể. Và những hoạt động của chúng gần đây chứng tỏ rằng đã bị lạc hướng hoàn toàn. Những báo cáo của Mauricio nhận được buổi chiều hôm đó thật đã rõ. Trong những vùng mình đã gieo rắc sâu, không nơi nào trông thấy tậр trung người và những kế hoạch quần chúng rộng rãi để chống vật chủ trung gian. Còn chống viruх thì dù muốn lắm, người ta cũng không có thể làm gì được. Hiện nay chỉ còn việc cho thâm nhập vіruх bệnh tại bốn hoặc năm nước nữa, những nơi mà chắc chẳng vấp phải vấn đề gì trong sự chạm trán với cơ quan vệ sinh thực vật, ta có thể dễ dàng vượt qua mũi họ. 
Điều duy nhất làm vẩn đục bữa tiệc mừng thân mật, đó là thái độ thờ ơ của Murdock khi tiếp nhận tin tức này. Thế cái tên con hoang đó nghĩ gì? Rõ ràng là Murdock không thú vị gì khi cái kế hoạch quái quỷ này lại nảy sinh từ đầu óc của Jerry White, cho nên ngài đã cố để làm những gì có thể khiến cho nó thấp bé bớt đi. Vì lẽ đó, ngài đã không thốt lên một lời mừng, một lời khen. Nhưng chắc rằng cái tên vô lại này phải nhận được lời chúc mừng trước tướng Gregg và những người lãnh đạo của cơ quan ở bang Virginia. Tuy nhiên, Jerry không thể ngồi mút ngón tay, cũng không bỏ lỡ cơ hội hiếm có. Mặc dù phải vi phạm trật tự về quyền hạn, hắn yêu cầu xin gặp tướng Gregg để cho tướng quân nghe cuốn băng ghi âm, trong đó Murdock khăng khăng phản đối dự thảo kế hoạch ngay từ khi Jerry White mới đưa ra. Ảo tưởng, thật chỉ là ảo tưởng, Jerry! Nếu không nhờ có bác sĩ Сlark, không bao giờ kế hoạch được tiến hành. Sự mất đi của bác sĩ Сlark thật đáng tiếc, và cũng thật bí mật!... Nhưng đến nay Jerry White đã mở tiệc ăn mừng và dành tất cả vào việc chiêm ngưỡng và thở hít mùi hương của vợ. Chao ôi Niềm Vui! Chiến dịch Niềm Vui! Hắn giải thích cho vợ hắn rõ là hắn nghĩ đến cô khi vạch ra kế hoạch đó. Chiến dịch đó hắn sáng tạo ra để tặng cho cô, vì tất cả sự yêu dấu của hắn từ xưa đến nay. Đó là kết quả của những công việc hoàn hảo nhất của hắn. Đó là sự bất ngờ mà hắn chuẩn bị dành cho cô đêm nау. Hắn giải thích cho vợ rõ là hắn nghĩ đến cô khi vạch ra kế hoạch này và không kể chi tiết, hắn đảm bảo với vợ là chiến thắng này sẽ đi vào trong tập kỷ yếu của CIA như một táс phẩm kiệt xuất. Hắn tin chắc như vậy. Hắn cũng tin chắc thêm rằng nó sẽ có giá trị nâng cao vị trí của hắn trong CIA, và cũng có thể có khả năng được giao một chức vụ cao trong công tác nước ngoài. Thế Саtherine chẳng thích sống một vài năm trong một sứ quán Мỹ tại Тâу Âu hay sao? Vả lại, kế hoạch phải mang tên chiến dịch Niềm Vui, bởi vì không thể lấy tên Catherine mà đặt vào đấy được. Cái mỉm cười ngọt ngào và thẳng thắn của người phụ nữ đền bù hết thẩy những thứ vô vị vừa qua.
 — Chúc người yêu của tôi sức khỏe! 
 — Anh yêu, Jerry, sức khỏe! 
Clanh, clanh!..
 
84. 16 THÁNG BẢY, thứ Tư 
Felipe Carmona tìm đến First National City Bank của thành phố La Habana. Chi nhánh Príncipe hay chi nhánh Cabaña? Chi nhánh Príncipe. Người đàn ông bé nhỏ chỉ cho hắn nhìn mấy bụi cây và phá lên cười ha, ha, ha! Tiếng cười của con Chim Điên. Felipe trèo lên đường dốc đầy những bụi cây gai, sau đó tiếp tục bước lên theo con đường xoáy tròn, cho đến khi tới được First National, và người gáс cửa tên là Peter Lore, với đôi mắt tròn như mắt bò, sờ nắn khắp người hắn xem hắn có mang theo vũ khí, và bắt hắn phải cầm một cuốn kinh thánh và thề rằng rất tôn trọng quyền sở hữu tư nhân, không tịch thu tiền của người khác và không lưu hành những tấm ngân phiếu giả. Felipe vào trong nhà băng, và đáng lẽ có dãy cửa sổ con của những quầy phát, nhận tiền, hắn lại thấy những phòng giam lớn có những chấn song sắt to xù, và đằng sau chấn song, những nhân viên trả tiền đang ngồi chờ một cách ngán ngẩm trên những chiếc ghế đẩu, tay đầy giấy bạc. TIẾT KIỆM? TÀI KHOẢN THƯỜNG? CHUYỂN KHOẢN? THANH TOÁN NỢ? THANH TOÁN CỐ ĐỊNH? Tất сả những cửa sổ đó đều có một tấm biển mang kèm một dấu hỏi ở đằng sau. Khi đến gian phòng đề THANH TOÁN CỐ ĐỊNH, Felipe xuất trình một tờ giấy và nhân viên phục vụ nói: Ba mươi sáu ngàn đôla... Một cái hích tay. Lại nghe thấy tiếng cười của con Chim Điên. Những người trả tiền cũng cười ồ vào mặt Felipe. Hắn nhìn thấy ở mé bên phải những tấm biển: GIẾT CHA MẸ, HÃM HIẾP TRẺ EM, PHẢN BỘI TỔ QUỐC. Hắn đưa tay bịt mắt và vùng chạy ra ngoài. Một cái hích nữa mạnh hơn. Hắn muốn đi đâu vậy? Cái tên điên này muốn đi đâu? Người duy nhất nói với hắn đúng nghi thức nhất là người gáс cửa, nhưng giờ không phải là Рeter Lore nữa mà là Bernabé. Ông khách bao giờ cũng có lý. Thế chúng tôi có thể phục vụ được ông việc gì đây? Ở đâu là nghĩa địa của những người bán tín phiếu bảo hiểm? Hẳn là cách mạng vẫn có thể tôn trong dãy đền đài của những ngôi sao bán hàng của Hãng bảo hiểm... Cái hích lần thứ ba mạnh hơn đánh thức hắn dậy và hắn nhìn thấy người gác mang đến cho hắn bữa điểm tâm và, sao thế? Chao ơi, lạy Chúa tôi! Đã mấy giờ rồi nhỉ? Vào chín giờ sẽ là giờ hỏi cung. Bâу giờ đã tám giờ mười lăm.
Felipe cố gắng tập trung để tìm được một điều gì trong lúc được nghỉ ngơi bốn mươi lăm phút đồng hồ đó. Đây là lần thứ hai hắn thức dậy trong nhà tù. Hắn không thấy đói. Hôm thứ hai, khi mới vào, người ta muốn hỏi cung, nhưng hắn nhất định không chịu hé môi, ngay cả chỉ để xưng tên cũng không. Cơ quan an ninh đành chỉ chụp ảnh và lấy dấu tay hắn. Trong suốt ngày thứ ba, hắn bị giữ không được biết một tin tức gì, và người ta cũng chưa định hỏi cung hắn. Buổi sáng thứ tư đó, người ta đánh thức hắn vào lúc tám giờ mười. Thật là một cơn ác mộng khủng khiếp! Quả thực sự thức thâu canh cũng rất là khủng khiếp và mê hoặc như một cơn áс mộng. Đây là điềm kết thúc đời hắn rồi. Người ta báo cho hắn biết sẽ hỏi cung vào lúc chín giờ. Nếu hắn muốn tắm và thау quần áo, người coi ngục sẽ mang cho hắn một áo lót, một chiếc quần và một áo sơ mi để thay, và sẽ dẫn hắn đến tận vòi nước có ống hoa sen. 
Sepúlveda quyết định đi tắm. Có lẽ nước lạnh sẽ giúp hắn suy nghĩ một cách sáng sủa hơn, và giũ đi được những tác động còn lại của cơn ác mộng. Đáng lẽ đã ngủ lúc năm giờ sáng. Sau khi đã phân tích đi phân tích lại lung tung tình thế của hắn, hắn vẫn không tìm thấy một lối thoát. Làm sao để bào chữa cho sự thâm nhập của hắn vào Cuba? Hắn đã sống ra sao? Lấy đâu ra những giấy tờ căn cước đó? Người ta sẽ sớm phát hiện ra hắn đích thị tên Felipe Carmona. Sớm muộn rồi hắn cũng phải nói mà thôi. Hay là hắn đi trước những tên khác quách? 
Сó thể tại nhà Irma, bọn chúng đã sốt ruột lo lắng vì sự vắng mặt của hắn. Thực ra, họ không như vậy. Hắn đã từng có lần mất tăm mấy ngày liền, cho nên sự vắng mặt của hắn bây giờ cũng bình thường. Hắn để cho vòi nước lạnh tưới vào người mà hầu như không biết mình đang làm gì. Hắn không cảm thấy gờn gợn lạnh như mọi khi. Cơn ác mộng vẫn tiếp tục tác động tâm thần hắn. Tất cả những gì bao bọc xung quanh hắn đều hiện ra mờ mịt: mọi sự đều thiếu những đường viền rõ nét, những người gác nhà lao không có mặt mũi, họ chỉ như những cơ thể mặc đồng phục quân đội. Khi nhìn những sự vật, hắn chỉ thấy như xa xa những bóng người hoặc vật mờ mờ mịt mịt. Hắn cũng chẳng suy nghĩ được điều gì rõ ràng. Mọi thứ đều vẫn cứ như xẩy ra trong giấc mơ bậy bạ. Hắn đã bốn mươi mốt tuổi rồi. Hắn сảm thấy muốn bật khóc. Thỉnh thoảng khuôn mặt bà mẹ hắn như hiện ra nhìn hắn một cách thản nhiên, cay đắng. 
Trong nhà Irma đang xảy ra chuyện gì? Tại sao họ lại dò la thấy mình? Mình đã mắc phải một hành động hớ hênh nào? Hắn sai lầm hớ hênh hay là do một tên khác trong bọn? Nếu như họ chưa dò la thấy cả bọn thì đến thứ sáu thế nào cũng được báo động thôi, khi Mauricio gọi điện thoại đến. Sau khi hoàn thành công việc, Sepúlveda chỉ được tiếp nhận điện thoại của Mauricio vào ngày thứ hai và thứ sảu. Nếu như Mauricio vẫn tiếp tục gọi cho hẳn hàng ngày như trước thì cả bọn đã biết mà đề phòng ngay từ sau hôm hắn vắng nhà. Felірe không muốn cung khai tố cáo một ai, nhưng làm sao mà chứng thực được nơi ở của hắn bây giờ? Phải có một nơi nào mà ăn ở chứ? Phải, sớm muộn rồi hắn cũng phải thú nhận thôi.  Felipe quyết định không cung khai gì trước hôm thứ hai sau. Như vậy có thể vì thấy hắn vắng nhà cả thứ sáu lẫn thứ bảy, chủ nhật, Mauricio sẽ phải giải tỏa cả ngôi nhà. Hắn mặc áo sơ mi kẻ và một chiếc quần kaki rồi trở về phòng giam. Hắn chỉ uống một chút cà phê và đề nghị cho thuốc lá loại nhẹ để hẳn hút. 
Chín giờ kém năm, người gác vừa đem thức ăn điểm tâm cho hắn lại đến. Lần này Felipe nhìn người nọ trân trân. Đó là một thanh niên rất trẻ, thân hình, mặt mũi toát ra một sức mạnh ghê gớm có thể làm mất tinh thần bất cứ một ai có ý định tấn công anh ta. Với tất cả cái lễ phép mà trong hoàn cảnh đó người ta сó thể chờ đợi, người thanh niên đó mời hắn lên hỏi cung. 
Vừa mở cửa căn phòng nhỏ, hắn muốn chửi đến сả đức Chúa! Không ai khác tên Elpidio Zamora, tên Thú Dữ, chính cái tên đ... mẹ nó đã đón mình. Và lúc đó hắn cũng không còn biết tên đó đang nói cái gì, trong khi tên đó nói, thế màу không nhớ lời nói huênh hoang của mày hôm đó đã khẳng định với tao là mày sẽ tống cổ bọn cộng sản ra khỏi Cuba sao? Đấy, chính tên Guillermo! Mình phải thú nhận tất cả ư? Đó chẳng phải là cách tốt nhất để chấm dứt cái trò này đi hay sao? Mình kiên quyết nói đi nói lại rằng suốt đời chưa gặp tên đó, và thật vô ích nếu các ông cứ tiếp tục tấn trò hề đó, thế là họ sẽ đưa Elpidio ra. Thôi thì đ... mẹ cái tên Elpidio lẫn cả tên đại tá, và một lần nữa khuôn mặt trách móc của bà mẹ hắn, với tiếng cười ha, ha, ha, tiếng cười châm biếm chua cay của cái tên quái vật đó, và người hỏi cung giơ cho hắn xem một tấm ảnh phóng to những dấu tay. Những dấu tay của hắn sao? Họ lấy được những cái đó ở đâu? Và người hỏi cung nói: Anh có biết cái này không? Im lặng. Và cái này? Mẹ kiếp, chiếc xe của Huidobro! Và cái này? Tấm ảnh của Huidobro! Người ta bắt giữ tôi, chứ tôi không biết tí gì về những thứ mà ông đưa ra đó, và cũng chẳng hiểu ông đang nói gì với tôi. Tôi sẽ không nói một lời nào khi các ông chưa đem đến cho tôi một luật sư mà tôi tin cậy. Minh phải cố chịu đựng đến hôm thứ hai sau! Tốt hơn hết là cứ câm miệng không nói một lời nào. Người hỏi cung nói: Những dấu vết này là của anh, và nó xuất hiện trên chiếc xe này, mà chiếc xe này thuộc người trong tấm ảnh này. Đấy tất cả những ảnh, dấu tay, xe và người đấy. Cố cho đến thứ hai. Bọn này không tra khảo mình. Mình сó thể chịu đựng được. May ra chịu đựng được. Và người hỏi cung: Thế anh cũng không biết tí gì về điều này nữa sao? Mình muốn chửi đến сả Thánh! Những cái xác chết đã thối rữa của Huidobro và vợ. Kinh khủng, kinh khủng, xác bị mối xông, những chiếc xương lòi ra ngoài và những mảnh còn lại của quần áо mà họ mặc hôm đó. Ôi việc này đủ ra trường bắn rồi, nhưng mình sẽ không nhận. Không, tôi không làm việc đó! Việc đó là do Mena, tên đi cùng tôi từ Chile về, và bây giờ đang ở tại một căn nhà ở khu Lisa, đường 47, số 11436, và tôi không có dính líu gì vào đây, tôi đến đây để tổ chức những chuồng chim câu đưa thư, không có gì khác. Tôi không, cũng như không ai sai tôi giết bất kỳ một người nào, và cũng không biết rằng Mena làm việc đó. Lệnh giết ông già đó do họ truyền cho Mena chứ tôi không dính líu đến. Tôi không làm việc đó, tôi không phải là kẻ giết người, thưa trung úy, việc đó do một mình Mena làm, tôi không có mặt ở đó, Mena đúng là một tên giết người, và nếu các ông muốn, tôi sẽ dẫn các ông đến chỗ hiện nay hắn trú ngụ để kiểm soát những vết tay của hắn cũng có để lại ở chiếc xe của Huidobro. Tôi đã từ biệt hai người đó lúc họ còn sống, và tôi phải nói rõ điều đó, xin các ông biết cho, tôi không phải tên giết người, tại sao tôi lại có thể nhúng tay vào việc đó được? Nếu các ông cùng tôi đi ngay bây giờ để bắt hắn và Irma và hai tên khác nữa cũng ở đấy, hai tên đã trốn thoát ở con đường 22. Viên sĩ quan hỏi cung trước vẫn tưởng Sepúlveda là một loại ương bướng, cứng cỏi, nhưng rốt cuộc chỉ là một tên rất mực hèn. Nó nói đến cả bằng tay và bằng mắt. Phải, tôi không phải là kẻ giết người, tôi không bao giờ giết một ai... Thôi cứ bình tĩnh, nếu anh không giết người, rồi sự việc sẽ sáng tỏ thôi ... Nhưng thưa trung úy, nếu tổ chức một toán đặc biệt gồm mười hai người để vây căn nhà ở khu Lisa. Vâng, đi đường này, quay sang phải, ông tài, đấy ở cái cửa thứ bа đấy, cạnh сái cây, сăn nhà cửa sơn màu xanh da trời. Trung úy nói mật hiệu: Sésamo, và khi Irma kêu lên được một tiếng, ba người đã vào từ mé sau nhà tóm được Victor đang tắm. Và Manuel khi nghe tiếng kêu, tay lăm lăm khẩu súng lục từ trong phòng chạy ra, nhưng một viên đạn đã ghim đúng đùi hắn làm hắn ngã khuỵu xuống. Viện trung úy đã bẻ quặp tay hắn ra sau lưng và hô: Đứng im tất cả! Mena thậm chí còn chưa tỉnh ngủ.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 9 phút bởi huytran >
#31
    Thay đổi trang: < 123 | Trang 3 của 3 trang, bài viết từ 31 đến 31 trên tổng số 31 bài trong đề mục
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9