Re:Tiểu Thuyết: TIẾNG CHUÔNG THẦN DUYỆT
-
16.05.2026 12:15:31
TT: TIẾNG CHUÔNG THẦN DUYỆT (TT)
PHẠM NGỌC DŨ
11.
Chợt nhớ đến Phượng - Người chủ quán xinh xắn, có duyên đã chụp hình với anh trong cái tết hôm nào. Anh cảm thấy đôi mắt ấy như muốn nói bao điều, nhưng chưa kịp.
Anh mở máy gọi: Alo, Phượng hả em?
- Em đây, trời đất tưởng anh quên em rồi? Anh khỏe cả chứ công việc vẫn thường chứ anh, năm nay có phát triển gì thêm?
- Cảm ơn em, từ hôm ấy về bận rộn chuyện linh tinh, cũng như cúng mở lò của xưởng và cửa hàng nên chưa gọi, chứ nào quên người dễ thương, giỏi dang được.
- Thiệt không vậy anh?
- Thiệt mà. Tính anh chơn chất có sao nói vậy. Hôm anh đi muốn nói thêm với em đôi điều, nhưng hôm ấy có mấy người bạn nhiệt tình quá, nên chưa nói được.
- Bây giờ nói, em cũng rảnh nè.
- Anh không có khoa nói, nên sao thấy vô duyên với em quá.
- Có sao nói vậy, chơn chất mà đầy yêu thương, vậy là tốt nhất.
- Vậy hả, không hiểu sao anh cứ nhớ hình bóng em khi tiễn anh lên xe và anh nợ em chầu cafe em tặng cho anh và các bạn bè trong kỳ tết hôm đó, hình như duyên keo kết đó làm anh cứ nghĩ về em. “Người ơi gặp gỡ làm chi/ trăm năm biết có duyên gì hay không?”
- Anh cũng có hai câu thơ phù hợp quá nhé. Nếu có duyên thì sao, và không có duyên thì sao?
Kể từ đó, họ thường nói chuyện với nhau, cảm tình dành chon nhau nhiều hơn. Có buồn vui gì cũng san sẻ nhau, dẫu xa cách địa lý nhưng vẫn nghe giọng nói tâm tình với nhau.
Như lời hứa với Phượng, Mùng 5/ Tháng năm anh sẽ về, một là ăn tết Đoan ngọ ở quê để nhìn lại cái tết quê nhà có như xưa, hai là sẽ nói hết ý với Phượng thế nào? Anh sắp xếp công việc cho các anh em công nhân ở xưởng, ai xong phận nấy. Tín chịu trách nhiệm nhập xuất hàng, có hóa đơn hằng ngày. Tín là người ở xưởng đã nhiều năm anh rất tin tưởng, biết tính Tín chu đáo mọi chuyện, chỉ có Hùng quản lý dưới cửa hàng chưa thuần thục thôi. Anh dặn dò kỹ lưỡng:
- Tín à, khi sản xuất xong, em giao cho thủ kho và chịu khó mấy ngày chạy xuống cửa hàng Q5 của Quyên, và thăm Hùng bán buôn ra sao, nhớ kiểm tra hóa đơn bán hàng ngày trong 2 cửa hàng, anh có việc gấp về quê 3, 4 ngày. Em chu toàn chứ? Anh sẽ tính thêm lương trong những ngày em phụ việc ấy nhé.
- Dạ, được chef. Cả 2 cửa hàng và xưởng nữa anh hả?
- Ok. Nhớ là sau 9 giờ tối, em hãy về xưởng, nhắc nhở Hùng và Thiệt khóa cửa nẻo cẩn thận, anh có báo với Công an khu vực giúp anh tuần tra quan sát rồi, tuy vậy của mình giữ cẩn thận vẫn hơn. Thời buổi khó khăn không biết đâu là lần.
- Dạ, chef khỏi lo, đó là công việc chung của anh em ở xưởng, em sẽ nhắc nhở Quyên và Hùng khi em quay về.
- Vậy là ổn. Anh sẽ gọi điện mỗi tối nhé. Em nhớ mở máy nghe.
- Dạ, em biết rồi.
Sau khi anh giao việc cho Tín, Việt về cửa hàng, xem Hùng bán mua ra sao? Hùng nè, cháu ra chú bảo:
- Dạ, có việc gì không, chú?
- Có chứ. Nè, chú phải về quê có việc, trên xưởng chú đã giao cho anh Tín và các anh công nhân sản xuất rồi, còn ở cửa hàng, anh Tín sẽ xuống phụ với cháu trong mấy ngày chú vắng nhà, nhớ là mỗi sáng vẫn thường xuyên lau kính, sắp xếp bánh cho bắt mắt, chu đáo và cẩn thận trong bán mua, khi bán xong là ghi hóa đơn hẳn hoi, nếu không dễ quên. Quên một hạng mục là kéo theo sổ sách xuất nhập, rối rắm lắm nhé. Anh Tín sẽ cùng cháu làm trong thời gian chú vắng nhà.
- Vậy là buổi tối con xin nghỉ học bổ túc ở trung tâm?
- Ừ, tạm thời chú gọi điện xin phép cho cháu. Sau đó, con mượn bài vở chúng bạn chép để học lại, ôn thi. Mới đó con đã học sắp lớp 7, nỗ lực vài năm nữa lấy chứng chỉ cấp cơ sở là ổn rồi. Cháu cố gắng nhé, chỉ có học tập sau này mới đỡ khổ thôi. Còn cả Thiệt nữa. Cháu hiểu chứ? Nó cũng đã sắp hết lớp 2. Cô giáo nó vẫn khen, Thiệt chăm học, có tiến bộ. Hôm nay em đã đọc thông viết thạo, rất đáng mừng.
- Cháu sẽ cố gắng cùng anh Tín hoàn thành công việc bán buôn chú giao.
- Nhớ để chế độ mở điện thoại, chú sẽ bất ngờ gọi về. Được chứ?
- Dạ, con nghe lời chú. Mới hơn vài năm con đã biết nhiều, cảm ơn chú đã tận tâm.
- Trưa mùng 3 tháng 5 chú đi, nhớ lời chú dặn cả rồi chứ?
- Dạ nhớ. Cháu ghi lên bảng lịch hàng ngày cho dễ nhớ.
- Đúng rồi, chú vào sẽ kiểm tra nhé.
- Dạ, con nhớ.
Thời gian nhanh quá, mới ngày nào về quê ăn tết Nguyên đán, năm rồi công việc mù đầu bởi nhiều lời hứa hẹn với Phượng, lần này Việt về với một ý thức lập gia đình, so với cuộc đời thì ra mình đã luống tuổi, các con của bạn bè cũng có đứa đã vào ngưỡng cửa cấp 3, các con mấy bạn gái có đứa đã đi làm. Hy vọng sẽ suông sẻ. Quốc Việt cũng hiểu rằng tuy Phượng nhỏ hơn mình gần cả chục tuổi, nhưng đã từng trải cuộc đời, cũng muốn có một gia đình yên bề, cơ sở mình nếu được có cùng chung Phượng nắm tay đi chung đoạn đường còn lại, có lẽ cũng bình an, phát triển không lo lắng gì. Các phụ nữ thời này họ sắc sảo trong lựa chọn hôn nhân. Chẳng ai muốn có tấm chồng còn tay bương, tay chải.
Trên xe, Việt tranh thủ gọi điện:
- Alo, em à anh sắp tới nhà rồi, sáng nay anh sẽ về quán café cùng em, hy vọng em sẽ vui.
- Nói với nhà xe khi nào đến để em ra mở quán.
- Chủ xe nói 6 giờ sẽ đến.
- Vậy anh nhé.
- Ok. Nè, anh đã làm nhẫn đính hôn, nếu ba mẹ không phiền, tiện sẽ làm lễ thăm nhà, được không em? Anh ít thời gian nên hơi cấp tập. Em khéo trình bày với ba mẹ nhé.
- Em sẽ về nói với mẹ trước, nếu đồng ý thì ổn thôi anh. Vậy nghe anh.
Sáng hôm ấy, Phượng trang điểm lộng lẫy hơn anh tưởng, chiếc đầm phối cảnh rất đẹp, lãng mạn và sang trọng. Vốn đã nền nã, đẹp, thêm phấn son càng xinh đẹp, lộng lẫy hơn anh tưởng.
Anh Việt, chuẩn bị xuống xe, hành lý anh có trong thùng dưới xe không anh? Người phụ xe gọi.
- Không anh à, chỉ mỗi balo trên xe thôi.
Chiếc xe ngừng hẳn, Phượng bước ra, đon đả chào:
- Oh, Chào anh. Xe đúng giờ ghê, em cũng vừa mở cửa quán.
- Chào em, vui em nhé.
- Dạ
- Cho anh lý café quê hương.
- Ok
Hai người ngồi sát với nhau như tình nhân đúng điệu. Việt nhắp ngụm café quê nhà ngon tuyệt, có lẽ có bóng dáng của thương yêu và cảm xúc của tình yêu, cũng như sẽ làm lễ đính hôn hôm mùng 6 sắp tới.
- Em có trông mong anh về không?
- Hỏi chi lạ vậy cà? Không trông sao mở cửa sớm, bình thường 6 giờ rưỡi em mới mở quán, ở đây không ai uống café trước 7 giờ.
- Chưa có ai cả em à, vốn anh nhút nhát nên anh nói rất thẳng thắn.
- Chuyện gì đây?
- Bình minh, trời vào hạ còn mát dịu, giờ khắc thiêng liêng đầu ngày mới, anh tặng em chiếc nhẫn với lời cầu hôn chân thành mà trân trọng của anh, được không?
- Wa, anh đã suy nghĩ kỹ càng chưa?
- Nếu chưa anh đâu dám về, anh đã nói với em trong điện thoại, với tuổi này, hết sự nông nổi rồi, chỉ có chín chắn thôi. Còn em?
- Em thích người chăm chỉ làm ăn, mình không còn trẻ nữa, đã qua rồi tuổi mộng mơ, hò hẹn. Thời gian đâu chờ đợi ai.
- Anh rất thực lòng, hỏi em.
- Ok, anh cứ thẳng thắn không úp mở.
- Xin lỗi, ở đây em có người tình chứ?
- Anh hỏi gì lạ vậy? Người em thế này không có chàng nào tán tỉnh ư?
- Tán tỉnh khác với người tình xa lắm.
- Ok anh. Lắm người tán tỉnh, nhưng trong vùng này cở tuổi em là có vợ con rồi. Em không thích những anh chàng nói hưu nói vượn. Em sưu tra là biết tỏng.
- Tuổi xuân con gái, ai cũng muốn có tấm chồng nghiêm nghị, có nơi để tựa bờ vai gầy guộc, yếu đuối cho vững chắc. Cái cần nhất của anh bây giờ là ngưới là có tâm hồn, biết thương người, sống độ lượng với người. Em làm được điều này chứ?
- Với em chân lý là sự thật, anh có dối với em không?
- Không, anh chưa hề nói dối với em, trong những lần trò chuyện với em, lúc nào anh cũng kể chuyện khi anh đang làm việc. Có điều anh băn khoăn là cách đây 3 năm anh có nhận bảo bọc với 2 cháu, anh hứa sẽ giúp các cháu trưởng thành đàng hoàng, em có sẵn lòng điều ấy không?
- Anh không nhớ sao? Khi gọi điện cho em cũng lâu rồi, chắc anh quên anh có nhắc 2 cậu Hùng và Thiệt. Em có nói với anh rằng điều ấy thật tốt. Đâu phải ai muốn cũng được. Anh có cực khổ gì đâu, các cháu còn giúp anh nữa là khác. Tình cảm con người gắn bó bởi tình yêu thương, lòng tôn trọng.
- Ok em, thì ra anh đã nói rồi. Quay lại vấn đề em nhé, em có sẵn lòng nhận chiếc nhẫn cầu hôn của anh không?
- Phượng gật đầu, đôi má đỏ hồng như hơi thẹn thùng nhưng đầy sung sướng.
Quốc Việt lấy chiếc hộp như hình trái tim bọc nhung màu đỏ, bên trong có chiếc nhẫn vàng phía trên hình vuông có khắc chữ PV.
Phượng như run lên, trái tim nhịp đập rộn ràng, trạng thái rất bất ngờ nên có chút hồi hộp, xúc động chẳng lẽ suy nghĩ của mình là đúng. Bình tĩnh lại Phượng nói:
- Anh có băn khoăn của anh, em có băn khoăn của em, anh hiểu chứ?
- Em nói đi.
- Có lẽ, em sẽ gọi đứa em gái ra coi quán, em về nhà cùng anh nói với cha mẹ em?
- Chưa cần đâu, chỉ là cầu hôn và em chấp nhận là được rồi, từ từ chuyện ấy tính sau. Không thể vội vàng, anh uống café, đi ăn sáng cùng em, sau đó anh sẽ về nhà cậu Hai bàn bạc với cậu mợ, chuyện trăm năm, không phải chốc lát em à, được chứ?
- Hay quá anh, em hơi vội vàng, chưa chín chắn, em cứ nghĩ niềm vui về thông báo cho cha mẹ, anh chị em nhưng anh nghĩ cách ấy hay hơn. Người từng trải có khác?
- Quốc Việt cảm thấy vui, ôm Phượng – Phượng lặng im nhắm mắt, một nụ hôn đầu thắm thiết tại quán cafe buổi sáng tinh sương nơi quê nhà.
Mãi đến khi có khách vào uống café sáng, cô ta mới vào làm café. Nắng mới đã lên, ánh nắng tưới tẩm cả mọi vật, thậm chí đã tưới tẩm niềm yêu thương của Việt Phượng từng từng tế bào, phế phủ và mạch máu lứa đôi.
- Anh tính về 3 ngày tranh thủ, để vào sắp xếp việc trong xưởng và cửa hàng, không biết có đủ thời gian không, anh nói với em thế này, em tính sao, trước mắt anh về báo cậu mợ Hai, sắp xếp đến nhà ba mẹ em, thật gọn coi như thăm nhà, ở quê mình lễ nghi là điều quan trọng, đơn giản nhưng trang nghiêm có người lớn đàng hoàng em à. Anh đã gọi thăm dò trước rồi, cậu mợ ủng hộ. Người nhà quê mình trọng lễ nghĩa chứ phẩm vật chỉ tượng trưng, trong đó mỗi khi trò chuyện với em, anh cũng nghĩ đơn giản, nhưng chu đáo. Anh có mang về cặp nhẫn, mình ghé thị trấn mua rượu trà, làm lễ hỏi luôn, có lẽ anh mời cậu mợ Hai, đại diện cho dòng tộc, thầy cô chủ nhiêm thuở anh còn học phổ thông, vài người bạn anh đến nữa nói chuyện, xong mình ra quán mời ăn trưa, tạ ơn. Chủ yếu là vui. Lần này chỉ vậy, sau đó anh sẽ bàn với em, làm lễ cưới cũng đơn giản, nhưng thật đàng hoàng, chu đáo, đời người con gái phải lên xe hoa đường bệ - Một người con gái nếu lập gia đình không được bước lên xe hoa, nỗi mặc cảm ám ảnh sẽ theo chân suốt hành trình đời sống, anh muốn em tự hào với gia đình và dòng tộc. Nếu nhờ được nhà cậu Mơ Hai thì tốt, bằng không anh mướn khách sạn, từ khách sạn đến nhà em rước dâu 2 chiếc xe, gia đình em mướn 1 chiếc đưa dâu về khách sạn. Hôm sau mình vào Sài Gòn luôn, thế là tiện nhất. Anh, trong đó, hồi ấy cũng có đi dự rước dâu đám cưới của cậu công nhân, từ Sài Gòn xuống Cần Thơ rất đơn giản như vậy. Bây giờ tụi nó cũng hạnh phúc bình yên. May là thời bây giờ không cầu kỳ như thế hệ cha ông ngày trước, Em nghĩ sao?
- Còn đãi đằng hai họ trong lễ vu quy chứ anh?
- Ok, lễ rước dâu từ 9 giờ đến 11 giờ. Xong, mình đến thẳng nhà hàng đặt trước, ăn uống xong anh em về khách sạn ở, hôm sau hat sau nữa quay vào Sài Gòn làm việc. Rất gọn và chu đáo. Sính lễ cho cô dâu đầy đủ, cùng với rượu, trầu cau, trái cây và bánh cưới là ổn rồi. Được không em. Ý anh là vậy, gọn gàng, nhẹ nhàng, đừng cầu kỳ cho khỏe.
- Anh tính vậy cũng được. Tạm thời là như thế. Em yêu anh từ những lời chân thành đơn giản, không màu mè nhưng đầy trách nhiệm.
- Tạm biệt em, anh về nhà cậu mợ đây để bàn việc với cậu mợ, nếu được sẽ thực hiện nhanh trong trong lần này để lần sau mình chỉ tiến hành lễ cưới.
- Ok, cũng được anh
Việt về nhà cậu mợ Hai, cảm xúc niềm vui còn lại với Phượng, chị nghĩ về tình yêu và cuộc sống. Thì ra, nếu như dự tính của anh xảy ra hoàn hảo không chút trắc trở nào, là ổn thỏa. Nghĩa là mọi sự đều do duyên mà nên. Thực ra nhất thiết duy tâm tạo, mỗi người trên thế gian đều có định mệnh riêng, ta phải tin vào sự vận hành của tạo hóa rất huyền vi, rắc rối hay đơn giản đều xảy ra từ ý thức. Chưa bao giờ Phượng nghĩ vậy, nhưng mọi việc diễn ra thật nhanh, thật kỳ lạ. Phượng cũng chẳng lường trước.
Phượng gọi điện cho cô em gái:
- Lan à, chị đột xuất có việc, hôm nay em có rảnh không? Em ra quán coi giúp chị vài tiếng đồng hồ để chị về nhà nói chuyện với ba mẹ được không?
- Có việc gì quan trọng không chị Phượng?
- Có chị mới gọi với em, nếu không chị không làm phiền em.
- Hôm nay, em hẹn mấy bạn em đến nhà chơi.
- Thôi, em điện cho bạn hẹn lại đi. Chị cần lắm.
- Được rồi, em sẽ hẹn tụi nó ra quán cũng chẳng sao.
- Em ra ngay nhé.
- Dạ, em đang sửa soạn, trang điểm xong sẽ ra ngay.
- Ok, chị chờ.
Khi niềm vui được dâng lên, Phượng cảm thấy xung quanh quán cái gì cũng làm vui mắt. Khi tâm hồn vui mọi cảnh bên ngoài đều vui. Ngọn gió sớm mát mẻ lạ thường, bức tranh thật sống động của mùa hạ quê hương.
Cô em gái Lan, đậu xe bước vào:
- Hôm nay chị lộng lẫy quá, áo đầm này thật đẹp, nhưng thấy chị thật vui, cả hạnh phúc nữa.
- Hôm nay đặc biệt hơn mọi hôm
- Đặc biệt gì vậy, chị?
- Anh Việt ở Sài Gòn mới về.
- Hèn chi chị vui. Nhưng có gì đặc biệt hơn nữa không? Có phải chiếc nhẫn mới trên tay. Anh đã cầu hôn chị à?
- Chị chỉ gục đầu với nụ cười nhẹ, thanh thoát không thiếu sự sung sướng.
- Lan vội đến ôm choàng chị, chúc mừng hạnh phúc chị nhé. Tết Đoan Ngọ này chị sẽ cùng anh s ánh vai dạo phố thị.
- Ok, thôi được rồi, cảm ơn em chia vui. Chị về nhà đây.
Trên đường về nhà gặp mẹ ba Phượng hân hoan không kể xiết. Suy nghĩ để nói chuyện với ba mẹ thế nào cho hợp lẽ, thâm tâm ba mẹ nào có con lớn trưởng thành nhất là luống tuổi như chị mong có tấm chồng để an thân, đó là chắc chắn. Nhưng đặt vấn đề có vẻ gấp gáp thường cha mẹ sẽ không thích. Họ sẽ không có nhiều thời gian để tự hào, đây là nếp cố hữu của các gia đình nông thôn, cái cao cả hơn là đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc, trong đời sống vợ chồng dài lâu sau này chứ không phải những điều khác.
Thấy xe Phượng vào nhà, ba của Phượng lên tiếng ngay:
- Con à, sao vậy? Có việc gì không?
- Ba à, mẹ đâu rồi?
- Mẹ vừa đi chợ, mua ít đồ mai cúng mùng Năm – Tết Đoan ngọ con à, có việc gì quan trọng lắm không?
- Anh Việt ở Sài Gòn mới về, định qua mùng 6 tháng năm sẽ đến thăm nhà.
- Thế ư, Chuyện trăm năm có gì phải vội vàng?
- Dạ, không ba à. Chuyện ấy là do con bán tín bán nghi, bây giờ con mới hiểu: Anh ấy cương quyết lắm, vấn đề con tưởng anh ấy nói vậy có khi chưa chắc nên chưa nói cho gia đình, hôm qua anh điện về bàn với con như vậy. Sáng nay anh về quán con rồi, anh nói chắc chắn, bởi anh ít thời giờ, xưởng vẫn sản xuất và hàng hóa phải lưu thông nên vội. Con nghĩ chỉ là thăm nhà có họ hàng cho đủ lễ nghĩa, quan trọng là lễ cưới thôi ba, tùy cơ mà ứng biến. Không phải không báo trước mà do anh quá ít thời gian.
- Thôi được, để mẹ về ba sẽ nói lại. Hay là con ra chợ đón mẹ.
- Hay để con gọi thử xem, thời nay dễ mà, chỉ vài tiếng đồng hồ là đủ cả thôi ba. Vừa nói Phượng mở máy.
- Alo, mẹ đây. Có việc gì mà gọi mẹ?
- Mẹ mua xong chưa?
- Chưa, xong mẹ về cũng sắp xong rồi. Có gì con nói chuyện với ba.
- Tranh thủ về liền đi, còn thiếu gì chiều con mua cho.
- Ừ, mà chuyện gì, con nói mẹ nghe cũng được.
- Mẹ về đi, sắp tới mùng 6 anh Việt nói với con làm lễ thăm nhà, Vậy mẹ nhé.
- Trời đất con tôi, con đột ngột quá, ba có nói gì không?
- Đợi mẹ về đây nè.
Quay lại sang ba, Phượng nói tiếp:
- Mẹ sẽ về ngay ba à
- Chờ tí nữa không sao.
Mẹ Phượng vào nhà là nói ngay:
- Chợ vắng hơn mọi năm, mẹ định mua thêm vài trái mít, có ai đến dọn cho vui con à.
- Dạ, muốn mua thêm thứ gì, mẹ nói con chiều nay con ra chợ mua ngay cho. Con cũng mua thêm ít đồ để cúng trên quán café.
- Có gì mà “công chúa mẹ” triệu hồi cấp tập.
- Có, con đã nói với ba rồi.
- Ông à, Phượng nói gì vậy?
- Bà vào nhà đã… Phượng nói: Việt ở Sài Gòn mới về khi sáng, có bàn với nó là làm lễ thăm nhà đơn giản. Tôi thấy gấp gáp quá, việc gì cũng phải có thời gian. Bà nghĩ sao?
- Tôi nghe Phương nói Việt trong đó có một mình, xoay như chong chóng, hết xưởng đến 2 cửa hàng một Quận 5, một Quận 1. Ít thời gian lắm ông à. Thời nào theo thời ấy. Bây giờ “con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đó”, không phải như ông bà xưa đâu?
- Thôi kệ, đơn giản cũng tốt, Ai chê đám cưới, ai cười đám tang. Vậy đi, sau ngày giải phóng, bọn trẻ công nhân mời nhau ăn bánh kẹo tại cơ quan, rồi vỗ tay cũng thành vợ thành chồng, con đàn cháu đống. Làng mình hồi ấy cũng nhiều, thế hệ tôi và bà cũng đã chứng kiến, may là nội ngoại hai bên nhà mình cũng tươm tất nên mình có cưới hỏi trang trọng. Cũng chỉ mới vài mươi năm nay, người ta rước dâu xe đoàn nọ, đoàn kia của những nhà giàu khoe mẻ thôi, chứ cốt lõi của lễ cưới là công nhận sự sống chung của các con cho hai bên gia tộc thôi, chủ yếu là đôi vợ chồng được hạnh phúc một đời. Cái này mới quan trọng.
- Vậy là ông đồng ý?
- Chẳng lẽ mình không bằng lòng. Quay sang Phượng mẹ nói:
- Phượng à, Thằng Việt nó nói vậy lo có kịp không? Hôm nay là mùng 4 rồi, mùng 5 tháng năm là tết Đoan ngọ, ai cũng bận rộn cúng kiến. Người nông thôn của mình gọi là Tết Đoan ngọ mà.
- Dạ, lát con lên quán gọi anh Việt ra thử ảnh có nhờ được ai chưa? Anh có gọi điện về cho Cậu mợ Hai và vợ chồng thầy chủ nhiệm của anh rồi, và những người bạn thân nữa nhưng kết quả con cũng chưa nắm chắc được.
- Vậy con liên lạc với nó thế nào nhé. Không khéo bỉ mặt với dòng họ.
- Thôi con về quán đây, gọi anh ra. Chào ba mẹ con đi đây.
Vừa mừng, vừa lo nhưng Phượng vẫn tin mọi sự sẽ yên thắm, an vui, không trở ngại. Phượng có vẻ hối hả, mới đầu mùa hè, dàn đồng dao ve ngày hạ vang vang trong gió nghe rất vui tai, khi Phượng ngang qua gốc phượng già của con đường một góc trời đã đỏ rực rỡ, tạo cho cô tin tưởng mọi việc sẽ thành công.
Về đến quán, Phượng gọi ngay cho Việt:
- Alo anh, sáng nay anh tới cậu mợ và thầy cô có ổn không anh?
- Tốt đẹp mọi chuyện em à, chiều nay cả nhóm bạn lên uống café quán em. Anh đang ở nhà thầy cô đây, thầy cô mời ăn trưa, nhưng anh xin lỗi về với cậu mợ, mợ nấu cơm trưa rồi, anh ăn cơm trưa với cậu mợ, xong anh tranh thủ là chạy lên em.
- Ok, anh. Mình có ít thời gian còn phải chuẩn bị cho đàng hoàng.
- Đúng rồi. Cảm ơn em.
Sau khi thống nhất với cậu mợ là đơn giản, nhưng trang nghiêm. Nhất là phải có cặp rượu: Vô tửu bất thành lễ. Trên con đường lên quán Phượng, cánh đồng con gái xuân thì sớm mùa hè thu xanh mướt gợn sóng chạy tít tắp đến chân trời, anh cảm nhận như mình trẻ lại.
- Anh à, nắng đầu hạ có gay gắt làm anh mệt không? Em làm ly chanh đá nhé.
- Càng tốt, anh thấy nắng quê dễ chịu hơn nắng Sài Gòn, có gió nhẹ và không gian rộng thoáng, nhờ cây xanh nhiều.
- Sao rồi, anh nói lại em nghe rõ ràng, ghi lại để mua những phẩm vật cần thiết nhất như lời dặn của cậu Hai để cậu mợ hài lòng.
- Cũng đơn giản: Mỗi loại 1 quả, Cặp rượu, cặp trà ngon, trái cây và bánh lễ. Chỉ vậy thôi.
- Thăm nhà mà phải thế à?
- Anh nói với em, anh không nhiều thời gian coi như một lần này, sau đó anh ra lần nữa cưới là xong.
- Vậy không có lễ hỏi sao anh?
- Lễ này coi như gộp thăm nhà và lễ hỏi thành một. Câu mợ nói cho tiện. Thời này người ta đơn giản hóa nhiều rồi em à, không cần phải cầu kỳ, nhất là hoàn cảnh anh. Anh cũng muốn làm cho gia đình em rạng rỡ mặt mày, nhưng công việc kinh doanh không cho phép, lần về lễ cưới mình làm rình rang hơn.
- Vậy sáng nay em nói gì với ba mẹ em?
- Em chỉ nói có cậu mợ và thầy cô và các bạn tới thăm nhà, chứ không nói cũng là lễ hỏi gì cả. Vậy làm sao bây giờ?
- Chiều anh sẽ chở em về trình bày rõ ràng với ba mẹ em để khỏi trách móc anh. Mình chưa rõ ràng nên nói lại cho tường tận, cha mẹ nào cũng thương yêu con cái. Ba mẹ em cũng chẳng bắt tội em đâu. Em tin anh đi. Còn điều này em nhớ nè, tìm giúp 4 người để bưng quả, em có đủ thời gian để nhờ không. Coi vậy chứ khó lắm bởi còn dư âm mùng 5 tháng năm. Giờ tụi thanh niên thích đi chơi lắm.
Bây giờ dịch vụ cho thuê đồ cưới họ có sẵn, nếu được mình lên hợp đồng luôn với cửa hàng dịch vụ cho thuê cả mâm quả và những người bưng quả. Tốn kém tí nhưng chắc ăn em à. Tết nhất, khó có người rảnh lắm, phải không?
- Ok, từ khi nào em chưa biết ra sao, chiều anh cùng em đến nơi cho thuê đồ cưới có khi trọn gói nhanh gọn hơn.
- Ok em, vậy cho xong trước 5 giờ chiều bạn anh lên quán, mình thoải mái thời gian chơi đến tối cũng chả sao. Tết mùng năm có khi mình cũng đi chơi với bè bạn luôn. Cửa hàng dịch vụ lo hết rồi, đúng không?
- Ồ, hay quá anh. Sao anh biết ở đây vậy?
- Thời đại này mình phải cập nhật, Sài Gòn có chắc chắn ở đây cũng có nhưng mình chưa thực chứng nên chưa hiểu, chưa biết. Chiều nay em sẽ biết. Em dắt anh ra dịch vụ cho thuê lớn nhất ở đây, em sẽ hiểu.
- Đâu cần tiệm lớn nhất anh?
- Em sai lầm rồi tất cả những quán lớn nhất bao giờ cũng đầy đủ, chi phí cũng thấp. Vì sao em biết không? Dịch vụ của họ hoàn chỉnh và khép kín, có thể đắc tiền một chút nhưng phục vụ uy tín và đàng hoàng. Đó là tâm lý. Thường người bình dân họ ghé quán bình dân tưởng là rẻ, nhưng thật sự chẳng rẻ bởi họ thường xem mặt bắt hình dong, còn quán lớn vì sự uy tín của họ, họ sẽ không bao giờ có thái độ đó. Tính công bằng khách hàng cao hơn.
- Công nhận anh nhờ kinh doanh mà hiểu ghê luôn.
- Kinh doanh là người tâm lý rất giỏi, một khách hàng đi dò giá trong vài ba câu hỏi là họ biết ngay, ai là người có nhu cầu mua thật sự và ngược lại. Em biết không, khi khách hàng tới em, người ta khôn ngoan lắm, nhất là thời đại công nghệ như hiện nay.
- Thôi được, em sẽ đi cùng anh để biết thêm điều này.
- Ok em. Cũng đã hơn 3 giờ chiều, tranh thủ để về sớm trước 5 giờ chiều, anh còn phải đón các bạn anh, nếu đối đế không có người bưng quả, anh sẽ nhờ các bạn. Anh nghĩ bạn anh sẽ nhiệt tình giúp.
Tuy đường hơi xa. Nắng gay gắt nhưng lần đầu anh chở vợ sắp cưới xinh đẹp, lịch sự anh cảm thấy vui lạ thường, hình như đường rất gần so với Phượng nói. Ngoài thị trấn lớn, dịch vụ cho thuê trọn gói cũng nhiều, áo quần mâm quả cũng khá đa dạng, đủ loại so với anh suy nghĩ. Đây rồi: Dịch vụ cho thuê đồ cưới Hạnh Phúc, mặt bằng rộng lớn, của kính sáng choang. Vào đây em nhé.
Dừng xe trước cửa, người chủ hàng đon đả ra chào:
- Chào anh chị, anh chị cần thuê gì, cửa hàng em sẽ đáp ứng nhanh chóng.
- Tôi muốn thuê 4 mâm quả, để làm đám hỏi. Việt nói.
- Ok anh, còn gì nữa anh à? Ở đây có đủ cả phẩm vật, giá cả hợp lý.
- 4 mâm quả, giá bao nhiêu?
- Nếu mâm quả phải có khay trầu rượu, khay này chú rễ bưng vì đám hỏi. Như vậy anh phải thuê 5 món, 200 ngàn/ ngày.
- Mình có người bưng quả không anh?
- Dạ có, một người, 150 ngàn/ 1 lần cho đến khi nhà trai ra về.
- Vậy anh lo cho tôi 8 người bưng quả luôn nhé.
- Dạ được, anh yên tâm.
Quay sang Phượng, anh nói:
- Em thấy chưa, mọi cái ở đây đều có cả. Phượng gật đầu. Anh nói tiếp với cậu chủ hàng, cặp rượu và trà ngon bao nhiêu?
- Nếu rượu ngoại, tùy loại, trà cũng vậy em đã để giá sẵn anh chi qua đây lựa chọn.
- Thì ra ở đây thật tuyệt. Tôi chọn luôn cặp rượu, trà, anh cho địa chỉ tôi cho người mang đến trước ngày giờ ấn định để nhà mình khỏi lo lắng.
- Phượng à, còn gì nữa không em?
- Được rồi anh, còn trái cây và bánh mình ghé chợ để mua sau.
- Ok em. Anh chủ hàng ơi, anh ghi hóa đơn và sản phẩm đúng như tôi đặt hàng, nhớ là đúng 7.30 giờ sáng ngày mùng 6/ âm lịch, anh có đủ hàng đặt trước để giao cho quán Café Phượng trong ngã ba, mặt tiền trên quốc lộ. Không biết anh biết chưa?
- Dạ biết, thỉnh thoảng bọn em cũng uống café trong quán đó. Hình như chị là chủ quán? Cảm ơn anh chị tín nhiệm cửa hàng. Anh chị tạm ứng trước 50% cho cửa hàng. Mời anh chị qua dùng nước và tôi gửi hóa đơn. Nếu có nhu cầu gì thêm anh chị cứ gọi điện ghi trên hóa đơn, nhớ là phải có thời gian anh nhé.
- Ok bạn. Việt bắt tay và vỗ vai thân tình chủ tiệm, không quên lời cảm ơn.
- Chúc buổi lễ hỏi thật vui và hạnh phúc như cầu mong của cửa hàng Hạnh phúc.
Trên đường chở Phượng về anh chạy rất chậm để tâm tình, trò chuyện. Trên Quốc lộ 1 đoàn xe xuôi ngược cứ nối đuôi nhau rất nhộn nhịp, điếu ấy chứng tỏ mức sống có khá hơn, cá nhân sắm xe nhiều hơn, nhưng ở nông thôn có khuynh hướng học đòi nhiều hơn, trên đường về anh thấy nhiều các bạn nhỏ ngồi nhậu và hát Karaoke. Anh nghĩ rằng: Một là còn nhiều thời gian rảnh, hai là không có việc làm, anh quay sang hỏi Phượng:
- Em à, anh thấy quê mình bây giờ dân khá giả nhiều rồi chứ? Đoạn đường ngắn chưa đến 4 giờ chiều sao các em tụm lại ăn nhậu và hát ca nhiều vậy?
- Em cũng ít ra đường trong vài năm nay từ khi em mở quán. Nhưng đúng vậy anh à, bây giờ các giáo viên, công chức nhà nước, quân đội về hưu có tí tiền cũng ráng cho bằng chị bằng em. Nhà nào cũng sắm dàn máy công suất lớn để mời bạn bè khi rảnh. Nhà có giỗ quảy, lễ lộc, bia bọt suốt từ trưa đến khuya. Em nghĩ ấy chỉ là phong trào. Thời thế nó vậy biết làm sao?
- Thật là rảnh rổi. thay vì ngồi lại ăn nhậu, hát hò làm việc khác có ích lợi phải hơn không em?
- Đúng vậy anh, họ có xu hướng vậy. Anh biết không trong đường làng mình từ quốc lộ về tuốt miệt biển cũng như vậy. Cũng may nhà nọ cách nhà kia hơi xa, chứ không inh tai nhức óc cả ngày. Hôm ở gần nhà ba mẹ mình có bạn thanh niên mới ra riêng làm nhà cách chừng 50 mét, miếng vườn trong, hôm em bị cảm nói Lan coi quán, em về nghỉ cả ngày bức bối lắm, nhờ ba qua nói, họ còn nói có mới hát chứ không có như ông lấy gì hát hò.
Thật là họ khiếm nhã và mất lịch sự.
- Ở Sài Gòn có quy định hẳn hoi, không quá ồn ào, để người chung quanh nghỉ ngơi, buổi trưa phải nghỉ 12 giờ, buổi chiều và tối không quá 10 giờ khuya.
Xe đến quán, Việt và Phượng lại ngồi bàn tán về dịch vụ, công nhận anh ở Sài Gòn mà anh về thuê mướn sành, nhanh chóng thiệt. Chắc là trong đó anh thường giúp người ta về chuyện này.
- Đâu có em, ngày cậu công nhân làm đám cưới dưới Cần Thơ anh chỉ đến một lần, anh nghĩ kinh doanh có nguyên lý chung là cạnh tranh, mà cạnh tranh thì người nào chất lượng hơn, phục vụ tốt hơn sẽ thắng thế thôi.
- Mà nè, anh có áo Vest, cà vạt không?
- À, không em. Dễ thôi, anh gọi điện ra nó đem vào luôn.
- Không thử làm sao vừa vẹn.
- Chuyện nhỏ, mấy ông đó quen rồi biết size gần như chính xác, nghề nào nghiệp ấy mà em.
- Anh gọi liền chứ quên phiền anh à
- Ok em. Cái gì cũng không nên chủ quan, anh gọi ngay đây. Anh lấy số từ hóa đơn gọi: Đầu dây bên kia có tiếng phụ nữ alo:
- Xin lỗi phải dịch vụ cho thuê áo cưới Hạnh Phúc
- Dạ, đúng rồi anh ạ, anh có nhu cầu thuê gì à?
- Không, anh đã thuê rồi, nhưng thiếu, anh báo thêm 1 veston và cà vạt.
- Để em hỏi ông xã em. Anh à có anh mới thuê đồ anh nói chuyện nhé, Dạ alo, anh Việt chị Phượng phải không?
- Ok, anh cần thêm 1 áo vest và cà vạt.
- Ok anh, anh chọn màu sáng hay màu sẫm?
- Màu sáng nhé em, size anh, em đoán được chứ?
- Quen rồi anh. Thôi được em sẽ đem vào 2 cái một màu sáng, một màu tối anh chọn.
- Ok em, cảm ơn, nhớ em nhé
- Dạ, phải nhớ chứ anh, em sẽ mở sổ ghi ngay.
- Cảm ơn anh.
Em thấy không thời đại này cái gì cũng ổn, không như ngày trước, mọi sự dễ dàng hơn ta tưởng.
Lan ơi, em ở quán, chiều tối hãy về chị chạy ra chợ mua mấy phong bánh và trái cây tươi xinh cho anh Việt để mùng 6 này bỏ quả.
Dạ, anh chị cứ đi. Không, anh Việt có hẹn với bạn bè ở đây, chị đi một mình chút xíu là về.
Công nhận thời đại của thông tin, 5 giờ chiều ánh nắng còn vương trên con đường vàng như màu mật, ngọn gió chiều thổi nhẹ làm mát lòng người xa xứ trở lại quê nhà như đã hứa của Việt:
“Anh sẽ về cùng em trong mùa mới
Có bước người chung bước với làng quê
Tay trong nhau trong nhịp bước đi về
Có bè bạn cùng chia vui hạnh phúc”.
Cả bọn ồn ào dừng xe trước quán đồng thanh:
- Chúc mừng bạn Quốc Việt nhé.
- Chúc mừng chuyện gì đây? Việt lên tiếng.
- Còn giả nai nữa, Phượng của ông đâu rồi? Tụi tôi biết tỏng rồi. Một bạn gái nói.
- Phượng đi ra chợ mua ít đồ, mai còn phải đi chơi mùng 5 cùng các bạn nữa mà.
- Sao ông tĩnh dữ vậy?
- Có gì to tát mà không tĩnh.
- Nghe nói mùng mùng 6 này ông hỏi vợ mà, công nhận số ông ngon nghen. Phượng ở đây nhiều người lăm le lắm nhé, ông từ Sài Gòn về cắp được công chúa của làng rồi, ông là số 1.
- À, chuyện vợ chồng cũng như nhà cửa vậy, đâu phải muốn là được. Tôi tính nhút nhát, đâu dám tán tĩnh Phượng, nhưng thật thà có sao nói vậy người ơi, nên cô nàng cũng cảm tình, yêu thương. Vậy thôi. Duyên ai phận nấy các bạn à. Cường đâu không thấy?
- Nó có tí việc ghé học trò, sẽ lên ngay bây giờ.
- Các bạn gọi nước gì uống?
Lan ơi, em hỏi các bạn anh uống gì làm nước đi chứ chắc đi đường vất vả lắm. Cô em vợ tương lai của tôi vừa ra trường, cô giáo tương lai.
- Các anh chị uống gì, ghi ra em mới nhớ,
- Mấy chàng ngự lâm Café, tổng cộng 4, còn thầy Cường tính sau.
Thủy, Liễu, Vân tôi biết rồi, còn các bạn khác tôi chưa biết tên, giới thiệu để thân thiện hơn nhé. Việt nói.
- Hà, Hiếu nói, ông không nhớ Ngọc Hà và Minh Hiếu cùng lớp à?
- Xin lỗi các bạn, tôi đi lâu quá cũng không nhớ. Mặt thì quen nhưng làm sao mà nhớ hết cả tên được, xin thông cảm cho.
- Tôi là Ngọc Hà, và đây là Minh Hiếu hôm nay mới gặp được bạn. Ok chưa?
- Quá Ok nữa là, rất cảm ơn các bạn đến để được gặp nhau. Dễ gì kẻ nam người bắc cùng ngồi lại ôn kỷ niệm xưa? Cường giờ này sao chưa đến. Hà nói:
- Trên đường thầy Cường ghé cậu học trò đàn giỏi chắc mời lên hát hò cho vui.
- Ồ, thầy Cường cũng tuyệt vời vậy à, quán Phượng cũng có Karaoke, bạn bè mình café xong, tôi chạy ra kiếm cái gì ăn nhẹ chơi, tối hãy về nhé. Việt nói
- Được, nhưng đừng khuya quá, ông biết phụ nữ bọn tôi còn nhiều việc cho ngày mai.
Thầy Cường cùng học trò đã đến, trên vai em có mang theo đàn guita, bao da bảo vệ, có lẽ em cũng sợ những người chơi với thầy mình không cẩn thận, em đệm đàn cở nào cũng được. Phượng cũng đã về đến quán. Trên xe trống trơn, nhưng Việt chả lo lắng gì, ghé hỏi nhỏ:
- Sao chẳng có chi hết vậy.
- Mồi lát các em mang đến, một con vịt quay, 1 gà xé phay có cả cháo nữa. Bánh và Trái cây em đem luôn về nhà rồi.
- Tuyệt cú mèo. Vậy ăn nhậu thôi
Phượng chào các anh chị và thầy Cường cùng em trai.
Thầy Cường chào các bạn, xin lỗi đợi sứ giả âm nhạc của tôi. Giới thiệu với các thầy cô và bạn bè: Đây là Thương học trò cưng của tôi lớp 12/ B1 trường huyện mình. Em học quá ngon, đàn cũng không chê được. Lát nữa các bạn sẽ được thưởng thức. Thương khép nép chào các thầy cô.
Cả bọn vỗ tay nhiệt thành lắm. Cảm ơn thầy Cường & Thương.
Thôi gọi cái gì uống thầy Cường và em Thương nữa. Liễu khá khôi hài và mạnh dạn, chiều tối nay ta có dạ tiệc âm nhạc của học trò thầy Cường và dạ tiệc của đai gia Việt từ Sài Gòn về nữa. Nhiệt liệt chúc mừng. Một dãy bàn ghép dài trong quán đã được nối, Phượng không quên phủ tấm vải đỏ đẹp, lịch sự, tất cả đều di chuyển vào bên trong. Thùng bia cũng được Lan chở về. Vịt quay vàng sẫm trông rất bắt mắt được chia hai dĩa lớn cùng với gà vườn vàng ươm cũng chia đồng đều.
Việt lên tiếng rất trịnh trọng: Rất vui và thật bất ngờ chiều hôm nay các bạn rất bận cho tết mùng 5 ngày mai, cũng tranh thủ ghé thăm gặp tôi, tình bạn thật cao cả, chân thành cảm ơn Cường đã thông tin với các bạn để có buổi họp mặt thân mật này.
Liễu pha trò:
- Phượng đâu có quen biết gì sao lại đãi bạn bè ta?
- Có, vì là chủ quán, nên vậy. Được ăn uống vui chơi với nhau còn ‘théc méc’ nỗi gì? Cứ ngồi vào. Chỉ có Lan là còn nhiệm vụ. Mời các bạn. Riêng mời chef Cường có đôi lời cùng toàn thể các bạn. Việt nói.
Thầy Cường rất điềm tĩnh:
- Cho tôi phát biểu vài lời qua nhắn nhủ của vị khách đặc biệt chúng ta: Quốc Việt, ngày mùng 6 tới đây, Việt sẽ có buổi thăm nhà cô dâu tương lai của chúng ta – Phượng chủ quán café Phượng, có nhờ tôi nhắn cùng các bạn bè, trước là ra mắt, sau là ngày mốt mùng 6 tháng 5, ai rảnh mời đến chia vui cùng với Việt Phượng dự lễ thăm nhà và trưa ra nhà hàng ăn tiệc để chung vui, lý do chỉ vậy thôi.
Các bạn ai cũng bất ngờ, nhưng tràn pháo tay chúc mừng cho đôi uyên ương mới này như pháo tết.
Đại diện cho Việt tôi cảm ơn các bạn vì tình bạn đến với nhau, nhất là phụ nữ còn nhiều việc cho ngày mai tết mùng năm. Còn gì nữa mà không nâng ly, Phượng ghé ngang các chị cụng ly và Việt phía nam cụng ly lốp cốp. Tự nhiên các bạn, nào ta cùng uống.
Không khí rất vui, nhất là Phượng & Việt, không ngờ các bạn Việt nhiều đến vậy. Đề nghị các bạn thoải mái, ăn nhậu, hát hò. Coi như chúc mừng sớm. Thương, em mở màn bản nhạc nào vui tươi, em nhé. Cường trịnh trọng.
Dạ, kính thưa thầy Cường và các thầy cô, cũng bất ngờ em được ngồi cùng các thầy cô là niềm vinh hạnh của em và xin chia vui với chú Việt cùng cô chủ quán. Em xin tặng cho tất cả bạn thầy em bản nhạc, như lời chúc tốt đẹp: Thương thong thả dạo đàn, tiếng đàn classic rất điêu luyện và hát rất điềm tĩnh, giọng trầm hòa với tiếng đệm réo rắc ngón đàn thật hay, đến đoạn: “…Trời đẹp và xanh bao la soi khắp lối đường em về, chim én mãn mùa xuân hứa hẹn mùa đông muôn thuở, chim én về xôn xao ta thấy đời cần có nhau…” Em lặp lại và kết thúc bằng những tiếng đàn thật tuyệt. Cả bàn ai cũng ngẩn ngơ. Một tràng vỗ tay đã dành cho Thưởng, ai cũng chúc mừng Thưởng tài hoa quá lại học giỏi hèn chi Thầy Cường đích thân đón.
Thưởng cúi chào với nụ cười hiền lành có chút tự hào.
Việt ngồi cạnh Phượng rất hài lòng. Tính Việt thật thà nên khen tặng Thương hết mực. Thương cảm thấy được các bậc đàn chú khen tặng rất vui.
Hát hò, kể chuyên cũ mới và chuyện đời chuyện người cũng đã hơn 8 giờ tối, các cô xin chia tay để còn trách nhiệm cho ngày mai. Phụ nữ bao giờ cũng vậy, nhất là ở nông thôn, không thể sa đà dù không khí bè bạn quá vui.
Việt đứng dậy, trân trọng cảm ơn các bạn gái, không quên nhắc lại, nếu mùng 6 các bạn rảnh đến với tôi, chúng tôi mời chân thành và hân hạnh đón tiếp. Các bạn nữ tạm biệt ra về, đám bạn nam còn ngồi nán lại nói chuyện rất xôm tụ với nhau, sau 30 phút cũng cáo từ.
Khách về rồi, Phượng và Việt còn ngồi lại với nhau để bàn cho chu đáo.
- Anh à, xe anh đã thuê chưa, nếu chưa bây giờ gọi đi, em tính thuê một chiếc 16 chỗ và 1 chiếc 7 chỗ, em nghĩ vậy cũng đủ rồi, Nếu có dư các bạn đi xe Honda cũng gần, trên đường ra thị trấn có nhà hàng lớn, ngày mai em sẽ gọi đặt chỗ và chọn thực đơn.
- Ok em, em đưa điện thoại dịch vụ xe đây, anh giải quyết luôn, mai mình còn đi chơi cùng các bạn nữa. Anh hẹn với thầy cô chủ nhiêm ở đâu, đón thầy cô về nhà em trước 9 giờ. Cậu mợ Hai nữa, người lớn mình phải đưa đón chu đáo anh à. Việt gọi cho áo cưới Hạnh Phúc: Alo áo cưới Hạnh Phúc.
- Có gì không amh?
- Tôi là Việt đây, ngày mùng 6/ 5 âm lịch, anh nhớ cho tôi 2 chiếc, 1 chiếc 16 chỗ, 1 chiếc 7 chỗ. Đúng 7g rưỡi, chở luôn 8 người bưng quả vào Café Phượng uống café luôn anh nhé.
- Ok anh Việt, xe 7 chỗ nhà có sẵn, xe 16 chỗ để em gọi, nếu không có cũng chịu thôi. Sao anh không nói sớm. Xe em cũng có liên hệ nhiều nhưng không chủ động được.
- Anh thông cảm, tôi quên mất. Anh làm ăn liên hệ được nhiều xe, cố gắng nhé.
Lát sau, chủ cửa hàng gọi lại:
- Xe 16 chỗ kẹt đi chơi mùng 5 hết rồi anh.
- Tôi thuê ngày mùng 6 mà, anh không nhớ sao?
- Mùng 6 còn một chiếc, anh cứ an tâm đúng giờ sẽ có đầy đủ anh Việt nhé.
- Ok anh, cảm ơn chủ cửa hàng nhiều, tiệm lớn nhất thị trấn phải vậy chứ, hẹn gặp lại.
Quay sang Phượng:
- Ok em, coi như xe cộ, người bưng quả, phẩm vật đâu vào đó rồi, còn bên nhà em ba mẹ có mời ông bà và các vai vế lớn không? Nhắc Ba để khỏi quên mất lòng, không mời thì trách mời thì ách, cổ nhân đã nói rồi.
- Vậy đóng cửa quán, tối anh về nhà em nghỉ ngơi, tắm rửa đi cả ngày, về chạy việc tiếp bạn bè cũng mệt rồi.
- Ok, vậy đi.
9 giờ tối, Việt và Phượng về nhà, ba mẹ ở nhà còn thức đợi.
- Việt và Phượng chào ba mẹ.
- Việt hả?
- Dạ, có cả anh Việt nữa ba mẹ à. Ảnh đi cả ngày hôm qua về lo gặp cậu mợ Hai, thầy cô chủ nhiêm ảnh, may quá thuận buồm xuôi gió ba mẹ à, ai cũng đồng ý. Chiều nay, ảnh mời các bạn cũ, nhưng chưa chắc chắn, chỉ có 2 cặp người lớn ăn nói chắc rồi. Ngày mai anh mời 2 cặp bạn bè nữa là ổn.
- Ba à, phía nhà gái, ngày mai đến bác Hai mời 2 bác, chú thím Tư và vợ chồng anh Cả nữa, đủ 4 cặp con nghĩ vậy là ổn.
- Chắc được con à, ai cũng thân thiết mà, chuyện đại sự chẳng lẽ không giúp.
Còn thằng Việt đi tắm rửa ngủ trên phản phòng khách. Việt à, xe pháo các con lo chưa? Ý con sao?
- Thưa bác, con đã gọi điện cho nhà xe, xe 7 chỗ con yêu cầu đến sớm 7 giờ, để đón thầy cô và cậu mợ Hai và các cặp đi họ. Xe khách 8 giờ đậu sẵn. Nếu có các bạn con thì tất cả lên xe 16 chỗ. Sính lễ Phượng lo xong cả rồi. Nói chung, xuất phát từ quán café Phượng, về đây lúc 9 giờ, làm lễ và nói chuyện chừng vài tiếng đồng hồ. Đúng 11 giờ mời ra nhà hàng ăn trưa, trời thương trong ngày đó chắc cũng suông sẻ, bình an thôi.
- Vậy là ổn thỏa mọi chuyện cả rồi.
- Dạ.
Ngày mùng 5 Phượng Việt chạy về nhà cậu Hai của Việt thăm, để Việt giới thiêu cho cậu mợ. Rồi cùng bạn bè dạo chơi, đã lâu lắm rồi lần này về quê cùng các bạn ăn tết mùng 5 tháng 5 vui đáo để. Không ngờ không khí tết trái cây cũng giữ được nét văn hóa làng xã. Nhà ai cũng đầy trái cây, bây giờ phong phú quá, nhiều thể loại nhờ có trái cây miền Nam mang ra.
Chợt nhớ mùa xưa, thương bà ngoại quá. Bà ở ngôi nhà bây giờ cậu mợ Hai sửa lại sang trọng. Ngày đó nhà tranh vách đất lụp xụp, tôi đang cho đàn vịt ăn mấy con rắn nước bắt về từ chuyến thăm miếng ruộng của bà, bà ra thấy đàn vịt sởn sơ, bảo tôi: Ngày mùng 5 tới có vịt cúng mùng năm rồi. Mấy ngày trước mùng 5 bà mải miết săm soi 2 trái mít ngoài vườn, bà bảo chặt cả hai trái to nhất, một bà bán đi một bà để lại, do tôi có hẹn vài đứa bạn thân đến nhà ăn mùng 5. Năm ấy, cây mận đỏ trái ra nhiều, bà ngày nào cũng nhắc tôi hái ra chợ bán. Hai bà cháu quạnh quẽ vẫn sống an lành. Tôi cứ nghĩ hoài về việc học nữa, hay thôi học? Học nữa là tốt nhưng chật vật cho bà quá, gánh nặng tôi có thể làm bà kiệt sức, không học cũng tốt, vào đó nhiều cơ hội học thêm. Khi tôi quyết định vào Nam, bà không ngủ được, sáng bà dậy sớm buồn buồn, nói:
- Khi ông ngoại con còn sống, ông giỏi, làm việc gì cũng được, có thu nhập từ miếng ruộng, miếng đất thổ và hoa lợi trong vườn, ông bà và con sống cũng xong. Ông mất bà hụt hẫng từ kinh tế đến gia cảnh. Bây giờ con lớn tưởng ở với bà, ai ngờ con thích làm ăn xa. Bà không cản con, đi làm xa để có tương lai, còn chỉ một năm nữa là con xong việc học. Bà chưa muốn. Con đi làm xa rồi, ngoại ở với ai? Nhà có 2 bà cháu, cậu mợ ở trên huyện, thỉnh thoảng mới về thăm, đau yếu làm sao, con?
- Tôi suy nghĩ và trả lời bà: “Hay là bà nói cậu Hai về ở với bà, cơ hội có khi một lần nếu không nắm bắt, khó có lần hai”.
- Để bà nói với thằng Hai. Sau cùng cậu mợ cũng về với bà có mẹ có con cho vui.
Ngày tôi đi, bà cho tôi ít tiền xe, bà tiễn tôi, ánh mắt bà không vui. Hình ảnh ấy cứ làm tôi nhớ, thao thức hoài. Tháng lương đầu tôi để lại một ít chi tiêu, còn gửi về cả cho bà. Bà mừng vui khôn tả. Trong đầu bà có lẽ nghĩ tôi vào Sài Gòn có việc làm đàng hoàng, bà làm sao biết sự vất vả của người làm công? Khi tôi bắt đầu là một chủ cơ sở, tự do kinh doanh, tiền bạc không còn nhọc nhằn như mười năm trước, bà mất. Bà chưa hưởng được chút thành quả của tôi, như vậy dự định đem bà vào Nam coi như cắt đứt. Ngày bà mất, tôi rất buồn, dẫu sao tôi cũng về lo được đám tang rất đàng hoàng. Cậu mợ Hai và cả làng nể nang. Lòng tôi vui, coi như báo đáp ơn nghĩa ông bà đã nuôi nấng tôi nên người, tôi học được ông bà tính tiết kiệm, tính siêng năng, lòng thương người. Tôi được thừa hưởng phúc đức ông bà ngoại, nguyện một đời sống cho xứng đáng như lời dặn của Người: “Ở sao cho phải đạo, khó lắm con nhé”
PND
(Còn nữa)
12.