Trận Quyết Đấu - Jack London
huytran 20 giờ (permalink)

Nguyên tác: "The Mexican"

I
Chẳng ai biết lai lịch của anh ta. Những người trong Tổng bộ lại càng không biết. Đối với họ anh là một "điều bí mật nhỏ", là một "người yêu nước lớn". Và cũng như họ anh đã dốc sức ra làm việc cho Cách mạng Mexico. Điều này mãi về sau họ mới nhận ra được vì lẽ chẳng ai trong Tổng bộ ưa thích anh. Cái ngày đầu tiên anh lọt vào văn phòng trong khi họ đang bận túi bụi với công việc, tất cả mọi người đều nghi anh là một tên gián điệp, một trong những công cụ mà cơ quan mật vụ của Diaz đã tung tiền ra mua chuộc. Biết bao nhiêu đồng chí đang bị giam giữ trong các nhà tù dân sự và quân sự trên khắp nước Mỹ, một số đồng chí khác chân mang xích sắt đang bị đưa qua bên kia biên giới để áp lưng vào tường xử bắn.
Thoạt mới nhìn anh chẳng ai có cảm tình cả. Anh nom như một chú bé không quá mười tám tuổi, thân hình so với tuổi cũng chẳng to lớn gì. Anh tự xưng là Felipe Rivera và bày tỏ nguyện vọng làm việc cho cách mạng. Chỉ nói thế thôi, không phí thêm một lời, không giải thích thêm. Anh cứ đứng yên chờ đợi. Không một nụ cười trên môi, không một ánh mắt hiền hòa. Anh chàng Paulino Vera to béo táo tợn cảm thấy chờn chờn trong lòng. Ở đây có cái gì đáng sợ kinh khủng không lần mò nổi. Có cái gì độc địa như một con rắn trong cặp mắt đen của chú bé. Chúng rực lên như lửa ngấm, như mang theo một nỗi niềm chua chát sâu đậm bao la. Anh đưa mắt vụt nhìn gương mặt của các đồng chí và nhìn chiếc máy đánh chữ mà bà Sethby nhỏ bé đang hì hục gõ. Đôi mắt anh dừng lại khi bắt gặp đôi mắt của bà chỉ giây lát thôi. Bà tình cờ ngẩng lên; bà cảm thấy có một cái gì đó không biết gọi là gì khiến bà ngừng tay. Và bà buộc lòng phải đọc lại đoạn thư vừa đánh để lấy lại đà.
Paulino Vera đưa mắt nhìn Arrellano và Ramos để hỏi ý kiến và họ cũng nhìn lại Vera để thăm dò rồi lại nhìn nhau. Trong ánh mắt họ phảng phất một nét do dự ngờ vực. Chú bé mảnh khảnh này là một điều bí hiểm, không theo tất cả tính chất hăm dọa của điều bí hiểm. Không thể nhận ra là ai cả. Anh ta là một cái gì vượt ra khỏi khuôn khổ những nhà cách mạng bình thường trung thực, những con người mà lòng căm thù mãnh liệt đối với Diaz và sự tàn bạo của hắn tựu trung chỉ là lòng căm thù của những người yêu nước bình thường và trung thực. Ở đây có cái gì khác hẳn, họ chẳng biết là cái gì. Nhưng rồi Vera, vốn là người nhạy bén nhất, ứng phó nhanh nhất đã phát hỏa:
- Được rồi - giọng lạnh lùng anh ta nói, - cậu nói là cậu muốn làm việc cho cách mạng. Vậy cởi áo ngoài ra treo ở trên kia. Tôi sẽ chỉ cho cậu nào chỗ để xô và giẻ lau. Sàn nhà bẩn lắm. Cậu hãy cọ cho sạch, cọ cả sàn nhà các phòng khác luôn. Các ống phóng cũng cần cọ sạch. Rồi cọ cả các cửa sổ nữa.
- Như thế có phải là làm cho cách mạng không? - Anh thanh niên hỏi.
- Đúng, như thế là làm cho cách mạng đó. - Vera trả lời.
Rivera đưa mắt ngờ vực nhìn mọi người rồi bắt đầu cởi áo ngoài ra.
- Thế thì được. - Anh nói.
Không thêm gì nữa. Ngày này qua ngày khác anh đến làm việc quét cọ lau chùi. Anh dọn sạch tro bếp, mang than đến và nhóm lửa đốt lò trước khi người tích cực nhất trong bọn họ đến bàn làm việc.
Một lần anh hỏi:
- Tôi ngủ đây có được không?
A ha! Đúng rồi. Tay chân của tên Diaz lộ nguyên hình. Ngủ trong phòng của Tổng bộ là để nắm các bí mật, nắm danh sách, nắm địa chỉ của các đồng chí ở trên đất Mexico. Họ bác ngay lời yêu cầu đó. Rivera chẳng bao giờ nhắc lại. Anh ngủ ở đâu chẳng ai biết, ăn uống ở đâu ra sao cũng chẳng ai biết. Có một lần Arrellano đưa cho anh hai đôla. Rivera lắc đầu từ chối. Khi Vera xen vào và cố ép anh nhận, anh nói:
- Tôi làm việc cho cách mạng.
Muốn phát động một cuộc cách mạng hiện đại cần phải có tiền và Tổng bộ luôn luôn bị thôi thúc về tiền. Anh chị em chịu đói chịu khổ, và đối với họ chẳng có ngày nào là quá dài cả, ngay cả những ngày dài nhất. Thế mà có lúc hình như vận mệnh của cách mạng hoàn toàn phụ thuộc vào vài đồng đôla. Một lần, lần đầu tiên khi tiền thuê nhà chậm trả hai tháng và người chủ nhà dọa tịch biên tài sản, chính Felipe Rivera, chú bé chùi sàn nhà mặc quần áo rách rưới rẻ tiền, đã đặt sáu mươi đôla bằng vàng trên bàn giấy của May Sethby. Và nhiều lần khác nữa. Ba trăm bức thư do những chiếc máy chữ bận rộn đánh ra (những lời kêu gọi giúp đỡ, kêu gọi các tổ chức công đoàn chuẩn y, yêu cầu thanh toán các tin tức cho các biên tập viên các báo, phản đối cách đối xử vũ đoán của các tòa án Mỹ đối với những người cách mạng) vẫn nằm đấy chưa gửi đi còn đợi dán tem. Chiếc đồng hồ của Vera đã biến mất, chiếc đồng hồ vàng cổ lỗ sĩ của bố anh trước kia. Cũng theo con đường đó, chiếc nhẫn vàng không chạm trổ đã rời khỏi ngón tay giữa của May Sethby. Tình hình tuyệt vọng. Ramos và Arrellano chán nản vuốt bộ ria dài. Thư phải gửi đi mà bưu điện thì không bán chịu tem. Thế là Rivera lại đội mũ ra đi. Lúc về anh đặt một nghìn chiếc tem hai xu trên bàn giấy của May Sethby.
- Chẳng hiểu đây có phải là thứ tiền vàng khốn kiếp của  Diaz không? - Vera bảo các đồng chí.
Họ rướn lông mày phân vân hết sức. Và cứ thế mỗi khi có dịp Felipe Rivera, chú bé cọ sàn nhà vì cách mạng, lại tiếp tục đặt vàng và bạc trên bàn giấy cho Tổng bộ dùng.
Ấy thế mà họ vẫn không tài nào mến nổi anh ta. Họ không hiểu biết anh. Phong cách của anh không giống họ tí nào. Anh không làm cho người ta tin cậy được. Anh gạt phăng mọi thử thách. Anh còn trẻ thật, nhưng chẳng ai dám lên tiếng chất vấn anh.
- Đây là một tâm hồn vĩ đại cô đơn, có lẽ thế, tôi không rõ, tôi không rõ nữa. - Arrellano nói một cách vô vọng.
- Hắn ta không có tính người - Ramos nói.
- Tâm hồn hắn đã chai sạn rồi, - May Sethby nói. - Tính vui tươi và tiếng cười đã bị lửa đốt ra khỏi con người hắn rồi. Hắn giống như một người chết, ấy thế nhưng hắn vẫn sống trơ ra đấy.
- Hắn từ địa ngục trở về, - Vera nói. - Không một người nào giống như thế mà lại chưa sống qua cảnh địa ngục, vậy mà hắn chỉ là một chú bé thôi đấy.
Tuy thế chẳng ai có thể thích anh được. Anh chẳng bao trò chuyện, chẳng bao giờ hỏi han, chẳng bao giờ đề nghị. Anh chỉ đúng yên nghe không để lộ một cảm xúc nào; anh là vật chết trừ đôi mắt đang rực cháy khi những đồng chí trong Tổng bộ say sưa bàn về cách mạng. Đôi mắt anh quay nhìn khắp lượt hết gương mặt này đến gương mặt khác, hết diễn giả này đến diễn giả khác. Đôi mắt sắc như khoan vào băng đá khiến cho người ta khó chịu và lo ngại. 
- Hắn không phải là gián điệp đâu, - Vera tâm sự với May Sethby - hắn là một người yêu nước. Tôi cam đoan như thế: người yêu nước vĩ đại nhất trong tất cả chúng ta. Tôi biết rõ điều đó. Tôi cảm thấy như thế; trong tim tôi và trong óc tôi tôi cảm thấy như thế. Còn hắn ta thì tôi chẳng biết tí nào cả.
- Hắn tính rất cục, - May Sethby nói.
- Tôi biết, - Vera nói, khẽ rùng mình. - Hắn đã nhìn tôi bằng đôi mắt của hắn. Đôi mắt không yêu thương. Đôi mắt hăm dọa. Đôi mắt man rợ như mắt hổ. Tôi biết rõ rằng nếu tôi tỏ ra không trung thành với sự nghiệp cách mạng thì hắn sẽ giết tôi. Hắn không có tim. Hắn vô tình như sắt thép, sắc lạnh như sương giá. Hắn tựa như ánh trăng một đêm đông khiến con người chết cóng trên đỉnh núi cô quạnh. Tôi không sợ Diaz và bọn sát nhân của hắn. Nhưng chú bé này thì tôi sợ. Tôi nói thật, tôi sợ lắm. Hắn như hơi thở của Thần chết.
Song chính Vera đã thuyết phục các đồng chí khác lần đầu tiên giao công tác cho Rivera. Tuyến giao thông giữa Los Angeles và Nam California bị cắt đứt. Ba đồng chí đã tự đào lấy huyệt cho mình và bị bắn chết. Hai đồng chí nữa bị cầm tù tại Los Angeles, ở Mỹ. Tên tư lệnh liên bang Juan Alvarado là một tên hung bạo. Hắn đã phá mọi kế hoạch của họ. Họ chẳng còn liên hệ được với những người hoạt động tích cực và những người mới tham gia cách mạng ở Nam California nữa.
Rivera nhận chỉ thị và đi xuống phương Nam. Khi anh trở về tuyến giao thông đã được lập lại và Juan Alvarado đã chết. Người ta tìm thấy hắn trên giường ngủ, một con dao đâm vào ngực ngập tận chuôi. Điều này vượt quá những chỉ thị mà Rivera nhận được, nhưng các đồng chí trong Tổng bộ biết rõ thời gian hoạt động của anh. Họ không hỏi anh. Anh chẳng nói gì cả.
- Tôi đã bảo mà, - Vera nói. - Diaz sợ anh chàng này hơn sợ bất cứ ai. Anh ta là người không lay chuyển nổi. Anh ta là bàn tay của Thượng đế.
Cái tính cục mà May Sethby nói đến, mà mọi người đều cảm thấy đã được chứng minh bằng những bằng chứng thể chất. Khi thì anh có một cái môi rách, một cái má bầm tím,  khi thì tai bị sưng vù. Rõ ràng là anh chàng đã xô xát, ở nơi nào đó trong cái thế giới anh ăn, ngủ, kiếm ra tiền và hoạt động theo cái kiểu mà mọi người đều không hay biết. Qua một thời gian anh lại đến để xếp chữ cho tờ báo cách mạng nhỏ xuất bản hàng tuần. Có những lúc anh không tài nào xếp chữ được vì các khớp ngón tay đều xây xát, các ngón cái bị thương và tê dại, một cánh tay rã rời buông thõng bên sườn, còn gương mặt nhếch nhác vì quá đau. 
- Một tên lưu manh. - Arrellano nói.
- Một tên du đãng, - Ramos nói.
- Thế hắn lấy tiền ở đâu ra? - Vera hỏi - Đến hôm nay, vừa ban nãy, tôi mới biết là hắn đã thanh toán cái khoản tiền mua giấy trắng một trăm bốn mươi đôla.
- Hắn đã kiếm được trong thời gian vắng mặt, - May Sethby nói, - hắn chẳng bao giờ giải thích tại sao mình vắng mặt. 
- Ta phải cử một người theo dối hắn. - Ramos kiến nghị.
- Tôi chẳng thiết theo dõi hắn, - Vera nói. - Tôi e rằng các anh sẽ không bao giờ lại trông thấy mặt tôi trừ phi mai táng tôi. Hắn là một con người cuồng nhiệt khủng khiếp. Ngay cả Thượng đế hắn cũng không cho phép can thiệp vào cái nhiệt tâm của hắn.
- Tôi cảm thấy mình như là một đứa bé trước mặt hắn. - Ramos thú nhận.
- Đối với tôi hắn là uy lực, hắn là con sói nguyên sơ, con sói dã man, con rắn đuôi kêu, con rết độc. - Arrellano nói.
- Hắn ta là hóa thân của cách mạng, - Vera nói. - Hắn là ngọn lửa, là tinh thần cách mạng, là lời kêu gọi báo thù không bao giờ thỏa mãn, không rầm rộ mà giết ngấm ngầm. Đó là thiên thần mang sức tàn phá đi lại suốt canh trường của đêm đen quạnh quẽ.
- Tôi chỉ muốn khóc cho cảnh ngộ anh ta, - May Sethby nói. - Anh ta chẳng quen biết ai. Anh ta căm ghét mọi người. Chúng ta thì anh ấy khoan dung... vì chúng ta hợp với ý muốn của anh ấy... Anh ấy sống một mình... cô đơn... - Giọng của bà như nấc lên, và mắt bà nhòa lệ.
Phong cách và hành vi của anh quả là khó hiểu. Có những thời kỳ suốt một tuần lễ chẳng ai trông thấy anh. Có lần anh đi vắng cả tháng. Những dịp như thế lại nổi bật lên khi anh trở về, không nói không rằng đặt lên bàn giấy của May Sethby những đồng vàng. Rồi anh trở lại sống bao nhiêu ngày, bao nhiêu tuần với các đồng chí trong Tổng bộ. Rồi lại biến mất suốt ngày từ sáng tinh mơ đến tối mịt. Có khi anh đến sớm và ở lại muộn. Arrellano nhìn thấy anh vào lúc nửa đêm đang xếp chữ với những khớp ngón tay vừa mới sưng vù hoặc giả đôi môi của anh vừa bị rách còn rớm máu.

II
Thời kỳ khủng hoảng đến gần. Muốn thế nào thì cuộc cách mạng vẫn phụ thuộc vào Tổng bộ, mà Tổng bộ thì bấn vô cùng. Chưa bao giờ cần đến tiền như lúc này mà tiền thì lại khó kiếm hơn. Những người yêu nước đã dốc đến đồng xu cuối cùng rồi, chẳng đóng góp thêm được nữa. Nông dân chạy trốn từ Mexico đang quyên góp một nửa số tiền công ít ỏi của họ. Nhưng phải cần nhiều tiền hơn thế. Công sức của những tháng năm đau lòng hoạt động trong bóng tối sắp đến ngày đơm hoa kết quả. Thời cơ đã chín muồi. Vận mệnh của cách mạng như nằm trên cán cân. Đẩy thêm một cái nữa, một nỗ lực cuối cùng là cách mạng sẽ rung chuyển khắp cán cân và dẫn đến toàn thắng. Họ hiểu Mexico của họ lắm. Một khi đã được phát động thì cách mạng cứ thế mà xốc tới. Toàn thể bộ máy của Diaz sẽ sập xuống như một ngôi nhà dựng bằng quân bài tây. Biên giới sẵn sàng nổi dậy. Một người Yankee với một trăm đoàn viên IWW đang đợi lệnh để vượt biên giới và bắt đầu đánh chiếm Nam California. Nhưng anh ta cần súng. Và dọc theo biên giới suốt tận Đại Tây Dương, Tổng bộ liên hệ với tất cả bọn họ và cả bọn họ đều cần súng, họ là những kẻ phiêu lưu, lính thuê, cướp đường, những đoàn viên công đoàn Mỹ bất mãn, những tông đồ xã hội, những kẻ vô chính phủ, những tay thô bạo, những người Mexico lưu vong, những nông nô vừa thoát vòng nô lệ, những thợ mỏ bị đánh đuổi khỏi các trại giam của Coeur d'Alene và Colorado chỉ muốn chiến đấu quyết liệt hơn nữa để phục thù; tất cả những hạng người cùng cực phản loạn điên cuồng của cái thế giới hiện đại vô cùng phức tạp. Và mãi mãi vẫn là tiếng gào không dứt: súng và đạn, đạn và súng.
Tung cái khối người ô hợp khuynh gia bại sản nung nấu chí phục thù này qua bên kia biên giới là cách mạng sẽ thẳng đường xốc tới. Trạm hải quan, các cảng khẩu ở phương bắc sẽ bị đánh chiếm. Diaz không tài nào chống. Hắn không dám tung đại quân ra chống lại họ vì phải giữ cho được miền Nam. Và ngọn lửa sẽ tràn qua miền Nam bất chấp. Dân chúng sẽ vùng lên. Các tuyến phòng ngự sẽ sụp đổ ở hết đô thị này đến đô thị khác, hết bang này đến bang khác sẽ rung động. Và cuối cùng từ mọi phía, những đạo quân chiến thắng của cách mạng sẽ siết chặt vòng vây quanh thủ đô Mexico dinh lũy cuối cùng của Diaz.
Nhưng còn tiền. Họ có bao nhiêu người nóng lòng hành động phải sử dụng súng đạn. Họ biết những lái buôn sẵn sàng bán và giao súng ống. Song nuôi dưỡng cách mạng cho đến hôm nay đã làm Tổng bộ kiệt lực rồi. Họ đã tiêu đến đồng đôla cuối cùng, họ đã vét cạn nguồn của cải cuối cùng, người yêu nước đói khổ cuối cùng; và sự nghiệp vĩ đại đang còn bấp bênh trên cán cân. Súng và đạn! Các tiểu đoàn xơ xác phải được vũ trang. Nhưng bằng cách nào? Ramos? Ramos ca thán về những tài sản bị tịch biên của mình. Arrellano than khóc về chuyện ăn chơi phung phí thời niên thiếu. May Sethby nghĩ rằng giá trước kia anh em trong Tổng bộ chi tiêu dè xẻn hơn thì mọi việc sẽ khác hẳn.
- Nền tự do của Mexico đứng vững hay sụp đổ chỉ vì mấy nghìn đôla vớ vẩn, nghĩ có ức không chứ! - Paulino Vera nói.
Tuyệt vọng hiện lên nét mặt mọi người. Jose Amarillo, niềm hi vọng cuối cùng của họ, một người mới giác ngộ đã hứa sẽ giúp tiền vừa bị bắt ở đồn điền ông bên Chihuahua và bị bắn chết ở vách chuồng ngựa. Tin này vừa nhận được.
Rivera đang quỳ gối cọ sàn nhà bỗng ngừng tay ngẩng lên nhìn, hai cánh tay anh nhớp nháp nước xà phòng bẩn thỉu:
- Liệu năm nghìn có đủ không? - Anh hỏi.
Họ nhìn nhau kinh ngạc. Vera gật đầu và nuốt nước bọt. Anh không nói ra lời nhưng trong lòng bỗng tràn ngập một niềm tin rộng lớn bao la.
- Đặt mua súng đi, - Rivera nói. Và tiếp đó lần đầu tiên họ nghe anh nói thao thao, trước giờ anh chưa hề nói dài như thế. Anh nói:
- Chẳng còn bao nhiêu thời giờ. Ba tuần nữa tôi sẽ mang về năm nghìn. Được rồi. Thời tiết sẽ ấm hơn đối với những ai đang chiến đấu. Và đây cũng là điều tốt nhất tôi có thể làm được,
Vera đấu tranh với niềm tin của mình. Không thể tin được. Bao nhiêu hi vọng tốt đẹp đã bị tan thành mây khói kể từ ngày anh bước vào cái trò chơi cách mạng này. Anh tin ở anh chàng cọ sàn nhà rách mướp này, nhưng lại không dám tin.
- Cậu điên rồi, - anh nói.
- Trong vòng ba tuần lễ, - Rivera nói. - Đặt mua súng đi.
Anh đứng lên, bỏ tay áo xuống, mặc áo ngoài vào; anh nói:
- Đặt mua súng đi. Tôi đi đây.

III
Sau những kiểu tất tưởi ngược xuôi, gọi điện thoại và mắng mỏ ầm ĩ, họ triệu tập một cuộc họp tối ở văn phòng Kelly. Kelly được cử lo liệu công việc. Y cũng thế, chẳng may mắn gì. Y đã đưa Danny Ward từ New York đến tổ chức cuộc đấu giữa hắn với Billy Carthey. Ngày đấu định vào ba tuần. Và đã hai ngày rồi được giấu kỹ để các nhà báo viết về thể thao khỏi biết Carthey đang nằm trên giường bị thương nặng. Chẳng có ai để thay thế hắn. Cho đến nay Kelly vẫn liên lạc chặt chẽ bằng điện tín với các võ sĩ hạng nhẹ ở miền Đông, nhưng họ đều bị ràng buộc bởi những cuộc hẹn hò và hợp đồng cả. Và giờ đây lại chớm lên một tia hi vọng tuy rất mong manh.
- Cậu làm quái gì mà rối rít lên thế? - Kelly liếc nhìn Rivera và nói như thế khi hai người gặp nhau.
Trong mắt của Rivera thoáng hiện nét căm thù sâu sắc, nhưng gương mặt anh vẫn bình thản:
- Tôi có thể hạ Ward. - Anh chỉ nói có thế thôi.
- Sao cậu quả quyết thế? Đã trông thấy hắn đấu chưa?
Rivera lắc đầu.
- Hắn chỉ dùng một tay và bịt hai mắt cũng hạ được cậu. 
Rivera nhún vai.
- Cậu có muốn nói gì nữa không?
- Tôi có thể hạ hắn.
- Thế cậu đánh với ai rồi nào? - Michael Kelly hỏi gặng. Michael là em trai lão bầu và là chủ sòng bạc Yellowstone, nơi hắn kiếm được khối tiền về đánh cá quyền Anh.
Rivera nhìn hắn chòng chọc không đáp. Viên thư ký của lão bầu, một gã thanh niên diện rất sáng, cười khẩy.
- Được, cậu đã biết Robert. - Kelly phá tan cái im lặng căng thẳng. - Y sẽ có mặt ở đây. Tớ đã cho gọi y đến. Cậu hãy ngồi xuống đợi ở đây. Nom dáng cậu thì chắc chẳng ăn thua gì đâu. Tớ không thể làm cho công chúng la ó lên vì một trận đấu tồi được. Cậu nên nhớ rằng ghế sát "rinh" (1) đến mười lăm đôla một vé đấy.
Khi Robert đến, rõ ràng là hắn khá say. Người hắn cao dong dỏng. Hắn đi đứng cũng như nói năng chậm rãi lề mề. Kelly đi ngay vào vấn đề:
- Này Robert, cậu khoe là đã phát hiện chú bé Mexico này. Cậu biết Carthey bị gãy tay rồi. Thế này nhé, chú bé này hôm nay cả gan nhảy vào đây bảo rằng có thể thay thế Carthey. Cậu nghĩ sao?
- Thế thì tốt lắm, Kelly ạ. - Robert chậm rãi trả lời. - Hắn chơi được đấy.
- Cậu lại định nói tiếp là hắn có thể hạ Ward chứ gì? - Kelly gắt lên.
Robert đắn đo suy nghĩ.
- Không. Mình chẳng nói thế đâu. Ward là số dách, là vua vũ đài. Nhưng hắn không thể khử Rivera chóng vánh được đâu. Mình biết rõ Rivera. Chẳng ai kích động hắn được. Mình không bao giờ thấy hắn mất bình tĩnh. Hắn đấm cả hai tay. Ở tư thế nào hắn cũng có thể cho cậu đo ván được.
- Điều ấy không quan hệ. Liệu hắn sẽ đấm đá ra sao? Suốt đời cậu, cậu đã từng luyện tập cho các đấu thủ. Mình rất coi trọng nhận định của cậu. Liệu hắn có làm cho công chúng khỏi phí tiền đến xem không.
- Chắc chắn là được. Mình còn cho là hắn sẽ làm cho Ward vất vả nữa là đằng khác. Cậu chưa biết hắn đấy thôi. Mình thì mình biết rõ. Mình phát hiện ra hắn. Hắn bình tĩnh vô cùng. Hắn là một thứ ma quái. Hắn đúng là quỷ Xa tăng. Hắn sẽ làm cho Ward giật mình với cái tài năng tỉnh lẻ của hắn, và sẽ làm cho các cậu phải giật mình. Mình không nói là hắn sẽ hạ Ward đâu. Nhưng hắn sẽ đấm ra trò để cho các cậu biết hắn là một ngôi sao mới xuất hiện.
- Được rồi, - Kelly quay lại phía viên thư ký. - Gọi điện thoại cho Ward đi. Tôi sẽ báo cho hắn đến ngay nếu tôi thấy là bõ công. Bây giờ hắn đang ở Yellowstone, đang khoa râu múa mép ở đó.
Kelly quay lại phía huấn luyện viên hỏi:
- Làm một cốc chứ?
Robert nhắp cốc rượu mạnh và thổ lộ tâm tình:
- Mình chưa hề kể cho các cậu mình đã phát hiện chú nhóc đó như thế nào. Cách đây hai năm hắn đến ở chỗ sân tập. Mình đang chuẩn bị cho Prayne đấu với Delaney. Prayne độc lắm. Hắn chẳng mảy may thương xót ai khi hắn tập. Hắn quai rất ác nên mình chẳng tìm được chú bé nào dám tập với hắn. Mình nhận thấy chú bé Mexico chết đói này lảng vảng ở đấy và mình thì đang tuyệt vô hi vọng. Thế là mình vớ ngay lấy cu cậu, ấn găng vào tay và đẩy cu cậu vào. Hắn dai hơn da chưa thuộc nhưng yếu sức. Hơn nữa hồi đó hắn chẳng biết tí gì về quyền Anh. Prayne đập hắn như giã giò. Song hắn cầm cự được hai hiệp, sau khi bị đánh tơi bời hắn ngất đi. Đói, chỉ có thế thôi. Bị đánh tơi bời? Đúng thế thật, chẳng thể nào nhận ra hắn được. Mình cho hắn nửa đôla và một bữa ăn ra trò. Các cậu phải xem hắn lao bổ vào bữa ăn đó như thế nào. Đã hai ngày hắn chẳng có miếng nào vào bụng. Thôi hắn thế là xong, mình nghĩ bụng. Nhưng không, hôm sau hắn lại mò đến, đau ê chề, sẵn sàng nhận nửa đôla và một bữa ăn ngon. Và cứ thế hắn đấm mỗi ngày một khá hơn. Đúng là trời sinh hắn để đấm đá, dại không chịu được. Hắn chẳng biết xúc cảm gì. Như là một cục nước đá. Và từ ngày mình biết hắn, hắn chẳng bao giờ nói một lúc được quá mười từ. Hắn cứ lầm lì cặm cụi làm thôi.
- Tôi trông thấy hắn rồi, - Viên thư ký nói. - Hắn giúp ông được khối việc.
- Tất cả các tay võ sĩ lớn nhỏ đều thử sức với hắn, - Robert trả lời, - Và hắn học ở họ. Mình đã thấy hắn hạ một vài tay, nhưng hắn chẳng say mê gì, mình đoán là hắn chả thích gì cái trò này. Hình như hắn phải làm như thế.
- Mấy tháng nay hắn đấu với một số ở các câu lạc bộ nhỏ. - Kelly nói
- Đúng, mình chẳng rõ cái gì xui khiến hắn như thế. Đùng một cái hắn bỗng đam mê cái trò đấm đá. Hắn hiện ra như lưỡi tầm sét và quét sạch các anh chàng võ sĩ nhỏ ở địa phương. Hình như hắn cần tiền, và hắn cũng kiếm được chút ít, tuy cứ nom quần áo hắn thì hình như chẳng có gì. Hắn đặc biệt lắm, chẳng ai biết hắn làm nghề ngỗng gì. Chẳng ai biết cả ngày hắn làm gì. Ngay cả khi hắn làm việc, hắn cũng chẳng nói năng gì, và cứ xong việc là hắn biến mất. Hôm nào cũng thế. Thỉnh thoảng hẳn đi biến mấy tuần liền. Nhưng hắn chẳng nghe ý kiến ai cả. Tay nào mà nắm được hắn thì cũng vớ bở đấy. Có điều là hắn không chịu nghe. Và sau khi ngã giá xong xuôi các cậu sẽ thấy hắn cứ khăng khăng đòi tiền mặt.
Đúng vào lúc đó Danny Ward đến. Thật như là một đám rước. Lão bầu và huấn luyện viên của hắn đi cùng hắn. Hắn mang đến một làn gió ấm ấp hiền hòa và thu hút mọi người. Chào chào hỏi hỏi, pha trò chỗ này, đối đáp chỗ kia, cười với mọi người. Cái kiểu của hắn là thế, và chỉ một phần chân thật thôi. Hắn là một diễn viên cừ, và đã thấy được rằng hòa khí là cái vốn quý nhất để tiến thủ trên đời. Nhưng bên trong, hắn là một đấu thủ và một nhà kinh doanh trầm tĩnh suy tính cẩn thận. Phần còn lại chỉ là một cái mặt nạ. Những ai biết hắn hay giao dịch với hắn đều nói rằng cứ đi vào công việc làm ăn thì hắn trở thành Danny ngay tức khắc. Lúc nào hắn cũng có mặt ở các cuộc bàn bạc kinh doanh, và một vài người bảo lão bầu của hắn là một người mù mà chức năng duy nhất là làm cái loa cho hắn.
Phong cách của Rivera thì khác hẳn. Trong tĩnh mạch anh có dòng máu Indian và cả dòng máu Tây Ban Nha nữa. Anh ngồi lui vào một góc, yên lặng không cử động. Chỉ có đôi mắt đen của anh đưa đi đưa lại hết khuôn mặt này đến khuôn mặt khác, và nhận xét mọi cái.
- Ra cái anh chàng ấy đấy à, - Danny nói, đưa mắt thăm dò kẻ được đề nghị làm đối thủ của mình. - Xin chào ông bạn.
Đôi mắt Rivera nóng cháy lên nhưng anh không chấp nhận lời chào. Anh ghét tất cả những tên Gringo (2), mà cái tên Gringo này vừa trông thấy anh đã ghét cay ghét đắng. Điều này ngay cả đối với anh cũng không bình thường.
- Ngố! - Danny đùa cợt phản đối lão bầu. - Đừng hòng tôi đánh nhau với một tên vừa câm vừa điếc. - Tiếng cười vừa dứt hắn lại tiếp tục đả kích. - Los Angeles hết nhẵn người rồi sao, mà các anh chọn tên này? Các anh lôi hắn ở vườn trẻ nào ra đấy?
- Danny, anh hãy nghe tôi đây; hắn là một chú bé cừ khôi đấy. - Robert bênh vực. - Nom thế chứ chẳng phải dễ ăn đâu.
- Vả lại đã bán vé nửa rạp rồi, - Kelly nài nỉ. - Cậu phải nhận đấu với hắn thôi, Danny à. Bọn mình tìm được thế là nhất rồi đấy.
Danny lại đưa mắt lơ đễnh và khinh thường nhìn Rivera, rồi thở dài.
- Mình nghĩ rằng phải nới tay với hắn. Quý hồ hắn đừng đi tong là được.
Robert hự một cái rõ to.
- Cậu phải cẩn thận đấy. - Lão bầu của Danny cảnh cáo hắn. - Đừng có mà liều với một tay tuy mới vào nghề nhưng gặp vận có thể hạ cậu được. 
- Vâng, tôi sẽ cẩn thận, được rồi. - Danny mỉm cười. - Tôi sẽ nện hắn ngay từ đầu và vờn hắn suốt để thỏa lòng công chúng. Thế nào, Kelly, vờn mười lăm hiệp rồi kết thúc, được chứ gì?
- Như thế đủ rồi, - Kelly trả lời. - Miễn là làm cho có vẻ thật một tí.
- Thế thì ta bàn vào công việc tiền nong đi. - Danny dừng lại và tính toán. - Dĩ nhiên là sáu mươi lăm phần trăm tiền thu vé cổng, cũng như với Carthey. Nhưng chia thì có khác. Tôi nhận tám mươi cũng xong. - Và hắn hỏi lão bầu. - Được chứ?
Lão bầu gật đầu.
- Này anh kia, nghe rõ chứ? - Kelly hỏi.
Rivera lắc đầu.
- Được rồi, thế này nhé. - Kelly trình bày. - Tiền là sáu mươi lăm phần trăm tiền thu vé cổng. Cậu là tay mới chẳng tên tuổi gì. Cậu và Danny chia phần, hai mươi phần trăm sẽ về cậu và tám mươi phần trăm về Danny. Công bằng đấy chứ, Robert?
- Rất công bằng, Rivera ạ. - Robert thỏa thuận. - Cậu xem, cậu chẳng có tiếng tăm gì.
- Sáu mươi lăm phần trăm tiền thu vé cổng là bao nhiêu? - Rivera hỏi.
- À, có thể là năm nghìn, có thể lên đến tám nghìn. - Danny xen vào giải thích. - Khoảng chừng đó. Phần cậu sẽ khoảng một nghìn hay nghìn sáu gì đấy. Được một anh chàng nổi tiếng như tớ hạ thì khá đấy chứ. Cậu nghĩ sao?
Rivera làm cho cả bọn nín thở chờ đợi.
- Được ăn cả. - Anh nói dứt khoát.
Một phút im lặng nặng nề tràn ngập trong phòng.
- Thế thì dễ như lút ốc, - Lão bầu của Danny trịnh trọng nói.
Danny lắc đầu. 
- Tớ ở trong nghề này đã lâu lắm rồi. - Hắn giải thích. - Tớ chẳng chê trách gì các trọng tài hay những người có mặt hôm nay. Tớ chẳng bàn đến chuyện bọn đánh cá và bọn cò mồi khi xảy ra. Nhưng tớ muốn nói là làm cái nghề đánh nhau như tớ thật chẳng ra cái gì. Tớ phải nắm đằng chuôi. Thật khó nói lắm: Ngộ nhỡ tớ gãy tay thì sao? Hoặc ngộ nhỡ có tên nào bỏ thuốc ngủ cho tớ thì sao? - Hắn lắc đầu một cách trịnh trọng. - Được hay thua, phần tớ phải tám mươi. Cậu nghĩ thế nào, cậu Mexico? 
Rivera lắc đầu.
Danny nổ luôn. Được, đã muốn thế thì hắn sẽ cho biết tay.
- Thế nào thằng lai giống (3) kia? Tao chỉ muốn đánh vỡ sọ mày ngay tức khắc! 
Robert khệnh khạng đứng lên hòa giải.
- Được ăn cả, - Rivera làu bàu nhắc lại.
- Tại sao mày cứ khăng khăng một mực như thế? - Danny hỏi.
- Tôi có thể hạ cậu, - Rivera trả lời thẳng thừng.
Danny sắp sửa cởi phăng áo ngoài. Song lão bầu hắn hiểu rõ hắn đang đóng kịch. Cái áo không cởi ra và Danny để cho cả bọn dỗ dành. Ai cũng đồng tình với hắn.
- Này chú bé điên kia! - Kelly biện luận tiếp. - Cậu là một tên cha căng chú kiết. Chúng tớ cũng biết là cậu đã làm gì mấy tháng nay rồi. Cậu đã hạ được một số võ sĩ tỉnh lẻ. Nhưng còn Danny thì đã được xếp hạng rồi. Sau trận này anh ta tranh giải vô địch đấy. Còn cậu là vô danh tiểu tốt. Chẳng ai ở Los Angeles biết đến cậu cả.
- Họ sẽ biết, - Rivera nhún vai trả lời, - sau trận này.
- Có thật mày cho là mày hạ được tao không? - Danny hỏi xen vào.
Rivera gật đầu. 
- Ơ này cậu ơi. Hãy biết điều một tí. - Kelly năn nỉ. - Hay cậu muốn quảng cáo? 
- Tôi cần số tiền đó. - Rivera đáp.
- Một nghìn năm mày cũng chẳng thể thắng nổi tao. - Danny quả quyết
- Thế thì việc gì anh lại cứ khư khư không chịu nhận? - Rivera đập lại. - Nếu kiếm tiền dễ như thế tại sao không lao vào?
- Được rồi, giúp tao nhé. - Danny thét lên, giọng đột nhiên đầy tin tưởng. - Tao sẽ đánh mày chết ngay trên đài, nhóc ạ. Mày đã muốn trêu tao thì được rồi. Kelly, làm giấy tờ đi. Được ăn cả. Cho đăng lên cột thể thao đi. Bảo đây là một trận đánh rửa hờn. Tôi sẽ cho thằng nhóc này biết tay.
Viên thư ký của Kelly sắp sửa thảo giấy tờ thì Danny ngăn lại:
- Hãy hượm, - hắn quay về phía Rivera. - Cân thế nào? 
- Ở võ đài.
- Không đời nào nhóc ạ. Nếu được ăn cả thì ta cân lúc mười giờ sáng.
- Thế được ăn cả chứ? - Rivera hỏi lại. Danny gật. Thế là giải quyết xong. Hắn sẽ bước lên võ đài với sức lực tràn trề.
- Cân lúc mười giờ, - Rivera nói. Ngòi bút của viên thư ký tiếp tục lạo xạo.
- Thế có nghĩa là năm boòng (4).
Robert phàn nàn với Rivera.
- Cậu phí nhiều quá đấy. Cậu đã thua ngay từ đấy rồi. Danny sẽ khỏe như một con bò đực, Cậu ngốc lắm. Hắn chắc chắn sẽ hạ cậu. Cậu chẳng có tí hi vọng mảy may nào đâu.
Rivera chỉ nhìn hắn bằng một cái nhìn căm hờn có tính toán mà không đáp. Kể cả tên Gringo này anh cũng khinh nốt, và anh thấy tên Gringo này là tên trắng nhất trong cả bọn.

(1) Vòng dây quanh võ đài.
(2) Tiếng khinh bỉ để gọi người Hoa Kỳ.
(3) Greaser: tiếng tục để chỉ người Mỹ gốc Tây-ban-nha.
(4) Boòng: đơn vị đo lường cũ của Mỹ hơn 1/2 kí-lô.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 2 giờ bởi huytran >
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 1 thành viên và 3 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9