Bóng Hoàng Hôn Năm Ấy
Viễn Phương 1 ngày và 7 giờ (permalink)
TRUYỆN NGẮN: BÓNG HOÀNG HÔN NĂM ẤY
Tác giả: Viễn Phương (OVQ)

(Tôi viết truyện ngắn này dựa trên câu chuyện có thật của chính cuộc đời mình. Hy vọng qua sự lan tỏa của mạng xã hội, tôi có thể tìm lại chút tin tức của Lan, hoặc Xuân, người bạn thân đi cùng Lan ngày ấy).

📍 Bối cảnh & Kỷ vật:
  • Thời gian: Khoảng những năm 1979 - 1980.
  • Địa điểm quen thuộc: Những quán cà phê ghế gỗ thấp ở Sài Gòn và Bà Rịa cùng những chuyến đi biển Vũng Tàu.
  • Kỷ vật cuối cùng: Chiếc gạt tàn thuốc bằng gốm cũ, có hình người con gái khỏa thân mong manh được Lan gửi lại trước đêm rời (Phước Tuy) Bà Rịa ra biển Phước Tỉnh.


Bóng Hoàng Hôn Năm Ấy


Những buổi chiều Sài Gòn năm ấy thường xuống rất chậm. Nắng không gắt, chỉ đủ nghiêng để khói thuốc mỏng hơn, và kí ức thì dày lên. Anh quen Lan vào một chiều như thế, trong quán cà phê nhỏ, ghế gỗ thấp, tiếng xe ngoài đường vọng vào như một nhịp sống xa xôi.
Lan đến muộn. Lúc nào cũng vậy.
“Anh chờ lâu chưa?” - Cô hỏi, giọng nhẹ, ánh mắt tránh nhìn thẳng.
“Chưa… anh vừa tới.” - Anh mỉm cười, như mọi lần.
Anh yêu Lan từ sự dịu dàng đó. Một tình yêu không biết phòng thủ, cũng không biết đòi hỏi. Cô đẹp theo cách của tuổi trẻ, cái đẹp không cần chứng minh, chỉ cần xuất hiện là đủ. Nhưng trong ánh mắt Lan luôn có một khoảng trống, như thể cô đang ở đây mà lòng đã hướng về một bến khác. Người đàn ông kia không bao giờ được nhắc đến. Anh không hỏi, Lan không nói. Nhưng anh biết. Biết từ những lần hẹn bị dời, từ khoảng im lặng dài hơn bình thường, từ cái cách cô nhìn xa xăm rồi thở khẽ. Anh chọn im lặng. Vì anh sợ, chỉ cần hỏi một câu, cô sẽ rời đi.
Bên cạnh Lan thường có cô bạn thân tên Xuân. Xuân ít nói, hay lắng nghe, và chỉ mỉm cười khi anh kể những câu chuyện không đầu không cuối. Ánh nhìn của Xuân ấm và gần, một sự gần gũi không đòi hỏi, không gây xao động.
Có vài lần, ba người họ cùng ra biển Vũng Tàu. Xe chạy qua những con đường nhỏ, gió mặn nhè nhẹ trên mặt. Khi đến bãi, cát vẫn còn ấm từ nắng trưa. Sóng rì rầm như hát lại những câu chuyện chưa kể. Lan đi phía trước, tóc bay trong gió. Anh và Xuân đi sau, không nói gì, chỉ bước chậm rãi, để cho biển dẫn nhịp. Xuân thỉnh thoảng nắm tay anh, như một cử chỉ bình thường nhưng ấm lòng. Lan quay lại, cười rất khẽ, ánh mắt ấy khiến anh có cảm giác: “Cô hiểu anh và anh hiểu cô.”
Họ ngồi xuống bờ kè, chân chạm nước lạnh. Sóng vỗ nhè nhẹ, mặn mòi nhưng không dữ dằn. Xuân nhặt một vỏ sò nhỏ, đưa cho anh:
“Nhìn kỹ sẽ thấy vỏ sò cũng có những nếp nhăn như người.”
Anh cười: “Và cũng đẹp, dù xưa cũ.”
Lan nhìn ra biển, giọng thấp: “Anh biết không, đôi khi mình muốn chạy theo một con tàu, mà lại sợ bỏ lỡ chính nơi mình đang đứng.”
Anh không trả lời ngay. Chỉ để cho gió và sóng lấp đầy khoảnh khắc.
Một lát, Lan quay lại: “Anh có bao giờ thấy, hai người có thể hiểu nhau mà không cần nói?”
Anh lắc đầu. Nhưng sâu trong lòng, anh biết… chính khoảnh khắc này, họ đã hiểu nhau.
Xuân nhìn Lan, rồi nhìn anh: “Đôi khi, im lặng là đủ.”
Câu nói rơi xuống như sóng vỗ, và tất cả đều nghe được nhịp tim của nhau. Họ đi dọc bãi cát, để lại dấu chân bên nhau. Những buổi chiều ở Vũng Tàu đó, biển không chỉ là biển. Nó là một miền trời kí ức, nơi anh, Lan và Xuân đã cùng thở, cùng hiểu, và cùng giữ yên lặng.
Một buổi tối khác, gió nhiều hơn thường lệ. Lan nhìn ra đường rất lâu rồi nói:
“Anh có tin không? Có những con người sinh ra là để đi.”
Anh không trả lời. Xuân khẽ quay mặt đi.
“Em sắp đi.” - Lan nói tiếp, giọng rất khẽ.
“Đi đâu?” - Anh hỏi, dù trong lòng đã có câu trả lời.
“Ra biển… có thể rất xa.”
Anh nắm chặt tay mình: “Em có chắc không?”
Lan gật đầu, rồi quay sang anh: “Anh đi với em nhé?”
Câu nói ấy rơi xuống, không ồn ào, nhưng đủ làm rung cả lòng anh. Anh nghĩ đến cha, mẹ, căn nhà cũ, những bữa cơm chiều. Anh lắc đầu, rất chậm:
“Anh không đi được.”
Lan cúi đầu rất lâu. Không khóc. Xuân đứng dậy trước, nói nhỏ: “Em ra ngoài chờ.”
Đêm Lan đi, Sài Gòn lặng hơn thường ngày. Cô đến lần cuối, không mang theo nhiều lời. Chỉ đặt vào tay anh một cái gạt tàn thuốc cũ, trên đó là hình một người con gái khỏa thân táo bạo, mong manh và buồn bã.
“Giữ giùm em,” - Lan nói, giọng run - “Để nhớ là đã có một thời.”
Anh muốn nói rất nhiều. Nhưng cuối cùng, anh chỉ nói: “Ra đi, nhớ bình an.”
Lần đầu tiên anh thấy Lan khóc. Khóc không thành tiếng. Rồi cô quay lưng, không ngoái lại.
Gần bốn mươi lăm năm trôi qua.
Anh không còn hút thuốc nữa, nhưng cái gạt tàn vẫn nằm trên kệ gỗ cũ cạnh khung cửa sổ. Ánh chiều nghiêng qua, in bóng nó dài xuống nền nhà như một vệt thời gian chưa chịu tan.
Ngoài kia, phố xá đông đúc hơn xưa. Người ta yêu nhanh, sống nhanh, quên cũng nhanh. Chỉ có hoàng hôn là vẫn chậm như cũ, đủ chậm để một người già kịp nhìn lại đời mình. Anh không biết Lan ở đâu, không biết biển có dịu dàng với cô không, không biết Xuân giờ ra sao. Anh không còn mong gặp lại, chỉ mong Lan sống một đời bình an.
Hoàng hôn chạm vào bậu cửa. Anh đặt cái gạt tàn xuống, khép cửa sổ lại, mỉm cười. Không buồn, không tiếc. Chỉ là một người đã đi hết một đoạn đời, và hiểu ra rằng: Có những yêu thương không cần hồi đáp. Có những thấu hiểu chỉ cần im lặng. Và có những kí ức, chỉ cần được giữ lại như một bóng hoàng hôn là đã đủ cho cả một đời người.

Jan 10, 2024
Viễn Phương (OVQ)
-HẾT-
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9