Người Mẹ Điên
Thanh Vân 2 giờ (permalink)

NGƯỜI MẸ ĐIÊN
Nghị Hách
Truyện Ma Quang Triệu

P1




Nhà cũ của tôi ở sát bờ sông Tô Lịch gần đường Kim Giang đến nhà máy Sơn rẽ về hướng Văn Điển, mạn Huỳnh Cung. Con sông này chập gần đây được cải tạo nên cũng đỡ mùi và trong xanh hơn trước nhiều lắm, thậm chí còn có cả cá lội tung tăng, chiều chiều đám trẻ con hay mang cần ra câu cá, mặc dù cá ở đây thì cũng chẳng ăn được, câu chỉ là giải trí và cũng chỉ toàn rô phi hoặc dọn bể mới sống được mà thôi. Có điều như vậy cũng là một tín hiệu cực kỳ đáng mừng bởi vì con sông Tô Lịch ngày xưa nó ô nhiễm kinh khủng lắm…Nước sông lúc nào cũng đen kịt như luyn, bốc mùi hôi thối khó tả, nhất là hôm nào mưa xong mà nắng lên thì với những hộ dân sinh sống gần đó như nhà tôi thì cứ gọi là nhức hết cả đầu.
Cách đây hơn chục năm thằng cu cháu con nhà hàng xóm sát với nhà tôi, nó cùng với thằng bạn học cùng lớp 7, hai thằng buổi trưa mang cần ra câu xuống đoạn chỗ trạm bơm vì ở đây có mấy cây sung cổ thụ to có bóng mát, nên đám trẻ con hay tụ tập ở đây câu lắm.
Ông cháu này mới học lớp 7 thôi nhưng mà khá lớn và nghịch ngợm…Mấy tháng nghỉ hè chắc là bố mẹ nó không muốn con cái chơi điện tử, nhiều nên cho tiền mua cái cần câu máy bằng mồi giả gọi là câu Lure thì phải. Trong làng nhà nào có ao cá thả nó đều mang đi câu trộm. Chuyện cũng chẳng có gì đáng nói nên như trưa hôm ấy nó không mang cần ra chỗ trạm bơm đầu làng. Thế nhưng cá chẳng thấy đâu mà nó câu được hẳn một cái một cái xác chết đuối từ bao giờ, đã trương phềnh và mắc kẹt ở đoạn gần miệng trạm bơm…Làm ông cháu bỏ cả cần chạy về hô hoán cả xóm chạy ra…Từ ngày ấy là ông cháu này cũng không dám đi câu cá nữa.
Tôi cũng là người có mặt ở đó chứng kiến người ta vớt cái xác lên…Ban đầu cũng chẳng ai dám làm việc này, cuối cùng thì người ta gọi ông Hùng xích lô…Ông Hùng năm ấy cũng ngoài 60 rồi nhưng mà vẫn phong độ lắm, thời thanh niên được mệnh danh là ‘’dái cá’’ vì bơi lội giỏi và có một cái vó bè được cắm ở ngã ba sông Tô. Có điều là sau này vì nước sông ô nhiễm quá nên cũng bỏ nghề chài lưới quay sang đạp xích lô. Hiện cũng có tuổi rồi nên về đầu làng chỗ gốc đa bán quán nước kiếm thêm thu nhập bởi ông chẳng muốn phụ thuộc vào con cái. Lần đó là lần đầu tiên tôi được chứng kiến người chết trôi là như thế nào, cái xác trương phềnh to tướng, làm cho quần áo mặc bên ngoài cũng căng lên như là bị bơm hơi vào vậy, một số bộ phận chẳng rõ là do bị ngâm nước lâu ngày khiến cho da thịt bị rữa ra rồi cá nó rỉa hay là do mắc vào những thứ khác không mà tạo thành những vết thương khá lớn…Nói chung là rất ám ảnh và đáng sợ. Tôi nhìn thấy thế cảm thấy người nhộn nhạo nên không dám ở lại nữa…Ấy vậy mà có một số người còn ở lại xem lực lượng chức năng mổ xẻ sau đó mang cái xác đi…Phải nói là họ có thần kinh thép thật. Kể cả cho đến hiện tại khi đi ngang qua đoạn trạm bơm đầu làng ấy thì tôi vẫn có cảm giác gờn gợn, hình ảnh kinh hãi đó lại ùa về làm tôi không dám nhìn, mà chỉ muốn đi thật nhanh.
Bẵng đi một thời gian thật lâu, căn nhà ở Huỳnh Cung tôi bán đi, rồi chuyển lên mạn Ngã Tư Sở ở. Nhưng vì ở đó vẫn còn một số họ hàng cho nên thỉnh thoảng mỗi khi có công việc hay ma chay cưới xin giỗ chạp thì vẫn phải xuống đấy.
Cách đây không lâu tôi quay lại làng có việc, lúc đi ngang qua chỗ gốc đa thấy ông Hùng xích lô vẫn bán nước ở đó nên tạt vào đó uống nước. Sau khi chào hỏi xã giao mấy câu, ông Hùng nhận ra tôi nên hỏi:
-Mày là Dũng con bố Tú phải không? Nhà mày giờ chuyển đi đâu rồi thế? Ngày xưa hồi bố mày còn sống bác cả bố mày thân nhau lắm đấy.
-Dạ thế ạ…Nhà cháu giờ chuyển lên Ngã Tư Sở rồi bác ạ…Bác nhớ được cháu thế này thì bác vẫn phong độ lắm…Bác bằng tuổi bố cháu mà ngày xưa bố cháu ốm đau bệnh tật đến khổ…Nằm liệt giường mấy năm trời đấy…
Tôi trả lời, ông Hùng pha cho tôi cốc trà đá đặt lên bàn rồi bảo:
-Thì số phận con người ta như thế rồi, có cưỡng cũng chả được…Thế giờ mày làm gì rồi? Đúng là lâu lắm bác mới nhìn thấy mày đấy…
Tôi cười nói đùa bảo:
-Cháu hiện đang thất nghiệp…Bác có việc gì cháu đi làm với?
-Thôi ông im mẹ mồm đi…Mẹ sư thanh niên mà bảo ông già thế à?
Đoạn ông Hùng nhìn tôi chăm chú nói:
-Bác nhớ ngày xưa mày học giỏi lắm…Liên tục đi thi được giải cơ mà? Bố mày tự hào về mày lắm…Bác vẫn nhớ hồi mày còn nhỏ hay lên nhà mày thấy bố mày khoe bắt mày học ác lắm cơ mà.
-Uì dồi ôi…Bác cứ quá lời, cháu thì giỏi giang gì…Đang thất nghiệp thật mà bác không tin…
Cơ mà ông Hùng bảo:
-Không, cái mặt mày thế kia không thể thất nghiệp được, nói thế nào ấy…Tao nhìn mặt mày sau này kiểu gì kiểu cũng nổi tiếng chứ đéo đùa được đâu.
Chẳng biết ông Hùng có đang trêu tôi không mà gương mặt ông ấy tỏ ra rất nghiêm túc, tôi bật cười:
-Hahaaha…Bác khéo đùa, cháu làm gì mà nổi tiếng được…Mà bác biết cả xem tướng số à?
-Biết xíu xíu…Mày có xem không tao xem cho…
Tôi tò mò hỏi lại:
-Bác nói thật hay đùa thế? Bác mới được ăn lộc à? Sao mà đùng cái lại làm ‘’thầy’’ được hay thế?
Cơ mà ông Hùng chẳng nói thêm lời nào nữa mà túm lấy tay tôi, lật ngang lật ngửa chăm chú nhìn một lúc rồi phán câu xanh rờn:
-Mày mấy hôm trước nhận được khoản tiền đúng không? Nhiều đấy…
Tôi ngớ người ra, quả đáng tội là đận rồi tôi nghe theo lời ông anh, đầu tư vào một mảnh đất và lướt sóng cho nên cũng lãi được một ít. Điều làm tôi hơi ngạc nhiên là chuyện này tôi cũng chẳng nói cho ai biết, ngoại trừ vợ. Thế mà ông Hùng chỉ nhìn mà phán ra được ngay thì kể cũng tài.
-Vợ chồng mày mới bị xảy thai đúng không?
Lần này thì tôi tái mặt, không thể tin nổi…Đường đường là một tác giả truyện ma, từng viết đến cả trăm câu truyện, bốc phét cũng có, thật cũng có…Nghiên cứu qua đủ các thể loại sách tâm linh huyền học nhưng cũng chịu chết không xem được cho người khác, đằng này ông Hùng chỉ sau hai câu nói đã làm tôi ngây người. Tuy nhiên vẫn không phục lắm tôi lắc đầu chối bảo:
-Bác nói thế nào ấy chứ? Vợ chồng cháu bình thường mà…Làm gì có chuyện xảy thai ở đây…
-Mày lại còn chối đấy…Nó sờ sờ ra trước mặt tao như này mà vẫn còn cãi…
Ông Hùng nhìn tôi chăm chú, cặp mắt hình tam giác của ông ta lúc này sâu thăm thẳm, quả thật cũng khiến tôi hơi chột dạ…Cũng không rõ la ông Hùng này có phải vì tức giân vì tôi không công nhận những lời mà ông ấy vừa nói ra hay là như thế nào, nhưng lúc này ông ta túm lấy bàn tay phải tôi rồi đặt lên lòng bàn tay của ông ấy, sau đó nắm lại rồi duỗi ra rồi ông ta đặt một ngón tay còn lại của ông ấy vào trán tôi…Rồi từ từ nhắm mắt lại, điều này tôi cũng chưa từng thấy bao giờ cả…Kể cả có ‘’bốc phét’’ các kiểu trong truyện cũng chưa từng có nhân vật nào như thế cả…Những nhân vật mà tôi xây dựng trong truyện thì đều là những người ‘’đạo mạo, đức cao vọng trọng’’. Đền to phủ lớn hay chí ít là các cô đồng bà đồng…Rồi xem bói bằng quả cau, hay tờ tiền này nọ…Hoặc chí ít cũng phải có dăm ba động tác cho giống với một ông thầy…Thế cơ mà ông Hùng này thì chẳng cần vậy…Nhưng thế mà lại hay…


#1
    Thanh Vân 2 giờ (permalink)
    -Nhà mày ở quê cũng mới có tang…Không phải một cái mà là hai cái, một bên nội, một bên ngoại…Cũng mới xảy ra cách đây không lâu chỉ tầm ba tháng thôi…Nếu mày lần này còn chối nữa thì không nói chuyện nữa…Bác không xem cho mày nữa…

    Nghe đến đây thì tôi hoàn toàn nể phục, không còn gì để nói nữa cả…Đành bảo:

    -Vâng…Cách đây tầm hơn 3 tháng ông ngoại cháu mới mất…Tuần rồi thì chú ruột cháu cũng chết vì đột quỵ…
     
    Ông Hùng lúc này mới bĩu môi nói với tôi:
     
    -Mày không phải thử bác làm gì cả…Bác thấy mày phúc hậu, cả không đến nỗi nào nên bác mới xem cho…Chứ bác chẳng dám tự nhận là thầy hay gì đó đâu…

    -Sao bác không mở phủ, hay mở điện thờ xem cho người ta kiếm tiền hả bác?

    Lúc này chẳng biết sao mà tôi nói ra một câu hết sức ngớ ngẩn, làm ông Hùng gắt lên bảo:-Vớ vẩn…Bác bảo bác không phải là đồng cô hay bóng cậu hay thầy thợ gì mà lại…Chỉ là chẳng biết vì sao tao tự nhiên thấy như thế thì tao nói thôi…Mà thầy cũng có dăm bẩy loại thầy…Kể cả có mở phủ mở điện nhưng nếu không được ‘’ăn lộc âm’’ thì chịu chết, làm sao mà xem được cho người ta…Phán nhăng phán cuội chẳng khác gì lừa đảo bịp bợm à? Như vậy thì là hại người chứ có phải là giúp người ta đâu…Những lời ông Hùng nói cực kỳ chính xác…Kể cả cho đến lúc này khi nhớ lại tôi vẫn khâm phục, cuộc đời tôi cũng có thể coi là đi nhiều va chạm tiếp xúc với các thầy không ít, nhưng ít khi công nhận một ai đó thực sự giỏi về tâm linh…Mà đại đa số là nói dựa và lừa đảo là nhiều. Thậm chí có nhiều người chả biết mẹ gì về tâm linh huyền học, chỉ dựa vào mấy cái ứng dụng AI xong lên mạng khua môi múa mép, xây dựng hình ảnh rồi phán như thật, mục đích cuối cùng cũng chỉ là kiếm tiền mà thôi. Suy cho cùng thì cũng chẳng ăn thua…Vào rọ hết.Ông Hùng nhìn tôi cười cười tiếp tục bảo:
    -Cơ mà bác báo cho mày một tin mừng, mày sắp có con trai rồi đấy…Cứ yên tâm là như thế…
     
    Lần này thì tôi há hốc mồm kinh ngạc, cách đây mấy tháng vợ tôi hai vạch, hai đứa lên viện siêu âm thì bác sĩ nói là con trai, khỏi phải nói tôi vui mừng như thế nào…Trước đó hai vợ chồng suy sụp mất một thời gian dài vì bị xảy…Điều này đến mẹ tôi còn không biết…Vậy mà ông này…Đúng là kỳ nhân dị sĩ.
    -Sao…Sao bác biết được hay thế?
    -Hahahaa…Mày đã công nhận rồi à?
     
    Ông Hùng cười lớn, đoạn quay vào trong cầm cái điếu cày ra châm lửa rít một hơi tiếp tục:
    -Tao còn biết mày cũng đang nghiên cứu về tâm linh nữa cơ…Đầu mày rất lắm chữ…Nếu tao không nhầm thì mày ban nãy không phục…Hahahaa…
    Tôi không dám phản bác, ông ta tiếp tục:
    -Tuy nhiên lời nói của bác thì đôi khi cũng dựa trên cảm tính, đây là khả năng tự nhiên bác có được, thấy như nào thì bác nói vậy…Chứ không được học hành bài bản như bọn mày…Tuy nhiên chắc đéo gì sách vở đã hay…Nhề…Hahaha…
    Tôi gãi đầu gãi tai, chẳng biết phải nói gì nữa, lúc này quán cũng có mấy người khách vãng lai đến uống nước…Thấy không tiện nên tôi đứng lên thanh toán tiền nước rồi về làng giải quyết công việc…Nhưng thấy ông Hùng này rất thú vị và khó hiểu nên cứ suy nghĩ mãi. Đến trưa quay lại thì vẫn thấy ông Hùng ngồi đấy…Đoạn lại tiếp tục vào.
    -Sao nào…Có vấn đề gì muốn hỏi bác à?
    Ông Hùng nhìn tôi cười cười. Tôi gật gù vào thẳng luôn vấn đề:
    -Chẳng dấu gì bác, ban nãy bác nói thế cháu ngẫm lại thấy đúng…Mà bác bảo cháu sau này nổi tiếng thật à? Hay lại trêu cháu thế?
    -Hahaha…Tôi bốc phét anh làm gì? Thích gì thì cứ làm đi, mọi con đường đều bắt đầu từ những viên gạch đầu tiên thôi mà…
    Suy nghĩ một lát tôi đánh bạo hỏi:
    -Thế bác có tin trên đời này có ma quỷ thật không?
    -Có chứ…Chỉ là không phải ai cũng nhìn thấy được họ…
    Ông Hùng không cần suy nghĩ mà trả lời ngay. Tôi thì nói thật xưa giờ toàn bốc phét là chính…Nhiều khi cũng muốn gặp ma một lần xem nó tròn méo ra sao…Bởi nghề của tôi chính là một tác giả chuyên về đề tài tâm linh.
    -Mà sao mày hỏi bác thế?
    -Chả dấu gì bác, cháu là một tác giả viết truyện ma trên mạng ý…Cơ mà chập gần đây bí ý tưởng quá…Mà các kênh truyện họ giục ác quá…Cháu cũng muốn viết một bộ truyện ma để đời…
    -À…Hóa ra là ‘’nhà văn’’. Hahahaa…Chả dấu gì, tao xưa cũng là nhà thơ đấy…Xưa tao tán đổ bác gái mày cũng bằng thơ đấy chứ đùa đâu…Hahahaa…
     
    Tôi bật cười, ông ấy bảo tôi là nhà văn thì cứ coi là như thế đi cũng chẳng sao cả…Dù sao thì mình cũng đang ‘’bán chữ kiếm tiền’’ cơ mà. Một lúc lâu sau ông Hùng pha cho tôi một cốc nước trà rồi từ tốn bảo:
    -Anh là nhà văn, anh thích tìm những câu chuyện đời thường nhưng mang màu sắc tâm linh, phải không? Vậy thì tôi kể anh nghe vụ này…Thú thật là bao nhiêu năm qua rồi bác cũng chẳng biết phải giải thích nó như thế nào cho đúng cả.
    -Ui thế thì tuyệt quá, bác kể cho cháu nghe đi…
    -Mày có biết cách đây hơn chục năm, bác có vớt một cái xác chết ở chỗ trạm bơm đầu làng không?
    Tôi suy nghĩ một lát rồi bảo:
    -Có phải là thằng con nhà anh Thịnh đi câu cá câu được không ạ?
    -Đúng rồi đấy…Đời tao đến tuổi này rồi, nhưng chưa lần nào chứng kiến sự việc nào lạ lùng như thế…Mày có tin là tay tao vớt được hai mẹ con trong một gia đình chết cách nhau những mấy chục năm mà lại đúng ở vị trí đó hay không?
    Tôi ngớ người:
    -Ý của bác là sao ạ?
    -Có nghĩa là cái người đàn bà hôm ấy tao vớt lên là mẹ của một thằng bé…Hồi nó chết cũng chỉ tầm 4, 5 tuổi mà thôi…Thời ấy cũng chính tay tao là người vớt thằng bé ấy lên…Sau đó thì mẹ con nhà ấy bỏ đi đâu không biết…Cho đến bao nhiêu năm sau thì bà ta quay lại đây và tự sát ở chính vị trí mà ngày xưa bà ta đã giết thằng con mình…
     
    Tôi há hốc mồm kinh ngạc, bản thân tôi cũng từng viết cả trăm bộ có những câu chuyện ma có nội dung khá ‘’khù khoằm’’ nhưng thật sự mà nói người ta vẫn bảo ‘’hổ dữ không ăn thịt con’’ cơ mà… Tại sao bà ta lại làm thế với con mình?
    Bác Hùng thở dài tiếp tục:
    -Nói chung cũng đều là nhân quả mà thôi…Ma quỷ như thế nào thì tao chưa từng gặp mặt, nhưng việc liên quan đến tâm linh thì đôi khi nó khó giải thích lắm…Tao cũng chẳng biết phải nói sao nữa, người đàn bà này vừa đáng thương mà đáng trách…Haizzz…
    Tôi nghe vậy thì sướng lắm, bởi dù sao thì nghe một người từng trải hiểu biết như ông Hùng kể thì có lẽ đây sẽ là một chuyện cực kỳ ly kỳ…
    Ông Hùng rít một hơi thuốc dài, làn khói làm mờ đi ánh mắt ông. Ông bắt đầu kể...Và đây là câu chuyện có thật tôi được ông Hùng kể lại, nhưng với tư cách là một tác giả, tôi xin chuyển ngôi kể để cho chân thực và gần gũi nhất. Tôi cũng xin mạn phép đặt tên câu chuyện này là NGƯỜI MẸ ĐIÊN.
     
    ***
     
    Buổi chiều một ngày cuối tháng sáu, trời âm u mang theo cái nóng hầm hập như thiêu như đốt. Cơn mưa bóng mây lúc ban trưa chẳng đủ hạ nhiệt độ của suốt một tuần nắng như đổ lửa mà dường như còn làm cho không khí thêm phần oi bức. Lúc này đây con đường đất trước xóm Nẻs vẫn còn loang loáng nước. Một thằng bé chừng năm sáu tuổi, mặc chiếc quần đùi lấm lem bùn đất, đang lom khom đặt từng chiếc lá khoai xuống vũng nước ấy, sau đó thì nó cầm những viên gạch rồi ném lần lượt vào từng chiếc lá, khi nào viên gạch ném tin chiếc lá làm cho nó di chuyển và nước bắn tung tóe thì nở một nụ cười tươi rói, vỗ tay cười khanh khách như vừa tìm ra trò chơi hay nhất trên đời. Thỉnh thoảng có những viên gạch bị ném trượt văng ra bên ngoài đường, cũng may là lúc này đây trong xóm không có người đi lại, chứ nếu không thì cũng khá là nguy hiểm.Đứng bên cạnh là chị gái của nó, lớn hơn độ vài tuổi thỉnh thoảng liếc mắt nhìn vào trong nhà như đang lo lắng điều gì đó. Mặc dù còn ít tuổi nhưng con bé Vân cực kỳ thông minh và hiểu chuyện. Thằng Đạt là em cùng mẹ khác cha, trông vậy thôi chứ nó mắc bệnh tăng động từ nhỏ, cực kỳ nghịch ngợm và hiếu động…Có những lúc nó còn chẳng biết là đang tự làm mình bị thương.
    Cái trò chơi mà thằng Đạt đang chơi ngoài kia với người bình thường có lẽ là sẽ cấm nhưng với một đứa trẻ mắc bệnh tăng động như Đạt thì có lẽ đây là những trò chơi ‘’lành’’ nhất.Con Vân là chị, lớn tuổi hơn thằng Đạt nên chịu trách nhiệm trông em thay cho mẹ. Hai đứa là chị em cùng mẹ khác cha. Mẹ nó là Lan mới ngoài 30 tuổi nhưng đã có đến hai đời chồng…Vân là con của người chồng trước, còn Đạt là của người chồng thứ hai…Cũng chẳng biết có phải là cao số hay không mà cả hai người chồng có hôn thú đàng hoàng đều bị chết trẻ…Người nhân tình thứ ba thì đang ung thư giai đoạn cuối đang nằm chờ chết.Người ta vẫn bảo ‘’hồng nhan bạc mệnh’’ quả cũng không sai…Lan thì rất xinh đẹp cuốn hút. Người đàn bà ấy bước đến đâu cũng khiến đàn ông phải ngoái nhìn. Dáng người cao ráo, thắt đáy lưng ong, làn da trắng như trứng gà bóc. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, sống mũi cao, đôi môi đỏ hơi mỏng lúc nào cũng như vừa mỉm cười. Chỉ có đôi mắt là khác…Con ngươi thì hơi nhỏ hơn so với bình thường, có thể nhìn thấy được rõ ràng lòng trắng từ các hướng…Dân gian hay gọi là mắt ‘’Tứ Bạch’’ thêm vào đó lại chỉ có một mí.
    Điều này theo nhân tướng học thì có thể coi là ‘’phá tướng’’.Khóe mắt nhỏ hẹp hơi dài đuôi mắt hơi xếch lên, ánh nhìn sắc như dao cau, lúc bình thản vẫn phảng phất vẻ lạnh lùng khó đoán. Hàng lông mày cong nhưng đuôi mày tản, cằm nhọn, gò má hơi cao khiến ngũ quan càng thêm sắc sảo. Mấy bà lão trong làng mỗi lần nhìn thấy đều lắc đầu bảo đó là tướng "sát phu" theo lời người xưa truyền lại: đẹp đến mê hoặc, nhưng trong ánh mắt lại ẩn một thứ cô độc và quyết liệt, một khi đã động lòng tham hay sinh hận thì sẵn sàng dẫm lên cả tình nghĩa vợ chồng để đạt được điều mình muốn…Người ta vẫn bảo ‘’vật chất quyết định ý thức’’ quả không sai. Khi miếng cơm manh áo mà còn chưa đủ thì hoàng hôn dù có đẹp đến mấy cũng chỉ là một buổi chiều ta mà thôi.Con Bé Vân nó thấy mẹ nó mấy hôm nay điệu bộ lo lắng, đã thế lại còn hay cáu gắt chửi bới hai chị em nó nên nó biết ý, cũng không dám lảng vảng trước mặt mẹ. Đặc biệt là mấy hôm nay lại có mấy người đàn ông bộ dáng dữ tợn hỏi đến nhà hỏi thăm mẹ nó rồi to tiếng…Có người còn đe dọa này kia làm cho mẹ nó phải van xin quỳ lạy, thậm chí vừa mới ban sáng nay thôi cũng có mấy người đến tìm…Tuy nhiên mẹ nó phải trốn không dám ra gặp mặt họ.Mặc dù không hiểu rõ là mẹ nó đang gặp chuyện gì nhưng mà con bé nó cũng cảm thấy gia đình mình chuẩn bị gặp một biến cố gì đó lớn lắm.Trong căn nhà lợp tôn cũ kỹ, tuềnh toàng, đồ đạc trong nhà cũng chẳng hề có món gì giá trị cả. Cái đáng giá nhất có lẽ là cái tivi màu 24in, được đặt trên cái kệ sát tường, tuy nhiên lúc bật lên thì sọc đen sọc trắng, cũng chẳng nhìn rõ được đang phát chương trình gì, mà chỉ có âm thanh phát ra từ đó…Nói chung là rất nghèo.Bên trong căn nhà chật chội kê được hai cái giường một cái thì được phủ màn quanh năm. Cái giường này đang có một người đàn ông đang nằm co quắp, gương mặt gầy rộc, hốc hác, cùng nước da tái nhợt và một cái đầu trọc hếu vì tóc đã rụng sạch nhìn cũng rất đáng thương…Anh ta tên là Quân, sống chung với Lan và hai đứa con được mấy năm nay. Vốn Quân cũng là người hiền lành chịu khó và khá nhút nhát, cho nên đã gần 40 rồi mà vẫn chưa có vợ con gì. Gặp được mẹ con Lan cũng dắt díu nhau về đây thuê trọ rồi giữa hai người nảy sinh tình cảm sau đó thì sống chung như vợ chồng…Ban đầu thì mọi chuyện vẫn hết sức tốt đẹp…Quân tiếng là cha dượng nhưng mà anh đối xử với mẹ con Lan rất tốt và coi hai đứa con riêng của vợ như con của mình vậy. Những tưởng đối với Lan thì Quân sẽ là bến đỗ bình yên cho đến cuối đời. Nhưng chẳng ai có thể ngờ được sóng gió lại ập đến.Quân từ một người đàn ông cao to khỏe mạnh, rồi bỗng một ngày mang trên đầu cái án tử là căn bệnh ung thư giai đoạn cuối thì dù có là ai, có bản lĩnh đến đâu thì cũng hoang mang và suy sụp tinh thần. Với những người mắc những căn bệnh nan y thì điều trị cực kỳ tốn kém, là một gánh nặng về kinh tế…Đặc biệt là với những hoàn cảnh khó khăn. Biết không thể cứu vãn được nên Quân không điều trị nữa, cũng chẳng muốn mình làm gánh nặng cho vợ con…Hàng ngày chịu sự hành hạ của căn bệnh quái ác…Lúc nào đau quá thì uống thuốc giảm đau kèm với thuốc ngủ để mong quên đi thực tại nghiệt ngã này…Có đôi khi gã chẳng muốn tỉnh lại làm gì nữa.
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 1 giờ bởi Thanh Vân >
    #2
      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
      Kiểu:
      2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9