kÝ: CHUYẾN ĐI DÀI
Ký: Chuyến đi dài Sài Gòn – Đà Nẵng – Hội An – Huế - Quảng Trị. Rộn ràng và lo lắng vài ngày nay, sợ không chu đáo cho anh chị em, nhưng may chuyến này có Liên Tâm chu đáo làm phó đoàn lo tài chính và ăn uống nên đỡ vô cùng. Thời còn đi dạy ĐH Liên Tâm đã từng nhiều lần dẫn các đoàn sinh viên đi đây dó nên kinh nghiệm có thừa, do vậy chuyến đi dài ngày Đà Nẵng, Hội An, Huế và tham quan Thánh địa La Vang, Quảng Trị suông sẻ không có gì trở ngại. Sau khi điện thoại liên lạc đâu vào đó, thống nhất ngày 20/6/2026 lên đường. Đi bằng phương tiện xe giường nằm Phương Trang cho nhẹ chi phí anh chị em. Tất cả tập trung bến xe Miền Đông cũ 9.30 g lên xe trung chuyển đến bến Ngã Tư Ga. Đúng 10g, xe xuất bến, 15 g đến Phan Thiết đón ông bà: Trương văn Đắc & Liên Tâm. Dự trù của chúng tôi là đến Đà Nẵng khoảng 7- 8 giờ sáng. Sẽ về café Tí Tách và gọi các anh em Đà Nẵng tán gẫu. Không ngờ, đến thành phố đáng sống mới 6 giờ. Tôi và Liên Tâm cũng đã dự định, nếu đến sớm sẽ về bán đảo Sơn Trà thăm bọn Khỉ và Voọc, hay café nơi đây, anh Đắc có đem theo máy ảnh “bán pro”, có thể chụp được các em “lí lắc” này. May quá, vừa mang vác hành lý ra khỏi bến xe, tôi đến ngay chiếc Taxi hỏi giá cả đi Sơn Trà vài tiếng thăm chơi. Cậu tài xế Hào thỏa thuận vừa phải, nên chở về khách Sạn Phương Anh 7, 32 nam Trân gửi hành lý (Tôi đã gọi trước nên tiếp tân đồng ý) và thẳng đến Sơn Trà, còn quá sớm, chưa có quán café nào mở, cậu chở đến Sơn Trà, chỗ nào đẹp dừng lại chụp ảnh, khi xuống bến cảng cá. Các cô người mẫu nhà SQ hí hững Check in ngay. Lòng vòng các điểm nữa, phải nói Sơn Trà bình minh vẫn thơ mộng với rừng nguyên sinh dày, xanh mượt như thuở nào, tiếng chim gọi vang đầu ngày từng chặp, từng chặp nghe vui tai làm sảng khoái mỗi người. Ở Sài Gòn ngột ngạt nóng nắng đến đây không khí trong lành thoải mái lạ thường. Hít thở đầy và sâu vào lồng ngực cảm giác dễ chịu quá đã. Sau đó cả đoàn xuống bãi Đá Sơn Trà, bãi đá nhỏ (có vài cụm đá khối chữ nhật xếp lên nhau gần giống như ghềnh đá đĩa Phú Yên), vịnh biển xanh và rất êm, lối đi xuống có 2 đường, tôi đi sau nên lạc phương, một mình ở bãi bên phải. Nhờ mấy cô chụp giùm vài kiểu ảnh kỷ niệm. Khi quay lên dốc qua trái, nghe tim nhói, hơi mệt nên tôi đến luôn bãi giữ xe nhờ tài xế lấy nước uống viên thuốc trợ tim và ngậm dưới lưỡi 1 viên nữa, ngồi nghỉ với tài xế, một lát nghe ổn lại. Cánh trái các cô thích chụp ảnh, nên khá lâu mới lên, Chị Kiều Huệ Khoái làm dáng lội xuống nước để chụp được tấm ảnh chị thích nên ướt cả áo, tôi tính ghé nhà hàng Cá Chuồn ăn sáng để chị thay đồ nhưng khi vào hỏi, chưa mở cửa, không có người phục vụ, thế là chạy luôn về Chùa Linh Ứng, trên đường lên chùa có gia đình khỉ dễ thương chào đoàn chúng tôi. Chùa rộng và đẹp, bên trong có rất nhiều cây Trúc đào nghệ nhân đang như chiếc độc bình thật khéo. Ai thích chụp ảnh, thay nhau. Tôi anh Đắc và Liên Tâm vào lễ Phật, sau đó vào chánh điện và ra ngoài cổng Tam quan phía biển, phải nói kiến trúc chùa đẹp, đặc biệt tượng Quán Thế Âm quá lớn, tôi có chụp nửa người bức tượng, nghe đâu chỉ chịu nhỏ hơn bức tượng Quán Thế Âm chùa Minh Đức Quảng Ngãi mới xây sau này. Có hẹn với các bạn văn nghệ tại café Tí Tách số 6 Nguyễn Phi Khanh, nên bảo tài xế quay về café, Tôi vào Hà chủ quán mừng rỡ lắm, và Lan Chi cũng đã có mặt tại đây để nhập đoàn. Hơn 8 giờ tôi gọi Lang Trương của nhóm Hoa Cỏ, Lang Trương hứa sẽ đến. Sau 40 phút đã có mặt, tôi biết chắc tính Lang Trương là vậy. Tôi và Lang Trương cũng đã chinh chiến về Mỹ Tho, Tiền Giang bằng moto 2 bánh để thăm anh Kha Tiệm Ly, xuống Long Thành thăm anh Du Phong gần 10 năm trước và vào Hội An mỗi lần tôi về Đà Nẵng thăm nhà ngoại và anh em văn nghệ ngoài đó. Giới thiệu với Lang Trương các anh chị em Lang Trương chưa biết và ai cũng nghe tài văn Lang Trương qua tôi. Hôm nay mới diện kiến: Kỳ thinh lẫn kỳ hình. Sau đó mời cả đoàn sang quán Bà Mua bên kia bồn binh ăn mì Quảng, đặc sản của Đà Nẵng, sau đó xe chở về khách sạn để nhận phòng, tôi đi cùng Honda với Lang Trương về Khách sạn Phương anh 7, số 30-32 đường Nam Trân. Khách sạn sang trọng và tiện nghi. Cảm ơn Lang Trương chân thành cùng bạn văn Sông Quê. Sáng mai gặp lại nhau trong buổi ra mắt Hợp tuyển Giao Mùa nhé. 11 giờ Hồng Minh Nhân từ Hà Nội bay vào Đà Nẵng đã liên lạc với Phượng Toro vào trong khách sạn rồi. Tôi gọi, em báo rằng em đang trong phòng khách sạn cùng các chị rồi. Như thế, tiệc chiều Hội An do anh Đỗ Nhựt Thư mời có 7 người của Sông Quê. Lòng tin yêu, báo hại tôi gọi tài xế Hào xe có 7 chỗ, không dám chở dư 1 người là tôi. Thế là Hào gọi thêm chiếc 7 chỗ nữa, hóa ra 1 chuyến đi không khứ hồi đến 700K chỉ mua chút thoải mái chỗ ngồi mất toi 350k. Thôi kệ. Đến Hội An, bao tử chúng tôi kiến bò trong bụng, bèn tìm quán ăn, người Hội An mách rằng Nhà hàng Me Be có món cao lầu tuyệt hảo, ai nấy đều gọi. Đúng là nhà hàng với món ấy ngon thiệt, có lẽ ngon nhất từ xưa đến giờ bọn mình thưởng thức, báo hại đến trễ 16 g 30 mới cùng hội tụ. Rất vui khi các anh đến sớm đợi chờ không một tiếng trách móc. Bấy giờ Nguyên Chấn cùng Hồng Đào cũng đi Honda vào, tổng cộng là 9 và 5 ở Hội An, số người lên đến 14. Không đủ ồn ào một góc của phố cổ kính, nhưng rôm rả, tất cả thân tình, vui vẻ. Café cùng anh em văn Hội An gồm: Anh Hoàng Lộc, La Trung, Trần Hạng và cô em út Trần Hương, nhất là nhà văn Đỗ Nhựt Thư người mời chúng tôi về Hội An. 2 bên cùng nhau trò chuyện văn chương và tặng sách. Đến 18 giờ các anh chia tay, tôi cùng các bạn dạo Hội An khi phố cổ lên đèn. Cảm ơn anh Đỗ Nhựt Thư nhiều, hẹn gặp lại. Bấy giờ đường phố lung linh ánh sáng đèn lồng thật đẹp. Buổi tối chủ nhật, Hội An đông chật kín, có lẽ buổi tối trước Đà Nẵng bắn pháo bông, nên hôm nay du khách tràn vào Hội An đông là vậy. Đoàn chúng tôi ai cũng thích dừng lại chụp ảnh, nên lạc lối nhau bất đắc dĩ chia làm 2 cánh, nhưng khi gặp nhau, được biết phía nào cũng du lịch sông Hoài để thả hoa đăng, kỷ niệm đáng nhớ về sông Hoài, Hội An. Sông Hoài cũng chật ghe máy như nêm. Lênh đênh và thả hoa đăng – nghe rằng: Nếu ước mơ việc gì khi thả hoa đăng bình yên, về sẽ vẹn ý nguyện. Tôi thả hoa đăng chỉ ước làm sao Tc Sông Quê chúng ta hoài bình nhiên chảy không ngừng ra biển lớn và các cộng tác viên có ngôi nhà văn chương tuy bé nhỏ nhưng đầy tình văn để vui cùng con chữ và hạnh phúc, thân ái cùng nhau mỗi lần ra mắt số mới. Vui chơi trên sông chừng 30 phút là về bến, lên bờ. Cánh kia có nhiếp ảnh Trương Văn Đắc, bên này có Hồng Minh Nhân. Thăm chơi cùng phố cổ bấy nhiêu cũng đủ kỷ niệm Hội An, khi lên bờ liên lạc với Liên Tâm ở đoàn cánh trái. Chúng tôi về chợ Hội An nhập đoàn và may có Ái Nghĩa nghe đoàn tôi về Hội An cũng ra thăm, nhập bạn tà tà lội bộ về cổng khách sạn số 10 Trần Hưng Đạo, Hội An. Ái Nghĩa gọi xe cả đoàn về Đà Nẵng, tôi đi grab 2 bánh về khách sạn. Kết thúc chuyến giao lưu cùng anh em Hội An. Chân thành Cảm ơn anh Đỗ Nhựt Thư và các anh em, hẹn có dịp gặp lại. 8 giờ sáng ngày 22/6 trước café số 58 Hà Đông 2, Đà Nẵng rộn ràng quá, ôi chao, những phụ nữ với áo dài đủ sắc màu, đáng yêu quá. Nơi nào có giai nhân, ở đó có anh hùng, thì ra các bạn thơ văn nhóm Hoa Cỏ tổ chức ra mắt Giai phẩm Giao Mùa. Còn chi hạnh phúc hơn khi ra Đà Nẵng Giao Mùa được đón tiếp nồng hậu. Một đời làm văn sung sướng và rưng nước mắt với các anh em Hoa Cỏ chân thành. Cám ơn các bạn vô cùng nhất là bộ đầu: Nhà bình thơ: Châu Thạch, Lê Vy Linh và Lang Trương. Bước vào sảnh chính trên lầu 1, không gian không rộng chỉ đủ chừng 30 người, phòng được sắp xếp hình chữ U như lệ thường, các anh chị em văn nghệ áo quần lịch sự, phụ nữ áo dài truyền thống, và anh chị em Sông Quê cũng thế. Điện thoại và chuyên gia Lê Vy Linh thủ lĩnh quay và dựng, Background đối diện không gian đủ quay một video ngắn đẹp. MC Lang Trương lưu loát và bài bản như chương hoạch định sẳn, Không ngờ hợp tuyển Giao Mùa được đón nhận trong không khí tưng bừng và vui tươi. Cái hay là Lang Trương thay đổi hết người Hoa Cỏ đến người Sông Quê đọc thơ hay ca hát, phải nói thật ca sĩ của Hoa Cỏ ai hát cũng hay nên không khí lắng nghe rất yên lặng. Chương trình kéo dài hơn 2 tiếng rưỡi đồng hồ Ra Mắt và giao lưu. Trước khi chia tay, Vy Linh còn sắp xếp để ghi tấm hình lưu niệm rất thân tình. Tôi thường nói với anh em: Nhóm thơ ca Hoa Cỏ Đà Nẵng thật tuyệt, họ đón tiếp người phương xa đến rất chân tình, thân thiện. Tôi tin ai một lần đến sẽ nhớ đời. Xuống trệt anh Châu Thạch và Lang Trương, Hồng Đào và Thu Liên của Nguồn Việt còn nán ở lại trò chuyện thêm với anh chị em Sông Quê, khi xe đưa các bạn SQ về khách sạn, cậu tài xế nói với tôi: Chú ngồi chờ, cháu sẽ quay lại đón về khách sạn. Thời gian còn lại tôi cùng 4 người nói chuyện, trong thâm tôi mong tài xế chậm đến để nói chuyện nhiều hơn. Cuối cùng cũng phải chia tay, duy có Lang Trương cùng về khách sạn với tôi, nhớ tình cảm, nghĩa cử ấy lắm. 3 giờ chiều, ngày 22/6 chiếc xe 16 chỗ đúng hẹn, Nguyên Chấn làm chef group của Đà Nẵng đón chúng tôi đi nhà thờ đá Lăng Cô, trên đường dừng lại đầm Lập An để chụp ảnh, các cô thích chụp ảnh dù nắng quái dễ sợ. khi người ta vui mặc: Trưa hè rát ngọn gió Lào, nắng có gay gắt mấy cũng không thể làm gì với các “fan eng” ảnh. Hơn 17 giờ xe chúng tôi mới tới nhà thờ Đá Lăng Cô, anh Hùng đón đoàn vào trang trại anh, đã 4 năm anh ra ấy nhưng còn bề bộn, chỉ có chuồng gà phía sau. Vào nhà anh gần 18 giờ, nhưng mùa này ngày dài, trời còn nắng, khi anh giới thiệu phía sau có suối, thế là các bạn rủ nhau đi tắm suối, tôi có nói với Hồng Minh Nhân, nếu tối quá tham quan tí rồi về kẻo nguy hiểm, nhưng các cô có vẻ sành điệu nhờ có anh Thanh Bình và Mộng Phát cùng đi chụp ảnh nên chị em hào hứng, tối thui mới về. Không ngờ Hồng Minh Nhân quay đoạn phim các bạn làm náo loạn một góc suối, tiếng cười của Hồng Đào to như sấm dậy, xem cũng vui. Buổi tối quay quần dưới hiên nhà anh, Chấn có xách ra chai Wisky Scottland rất ngon đem ra gửi anh Hùng đãi khách, quá đã, tôi không dám uống nhưng cũng làm 1 cốc cho vui cùng anh Hùng và các bạn của anh từ Ninh Bình vào để sáng mai đi sớm cải táng mộ đồng đội mới tìm thấy. Thế là tôi bàn với anh: - Để bọn em ra nhà nghỉ, ngày mai khỏi trễ việc các anh, anh nhất quyết bảo tôi ngủ lại và nói chuyện cùng anh, tôi từ chối, bởi anh phải dưỡng sức ngày mai đi núi, chỗ nằm đồng đội anh xa mười mấy cây số. Cuối cùng anh đồng ý và đưa xe chúng tôi tận nhà nghỉ đã điện thoại trước. Thương anh, một bóng người trong đêm cưỡi xe đi trước dẫn đường. Ra đến nơi anh làm việc với chủ nhà nghỉ gửi tiền luôn. Đúng là anh hiểu bạn văn nghệ: - Nhà văn, nhà thơ các em làm gì có tiền, nếu không anh đã để các em ở lại nhà chơi, nhưng nghẹt có các đồng đội cũ vào mai đi sớm, nên phải vậy. Thông cảm anh nhé. Vào Sài Gòn anh sẽ nói chuyện nhiều với chú. Bắt tay anh, tôi giữ thật lâu, anh về nhà bình an nhé, em sẽ gọi. 6 giờ sáng ngày 23/ 6 tôi đã gọi anh chị em trả phòng lên đường, từ đó ra La Vang, xợt Google map còn 69 cây số, đến café ở đầm Lập An, lại chụp ảnh bình minh, sáng nay ai ai cũng hớn hở hơn có lẽ một đêm ngủ nghỉ lại sức. Tôi ngồi café nhìn các bạn làm dáng chụp anh cũng vui mắt. café xong là trực chỉ ra La Vang. Không ghé ăn sáng nhé các bạn, may quá trên xe Liên Tâm còn mười mấy ổ bánh mì mua hôm qua ở Đà Nẵng, lục lại ra ăn sáng cũng ngon như thường. Cảm ơn Liên Tâm, “hể mà đói bụng ăn gì cũng ngon” y như rứa. Chấn ngồi trên cabin bảo bác tài chạy nhanh tí, sợ sốt ruột hắn kể chuyện tiếu lâm cười ngả nghiêng quên đoạn đường dài gần 70 km, khi tới La Vang 11 giờ. Chơi chụp hình 30 phút rồi lên xe về nhận phòng nghỉ trưa, 5.30 giờ là đi đến chỗ ra mắt sách tại café phòng tranh Trần Nguyện 153 Ngã tư Ngự Bình. Nếu như nhóm thi ca Hoa Cỏ Đà Nẵng đàng hoàng cho buổi ra mắt Giao Mùa, thì tại đây không gian đẹp, tranh đẹp nhưng chẳng phải tổ chức một buổi ra mắt tác phẩm đúng nghĩa, thôi thì duyên đến đau chơi đến đó. Các bạn có vẻ thương tôi “Lòng nô nức của tôi chùng xuống”, chủ xị anh Bảo Cường chẳng làm vui. Duy nhất có niềm vui là Minh Thy báo tôi không đến được, nhưng nhà văn, giảng viên ấy đến, tôi anh Đắc và Liên Tâm rất vui. Liên Tâm đọc được trong mắt tôi. Gần 7 giờ BTC tối dọn món bún giò Huế rất ngon để các bạn Nguồn Việt bỏ bụng và về Đà Nẵng. Sau đó, chúng tôi cũng gọi Taxi về khách sạn Nữ Hoàng, đường Nguyễn Sinh Cung, Huế. Nghỉ ngủ. Sáng sớm, 5 giờ Liên Tâm gọi đi hồ Tịnh Tâm thưởng thức hương Sen Tịnh Tâm, nhưng tôi không đi bởi cũng đã đến mấy lần rồi và thực sự còn mệt, may là có viên thuốc Tiffy chị Kiều Huệ đưa nên cũng ổn. 8 giờ là lên đường thăm nhà sưu tập đồ cổ Ts Thái Thanh Lan tại nhà Bảo tàng Cổ Tích của chị, vì Liên Tâm là bạn đàn em chị nên đoàn chúng tôi vào cổng miễn phí, nếu không mua vé cũng gần cả triệu (Vé vào cổng người lớn 120k/ trẻ em 60k), chị đón đoàn rất niềm nở, thì ra Liên Tâm đã làm sinh nhật mình tại nhà bảo tàng này. Phải nói bộ sưu tập của chị lớn quá, những đồ vật giá trị không tưởng nổi từ gốm thời tiền sử đến các vật dụng triều nhà Nguyễn nhất là sạp gụ, giá vẽ, và các vật dụng quý… của bà Từ Cung mẹ của vua Bảo Đại rất xứng đáng cho chuyến đi. Chị dẫn đoàn chúng tôi đi hết không gian ấy: Từ nhà tổ đến các phòng trưng bày quá giá trị. Thật tuyệt. Cảm ơn Liên Tâm & anh Đắc. Xong là tranh thủ gọi xe đến cô bạn làm thơ, vẽ tranh ngoài ấy: Trần Ngọc Diệp chủ quán café Seranade, nhà có cây Hồng già dễ thương quá đổi. Rất tiếc ít thời gian nên không chuyện trò nhiều, tranh thủ quay về khách sạn để xe trung chuyển Phương trang đón chở về bến chính. Chiều hôm ấy quay về Sài Gòn, không dám ghé về quê nhà, bởi tôi còn có việc gặp gỡ nhóm Trí Thức Việt Sài Gòn và dự chương trình: Tuổi trẻ và hành trang vào đời, diễn giả là Ts. Nguyên Cẩn anh đã mời tôi đến Thư viện quốc gia. Một chuyến đi trải nghiệm dã ngoại cùng các bạn cộng tác viên Sông Quê dài ngày rất thú vị, mỗi người đi trong đoàn sẽ cảm nhận được chuyến đi này. Hy vọng số 27 Sông Quê sẽ có cảm xúc của các bạn chuyển lên. Một chuyến đi gắn kết thành viên, tạo thêm lòng tin yêu và tinh thần đoàn kết. Kính chúc mọi thành viên về nhà có nhiều cung bậc cảm xúc để viết cho chuyến đi này, tất cả an vui, mạnh khỏe để có những chuyến đi nữa cùng gia đình Sông Quê. Phạm Ngọc Dũ (Cuối tháng 6/2026)
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: