:: TÂM ::
Tỏ Lòng Biết Ơn Kính gởi đến Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn tại Pháp ''Ăn trái nhớ kẻ trồng cây
Uống nước nhớ người đào giếng''
*
Từ ngày làm kẻ lưu vong,
Được Người giúp đỡ, lòng mong đáp đền.
Ơn Người chẳng một phút quên,
Giờ đây đến lúc phải đền đáp ngay.
Làm sao an hướng khoan thai,
Nỡ nào nhắm mắt không cay đắng lòng ?
Nhớ ngày trời biển mênh mong,
Vòng tay Người đón vào trong đất lành.
Hỡi ai còn nhớ việc trên ?
Cùng nhau đóng góp đáp đền nghĩa xưa.
Đất Pháp đang gặp gió mưa,
Thiên tai phủ xuống ruộng mùa nát tan.
Người dân buồn khổ gian nan,
Nước dâng lũ lụt, ngút ngàn oán than.
Để cho lòng nhẹ, tâm an,
Cộng Đồng Người Việt dựng màn Đới-Liên.
Nối vòng tay lớn khất quyên,
Tỏ lòng đền đáp Đất-Hiền dung thân.
(16 giờ 35, một xó an lành trên đất Pháp, ngày 25-04-2001)
Donnons-nous la main
Pour la Communauté les Vietnamiens Réfugiés en France
''Pour Qui mange le fruit de vie...
Qui est celui qui a planté le verger?
Pour Qui boit l’eau vivifiante...
Qui est celui qui a creusé le puits ?''
*
Depuis ce jour d’errance sur les mers,
Recueillie par la bonté du samaritain
Quand pourrais-je répondre à ce bienfait ?
Ce don de vie reste présent chaque instant,
Maintenant, vient le moment
Où le bienfait porte son fruit !
Comment rester impassible dans le confort,
Dormir sans se retourner, sans peine ?
Oubliant ces jours d’errance sans espoir,
Puis enfin cette joie, ces bras secourables
Portant sur la terre bénie !
Vous mes amis, souvenez-vous en !
Ensemble unissons-nous pour répondre
Aujourd’hui à ce bienfait d’autrefois !
Le ciel injuste inonde plaines et villages,
Balayant maisons, travail et vie...
Semant peines et désespoirs pour tous !
Allons mes amis, nous les réfugiés, les errants,
Vietnamiens de France et d’ailleurs,
A notre tour, donnons-nous la main,
Pour créer ce cercle de fraternité
Pour partager fardeaux et peines...
Ensemble soulageons les douleurs de ceux,
Qui ce jour, jadis avaient effacé nos larmes !
(Traduit par Marie-Colombe Bạch Thi Ngọc Sương)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2006 03:50:28 bởi Viet duong nhan >
Dặn Dò Bé Bảy
Viết thay Bác Nguyễn T. A.
Sống mà cát bụi chẳng ra gì!
Chết thì cái xác có là chi!
Chỉ mong con được như ý muốn,
Đừng để xóm giềng chịu lụy bi...
Giữ tâm cho sạch nghe Bé Bảy!
Đừng gạt lừa ai ở cõi nầy.
Rủi thay gặp cảnh đầy ngang trái,
Hãy ráng gìn lòng mãi thẳng ngay.
(Gia Tự Diệu Thi, chiều 27-08-1998)
Mừng Tuổi Mẹ
Tết này tuổi Mẹ chín mươi
Con mừng chúc Mẹ sống đời trăm năm
Sáng ngời minh mẫn trí tâm
Thân An, lòng Lạc tình thâm cận kề.
Quà Xuân Tặng Mẹ
Kính gởi Từ Mẫu Phạm Thị Tửu
Chút quà Xuân, tặng Mẹ hiền
Bánh trà mua cúng Tổ Tiên, Ông Bà
Dù con ở tận miền xa
Mà lòng vẫn nhớ đậm đà hương quê.
Nơi này trời lạnh tái tê
Những ngày Tết đến tư bề phủ sương
Xuân về nghĩ đến quê hương,
Và thương nhớ Mẹ đêm trường quạnh hiu.
Cháu con Mẹ có thật nhiều
Mà đời của Mẹ sớm chiều lẻ loi
Thôi Mẹ ơi ! Thế mới đời !
Bao năm Mẹ đã quen rồi cô đơn.
Lòng Mẹ như núi Thái Sơn
Chỉ mong con cháu lớn khôn ngoan hiền.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2005 16:37:34 bởi Viet duong nhan >
Hứng Giọt Mưa Kinh
Bấy lâu hứng giọt mưa kinh.
Lau chùi cát bụi bám linh hồn nầy.
Bây giờ tâm được như vầy.
Nhờ mưa kinh rửa những ngày tháng qua.
Cơn Buồn Chiều Nay Chiều nay lòng nát tan lòng
Cơn buồn sao cứ quấn vòng quanh ta
Ngoài trời sấm sét gầm la,
Gió giông ào ạt lá hoa nát tàn.
Xa xa vọng lại cung đàn,
Bi ai, thảm đạm, mắt chan lệ sầu.
Chiều nay chẳng biết về đâu ?
Lòng ta như đám mây nâu phủ trùm.
Phải chăng đến khúc đoạn trường ?
Hay là đến lúc cuối đường ta đi.
Bao năm nắm giữ Đại Bi,
Chiều nay như khởi ''lửa si'' trong lòng !
(Ivry s/Seine, chiều thu giông bão 21-11-1997) http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=148997&mpage=5
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.12.2005 14:16:51 bởi Viet duong nhan >
Cảm Thơ Vũ Hoàng Chương
Kính dâng hương linh cố thi sĩ Vũ Hoàng Chương
Tôi đọc thơ ông mấy đêm liền,
Bài ‘’Lửa Từ Bi’’ quá ưu phiền.
Tôi thấy lòng tôi muốn biến chuyển,
Thành cánh chim trời trốn oan khiên.
Một kiếp lưu vong tâm cầu nguyện :
Cho nước Việt mình được bình yên.
Dệt mấy vần thơ xin dâng kính,
Ông Vũ Hoàng Chương, thi sĩ hiền.
(Ivry sur Seine, rạng sáng 16-05-1998)
Phũ Phàng
Ai đã cho ta giấc mộng vàng
Để rồi tỉnh thức lệ dầm chan
Nửa đêm lặng lẻ ôm buồn chán
Vì đâu gặp mãi chuyện phũ phàng?!
(Paris 8ème, đêm 31-07-1998)
Ảo Mộng
Tưởng đã hết rồi ảo mộng đời tôi
Qua cơn mê chỉ thế ấy mà thôi
Ôi, trách ai khi lạc vào bóng tối !
Mà trăng sao cũng lặn trốn đâu rồi ?
(Ivry sur Seine, bình minh 26-06-1998)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.12.2005 16:35:36 bởi Viet duong nhan >
Đã Lỡ Rồi
Kính gởi đến những tâm hồn đồng điệu.
Khuya nay, lòng ta buồn, thật là buồn!
Nghe chuyện đời, mắt lệ chảy trào tuôn!
Tim ruột đau, như dao cắt từng đoạn.
Làm hồn ta đang loạng choạng quay cuồng.
Ngồi trên lưng cọp, làm sao tuột xuống!
Đã lỡ rồi, ta không thể nào buông!
Lòng mong mỏi, mọi người được ý muốn,
Đừng ghét ganh sẽ chuốc lấy sự buồn!
Ta luôn giữ một tấm lòng yêu chuộng,
Thương nhân sinh cùng vạn vật muôn phương.
Từng tặng ban những gì ta thừa có,
Muốn ai ai cũng hưởng phước Trời cho.
Buồn khuya nay, thật là cái buồn to!
Nỗi đau đớn, thắt quặn co cõi lòng.
Muốn buông bỏ, trốn vào trong u-tịch,
Để không còn thấy cảnh nghịch giữa đời!
(Ivry s/Seine, rạng ngày 03-07-1998)
Tưởng...
Thả hồn ươm mộng, ướp mơ
Nhặt lời, góp chữ dệt thơ "yêu" người
Tưởng đâu đùa giỡn vui đời
Nào ngờ tim lại động khơi "ái tình"!
Tự soi, nhìn thấy hãi kinh
Truyền TÂM, xuống lệnh, bắt tim dứt ngừng.
Mấy trăng vật vã lừng khừng.
"Bay" qua biển lớn, dịp... mừng... vứt buông.
Nam-Mô-A-Di-Đà-Phật
Lục Tự... bất rời xa
Đang sống cõi Ta bà
Trong TÂM luôn Cảnh Giác
Để trừ quỷ và ma...
*
"Chớ vì một phút tình si
Mà bao oan trái buộc ghì tâm ta.
Dừng chân là bóng chẳng theo,
Ngưng tay là nghiệp chẳng đeo bên mình"
(Bước Chân Xuất Thế)
" Phủi Bụi Trừ Dơ "
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2005 14:19:25 bởi Viet duong nhan >
Yêu Trộm !
Nhánh tương tư trổ bông một buổi sớm
Ta dại khờ hứng lấy bóng trưa tan
Bổng dừng lại xuýt xoa, nguồn đau chớm
Lan dần vào rát bỏng cả tâm can
Em khoác áo dòng tu màu tro xám
Buộc cuộc đời giữa bốn vách thanh tao
Nên ngưỡng cửa lương duyên chưa từng chạm
Khép lại rồi không thể thấy lòng nhau
Mặc thế nhân cuồng si trong mộng tưởng
Mặc cả ta chết đuối cuối hàng kinh
Em cứ lật qua trang dòng độ lượng
Sao không nghe ta khóc ngất tội tình
Em vẫn còn trinh nguyên loài hàm tiếu
Ta mãi là gả trộm ngắm hoa suông
Cỏi nhân thế đôi bề ai có hiểu
Cảm thông chăng chừng ấy vạn nỗi buồn ?!
LLT
TNP ơi !
Cô 7 dời ra ngoài "Tứ Linh Thi"_vdn
Xin Thưa...
Thưa Thầy, thưa Chị, thưa Anh !
Thân em yếu đuối như cành hoa rơi.
Gió đời vùi dập tã tơi,
Bụi nhơ lấp phủ đầy nơi xác này.
Canh khuya vắng lặng trong ngoài,
Bắt Tâm dừng lại đêm ngày dồi trau.
Nhớ lời Phật đã dạy trao,
Bồ Đề Tu Hạnh ngày sau nhẹ nhàng.
Cố quên những chuyện phũ phàng,
Tình thương duy nhứt, dẹp tan muộn phiền.
Vững lòng yên lặng tọa Thiền
Thân tâm... lành... lạc, Phật, Tiên hộ trì.
(Gia-Tự Diệu-Thi, 1998)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.12.2005 02:46:10 bởi Viet duong nhan >
Khấn Nguyện
Bao đêm khấn nguyện Di Đà
Giúp gươm trí tuệ diệt tà, đuổi ma
Tà, ma, nay đã lìa xa
Thân-tâm bình lặng, hồn ta nhẹ nhàng.
Khấn Nguyện Quan Âm
Bao nhiêu đau khổ trong đời
Bấy nhiêu bài học trau dồi trí TÂM.
Nhất lòng khấn nguyện Quan Âm
Xóa tan bao cảnh thăng trầm thế gian !
Lặng
Tình ta đọng dưới "Suối Yêu"
Lặng yên từ thuở một chiều "Khai Tâm" .
Gió mây chở mộng trăm năm
Trăng sao xoa dịu vết bầm trong tim.
Nghe
Soi gương thấy bóng nhạt nhòa
Nghe lòng chao động xót xa kiếp người
Xuân qua héo úa nụ cười
Đông về thấp thỏm rả rời hồn đau
Yên
Bao năm nặng ưu phiền
Mượn thơ làm chiếc Thuyền
Đưa tôi vượt sóng gió
Vào Biển Diệu bình yên
*
Ngày - Đêm - Đi - Đứng - Nằm - Ngồi
Đói - Ăn - Khát - Uống - Nhìn Đời Trôi Qua
*
Liên Hoa
"Liên Hoa", tên Phật đặt ra
Từ cơn mộng mị là đà trên mây
Giật mình tỉnh giấc : Lành thay !
Bao nhiêu khổ-nhục-đắng-cay tan dần.
vdn
Mầm Sen
Tấm thân bùn đất lắm lem
Bên trong lại có mầm sen lâu đời
Bất ngờ lú đọt đâm chồi
Nở hoa, hương tỏa Người Người hưởng chung.
Ông Trời lượng cả bao dung
Đưa cành sen trắng thoát vùng tịch liêu.
(Mong thay!)
DT_vdn
Chợt Buồn
Yên lặng đến lạnh lùng
Thấy đời như không không
Chẳng còn mình hiện hữu
Bỗng chợt buồn bâng khuâng !
dt_vdn
Tự Khuyên
Hãy nương tiếng Kệ, tựa lời Kinh
Cho hồn thanh thản, tâm được minh
Đừng vì ảo ảnh vương oan trái
Một bước lầm sai, "hận nghìn năm".
vdn
__________________
(*)Hối hận ngàn năm
http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=148997&mpage=11
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.12.2005 16:40:53 bởi Viet duong nhan >
Trả Lại Đời
Mỏi gối chùng chân xác rã rời,
Ngày nay xin trả lại cho đời.
Trở về tịnh tọa nơi Gia-Tự,
Nhứt chí cầu an khắp cả Trời.
Bước chân bốn bể đà in dấu
Thấm hiểu hồng trần lắm bể dâu.
Ngày nay tất cả là ảo mộng,
Xin trả lại đời chuyện sầu âu.
(Chiều đông, Gia Tự Diệu Thi 12/1998)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2005 13:21:26 bởi Viet duong nhan >
TRẢ LẠI
Trả lại cho đời những bước chân
Ta về rửa sạch bụi dương trần
Tập trung mặc niệm TÂM-THẦN-Ý
Giải hết ưu phiền cõi thế nhân
Tĩnh lặng tọa thiền noi PHẬT PHÁP
Hư vô thực nghiệm thóat mê thân
Hoằng dương ánh đạo trong tâm sáng
Niết bàn một cõi gửi trao thân
Kinh tặng chị 7
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.12.2005 08:32:29 bởi Viet duong nhan >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 12 bạn đọc.
Kiểu: