Nỗi niềm
Sầu Đông
Lặng lẽ trong ta một nỗi buồn
Những ngày thứ bẩy nắng chiều buông
Khi trời tuyết phủ mờ nhân ảnh
Quạnh vắng mình ta một góc buồn
Nghe tiếng tim mình đang nức nở
Đi tìm quên lãng trong thiền môn
Cố nghe theo Phật tìm tâm tịnh
Tĩnh lặng mong TÂM sẽ hiện tiền
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.01.2006 05:42:16 bởi Như Phương >
Tặng Bạn Hiền Gởi đóa liên hồng tặng bạn hiền
Mong cầu chúc bạn mãi an nhiên
Sáng_trưa_chiều_tối lòng Tĩnh Lặng
Ngày_tháng_năm dài vui triền miên.
vdn 
Sầu Đông
Lặng lẽ trong ta một nỗi buồn
Những chiều thứ bẩy nắng chiều buông
Những ngày tuyết phủ mờ nhân ảnh
Quạnh vắng mình ta một góc buồn
Nghe tiếng tim ta đang nức nở
Đang tìm quên lãng trong thiền môn
Cố nghe theo Phật tìm tâm tịnh
Tĩnh lặng mong TÂM sẽ hiện tiền
Phật pháp hoằng dương tự ức niên
Tại tâm phật tính bởi nhân duyên
Ta bà thế giới khôn riêng cõi
Tu thân an hưởng cảnh thiền viên
Một cảnh vô thường vạn kiếp nhân
Sinh linh chìm đắm sắc - tiền- danh
Nhân gian tâm hỷ nộ aí ố
Thiên định hướng tâm cõi niết bàn
NPKC r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2005 11:19:13 bởi Viet duong nhan >
Lạnh Lùng
Buồn quá, mình em qua mỗi ngày
Ngậm sầu, nuốt đắng lẫn chua cay
Nhìn trăng chỉ thấy bóng thằng cuội
Trên những hàng cây, gió vẫn bay
Từ lúc anh vui vầy duyên mới
Em hờn cho số phận không may
Hai ta đã biết không sum họp
Sao mãi bận lòng lúc vắng nhau
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2005 17:19:27 bởi Như Phương >
Nắng Mưa
Ngày xưa khi còn bé
Coi thường chuyện nắng mưa
Mặc cho giông tố nổi
Mặc những chiều mưa rơi
Đến khi ta khôn lớn
Nắng mưa là nguồn thơ
Gửi hồn nương theo gió
Đến tặng người trong mơ
Khi không còn trẻ nữa
Buồn vui theo nắng mưa
np
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.11.2005 07:55:44 bởi Như Phương >
7 tặng P cảnh thu này tuyệt đẹp nè - thấy tuyết lạnh quá

Trích đoạn: Viet duong nhan
7 tặng P cảnh thu này tuyệt đẹp nè - thấy tuyết lạnh quá

Cám ơn Bẩy đã mang mùa thu
Suởi ấm cho đông tuyết lạnh lùng
Tình bạn vườn thơ tuơi thắm mãi
Dù ta xa cách đến muôn trùng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2005 09:04:26 bởi Như Phương >
GIÓ ĐÔNG
Ngọn gió đông sang đến lạnh lùng
Bóng chiều cô quạnh thoảng mông lung
Tóc ai vương vấn mầu hoa tím
Sợi nhớ chơi vơi thoáng não nùng
Mắt biếc xanh xao đời goá phụ
Môi hồng xám nhạt giọt sương nhung
Đường xưa còn đó tình nhân hỡi
Mộ địa hoang tàn ngấn lệ rưng.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2005 16:52:11 bởi nguyens >
Ta gửi cho em nhánh phượng hồng
Để tình chẳng lạnh bởi mùa đông
Để không lạnh buốt tình đêm nhớ
Thẫn thờ lạc bóng giữa trời khuya [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/7433/7FA3AD6996F54EDA9ECE644CD02B624A.jpg[/image]
TÌNH MỘNG
Anh tặng cho em nhánh phượng hồng
Hoa hồng em tặng cả vạn bông
Ân tình theo gió hồng như mộng
E ấp cuộc tình hoa với bông
Tình yêu vốn dĩ mơ và mộng
Hoa yêu ai chẳng muốn hoa hồng
Mây hồng vốn đẹp khoảng trời yêu
Nhưng chiều vụt tắt còn thương nữa?....
CÕI LÒNG
Sầu đông se lạnh dưới cơn mưa
Sầu đâu không thấy mà mưa ngập lòng
Se lòng từng nỗi nhớ mong
Đông về lạnh quá cõi lòng nát tan
Cám ơn tinhanhdemvang va mye đã ghé thăm và tặng chùm hoa phượng làm âm lòng trong buổi đông sang, và cũng cám ơn hai bạn đã reo răc vần thơ cho vươn thơ mùa đông bớt sầu.
thân chào
Mưa đêm
Mưa đêm buồn quá viết vần thơ
Bão tố phong ba đến bất ngờ
Cơn lốc xoay tròn theo gió cuốn
Mảnh hồn lạc lõng nỗi bơ vơ
Chắp tay cầu nguyện tan mưa gió
Đời lại đẹp như một giấc mơ
Nét vẽ điểm tô cho bức họa
Lời hay ý nhạc kết thành thơ
Thơ thẩn
Nghĩ ngợi ngẩn ngơ suốt cả ngày
Hồn ta lơ lửng tựa như say
Gieo vần kết chữ cho vừa ý
Mong viết được bài thơ thật hay
Tìm nghĩa đặt câu cho hợp vận
Thả hồn theo gió cuốn mây bay
Nàng thơ sao chẳng buồn dừng bước
Thơ dệt không thành tim rứt rai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.12.2005 14:02:06 bởi Viet duong nhan >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: