THU HÁT BÊN ANH

Thay đổi trang: << < 4 | Trang 4 của 4 trang, bài viết từ 91 đến 117 trên tổng số 117 bài trong đề mục
Tác giả Bài
BichPhuong
  • Số bài : 1128
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 10.05.2007
  • Nơi: Hà Nội !
RE: THU HÁT BÊN ANH - 18.07.2007 07:52:18
0
 
 
Hãy cùng cháy lên ! Và...
 

"Người đến ta vào độ chuyển mùa
bao chai cứng bỗng hóa thành cảm xúc
tim thiếu nữ dập dồn ngực đập
ta bên nhau chao đảo mạn thuyền "

<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.07.2007 07:56:38 bởi BichPhuong >
xuantraArq- La vida sigue igual !

BichPhuong
  • Số bài : 1128
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 10.05.2007
  • Nơi: Hà Nội !
RE: THU HÁT BÊN ANH - 18.07.2007 23:17:16
0

Đừng vội dỗi em anh nhé
Làm buồn trang thơ của em
Đừng giận cái buồn vô cớ
Làm đau giọt nắng bên thềm...
Đừng trách gì em anh nhé
Lời yêu cất cánh bay đi...






[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/33184/50340708B8C344088667A9C71F3FADD7.jpg[/image]
Attached Image(s)
xuantraArq- La vida sigue igual !

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 19.11.2007 22:45:57
0
Cải ngồng

Em mười bẩy chưa qua thì con gái

Cải trổ ngồng sao đã vội sang sông
Để gió đông phiêu diêu nụ hôn đầu
Hình như gió mộng ru theo bướm trắng

Cùng dòng sông tôi ôm trong lồng ngực
Em đi rồi tôi hóa đò mênh mang
Tôi hóa thành con đường xưa kỉ niệm
Em trẻ con quên mình lớn khi nào

Tháng năm ấy như một người không tuổi
Trăng đã già trăng ngả bến cô đơn
Giá dòng sông chở qua đời giấc mộng
Chở em về nán lại nụ cười xưa

Sông vu vơ những loaì hoa vẫn nở
Bên con sóng , khung trời hoa tím biếc
Cả dấu chân tôi đi về trên cát
Em dẫm vào ...thao thức đỏ dòng sông

Tôi vẫn về gieo những mùa hoa cải
Cải trổ ngồng bởi nỗi nhớ heo may
Em mười bẩy chưa qua thì con gái
Nắng nhạt vàng hoa cải giờ trôi sông .

 
 
r
Bài đã đưa vào Trang Thơ



Ảnh chụp Kiên Ma...




Áo dài đỏ trong vườn cải vàng có vẻ nổi bật!










Mình thích bức ảnh này! Cổ điển!





<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.01.2008 22:32:45 bởi Nguyên Đỗ >
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

vũkimThanh
  • Số bài : 10500
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.09.2005
  • Nơi: xứ mù sương
RE: THU HÁT BÊN ANH - 21.12.2007 01:25:08
0
Thân chúc Nguyễn Tường Vân và gia đình  mùa giáng sinh an lành và năm mới 2008 tràn đầy hạnh phúc
Chào thân ái Vũ kim Thanh
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.12.2007 01:26:36 bởi vũkimThanh >

Minh Tuấn
  • Số bài : 3892
  • Điểm: 32
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 15.07.2006
  • Nơi: cong hoa sec
RE: THU HÁT BÊN ANH - 12.01.2008 01:31:05
0


 
Tết trong em là Hà Thành đó anh
Phố rêu phong đứng xanh mình trong nắng
Hoa đào cười tô môi hồng em bé

Trời xanh như chiếc lá bánh chưng

Tết trong em là vườn cây nguyên đán
Nắng tách mầm chim rỉa cánh hòa ca
Chân xuống phố gõ hoaì theo nỗi nhớ
Ngu ngơ cười muốn trở thành trẻ con

Tết trong em mưa phùn bay trên tóc
Sương ngọt mềm đọng lên khóe mắt nâu
Chú kiến nhỏ ngơ ngác nhìn ngó ngiêng
Trên lộc biếc ban mai đòi đi hát

Tết trong anh khi giao thừa về tới
Mắt rưng rưng anh còn nhớ về em
Em vẫn vậy khi xuân về trước ngõ
Vẫn mong chờ ánh nắng tình anh

 
tường Vân








TA MÃI ĐI TÌM TẾT...
 
Bước chân mòn theo lối cũ tháng năm
Ta lớn mãi khi mùa xuân trở lại
Trái tim say như tình yêu mê mải
Tết đã thân quen sao phải mãi đi tìm?
 
Anh tìm em trên lối cũ lặng im
Mùa tết ấy ,chia cái nhìn hai lối
Bước xe hoa em ra đi thật vội
Mang cả trời xuân để tết ở...Thật buồn?
 
Tết không em như những ánh trăng suông
 Ươm ngọn gió man mát buồn sương lạnh
Tết không em như ước mơ gãy cánh
Chốn hẹn xuân đã hoang lạnh bóng hình.
 
Giọt mưa xuân như viên ngọc lung linh
Trăn trở mãi một chân tình chờ đợi
Ngọn gió xuân muốn trao lời nhắn gởi
Hỏi tết người xưa? Có hồ hởi xuân này?
 
Thoáng thẫn thờ khi bắt gặp hương bay
Trong nắng ấm như ngày xưa trở lại
Má môi ai để cho ai tìm mãi
Phố cũ chân xưa có thăm lại một lần?
 
Ta tìm tết trong kỷ niệm bâng khuâng
Ta đón tết trong mấy lần bỡ ngỡ
Ta vui tết bao lần buông hơi thở
Phải không em nên tết chẳng ấm nồng?
 
Em vui tết,Có nhớ kẻ lạnh đông?
Đôi má đỏ còn nhớ nồng đôi chín
Tết chia tay lòng em có bịn rịn
Khi bỏ xuân anh..vui đón với Tết người.
 
MINH TUẤN 
  

R
 
Cám ơn Tường Vân nhé -CHÚC BẠN VUI NHIỀU 


Chúc bạn có một năm mới hạnh phúc và nhiều may mắn...
 


<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.02.2008 23:55:50 bởi Viet duong nhan >

vũkimThanh
  • Số bài : 10500
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.09.2005
  • Nơi: xứ mù sương
RE: THU HÁT BÊN ANH - 05.02.2008 02:38:46
0
Thân chúc thi sĩ Nguyễn tường Vân và gia đình năm mới Mậu Tý an khang thịnh vượng, mạnh khoẻ và tràn đầy hạnh phúc. Thân aí vũ kim Thanh
 
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2008 02:40:03 bởi vũkimThanh >

Trần Mạnh Hùng
  • Số bài : 9422
  • Điểm: 2
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 02.07.2005
  • Nơi: Giấc Mộng
RE: THU HÁT BÊN ANH - 06.02.2008 23:34:55
0
CUNG CHÚC TÂN XUÂN
( Thương chúc Tường Vân )

Cung chúc tân xuân - chúc đến người.

An khang, hạnh phúc ngập vui tươi.

Tiền tài lộc bổng tràn như nước.

Sự nghiệp công danh mãn ý cười
 
Xin chúc bà con sa hũ nếp

Kính mừng gia quyến thoả lòng chơi

Suốt năm vạn sự trong như ý.

Tuổi thọ bình yên hưởng phúc trời.

Trần Mạnh Hùng.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.02.2008 06:13:36 bởi Trần Mạnh Hùng >
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 07.02.2008 20:27:56
0
Cám ơn các thi sĩ Minh Tuấn, Bích Phương và thi sĩ vũ kim Thanh , anh Trần Mạnh Hùng với toàn thể các bạn trong Thư  Quán một lời chúc từ Hà Thành. Năm mới xuôi buồm thuận gió, vạn sự như ý, tài lộc đến thật nhiều.

Thân mến Nguyễn Tường Vân.





Mời các bạn ăn cỗ cùng tớ nhé
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.02.2008 20:31:04 bởi nguyentuongvan >
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

vũkimThanh
  • Số bài : 10500
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.09.2005
  • Nơi: xứ mù sương
RE: THU HÁT BÊN ANH - 07.02.2008 23:12:22
0
Trích đoạn: nguyentuongvan

Cám ơn các thi sĩ Minh Tuấn, Bích Phương và thi sĩ vũ kim Thanh , anh Trần Mạnh Hùng với toàn thể các bạn trong Thư  Quán một lời chúc từ Hà Thành. Năm mới xuôi buồm thuận gió, vạn sự như ý, tài lộc đến thật nhiều.

Thân mến Nguyễn Tường Vân.





Mời các bạn ăn cỗ cùng tớ nhé


 
Ðã lâu ta chưa cụng ly
Hôm nay vui Tết thôi thì cứ say
Nhà báo náo nức men cay
Nhà thơ cứ thả hồn bay với đời
Cạn ly nào....các bạn ơi.....
 
Vũ kim Thanh
[sm=z_drunk.gif][sm=z_drunk.gif][sm=z_drunk.gif][sm=z_drunk.gif][sm=z_drunk.gif]
 
Cám ơn chủ nhân nha.....[sm=z_pepsi.gif][sm=z_pepsi.gif][sm=z_pepsi.gif]
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.02.2008 23:16:28 bởi vũkimThanh >

Trần Mạnh Hùng
  • Số bài : 9422
  • Điểm: 2
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 02.07.2005
  • Nơi: Giấc Mộng
RE: THU HÁT BÊN ANH - 09.02.2008 23:18:50
0

THÀ NHƯ RONG RÊU
Như cọng rong rêu sống đáy hồ.

Cằm  bằng  hòa nhập  cõi  hoang sơ
Mắt   không  nhìn  thấy  đời cay nghiệt.

Lòng chẳng  mong  gì chốn  mộng  mơ.
Như  cọng rong  rêu chìm  đáy nước 
Hơn  bong bóng sóng dạt quanh bờ
Giữa trời bao lượt xuân đi đến
Mấy độ mùa hoa đã xác xơ
Trần    Mạnh   Hùng
 

Mong nhớ anh
Mấy độ hoa về anh có thấy
Lòng em hóa đá giữa trời mây
Mắt buồn da diết tràn  thương nhớ
Lệ thắm u buồn lắm đắng cay
Từ đấy tình em trong héo hắt 
Như sông nh biển lại vơi đầy
Như tình sỏi đá yêu muôn kiếp 
Trầu quện ngàn năm vẫn thắm say
Hà Nội Phố
2-8-2007
 
Nhuận sắc TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng

vũkimThanh
  • Số bài : 10500
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.09.2005
  • Nơi: xứ mù sương
RE: THU HÁT BÊN ANH - 15.02.2008 05:52:45
0
 
 
Chúc Nguyễn tường Vân và gia đình thật hạnh phúc trong ngày valentines này.  thân aí vũ kim Thanh

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 07.03.2008 06:42:39
0
 
 
     Anh


Đã tàn rồi anh gió gom màu cũ
Cỏ lại xanh qua chiếc lá rơi vàng
Dấu phôi phai bông cúc mùa gọi nắng
Chân ai chờ bên ngõ vắng mùa sang

Đã nghĩ rằng con tầu xuân sẽ mang
Đến đóa hồng phấn hương đọng trên môi
Anh vô lí ướm lời không đúng lúc
Em ngang tàng dẫm nát bờ cỏ hoang

Cứ ngỡ rằng tình ta thành mật ngọt
Em mộng du từng nhịp gõ thời gian
Hôm nay có con bướm vàng đứng nắng
Thấy đậu về miền thương nhớ có anh.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 07.03.2008 06:45:25
0

 
 
MƯA


Em vẫn nhớ những ngày xưa thân ái
Cơn mưa nào chúng mình bên nhau
Đóa hoa hồng anh trao em ngày ấy
Mưa theo về ướt hai mái đầu ta

Em yêu anh khi thu lạc lối về
Sương nặng hạt ngậm ngùi vai áo nhỏ
Ánh trăng buông cuối thu mùa trút lá
Vi ngọt ngào đọng mãi trên môi em

Đêm vỡ dần từng mảnh tối chơi vơi
Thu chẳng đợi tự may mình áo mới
Lẫn trong đêm bước chân về phố nhỏ
Em uống cạn mình trước cái rét đầu đông

Chờ đợi ngày khi anh quay trở lại
Em dấu mình trong chiếc lá cuối thu
Trong cơn gió góc phố nào có lỗi
Để em về tìm lại dấu chân xưa.
__________________

 
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 07.03.2008 07:09:25
0
 
thưa em mây trắng ngậm ngùi
 bể dâu từ đó buồn vui thế nào?
 
(Soi Hoang)
 

Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

vũkimThanh
  • Số bài : 10500
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.09.2005
  • Nơi: xứ mù sương
RE: THU HÁT BÊN ANH - 08.03.2008 04:39:27
0
 
 
 
Thân chúc Nguyễn tường Vân  ngày 8-3 tràn đầy hạnh phúc và thành đạt.Thân aí Vũ kim Thanh

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 11.05.2008 00:14:09
0




Đường về xanh ngắt mầu mây
Người xưa áo trắng vương đầy chi ơi
Trăng để ngô đồng chiều rơi
Ngàn năm mây trắng nằm phơi phai mầu
Tôi ru tình cũ canh thâu
về dòng sông cũ ầu ơ... ngậm ngùi
Hỏi giùm chim sáo mồ côi
Tương tư hồn mỏi cất lời trần mơ
Còn ta đan ngón bến bờ
Hoa vàng gom lại mà mơ tương phùng
Nhìn theo một thoáng nắng hồng
Lỡ say cùng gió đứng trông giữa trời.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 11.05.2008 00:20:33
0
 
    Khắc khoaỉ đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn ....cảnh vắng tang

Một khối tình nguyên giữa đất trời
Đêm dài mãi đợi ngóng chơi vơi
Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than .__________________
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 08.12.2008 22:19:15
0

 
 
 
 
TA TRẢ CHO EM MƯỜI SÁU TUỔI


Nguyễn Sĩ Đại

Ta trả cho em mười sáu tuổi
Nơi đám mây như trang giấy học trò
Dòng mực biếc trôi xanh màu viễn xứ
Khung trời nào cũng nở mấy ngàn hoa

Ta trả cho em mười sáu tuổi
Môi bâng khuâng khi nhớ một tên người
Mùa xuân ngọt, mùa đông cũng ngọt
Khi một mình thì gọi ánh mắt ơi !

Ta trả cho em mười sáu tuổi
Ta thề buông một cánh buồm xa
Nghĩ về bạn thấy mình như có lỗi
Cánh hoa rơi thấp thỏm trước hiên nhà…

Ta trả cho em mười sáu tuổi
Những gì xưa hóa chật chội mất rồi
Ta trả cho em mườI sáu tuổi
Bàn chân đi xê xích cả chân trời !

Ta trả cho em mười sáu tuổi
Xếp hành trang kỷ niệm chỉ chất đầy
Làng với phố, bạn xưa, trường lớp cũ
Tuổi thơ ghì ấm áp một vòng tay !

Nào ai biết sau miền hai mươi tuổi
Bước vào đời đâu cũng gặp phục binh
Mong cái chết như một điều cứu rỗi
Trời pha lê hát vỡ dưới chân mình

Thì đây em, ta trả lại vòm xanh
Gìn giữ được sau rất nhiều bão tố
Ta trả cho em những đường chiều hoa đỏ
Rơi như mưa trên áo trắng học trò

Ta trả cho em một tuổi mùa thu
Hương cốm mới, lá sen lần thứ nhất
Trả mười ngón tay thưa lùa mái tóc
Soi mắt nhìn, lấp lánh ánh sao đêm

Ta trả cho em chiếc lá non mềm
Môi run rẩy những điều không thể nói
Ta trả cho em cả những điều nông nổi
Hương thời gian mà giữ ngực căng đầy

Ta trả cho em mùa hạ của nồng say
Triền sông ngát, Trương Chi chiều đứng hát
Ngàn sao cháy làm sao mà chịu được
Ước ao đành khóc lẫn với mưa ngâu !

Ta trả cho em cả sợi bạc trên đầu
Chờ đợi mãi, bao nhiêu là nước chảy
Còn tất cả khi em vừa kịp tới
Tan hết vào mười sáu tuổi, vầng trăng…

----------------------



Anh có thấy ...



Em đợi gì ? khi mùa thu rơi lá
Em chờ gì ? khi anhđã ra đi
Giấc mơ yêu sẽ mãi mãi chia ly
Trong ước vọng khắc khoải còn đợi mãi

Sẽ không còn nơi đôi bờ thương nhớ
Ru phố buồn trăng huyền thoại bơ vơ
Qua trăm năm đồng vọng lời bỏ ngỏ
Đành một ngày mục nát mất anh ơi ...

Một ngày mới sao cứ mãi loanh quanh
Lại cũ đi buồn tênh mầu xám lạnh
Gửi nhớ cho quên gửi buồn cho cũ
Em ngỡ ngàng quên mất cả thời gian

Đường trăm nẻo đôi chân về lặng lẽ
Bao nỗi buồn trút vai gầy nhỏ bé
Đặt bài thơ trước hoàng hôn màu đỏ
Cháy đỏ cõi lòng dấu mối tình câm

Nếu có ngày không còn gặp được nhau
Ai lỡ chạm vào những mùa hoa sữa
Lỡ rồi em khóc bên vai người khác
Tựa vào thu anh có thấy xót xa

Giọt nước mắt thì ngàn năm vẫn thế
Cứ miệt mài xói mòn thời say mê
Em lặng đếm lá rơi về quá khứ
Nghe nồng nàn hoa sữa rớt chiều thu

Chim chẳng về bên vòm cây di trú
Những lối mòn vẫn bất diệt tình yêu
Tìm trong nắng những vần thơ tạ lỗi
Đã vỡ tan như giấc mơ mà thôi .
__________________
 
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

Trần Mạnh Hùng
  • Số bài : 9422
  • Điểm: 2
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 02.07.2005
  • Nơi: Giấc Mộng
RE: THU HÁT BÊN ANH - 16.12.2008 12:28:55
0


Chúc mừng giáng sinh
 
Thương chúc Nguyễn Tường Vân một mùa Giáng Sinh tràn đầy sức khoẻ, hạnh phúc
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng

Trần Mạnh Hùng
  • Số bài : 9422
  • Điểm: 2
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 02.07.2005
  • Nơi: Giấc Mộng
RE: THU HÁT BÊN ANH - 25.01.2009 07:42:13
0
CUNG CHÚC TÂN XUÂN
(Thân chúc Nguyễn Tường Vân)

Cung chúc tân xuân - chúc đến người.

An khang, hạnh phúc ngập vui tươi.

Tiền tài lộc bổng tràn như nước.

Sự nghiệp công danh mãn ý cười

Xin chúc bạn bè sa hũ nếp

Kính mừng thân hữu thoả lòng chơi

Suốt năm vạn sự trong như ý.

Tuổi thọ bình yên hưởng phúc trời.

Trần Mạnh Hùng.
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 16.02.2009 07:20:44
0
 
 
Cám ơn anh Hùng về những món quà đầy ý nghĩa anh tặng em. Vậy là em và anh đã thêm tuổi thêm những niềm vui nỗi buồn.
Cám ơn anh , cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Em có thêm ngày mới để yêu thương.
 
 
 
 

Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 16.02.2009 07:33:14
0

 
 
  
  
  Nắng trở về thắp nỗi nhớ trong em
Lại thấy mình thơ nhỏ giữa trời mây
Có chú chim nghiêng đầu tìm tán lá
Xin mưa đừng phai lá biếc ngày xưa ...


  
  
 
Tất cả mọi loài hoa đều quyến rũ tôi. Hoa hồng vẫn được tượng trương cho chúa tể của mọi loài hoa, và trong tình yêu không thể thiếu, luôn đi cùng và trường tồn mãi với thời gian. Nồng nàn, kiêu hãnh, tinh khiết, dịu dàng đôi khi dữ tợn để bảo vệ mình bằng những cái gai sắc nhọn. Với tôi loài hoa mình yêu thích nhất vẫn là hoa Tường Vi, nó có tiếng nói riêng, có mầu sắc riêng, và có cả một số phận riêng. Khi nghe ca khúc "đêm thấy ta là thác đổ" của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn tôi đã khóc như đứa trẻ thơ bỗng nhớ nhà.

Tôi sinh ra ở một làng ven đô Hà Nội tuổi thơ gắn với những phiên chợ Bưởi, những con đường đến trường inh ỏi tiếng ve, rợp lá xà cừ rơi tháng năm buồn ngơ ngác. Nơi tiếng leng keng tầu điện không bao giờ ngớt như dáng gầy mẹ tôi sớm tối. Nơi tôi thường bế em trai đứng ngóng tầu về. Chỉ sợ con dốc cao làm mẹ trơn ngã khi mưa rơi . Sáng thức dậy với tiếng kêu của muôn loài thú rừng, chúng đón ánh nắng ban mai thật tinh nghịch đáng yêu. Tôi nhớ cứ hễ có chiếc kẹo nào cũng để dành khi đi học về qua bóc cho chú khỉ bé bỏng của riêng tôi. Dòng sông Tô lịch đã giấu của tôi bao ước mơ, khát vọng đi về miền thương nhớ không bến bờ, cả những con dế mèn phưu lưu ký của chú Tô Hoài nữa chứ. Tất cả tôi ôm ấp trong giấc mơ của mình, trong từng hơi thở... Hà Nội tuổi thơ tôi.

Chẳng biết từ khi nào, tôi biết làm thơ, những vần thơ vu vơ ngốc nghếch, về những đứa bạn thuở thò lò mũi xanh, tranh nhau từng trái bàng chín. Cả những trận đá bóng giữa trưa nắng quái kéo đứt khuy áo, đỏ mặt quay về. Hay những chiếc bánh đa nem mẹ tráng phơi trưa hè. Ngày đó tôi nhìn lên hình tròn của chiếc bánh vẽ bao ước mơ ngộ nghĩng. Mẹ lại cười, nụ cười đẹp mê hồn.

Tôi yêu cái ngõ nhỏ chất chứa bao hình bóng cha tôi. Mỗi lần ra đi và trở về tôi cứ đứng lặng người, tự an ủi giá như tôi được nhìn thấy cha dù chỉ một lần thôi được ngồi lòng cha , và tôi trở lại là cô bé con 10 tuổi giúp cha pha mầu vẽ tranh, được ăn một bữa cơm có mẹ có cha. Ôi sao xa vời quá vậy.

Tuổi thơ như cánh diều bé nhỏ khi bị tuột mất dây, sẽ là những hướng đi vô định, Tôi đã thấm nỗi đau không còn cha trên đời, như thế nào là khi mất đi một phần xương máu trên cơ thể. Những nỗi nhớ mùa đông sao vừa ngọt ngào vừa tê tái lòng. Mùa đông đã đón tôi chào đời và mùa đông cũng là mùa mang cha tôi ra đi không bao giờ trở lại. Hằng mong nơi thế giới bên kia không có gió lạnh, không có nỗi cô đơn bên cha.

Xin cho tôi trở lại ngôi trường xưa chất chứa bao hoài niệm thân thương, nơi dấu chân đã mòn theo những hàng gạch thời gian, con phố nhỏ trầm mặc rêu phong. Có ánh mắt trong veo mầu nắng, có nụ cười hàm tiếu thật duyên. Có những buổi chiều mưa đón đưa nhau về. Bạn tôi ai còn ai mất. Sao không về nhận mặt tháng năm???

Tôi đã sống và đi qua tuổi thơ thần tiên cổ tích, đã cháy hết mình như cánh phượng nhẹ nhàng rơi của Lê Vinh. Và đã yêu những mùa thu về trên tóc, những cánh Sâm Cầm bay chấp chới trong sương. Những lọn heo may mát trong mùi cốm thơm xuống phố. Vẹn nguyên trong tôi một Hà Nội thổn thức về mùi hoa sữa đêm đêm, về tiếng đàn ghi ta anh hàng xóm hát khi trở về nhà. Hát cho những người yêu nhau không thể đến được bên nhau, hát cho lời ru buồn cô gái nhà bên. Hát để trở về với ngày xưa ơi...

Hạnh phúc sẽ là không chờ đợi, mọi sư cố gắng với tôi sẽ không bao giờ là vô ích. Mong những lời hứa sẽ k thành giọt nước mắt sâu trong chuỗi vòng khổ đau nhé... người tôi thương .

Xin một góc nhỏ thật khiêm nhường cho tôi tấm vé ngược dòng thời gian lên tầu, có ai theo tôi về với tuổi thơ không?





Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 17.02.2009 14:48:14
0
Anh yêu hoa đã nở trên mọi nẻo đường . Nỗi nhớ về anh cũng chẳng mồ côi như từng chiếc lá màu đông. Nhé anh vẹn nguyên trong em là những gì thân thương nhất có anh . Thương anh vai áo bạc mầu cho những nhọc nhằn ở đời . Ru anh giấc ngủ yên lành, bên vai ngoan em ngợp trời kỉ niệm.
 


TÌM NHAU

Đã tìm ngắt bao nhiêu mùa mong đợi
Lỡ lòng nào người vội chia xa
Mai mốt chớm heo may cành trút lá
Bằng lăng đêm níu giữ được mùa hoa!

----------------

Đã trở về khi mùa thu thay lá
Tìm lại anh ,tìm lại một mùa hoa
Gió heo may mang tình ta đi mất
Chiếc lá vàng có níu được mùa thu ?
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 17.02.2009 22:34:03
0




Trần Tiến, kẻ bụi đời, không có nhà nhất định, không ở lâu một chỗ. Mỗi lần ra đi và trở về anh luôn gặp lại âm bản của một thời xa vắng.



Hà Nội trước đây 35 năm anh ở phố ga Hàng Cỏ, một con phố ở ngoài kinh, người ngoài kinh mặc áo chàm xanh, chuyên buôn cỏ cho ngựa của người trong kinh mặc áo đỏ. Phố nghèo là vì vậy, ngày chiến tranh, 2 trái bom đã ném vào phố ngay sau lưng nhà anh. Nhưng như bài hát anh viết:


Hà Nội buồn thương nhớ ơi
Nơi tôi qua ngày thơ ấu
Một lần về thăm phố xưa
Ngỡ như Hà Nội của ai
Sao tôi cứ yêu Hà Nội xưa cũ
Nghèo mà sang
Sao tôi cứ yêu người yêu xưa cũ
Buồn mà thương.
Bạn đã có người yêu ở Hà Nội chưa?




Tôi yêu chàng nhạc sĩ tài hoa này từ khi tôi thuộc bài hát "Mặt trời bé con" là tôi đấy. Cái ngõ nhỏ hun hút với một lũ trẻ con nhà nghèo mặc áo vá , những trưa hè tắm sông bắt dế.Tôi trở về vẫn ngơ ngác nhìn bóng nắng lùi qua ô cửa sổ, tìm lại tiếng thời gian rơi trên mái tóc mẹ tôi.
Xin chào anh như chào một người bạn thuở ấu thơ.
Vòng nguyệt quế luôn dành cho anh "mọi sự cố gắng đều không vô ích, hãy sống là chính mình"

http://nhacso.net/Music/Artist/2005/09/05F5EA0B/
 
 
 
 






Về đi em


Sáng tác: Trần Tiến


Về đi em làng quê cũ
có con sông xưa vỗ về
Về ôm vai Mẹ yêu dấu
Để được khóc như đứa trẻ thơ
Để quên đi năm tháng bơ vơ
Mình em giữa phố đông không nhà
Bủa vây em nghèo đói xa hoa dối lừa
Để quên đi một phút giây lỡ làng
Đời em trong trắng như hoa
Về đi em cô gái thơ ngây của làng ta

Về bên dòng sông thơ ấu
Có anh trai quê vẫn chờ
Đàn vịt xiêm còn ngơ ngác nhớ
chị Tấm xinh tươi ngày xưa
Bàn tay em duyên dáng đong đưa
Chợ sông nhớ bóng em đi về
Tình quê mái lá đơn sơ vui câu hò
Để quên đi thành phố kia xa lạ
Về vui yên ấm nơi quê nhà
Về đi em cô gái thơ ngây của làng ta



Về Đi Em (Sáng tác: Trần Tiến - Thể hiện: Hoàng Hải Đăng)



Em hãy về

ST: Nguyễn Tường Vân


Em quên gì hỡi cô bé mắt nâu
Tháng năm đến không dài như nỗi nhớ
Dòng sông trôi chẳng đợi bến bao giờ
Ở nơi đấy mẹ vẫn chờ vẫn đợi

Em có về úp mặt vào dòng sông
Lặng nghe tiếng cha gọi đò da diết
Ngồi lòng cha vẽ bao điều mơ ước
Uống nước sông có sữa mẹ ngọt lành

Trong dòng sông mênh mang ngàn câu hát
Dáng mẹ gầy khắc khổ như mùa đông
Vết thời gian lặng lẽ in mắt mẹ
Chuyến đò nào cuối cùng mẹ chở cha

Em có về nơi thượng nguồn nước chảy
Quên nỗi đau vấp ngã nơi đường đời
Sông quê đấy ... bầy trẻ thơ tắm mát
Như mẹ hiền xoa dịu vết thương em

Em thản nhiên lỡ bỏ quên câu thề
Lấy mùa thu ru lục bình trôi mãi
Ai lặng thầm đếm trái Mù U tím nở
Em trở về còn khóc trước dòng sông

Em hãy về như cô bé ngày xưa
Gom câu ca chưa tan vao trong nước
Hoa gạo về tháng ba đỏ mầu nhớ
Hoa sen tàn tháng bẩy mẹ phần em

Đã đành rằng sông trôi không trở lại
Tháng năm qua em trót gửi nơi nào
Sông mở lòng như vòng tay mẹ đấy
Em hãy về hỡi cô bé mắt nâu ...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2009 22:35:43 bởi nguyentuongvan >
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 19.02.2009 08:21:24
0
[/link]



Em bỏ lại mùa thu đã xa quá
Bên dòng sông bến gió cũng ắp buồn
Bông hoa hé giọt sương như đang hát
Mơ một lần mưa xuống phố dịu êm.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.02.2009 08:22:39 bởi nguyentuongvan >
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

nguyentuongvan
  • Số bài : 130
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.12.2005
  • Nơi: Hà Thành
RE: THU HÁT BÊN ANH - 28.02.2009 08:34:55
0
Hẹn anh một lần tứ hải
Chẳng kịp về anh mải bước đi






Chiều nay bến cũ nước đầy
Thôi thì đẩy sóng còn đây hồng trần
Lỡ mai xô lệch cầu duyên
Bỗng buồn, bỗng nhớ theo triền đê mưa
Còn làm mưa mãi đêm xưa
Cho em dệt sợi đan vừa áo anh
Có hay tóc hãy còn xanh?
Cúc trắng ,trắng mãi hoá thành thiên thu...
Khép hờ
mấy chữ
mấy câu
anh đi
nỗi nhớ
đằm đằm... riêng em.


Cuối con đường khẳng khiu cành trơ lá
Một mình thôi, .....gió Bấc chạm vai rồi
!!!


Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình

Người lính
  • Số bài : 1962
  • Điểm: 4
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.11.2008
  • Nơi: Lời ru bên cánh võng...
RE: THU HÁT BÊN ANH - 28.02.2009 10:20:21
0
 
 
 

 

<nguyentuongvan>
 
THÁNG NĂM

Hoa phượng nở thắp lên thành đám lửa
Mưa Hà Thành mỗi lúc một nhiều hơn
Tháng năm này hai đứa mình đôi nơi
Hoa nhắc nhở cho một lời hẹn ước

Con tàu dài khuất trong lòng phố cổ
Bàn tay em vẫy mãi những nhớ thương
Anh ra đi phương ấy có biết không
Nửa vùng trời biết mấy nỗi cô đơn

Em tiễn anh mưa trắng trời thương nhớ
Thương mảnh vườn đom đóm đã bay qua
Đâu tán lá mưa rơi ngày tấm bé
Hai đứa mình dựa lưng ngồi trú mưa

Thương con đường quê hương đầy bóng giặc
Có mẹ già thầm lặng nhặt tháng năm
Khói chiều êm nồi cơm mẹ ủ ấm
Anh có về lau nước mắt mẹ rơi

Đêm Hà Thành mẹ cũng đã tiễn cha
Tóc cũng dài như một thời con gái
Sông Hồng trôi ... tím mãi bến Giang Đầu
Nở nụ cười mẹ chẳng khóc trước cha

Hà Thành ơi ! có cha và anh đấy
Ngìn năm sau trên đá còn lưu truyền
Những người lính đội đá và đội pháo
Khi trở về chẳng thẹn lòng với non sông

Nắng trở về thắp nỗi nhớ trong em
Lại thấy mình thơ nhỏ giữa trời mây
Có chú chim nghiêng đầu tìm tán lá
Xin mưa đừng phai lá biếc ngày xưa ...
 
 
 
 
NHỚ
 
Giang tay ôm gió Hồ Tây
Cổ Ngư ngây ngất tình đầy tháng năm
Hà Thành một thuở xa xăm
Bên dòng Tô Lịch trăng rằm duyên soi
Giữa một thời nhớ những thời
Vườn hoa rực nắng vang lời núi sông
Ngàn năm rạng dáng Thăng Long
Trái tim bừng ngọn lửa hồng bốn phương
Tả Vọng – Hữu Vọng kiên cường
Đống Đa ghi dấu chiến trường năm nao
Trên cành lá vẫn xanh màu
Líu lo chim hót đón chào bình minh...
Người lính - 28.02.2009

Thay đổi trang: << < 4 | Trang 4 của 4 trang, bài viết từ 91 đến 117 trên tổng số 117 bài trong đề mục