(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Thay đổi trang: << < 2223 | Trang 23 của 23 trang, bài viết từ 661 đến 666 trên tổng số 666 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 971
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 23.05.2023 16:29:12
 
            
 
                            GIỚI THIỆU THI TẬP
            “THƠ TÌNH HAY KIỆT XUẤT THẾ GIAN”
                         CỦA PHẠM NGỌC THÁI
 
        Tập "Thơ tình hay kiệt xuất thế gian" này do chính tác giả biên soạn, gồm 70 bài thơ tình (sách dày khoảng 200 trang), trích ra từ trong các tác phẩm thi ca hiện đại của ông.
         Thi phẩm đã được đăng trên Website Việt Nam Thư Quán ở Mỹ - Mở đọc theo link sau:
                 http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=907532
 
      Nói về thi ca, nhất là thơ tình Phạm Ngọc Thái: Nhà bình luận đương thời Nguyễn Đình Chúc nhận xét: 
     "Thi ca Phạm Ngọc Thái dù là thơ tình hay thơ đời, những bài đạt độ viên mãn về ý tưởng cũng như ngôn ngữ nghệ thuật và tính nhân văn là rất nhiều. Mức độ hay mỗi bài khác nhau, nhưng những tình thi đó đều cảm hóa được trái tim người yêu thơ. Về bút pháp nhiều bài thơ tình của anh được hòa trộn trong khuynh hướng của dòng thơ tượng trưng hiện đại châu Âu cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX. Điển hình là thuyết " tương ứng cảm quan" của nhà thơ tương trưng bậc thầy ở Pháp Charles Baudelaire (1821 - 1867) lúc đó chủ xướng ".
                      ( Trích " Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ lớn thời đại ", 2014 ) 
 


       Thế nào là thơ hay của ngàn năm Thăng Long? Chính Nhà thơ – Cựu quân nhân Phạm Ngọc Thái trong bức thư gửi lên "Bộ chính trị, Nhà nước, Quốc hội và Chính phủ" ngày 29.9.2022 đã viết:
       “... Thơ hay bậc nhất của ngàn năm Thăng Long phải là loại thơ có khả năng sống trường cửu tháng năm, tồn tại muôn đời trong nền văn học nước nhà - Đó là loại thơ có hàng đẳng cấp cao nhất. Thí dụ:
       Những bài thơ ngắn tuyệt hay trong thi đàn Thăng Long xưa nay (không kể KIỀU bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du, thuộc thể loại tiểu thuyết thơ):
-  Bà Huyện Thanh Quan:  Qua Đèo Ngang
-  Hàn Mặc tử: Đây thôn Vĩ Dạ; Mùa xuân chín; Bẽn lẽn
-  Nguyễn Khuyến: Thu điếu; Khóc Dương Khuê
-  Tú Xương:  Thương vợ; Sông Lấp
-  Huy Cận:  Tràng Giang;  Các vị La Hàn chùa Tây Phương;
-  Xuân Diệu: Yêu;  Vội vàng;  Đây mùa thu tới; Tương tư chiều
-   Nguyễn Bính:  Chân quê;  Lỡ bước sang ngang;  Tương tư;  Những bóng người trên sân ga
-  Hồ Xuân Hương: Làm lẽ;  Cảnh thu;  Động Hương Tích;  Cái quạt; Thơ tự tình
-  Thời sau này có Xuân Quỳnh: Với tuyệt tác “Thuyền và biển”... 
 
       Mở đầu tập sách tác giả công bố "Tám bài thơ tình hay hàng tuyệt phẩm thi ca":
      Người đàn bà trắng  /  Váy thiếu nữ bay  /  Sáng thu vàng  /  Nhìn trăng nhớ em  /  Tôi khóc em tôi  /  Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối  /  Em về biển  /  Anh đứng nhìn theo bóng chim câu 
       Tôi xin phân tích khái quát vài bài trong số những bài thơ tình hay tuyệt tác đó !? Để thấy tầm vóc thi nhân lớn hàng kiệt xuất của ông. 
 
1.  TRƯỚC HẾT NÓI VỀ BÀI "NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG" - Một trong tám tuyệt phẩm thi ca:  
     Cũng như "Đây thôn Vĩ Dạ" của Hàn Mặc Tử ( thuộc trong ít bài thơ nổi tiếng nhất thế kỷ XX ) với bài "Người đàn bà trắng" của Phạm Ngọc Thái: Cả hai thi phẩm tuy ra đời cách nhau hơn nửa thế kỷ nhưng đều được viết theo thi pháp của dòng thơ tượng trưng hiện đại châu Âu, ẢO và THỰC đan nhau tạo nên sự huyền diệu.
-    Liệu NĐBT đã hay được như ĐTVD của HMT chưa? Theo nhận thức của tôi: Hơn thì không dám nói nhưng chắc là cũng hay không kém. 
     Như nhận xét: Thơ HMT nhẹ nhàng, đầy ánh trăng và thanh... dễ đi vào lòng người – Thơ PNT thăm thẳm triết luận, càng đọc càng thấy hay !? Hay ở từng câu chữ, chứa đựng cả những trăn trở của nhà thơ trong đó.
      Một đời thơ có được một bài thơ hay như "Đây thôn Vĩ Dạ" ... cũng đã bất tử !!!  Chưa nói là ngoài "Người đàn bà trắng", PNT vẫn còn cả một vòm trời thơ hay các loại.
 
2.   THIÊN TÌNH CA "SÁNG THU VÀNG" -  Cũng như “Người đàn bà trắng” -   “Sáng thu vàng” được viết theo thi pháp của dòng thơ tượng trưng hiện đại châu Âu đầu thế kỷ XX - Một trong tám bài thơ hay hàng tuyệt phẩm thơ tình của thi nhân.
     Trong ngàn năm Thăng Long có hai bài mùa thu nổi tiếng nhất, đó là "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến và "Cảnh thu" Hồ Xuân Hương... ( Tiếc là bài "Tiếng thu" tuyệt hay của Lưu Trọng Lư... bị cho là cóp lai hình ảnh “rừng thu...” từ bài thơ của Nhật từ thế kỷ XVI – Bởi vậy cố thi nhân mất không một tình thi bất hủ)
       Tuy không thể đem “Sáng thu vàng” ra ướm thử với “Thu điếu” của cụ Nguyễn Khuyến - Vì hai bài thi pháp và giọng điệu rất khác nhau, so sánh sẽ khập khiễng !? Song nó cũng là một trong những tình thơ mùa thu hay nhất thời hiện đại.
 
3.  “VÁY THIẾU NỮ BAY” -  Hay hàng tuyệt tác, như nhà bình luận văn học Nguyễn Đình Chúc đã viết:
        “... Trong nhân sinh quan ta thấy rõ ràng nhà thơ đứng về phía nhân gian, ca ngợi tình yêu sự sống ở chốn cộng đồng. Bài thơ nói lên rằng, ở nơi "bờ bãi con người..." em như hoa trái của sự sống. Sự sống mà không có hoa trái thì sẽ khô xác, chỉ như là cái xác chết...
       ... Từ thuở thiên thai khi mà người đàn bà còn chưa biết mặc váy? Cái đó đã có rồi - Nó mãi mãi là một bích phẩm bất hủ nhất, của cả tạo hoá lẫn xã hội con người. Thơ đã mang màu sắc triết học, nghĩa kết vào nhau rất chặt chẽ.
      Còn về ý nghĩa tiến hoá vạn vật trong vũ trụ hay của thế giới nhân quần, khởi thuỷ và muôn năm cũng là ở trong cái ấy mà ra. Sự sống và văn minh, tiến bộ thế giới... đều phải bắt đầu từ đấy!
                      Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
      ... Như nhà thơ Nga M.Lermôntốp đã viết những câu thơ bất hủ về tình yêu với người đàn bà:
                        Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng
                        Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ.
      Cái mà đã dấu trong chiếc váy của người thiếu nữ lại bao trùm lên cả hồn thời đại? Làm say đắm thế gian? Không phải chỉ bây giờ, mà từ xa xưa đến mai sau,  vẫn thế.
      ... Với ý nghĩa chân chính, lòng ham muốn cái đó là đỉnh cao tột cùng trong sự thăng hoa của tình yêu con người! Cái hạnh phúc vô giá, niềm đam mê vô tận. Nó vừa tạo nên những sướng vui, đồng thời cũng là nguồn gốc của nỗi đau khổ. Nó mang đến ý nghĩa thánh thiện, đức nhân ái và bao dung. Nó chính là hạt nhân của tình lứa đôi.
       Và nhà phê bình văn học kết luận: “... Từ khi có vũ trụ cùng thế giới con người - Đến nay đã có cái gì được coi là cao hơn, vĩ đại hơn “cái ấy” đâu !? Dù nhân loại có tiến triển đến hàng triệu năm nữa, nó vẫn vĩ đại nhất!
      “Váy thiếu nữ bay” một bài thơ hoàn hảo, có đầy đủ phẩm bích ca ngợi về cái kiệt tác của thượng đế đã ban cho con người - Nó xứng đáng là một tuyệt phẩm thi ca” !!!
                                     ( Trích tập “Phê bình & tiểu luận thi ca PNT”, 2013)
 
4 + 5.  “NHÌN TRĂNG NHỚ EM” & “TÔI KHÓC EM TÔI” - Đều là hai bài thơ tình tuyệt hay của PNT! Độ dài và phong dáng có thể ví hay nghiêng ngửa với tuyệt tác “Thuyền và biển” – Đỉnh thi ca cao nhất của nữ sĩ tài danh Xuân Quỳnh.
      * Người thì nhận xét: Thơ Xuân Quỳnh triết lý sống đơn giản, dễ nhận biết, dễ vào lòng người – Thơ PNT trác Việt, cao siêu, nặng về triết lý....
      *  Nhận xét khác:  Thật tuyệt vời với 2 bài thơ tình cực hay (cả PNT và XQ)! Tôi thích bài thơ của Phạm Ngọc Thái - Vì nó mang tính khái quát, triết lý sâu sắc.
       * Lại có cảm nhận: Hai thỏi son đắt giá tô đẹp cho đời. Hai bài thơ mỗi bài một nét khâc nhau, nhưng đều có chung một cái tình lãng mạn, da diết, cháy bỏng,  cuốn hút bạn đọc...
 
6.   “ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI” -  Là một thiên tình ca  được viết theo thể kể chuyện bắt đầu bằng lời thổ lộ của người tình gái... Đọc thơ ta tưởng cứ như là câu chuyện tình đêm khuya... thường phát trên Đài tiếng nói Việt Nam. Về độ dài, phong dáng gần giống như bài "Hai sắc hoa ti-gôn"...
       Cô giáo Nguyễn Thị Xuân - GV Trường THPT Ba Đình HN, khi bình bài thơ đã đánh giá "Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối" hay hàng kiệt tác thơ tình! Có đoạn viết:
-  Có lẽ qua hơn nửa thế kỷ, từ khi trên thi đàn Việt xuất hiện bài thơ tình nổi tiếng "Hai sắc hoa ti-gôn" của nữ sĩ TTKH... (được mệnh danh là một thiên tình ca bất hủ, làm rung động trái tim mọi thời đại), đến nay mới lại có một áng thơ tình của nhà thơ đương đại Phạm Ngọc Thái hay thế!
       ... Cô giáo phân tích: “Trong đời thi ca Phạm Ngọc Thái, bài thơ "Người đàn bà trắng" đã rất có danh tiếng trên văn đàn và được đánh giá cao! Song, theo nhận định của tôi (tức cô giáo): Thiên tình ca "Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối", còn có thể hay hơn, hấp dẫn hơn !? Độ hay trong tính nghệ thuật thi ca của mỗi bài khác nhau, nhưng chí ít đều đạt là hai tình thơ tuyệt tác của nền văn học nước nhà – Tình thi xứng đáng là một kiệt tác thơ tình của ngàn năm Thăng Long”.
                               ( Trích tập "Cánh đại bàng của thi ca đương đại VN", 2019) 
     Đấy là mới nói đến những bài thơ hay hàng tuyệt phẩm thi ca  – Còn các bài thơ hay, đặc sắc khác (cả thơ TÌNH lẫn thơ ĐỜI) của ông thì nhiều lắm !? Chưa từng có thi nhân nào trong ngàn năm văn hiến Thăng Long viết được nhiều phẩm bích thi ca như thế!
          Xin kể ra vài chục bài tiêu biểu:
         *  Khoảng trôi trong lá -  Em bán xoài -  Em sống mãi bên anh -  Đất nước tôi yêu – Trong mưa -   Con đường phượng đỏ -   Mẹ quê hương -  Người thôn nữ miền sông nước -  Tiếng hát đời thường -  Phố thu và áo trắng -   Khóc Hàn Mặc Tử - Chuyện về hai ngôi mộ cha con mai sau  - Thế là Hà Nội văng con -  Xem tranh bán lõa thể -  Trước Núi Mỹ Nhân  -  Cô quét lá đêm hồ  -   Em ơi! Thành phố lại mưa – Mưa bay trong tiếng chuông  -  Anh vẫn ở bên Hồ Tây -  Một góc Hồ Tây -  Nghe tin em sốt  -  Dưới hàng sấu đêm và con phố nhỏ  -  Đêm tóc đá  -  Em là người tình của lính  -  Sáng xuân nay -  Trái tim tan vỡ  - Thời áo trắng  v.v...
 
 
                    XIN ĐĂNG BỐN TUYỆT PHẨM THI CA
    ( Trong thi tập 70 bài “Thơ tình hay kiệt xuất thế gian” của Phạm Ngọc Thái -
Đã được Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng bình như trên )
 
 
           NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG         
 
                     Người đàn bà đi trong mưa rơi
                        Chứa một trời thầm như hoa vậy...
                                   (Tặng Bích Đào)
                                             *
Chiếc mũ trắng mềm, em đội bầu trời
Khóm mây trắng bay, nghiêng trôi trên tóc
Đôi mắt em đong những áng mây
Người đàn bà trắng!
 
Em đi, về... chao những hàng cây
Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
Xoã ngang vai mái hất tơi bời
 
Nỗi niềm thao thức
Những đêm trăng nước...
Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai!
Người đàn bà ai mà định nghĩa?
 
Đường xưa đó về đây, em ơi!
Những con đường đã đầy xác lá rơi
Xác ve, xác gió và xác của mưa.
 
Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
Anh cũng không làm chàng Trương Chi, suốt đời chèo sông vắng
Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau
 
Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
Những đêm sao buồn, những đêm gió khát
Khúc thơ tình anh lại viết về em
Người đàn bà ngậm cả vầng trăng...
 
 
            SÁNG THU VÀNG
 
                   Nhớ ngày gặp lại em bên hồ gió
                                             *
Gặp lại em một sáng thu vàng
Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
Với trời xanh, hồ xanh gió
Gió đưa làn tóc em bay...                       
 
Sáng thu này trĩu cả hàng cây
Đô thành dịu mát
Ông lão ngồi bên gốc cây,
                bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
Bà xúc tép váy khều khào nước...
 
Một thời xa lắc
Em nghiêng chao về một thời xa
Người con gái đã thành chính quả!
(phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
Đôi mắt em, bóng trúc bay xoà...
Đường phúc hậu, vầng trăng đầy nở...
Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!
Sáng thu vàng mông mênh, mênh mông
Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
Và trái tim cũng không còn.
Sáng thu vàng xang xênh, xênh xang
Những con đường xưa tắm hơi em
Môi em cười... hoa lá nát đau thêm
Thời gian trôi, cuộc sống buồn tênh
Một mùa thu lá lá
Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan…
 
 
          VÁY THIẾU NỮ BAY
 
                   Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
                  Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                  (Nguyễn Du)
                                                    *                                                    
Váy thiếu nữ bay để ngỏ
Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
Tìm vào cung cấm của em

“Bờ bãi con người” em trổ hoa trái ngọt
Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm

Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
Mênh mông bầu trời, say đắm thế gian
Có phải đó khúc quân hành nhân loại
Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh

Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang.
 
 
          NHÌN TRĂNG NHỚ EM
                          Tặng Ánh Tuyết 
 
Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em
Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ
Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé
Nhưng lòng tha thiết yêu thương
 
Trăng giữa tháng khuyết dần, tình cứ tràn dâng
Cả tới khi không còn trăng nữa
Thì em vẫn bên vành vạnh tỏ
Đưa anh vào giấc mộng ru đêm
 
Để cùng nhau say cảnh thần tiên
Cho quên hết biển đời ngang trái
Cuộc sống mưu sinh với bao mệt mỏi
Chân trời sẽ lụi tàn, nếu chẳng có tình em
 
Ôi, mảnh trăng nhỏ bé giữa mênh mang
Vẫn soi ngập cõi không gian vô tận
Sâu tận cùng trái tim anh hưng phấn
Đêm nằm thao thức vấn vương
 
Thần thánh hiện hình trong một mảnh trăng em
Dìu anh qua phong ba, bão táp
Giữa giấc ngủ chập chờn đêm bất diệt
Anh bay về ôm lấy em thương.
 
Áp môi hôn lên vầng nguyệt của Cưng
Nghe trái đất dưới thân mình rung chuyển
Thế thái nhân tình dẫu bao đổi biến
Chẳng đảng phái nào sánh được hơn
 
Cả nhân thế này chỉ một "mảnh trăng con"
Sống mãi muôn đời, dù thay bao chủ nghĩa
Thức nhớ em hoài, trăng khuất không biết nữa
Nhìn khắp thiên hà càng da diết yêu thêm.
 
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.05.2023 11:06:08 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 971
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 06.06.2023 18:13:18
 
 
             KỈ NIỂM CHÙM THƠ MƯA – PHẠM NGỌC THÁI
 
                 Mai ta chết rồi !...
     Hậu thế đọc chùm thơ mưa này, có nhớ đến ta không?
 

 
           TRONG MƯA
Mưa rơi nhẹ như là tóc ấy
Giống dải lụa mềm quấn nỗi buồn bay
Mưa rơi khẽ như hoa vậy
Vỗ vào đêm hoá các nốt đàn gày

Em có thầm nghe mưa bay ngoài đó
Em có buồn, khi gió thổi đêm đêm
Đứng trong mưa, hồn anh tràn bão tố
Mưa rơi vào anh, tan ra nơi em xa không?

Em bước nhẹ, những tháng năm hoang dại
Về bên anh mái tóc rối tơi bời
Anh hôn mãi những giọt mưa em thuở ấy
Dẫu chỉ thấy còn bong bóng vỡ đầy môi
 

 
      ĐÊM NAY TRỜI LẠI KHÔNG MƯA
 
Trời không mưa, áo em đâu có ướt
Chỉ ướt lòng em, cô gái nhỏ của anh
Em ngả vào anh mà hình như có khóc
Tiếng con tim thật rõ bên mình.
 
Mùa thu đã qua, ta nghe lá rụng
Buổi cuối cùng em đến để chia tay
Ngày mai em lấy chồng, phải xa vĩnh viễn
Chẳng sao mà, trời có mưa đâu, em ơi!

Kìa không mưa mà áo anh lại ướt
Mùa thu đi... sao nắm mãi bàn tay?
Ai nói tình gió mây sẽ quên trong chốc lát
Bao năm trời… hồn anh vẫn mưa bay...

Tại đêm đó không mưa hay bởi vì anh nhớ
Phố vắng em buốt giá cả canh dài
Em dại lắm, lấy chồng làm chi vội
Đưa em sang sông rồi, lòng mới biết đã yêu ai !

Ta lại bước lang thang trên phố ấy
Đến mỗi gốc cây có vệt cũ em ngồi
Tiếng hát xưa đưa, bờ hồ gió thổi
Bóng với mình đi mãi tới ban mai

Cứ tưởng buổi cuối cùng em đến, đã chia tay ?...
 

 
     EM ƠI, THÀNH PHỐ LẠI MƯA
 
Nghe không em lại mưa lên phố
Bao năm rồi, chiều ấy cũng mưa rơi
Gió se sắt đưa anh vào nỗi nhớ
Mối tình thời trinh nữ, xa xôi...

Thưở xưa ấy, em ơi! Như hoa nở
Say như mơ và mộng như thơ
Anh đã gặp em những tháng năm cát bụi
Khi trái tim yêu trong cõi vắng vật vờ

Thành phố lại mưa…
Có nghe không em? Con chim trời, cá nước
Khúc nhạc chiều dìu dặt bay qua
Tình êm dịu, bên em mơ màng quá
Thôi hết rồi! Tan vỡ bến bờ xa...

Tiếng mưa rơi não nề, thao thức
Bóng hoàng hôn đỏ cũng xua tan
Bèo dạt sông trôi, buồm anh không bến đỗ
Chân trời vương vấn dải mây lan

Ôi, cuộc sống! Tình chỉ như màn kịch
Nào phải lỗi do anh? Đâu phải lỗi do em?
Anh đứng giữa trời mưa, làm những vần thơ xao xác
Người con gái năm nào về như một bóng chim hoang

 
 
    MƯA BAY TRONG TIẾNG CHUÔNG

 
Chuông chùa thỉnh lên lời cầu nguyện 
Nam-mô-a-di-đà!
Trong khúc mưa bay âm vang trời đất
Nửa tỉnh, nửa mê cũng thể như là

Vi vút tầng cao con lá rụng
Nghe lao xao sóng vỗ bên hồ
Chân ta bước dưới khuông trời thành phố
Tiếng chuông buồn lại hoá bản nhạc thơ.

Thoắt tình đã vào xa vắng
Mình anh với bóng nhớ hoài em
Hồn như cánh chim vô định
Mái tóc em bay, làn mưa mênh mang

Ôi, tiếng chuông gảy lên bao kí ức!
Kia không gian, thao thiết gót chân mềm
Gió dìu dặt, ánh trăng suông dìu dặt
Bản thơ tình anh vọng giữa mưa đêm…
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.06.2023 18:27:14 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 21.07.2023 16:57:09
 
 
                       NHÀ THƠ CCB PHẠM NGỌC THÁI THƯ GỬI
                    TW ĐẢNG, CHÍNH PHỦ, NHÀ NƯỚC, QUỐC HỘI
                           NƯỚC CỘNG HÒA XHCN VIỆT NAM
        (V/V khẳng định chân dung thi nhân vĩ đại nhất của thi ca hiện đại VN )
 
                                      Hà Nội 20.7.2023
                  Kính thưa:   Các cấp lãnh đạo cao cấp nhất
                                         của Tổ quốc Việt Nam
     Ngày 29.9.2022 Phạm Ngọc Thái đã viết một bức thư tới Bộ chính trị, Nhà nước, Quốc hội và Chính phủ - Gửi qua hơn 200 email Quốc hội cùng các báo điện tử của TW Đảng Cộng sản VN... Thưa rằng:
      Sau gần chục năm chiến đấu trên chiến trường Tây Nguyên – Nam Bộ, khi đất nước vẫn còn chiến tranh. Hòa bình, tôi giải ngũ trở về quê hương ở thủ đô Hà Nội, công tác trong ngành ngoại thương VN.
 
       Mở link sau để đọc bức thư gửi Bộ chính trị ngày 29.9.2022:
              https://tranmygiong.blogspot.com/2022/09/cuu-quan-nhan-pham-ngoc-thai-thu-gui-bo.html?fbclid=IwAR03pC4sBuRT_UitqrOO9XAv-Us-8WmKIhk9-Ir0jGouI57900-7OLUXPo8 
 
     Nói về thơ ca: Thơ tầm bậc nhất của ngàn năm Thăng Long phải là loại thơ có khả năng sống trường cửu tháng năm, tồn tại muôn đời trong nền văn học nước nhà. Đó là loại thơ có đẳng cấp cao nhất – Thí dụ ( không kể Kiều bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du, thuộc loại tiểu thuyết thơ ), các bài thơ hay đích thực như:
-  Qua Đèo Ngang của BHTQ
-  Làm lẽ, Cảnh thu, Động Hương Tích, Cái quạt, Tự tình của Hồ Xuân Hương
-  Thương vợ, Sông Lấp Tú Xương
-  Thu điếu, Khóc Dương Khuê Nguyễn Khuyến
-  Đây thôn Vĩ Dạ,  Mùa xuân chín,  Bẽn lẽn Hàn Mặc Tử
     Các nhà thơ lớn thời tiền chiến như Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên,  Nguyễn Bính là các mảng thơ viết từ trước CM.
-   Thời sau này có Xuân Quỳnh với tuyệt tác thi ca “thuyền và biển”, bài thơ “sóng” của bà cũng khá hay.
 
      Hơn 30 năm vừa cùng gia đình mưu sinh vừa dành tâm trí lao vào con đường sáng tác thơ văn – Tôi đã cho ra đời gần 20 tác phẩm văn học các loại:
-   Xuất bản 11 tập thi ca và bình luận.
-  Hai tiểu thuyết:
   .  Cuộc chiến Hà Nội 12 ngày đêm
   .  Chiến tranh và tình yêu (hai tập)
-  Sáng tác 5 vở kịch nói sân khấu lớn, nhỏ - Đều đủ tầm công diễn trên các đoàn kịch quốc gia.
     Tuy nhiên trong sự nghiệp văn chương của PNT, vĩ đại nhất là thi ca !!!
-   Những bài thơ hay và tuyệt tác thi ca đối với ngàn năm Thăng Long, PNT đã đạt được nhiều xưa nay chưa từng có (chỉ trừ Kiều vĩ đại của Nguyễn Du).
      Thơ hay hàng tuyệt phẩm thi ca có 8 bài:
         Người đàn bà trắng  /  Váy thiếu nữ bay  /  Sáng thu vàng  /  Nhìn trăng nhớ em  /  Tôi khóc em tôi  /  Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối  /  Em về biển  /  Anh đứng nhìn theo bóng chim câu 
      Còn những thi phẩm hay, đặc sắc với các cung bậc khác nhau (cả thơ TÌNH lẫn thơ ĐỜI ) thì nhiều lắm !... Xin kể vài chục bài tiêu biểu:       
      *  Con đường phượng đỏ - Khoảng trôi trong lá -  Em bán xoài -  Em sống mãi bên anh -  Đất nước tôi yêu – Khóc Hàn Mặc Tử - Trong mưa -   Mẹ quê hương – Tiễn anh trên đất khách -  Người thôn nữ miền sông nước -  Tiếng hát đời thường -  Phố thu và áo trắng - Chuyện về hai ngôi mộ cha con mai sau  - Thế là Hà Nội vắng con -  Xem tranh bán lõa thể -  Trước Núi Mỹ Nhân  -  Cô quét lá đêm hồ  -   Em ơi! Thành phố lại mưa – Mưa bay trong tiếng chuông  -  Anh vẫn ở bên Hồ Tây -  Một góc Hồ Tây -  Nghe tin em sốt  -  Dưới hàng sấu đêm và con phố nhỏ  -  Đêm tóc đá  -  Em là người tình của lính  - Biển hát....
     Kết hợp với cả trăm thi phẩm tinh sắc của tuyển... mà tạo thành một “vạn lý trường thành” kì vĩ thơ đặc sắc, thơ hay trong kho tàng văn học hiện đại VN.
 
     Năm 2019, khi cho xuất bản “Tuyển thơ chọn lọc” dày gần 400 trang với hơn 200 tình thơ, tôi đã viết một lá thư gửi kèm tác phẩm, biếu ông Viện trưởng Viện văn học VN và ông Chủ tịch HNVVN... mà nói rằng:
     ...  Đánh giá về "Tuyển thơ chọn lọc" ? Với nhận thức bản thân, tôi tin chắc chắn rằng: Trong dãy thi sơn có nhiều ngọn, tôi đã lên đến điểm đỉnh một ngọn "Hy-ma-lay-a" kỳ vĩ !... Nhất là thơ tình, của thi ca hiện đại Việt Nam.
     Trong văn học ngàn năm Thăng Long của nước nhà, nếu nền thơ cổ đã có một Nguyễn Du... thì thơ ca hiện đại VN cũng có Phạm Ngọc Thái – Vâng, tôi tin như vậy.
 
      Từ xưa tới giờ, các bậc thi nhân tầm vóc, thiên tài trong nhân loại đều tự khẳng định được mình, với thời đại đang sống và mai sau. Thí dụ:
*  Đại thi hào Pushkin, thiên tài thi ca vĩ đại nhất nước Nga – Đương thời, ông từng viết:
               Nơi đàn thơ thiêng liêng ta không chết!
               Hồn ta còn sống mãi chẳng tiêu tan
               Và trên đời dù chỉ còn một thi nhân
               Danh tiếng ta vẫn còn vang mãi mãi
      Nghĩa là, thi nhân khẳng định: Dù ở trên đời chỉ còn lại một thi nhân? Thi nhân ấy là Pushkin.
 
*  Đại thi hào Walt Whitman nước Mỹ (1819 - 1892), mặc dù lúc đương thời Tuyển thơ “lá cỏ” của Người đã bị hầu hết các văn sĩ Mỹ dè bỉu, chê bai là tầm thường, dung tục? Chỉ riêng Whitman vẫn tin vào tương lai tác phẩm của mình.  Trong bài về thành phố New York, ông viết:
-  Hỡi thành phố, sẽ có lúc Người trở nên nổi tiếng: Vì ta đã sống ở đây.
     Và ông đã đúng! Walt Whitman đã trở thành Đại thi hào – Người sáng lập ra nền thơ ca mới của Mỹ.
 
*  Đại hào Nguyễn Du của ta cũng vậy! Khi đương thời tác phẩm Kiều bất hủ của Người đã phải chịu cảnh hiu hắt, lầm lụi trong chốn dân gian. Nguyễn Du từng than:
                    Bất tri tam bách dư niên hậu
                    Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như
      Nghĩa là, hơn ba trăm năm nữa, liệu trong nhân thế ai người khóc Tố Như?
      Và phải hơn 200 năm sau, KIỀU của Nguyễn Du mới được đánh giá vĩ đại như ngày nay. Vậy còn:
 
                      PHẠM NGỌC THÁI THÌ SAO ?
      Trong bài thơ “Ta khóc cho ta”, tôi đã viết:
                     Quan san muôn dặm sơn hà
                     Nguyễn Du người trước, tôi là người sau
                     Hôm nay rỏ chút lệ sầu
                     Thương Người rồi lại chạnh đau phận mình
                      .........................................  
                     Người Đường cổ - Tôi Tân thơ
                     Ngàn năm văn hiến xin thưa cùng Người.
                           ( trích tập “64 bài thơ hay”, Nxb Hồng Đức 2020 )
      Tôi tin: Tuyển thơ nói chung... với những bài thơ hay và tuyệt tác thi ca của Phạm Ngọc Thái nói riêng, sẽ còn lưu truyền mãi trong nhân gian và nền văn học của tổ quốc Việt Nam thân yêu !!!
 
            Kính thưa: Các bậc lãnh đạo của TW. Chính phủ, Nhà nước, Quốc hội
-  Năm 2014, tôi đã cho xuất bản Tuyển thơ “ PNT chân dung nhà thơ lớn thời đại” dày 372 trang sách - Giữa văn đàn của Thủ đô Hà Nội, đến nay cũng đã được mười năm. Tác phẩm vẫn hiên ngang, sừng sững trong đương đại, để khẳng định về chân giá trị và tầm vóc thi ca PNT.
-   Năm 2019 tại Nxb Thanh niên, tôi lại cho ra đời “Cánh đại bàng của thi ca đương đại VN” – Đến nay cánh đại bàng thi ca vẫn tung bay, ngày càng cao, càng bay xa... 
      Chỉ có chủ nhân của nó: Nhà thơ CCB Phạm Ngọc Thái thì ngày càng già yếu, ốm đau, bệnh tật – Rồi tới lúc tôi không còn trên cõi đời này nữa, nhưng cánh đại bàng thi ca PNT vẫn vỗ cánh mà bay cao, bay mãi tới ngàn thu...
      Phải chăng: Ngoài Nguyễn Du - Ngàn năm Thăng Long đã sinh ra Phạm Ngọc Thái trong thời thơ ca hiện đại VN !? Ngàn năm sau không biết có có không? Những tác phẩm văn học nói chung của PNT và thi ca nói riêng, sẽ là cả giá trị bất hủ trong nền văn học nước nhà.
      Cũng như trong thư ngày 29.9.2022 gửi tới các lãnh đạo của TW. Nhà nước... Tôi đã viết:
-  Nhà thơ Cựu quân nhân Phạm Ngọc Thái sẵn sàng tiếp đón Ban tuyên giáo tại nhà riêng. Nếu Bộ chính trị, Nhà nước, Quốc hội và chính phủ cho trát đòi? PNT  vẫn còn đầy đủ các tác phẩm cơ bản, khẳng định chân dung thi nhân vĩ đại nhất về thi ca hiện đại... Sẽ mang đến để trình diện Người !!!
      Mong TW. Chính phủ, Nhà nước, Quốc hội gặp gỡ: Để thẩm tra về thiên tài thi ca hiện đại PNT - Tầm vóc thi nhân vĩ đại bậc nhất đương thời !?
      Với tư cách một cựu quân nhân từng tham gia cả giai đoạn dài trong cuộc chiến tranh, đóng góp xương máu mình cho cuộc sống hòa bình của đất nước hôm nay – Tôi xin chịu trách nhiệm về lời tuyên bố, khẳng định của mình, trước lịch sử và trước dân tộc Việt Nam !!!
 
      PNT hiện đang sống tại:
-   Ngõ 218 ngách 27/8 – Số 19, phố Lạc Long Quân, Q. Tây Hồ, Hà Nội
 
                                                         Nhà thơ Cựu quân nhân
                                                           PHẠM NGỌC THÁI
                                                             ĐT:  038 302 4194
                                                                          Email: ngocthai1948@gmail.com
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.07.2023 16:59:28 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 971
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 24.08.2023 11:25:02
 
 
 
 
                     15 BÀI THƠ TÌNH HAY NHẤT CỦA PHẠM NGỌC THÁI
 
                    Nhà thơ PNT giờ tuổi đã cao, già yếu và bệnh tật. Sự sống chỉ còn như ngọn đèn bấc trước gió đông.
       Trong sự nghiệp thi phú của tôi, cũng đã sáng tác được khoảng 5-600 bài và xuất bản trên chục tập thơ. Không biết thượng đế còn để sống đến ngày nào? Nay tôi chọn ra...
          “15 BÀI THƠ TÌNH HAY NHẤT CỦA PHẠM NGỌC THÁI”        
      Xin gửi đi các trang mạng việt rải rác trên khắp hành tinh này ( với một số báo hoặc tạp chí ) – Tùy theo các trang mạng: Có thể tách ra đăng đôi ba lần - Hoặc báo nào muốn chọn ra những bài thích nhất, tùy theo ý của tòa soạn? Đăng tải giới thiệu trên báo. Tác giả xin vô cùng cám ơn !!!
 
                   MỤC ĐÍCH CHÍNH CỦA TÔI LÀ XIN GỬI ĐỜI GIỮ HỘ !!!
     Mai đây, khi PNT đã không còn !? Hậu thế muốn chọn thơ hay, thơ tinh túy nhất... để biên soạn hoặc xuất bản thành sách... sẽ được dễ dàng hơn. 
   (Rồi PNT cũng sẽ chọn lấy “10 bài thơ ĐỜI đặc sắc nhất”... xin gửi sau).
 
      Tất cả tác phẩm văn học các loại ( Thơ – Tiểu thuyết – Kịch bản ) của PNT, cùng số bài bình luận đặc sắc – Đều được in lại, lưu giữ trên Website Việt Nam Thư Quán (vnthuquan.net), là “trang mạng văn học nghệ thuật” bằng tiếng Việt lớn nhất thế giới ở Mỹ. Trong danh mục “tác giả và tác phẩm người Việt”
        Hôm nay cũng như mai sau - Ai muốn đọc (mà ko có sách): Tìm hiểu hoặc nghiên cứu ?... Xin tìm vào đó, sẽ có đủ tất cả !!!
    
 
1.        NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG         
 
                     Người đàn bà đi trong mưa rơi
                     Chứa một trời thầm như hoa vậy...
                                               (Tặng Bích Đào)
 
                                          *
Chiếc mũ trắng mềm, em đội bầu trời
Khóm mây trắng bay, nghiêng trôi trên tóc
Đôi mắt em đong những áng mây
Người đàn bà trắng!
 
Em đi, về... chao những hàng cây
Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
Xoã ngang vai mái hất tơi bời
 
Nỗi niềm thao thức
Những đêm trăng nước...
Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai!
Người đàn bà ai mà định nghĩa?
 
Đường xưa đó về đây, em ơi!
Những con đường đã đầy xác lá rơi
Xác ve, xác gió và xác của mưa.
 
Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
Anh cũng không làm chàng Trương Chi, suốt đời chèo sông vắng
Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau
 
Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
Những đêm sao buồn, những đêm gió khát
Khúc thơ tình anh lại viết về em
Người đàn bà ngậm cả vầng trăng...
 

 2.           SÁNG THU VÀNG
 
                      Nhớ ngày gặp lại em bên hồ gió
                                            *
 Gặp lại em một sáng thu vàng
Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
Với trời xanh, hồ xanh gió
Gió đưa làn tóc em bay...                       
 
Sáng thu này trĩu cả hàng cây
Đô thành dịu mát
Ông lão ngồi bên gốc cây,
                bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
Bà xúc tép váy khều khào nước
 
Một thời xa lắc
Em nghiêng chao về một thời xa

Người con gái đã thành chính quả!
(phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
Đôi mắt em, bóng trúc bay xoà...
Đường phúc hậu, vầng trăng đầy nở...
Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!

Sáng thu vàng mông mênh, mênh mông
Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
Và trái tim cũng không còn.

Sáng thu vàng xang xênh, xênh xang
Những con đường xưa tắm hơi em
Môi em cười... hoa lá nát đau thêm
Thời gian trôi, cuộc sống buồn tênh

Một mùa thu lá lá
Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan…
 

  3.           NHÌN TRĂNG NHỚ EM
                                    Tặng Ánh Tuyết 
 
Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em
Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ
Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé
Nhưng lòng tha thiết yêu thương
 
Trăng giữa tháng khuyết dần, tình cứ tràn dâng
Cả tới khi không còn trăng nữa
Thì em vẫn bên vành vạnh tỏ
Đưa anh vào giấc mộng ru đêm
 
Để cùng nhau say cảnh thần tiên
Cho quên hết biển đời ngang trái
Cuộc sống mưu sinh với bao mệt mỏi
Chân trời sẽ lụi tàn, nếu chẳng có tình em
 
Ôi, mảnh trăng nhỏ bé giữa mênh mang
Vẫn soi ngập cõi không gian vô tận
Sâu tận cùng trái tim anh hưng phấn
Đêm nằm thao thức vấn vương
 
Thần thánh hiện hình trong một mảnh trăng em
Dìu anh qua phong ba, bão táp
Giữa giấc ngủ chập chờn đêm bất diệt
Anh bay về ôm lấy em thương.
 
Áp môi hôn lên vầng nguyệt của Cưng
Nghe trái đất dưới thân mình rung chuyển
Thế thái nhân tình dẫu bao đổi biến
Chẳng đảng phái nào sánh được hơn
 
Cả nhân thế này chỉ một "mảnh trăng con"
Sống mãi muôn đời, dù thay bao chủ nghĩa
Thức nhớ em hoài, trăng khuất không biết nữa
Nhìn khắp thiên hà càng da diết yêu thêm.
 

 4.          VÁY THIẾU NỮ BAY
 
                   Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
                  Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                                   (Nguyễn Du)
 
                                     *
Váy thiếu nữ bay để ngỏ
Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
Tìm vào cung cấm của em

“Bờ bãi con người” em trổ hoa trái ngọt
Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm

Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
Mênh mông bầu trời, say đắm thế gian
Có phải đó khúc quân hành nhân loại
Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh

Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang.
 

 
5.       CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ


Em mang màu phượng đỏ ra đi
Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ
Nơi kỉ niệm của mối tình sinh nữ
Xác ve còn bám ở thân cây.

Con đường phượng đỏ đêm nay
Mây lãng du bay, trời xanh vô định
Những cánh hoa rung trong hoài niệm
Nghe lòng thổn thức đâu đây.

Phượng đã cháy lên một thời
Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất
Tới một ngày chúng cũng tàn úa hết
Ta sẽ thành ông bà lão, em ơi!

Con đường tình đẫm giọt sương rơi
Gió vẫn xạc xào vi vút thổi
Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau, rồi sinh năm đẻ bảy
Thì đâu còn phượng để anh ru?

Em đã mang màu phượng ấy ra đi...
 

  6.               ANH VẪN VỀ
      THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                                          
Em nói với tôi rằng: “Muốn có một đứa con…”
Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
Năm tháng dáng hình em hiển hiện
Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!
 
Người thục nữ tôi yêu, những năm cuối cuộc đời
Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm
 
Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
Tóc cũng bạc đôi phần, dẫu tim còn khao khát
Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu
 
Thì đời này, em ạ! Có trớ trêu
Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh
 
Lại bùng cháy trong thơ, ngọn lửa trái tim
Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!
 
Chỉ hóa kiếp mình, tiếp cuộc trường sinh
Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
Với mối tình nồng thắm của em yêu
 
Nếu giây phút nào, em lạc bến cô liêu
Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
Hãy tìm đến nấm mồ anh, miền xa vắng
Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau
 
Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
Thời trai trẻ phong trần, qua chiến tranh loạn lạc
Khi tuổi già, có vợ vẫn cô đơn.
 
Anh tìm đến em, lúc đã tàn úa mái đầu xanh
Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu.
 

 
 7.          EM VỀ BIỂN
                          Quê em thành phố biển
                              *
Em về biển để vùi vào trong cát
Nỗi buồn nước mắt
Những nát tan vòm ngực đã thương đau.

Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả...
Xô mãi bờ với lá thông reo
Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng
Mang nỗi niềm, không biết đã đi đâu?

“Bờ bãi đời người” - Cuộc sống tình yêu
Trái tim nhỏ, em dựng cả toà-sen chân Phật Tổ!
Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả
Yêu thương nhiều hưởng đã bao nhiêu

Tháng năm trôi, tình cũ cháy như khêu
Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải
Đôi gót đỏ, ánh mắt nhìn thơ dại
Đã thổi thành bão tố ở trong anh

Hàng bạch đàn năm xưa còn đó
Anh còn đây, em hỡi! Anh còn đây
Nhớ những buổi đón em bên cổng trường sinh ngữ
Tóc nửa bạc rồi. Chỉ thấy gió mưa bay...

Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!
 

  8.      ANH ĐỨNG NHÌN THEO
               BÓNG CHIM CÂU
 
                           . Tặng người nữ sinh của thời yêu
                                               *
Mấy chục năm rồi, em ở đâu?
Ơi, người con gái của thời yêu
Chiều nay thành phố trong mưa lạnh
Anh đứng nhìn theo bóng chim câu
 
Kìa! Dáng hình xưa lại hiện về
Gót thon bước nhẹ dưới đường quê
Gió bay mái tóc hương thơm ngát
Để cả trời xanh phải đê mê
 
Tiếng hát ai đưa vọng bên hồ
Đã xa năm tháng hãy còn mơ
Mắt em thăm thẳm soi làn nước
Tận đáy hồn anh cứ ngẩn ngơ
 
Chiều nay mà ngỡ buổi chiều nao
Vẫn đến trường em lối cổng vào
Đón cô thiếu nữ xinh xẻo ấy
Chạy đến bên anh tủm tỉm chào
 
Thôi thế, hết rồi - Bé yêu ơi!
Bụi cát lầm lên phủ cuộc đời
Giá em mãi tuổi đôi mươi nhỉ
Và anh cũng đừng vội già người
 
Mấy chục năm trời, em ở đâu?
Anh đứng nhìn theo bóng chim câu…


 9.        TÔI KHÓC EM TÔI
 
                       . Tôi viết bài thơ này khi em nói với tôi rằng: Em sắp đi
                                                            *
Rồi một ngày
Em mang tình anh về nơi khuất núi
Có hoa thơm cùng bướm vờn, gió thổi
Hai linh hồn mưa nắng quấn bên nhau
Quên hết nỗi đau đời chỉ biết thương yêu.
 
Hỡi con phà với sông nước trắng phau
Có nhớ bóng dáng người thôn nữ
Ngày hai buổi đến trường qua đó
Cõi hồn thơm ngát hương hoa.
 
Anh đã cùng em ngày tháng đón đưa
Dẫu không thể lấy em làm vợ
Nhưng lòng thương thì giàu tựa bể
Lệ nhân tình rơi đẫm cả trang thơ.
 
Đau xé tim anh. Trời đổ sập gió mưa.
Cầu thượng đế hãy giữ em tôi lại
Em còn trẻ vẫn đang mùa tình ái
Cuộc đời vừa mới được yêu thôi.
 
Anh bế em lên trong phút cuối cuộc đời...
Như nhân thế từng ẵm chàng Hăm Lét (*)
Bởi em là hoa, là chim, những gì đẹp nhất...
                                   của non sông nước Việt
Người thiếu phụ hiền lành, khắc mãi tên em!
 
Hỡi Xứ Sở thiêng liêng và Đất Mẹ nghìn năm
Đừng nỡ cho em xa cõi người sớm thế?
Bài thơ này muốn sưởi ấm lòng em đó
Anh không viết tiễn em đi
 
Hoa nở bốn mùa, ai nỡ lại chia ly?
Tình quê hương, người thân còn bên em sớm tối
Con chim chích ríu rít trời xanh: Em ơi! Đừng đi vội
Anh run rẩy trong lòng, chạy đến để hôn em...
.........   
 (*) Hăm Lét – Tên một vở kịch của Sếch-xpia
 

 
10.       KHOẢNG TRÔI TRONG LÁ  

Bỗng cồn nhớ một thời dĩ vãng
Gió cứ trôi không hữu hạn bến bờ
Nhưng vẫn đó: Em, anh - cuộc sống
Xa nhau rồi, tình cũ đến bơ vơ

Có bao lá cây rơi, em đã vào xa vắng
Lá nuốt em. Giờ sống thế nào rồi?
Em sung sướng? Ưu phiền? Lãng quên hay bụi cát?
Mặt trăng trên trời. Tim anh rất mồ côi!

Hỡi những hàng cây xanh! Những con đường lá đổ!
Chỉ giùm ta đôi gót đỏ thời thiếu nữ em xưa
Kỷ niệm về... trái tim đau thổn thức
Chỉ giùm ta. Nào, chỉ giúp ta đi!

Bài hát năm xưa, bên anh em đã hát
Giờ đây trong lá nẻo trời nào?
Anh đi qua chỉ thấy toàn mây trắng
Mặt trăng tít trên trời. Em ở tận nơi đâu?

Con đường ta đi có bao đôi trai gái
Ai cũng một thời yêu, em nhỉ! Để xa nhau,
Để được nhớ, được buồn, được khóc,
Được nghe quanh đời những tiếng lá bay theo.

Hãy níu lại giùm ta! Một thời dĩ vãng…
Gió vẫn trôi, lá vẫn bay vèo
Nhưng vẫn đó: Em, anh - cuộc sống
Và một mối tình, ta đã tặng cho hết thảy trăng sao.
         

 11.        MỘT GÓC HỒ TÂY
 
Anh đến mình anh trong chiều muộn    
Nhặt thơ tình ở một góc Hồ Tây    
Ngắm mặt gương hồ vào chập tối   
Mặt trời lại ngỡ bóng trăng soi.
 
Lơ đễnh đọt mây qua phớt trắng    
Vừa đơn côi mà không đơn côi    
Thiếu vắng em nên anh lẻ bóng    
Lá vàng rơi thay vào chỗ em ngồi.
 
Chiều lễnh loãng bóng đa gù bên phố    
Mõ chùa buông thay tiếng nói của tình yêu !?    
Trong sân gạch sư già quét lá    
Bước người đi thầm lặng cõi hư hao.
 
Chiều Hồ Tây - Chiều Tây Hồ lộng gió    
Ta và Người: cõi mộng khác chi nhau?    
Người quên hết! Còn ta yêu tất cả    
Trong tiếng lá bay… chầm chậm bóng ta theo...
 

 12.          EM  LÀ NGƯỜI TÌNH CỦA LÍNH
 
                                             Tặng ca sĩ Thanh Trúc
                                                            *
" Nếu em không là người yêu của lính " (*)
Tiếng hát em đưa thuở còn chinh chiến
Nửa đêm nay, anh thức dậy để nghe
Giọng hát ngọt ngào, giọng hát ru xa.
 
" Nếu em không là người yêu của lính
Ai đem cánh hoa rừng về tặng em
Ai trong gió sương cho em đợi chờ
Và đến lúc anh về? Ai kể chuyện đời lính, em nghe! ". (*)
 
Anh đi qua cả cuộc chiến tranh xưa
Vẳng tiếng hát em, giữa rừng già năm ấy
Nay nhớ lại lòng thương biết mấy
Ôi, tình yêu của người lính muôn năm.
 
Bài thơ này anh viết tặng em
Cô ca sĩ một thời của lính
Nghe em hát, dạ cồn cào cảm mến
Anh gửi tình mình cho Đất mẹ - Quê hương.
 
Ta không mong gì bom đạn, chiến tranh
Đã dìm dân tộc vào trong bể máu
Nhưng tiếng hát em thì ngàn lần yêu dấu
Đời đời... mãi mãi... không quên...
 
Là người tình của lính, phải không em!
Cao quí hơn vạn lần các cung phi, quận chúa
Anh sẽ mang tình em suốt chặng đường thiên lý
Mai rồi sống giữa vô biên.
 
Ôi, Tây Hồ sóng nước mênh mông
Có nghe tiếng hát em tôi, giữa đất trời Tổ quốc
Tới một ngày cả hai ta đều khuất
Bài thơ anh còn sống mãi, ngợi ca em
 
Cô ca sĩ muôn đời của lính. Rất yêu thương.
…..                                                                            
 
(*) Lời của bài hát " Nếu em không là người yêu của lính ".
 

 13.         PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG
 
Tà áo trắng em đi qua phố
Mùa thu rơi phủ mắt anh
Tà áo trắng của người sinh nữ
Anh nhìn xác phượng khóc rưng rung.
 
Chỉ còn lại con tim rớm đỏ
Áo quệt vào, máu rỏ hai tay…
Ôi, mùa thu mùa thu êm ả
Sao lòng anh tơi tả thế này?
 
Tà áo trắng trôi dưới dòng mây bạc
Lang thang vài cánh bướm bơ vơ
Áo trắng in ngang trời - sét đánh!
Lưỡi dao nào cào nát tim thu?
 
Anh cũng có một thời bên áo trắng
Cũng bế bồng và cũng đã ru em
Cái thời ấy chìm vào xa vắng
Phút gặp lòng đâu hết ngổn ngang.
 
Thêm một mùa thu, một mùa thu vỡ
Câu thơ nẩy những bông hoa buồn
Thôi, đừng hát để ướt lòng thiếu nữ
Em đi rồi! Anh chết cả mùa đông.
 

 14.         CÔ ÁO TRẮNG
 
Anh lại có một cô áo trắng
Mắt nàng nhìn trong biếc mùa thu
Mái tóc xoã, bầu vú nàng hưng phấn
Ngủ đi em, nghe bài thơ anh ru!

Đất Sài Gòn mùa xuân đến trong mơ
Có em tôi đi giữa đêm dài thành phố
Em ơi em, những khi trời trở gió
Có thấy bóng anh về thao thức bên em?

Anh nhẹ hôn thầm ở dưới ánh đêm
Em khoả thân mình để hoá thành Nữ Thánh 
Áo em trắng hay là da em trắng
Có em rồi cuộc sống sẽ vô biên

Ta mặc cho năm tháng chảy, nghe em!
Chỉ có anh và em, chỉ có trời và đất
Thế giới văn minh ta không cần gì hết
Em dẫn anh vào buổi hoang muội nguyên sơ

Đêm Sài Gòn khi ấy sẽ như mơ
Em bọc trong anh không cần quần áo
Ôi! Nguyệt của em đây, một động sâu huyền ảo
Chứa cả thiên đường và vũ trụ bên trong

Em đừng hỏi vì sao anh yêu em!

Anh lại có một cô áo trắng
Vào buổi hoàng hôn, hoang vắng cuộc đời
Đôi mắt nàng cả trời thu đẹp lắm
Bầu vú nàng, mùa hoa trái sinh sôi...
 

 15.        TRONG MƯA

Mưa rơi nhẹ như là tóc ấy
Giống dải lụa mềm quấn nỗi buồn bay
Mưa rơi khẽ như hoa vậy
Vỗ vào đêm hoá các nốt đàn gày.

Em có thầm nghe mưa bay ngoài đó
Em có buồn, khi gió thổi đêm đêm
Đứng trong mưa, hồn anh tràn bão tố
Mưa rơi vào anh, tan ra nơi em xa không?

Em bước nhẹ, những tháng năm hoang dại
Về bên anh mái tóc rối tơi bời
Anh hôn mãi những giọt mưa em thuở ấy
Dẫu chỉ thấy còn bong bóng vỡ đầy môi…
 
                    ***
 
              PHẠM NGỌC THÁI
NR:  Ngõ 218 ngách 27/8 – số 19, phố Lạc Long Quân
                                                   Q. Tây Hồ, Hà Nội
ĐT:              0383 024 194
Email:    ngocthai1948@gmail.com
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.08.2023 11:38:36 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 29.09.2023 15:54:42
 

   CON PHẠM NGỌC BẢO
 
          TRÁI TIM VÒ XÉ
 
 Ta sống những tháng ngày đọa đầy tim óc
Đau đớn tinh thần, tan nát tâm can
Dẫu bệnh tật triền miên, thể lực suy tànchẳng cưu
Cũng chẳng bằng nỗi đau, vì đứa con trai đã mất?
 
Ngọc Bảo ơi!
Cha gọi tên con tháng năm trong nước mắt
Sống khôn, chết thiêng !.. Có biết lòng cha?
Muốn đi cùng con về thế giới bên kia
Sống lại cái thời, cha con ta cùng nơi trần thế.
 
Cha không muốn viết thơ nữa đâu? Nhưng trái tim vò xé
Khóc chẳng cứu nổi con? Lệ nuốt cũng không trôi...
Người sống đây mà linh hồn chết mất rồi
Về với cha đi con !... Dẫu chỉ còn cái bóng
 
Ôi, thi ca! Ôi, thi ca ảo mộng!
Ngàn năm sau: Nhân thế hỡi, người ơi!
Hãy khắc tên cha con tôi
                             lên một góc giữa trời
Ghi lại nỗi đau này
Của một nhà thơ đã phải sống
                              đến hết đời như thế.
 
                           Viện E - 4.9.2023
                          PHẠM NGỌC THÁI
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.09.2023 15:59:48 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 05.11.2023 15:07:08
 
              6 TUYỆT PHẨM THI CA HÀNG ĐẦU
                     CỦA PHẠM NGỌC THÁI
                               
1.  "NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG": Cũng như "Đây thôn Vĩ Dạ" của Hàn Mặc Tử ( thuộc trong ít bài thơ nổi tiếng nhất thế kỷ XX )... với bài "Người đàn bà trắng" của Phạm Ngọc Thái - Cả hai thi phẩm tuy ra đời cách nhau hơn nửa thế kỷ, song đều được viết theo thi pháp của dòng thơ tượng trưng hiện đại châu Âu... tạo nên sự huyền ảo, kỳ diệu.
-    Liệu NĐBT đã hay được như ĐTVD của HMT chưa?
     Như nhận xét: Thơ HMT nhẹ nhàng, đầy ánh trăng và thanh... dễ đi vào lòng người – Thơ PNT thăm thẳm triết luận, càng đọc càng thấy hay !? Hay ở từng câu chữ, chứa đựng những trăn trở của nhà thơ trong đó.
      Một đời thơ có được tuyệt tác thi ca như "Đây thôn Vĩ Dạ" của HMT cũng đã bất tử, danh lưu muôn đời !!!  Chưa nói là ngoài "Người đàn bà trắng", PNT vẫn còn cả ngọn thi sơn thơ hay các loại, để sánh với hàng bậc “thi nhân lớn” kiệt xuất xưa nay - Trừ Truyện Kiều vĩ đại của Đại thi hào Nguyễn Du.
 
              NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG
 
                    Người đàn bà đi trong mưa rơi
                        Chứa một trời thầm như hoa vậy...
                                   (Tặng Bích Đào)
 
Chiếc mũ trắng mềm, em đội bầu trời
Khóm mây trắng bay, nghiêng trôi trên tóc
Đôi mắt em đong những áng mây
Người đàn bà trắng!
 
Em đi, về... chao những hàng cây
Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
Xoã ngang vai mái hất tơi bời
 
Nỗi niềm thao thức
Những đêm trăng nước...
Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai!
Người đàn bà ai mà định nghĩa?
 
Đường xưa đó về đây, em ơi!
Những con đường đã đầy xác lá rơi
Xác ve, xác gió và xác của mưa.
 
Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
Anh cũng không làm chàng Trương Chi,
                                      suốt đời chèo sông vắng
Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau
 
Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
Những đêm sao buồn, những đêm gió khát
Khúc thơ tình anh lại viết về em
Người đàn bà ngậm cả vầng trăng.
 
2.  TÌNH CA “SÁNG THU VÀNG”: Cũng được viết theo thi pháp của dòng thơ tượng trưng hiện đại Pháp vào đầu thế kỷ XX, nhưng phát triển theo khuynh hướng của thuyết “Tương ứng cảm quan” do Charles Baudelaire (1821-1867), bậc thầy của trường phái thơ tượng trưng châu Âu lúc đó khởi xướng. Baudelaire đã định nghĩa trong thuyết “Tương ứng cảm quan” như sau:
                     Thiên nhiên là một ngôi đền mà trong đó
                                                                          những cột sinh linh
                     Thỉnh thoảng phát ra những ngôn ngữ mơ hồ,
                     Con người đi trong thiên nhiên qua những rừng biểu tượng...
     Nghĩa là: giữa vật này với vật khác, giữa con người – cuộc sống với thiên nhiên, đều có thể thay thế nhau bằng biểu tượng. Để phản ảnh một cách tương ứng, nhưng dựa vào cảm thụ được phát ra từ các giác quan (gọi là cảm quan), hay từ trong tâm linh, cho nên thỉnh thoảng ngôn ngữ mơ hồ…
 
     Trong ngàn năm Thăng Long có hai bài mùa thu nổi tiếng nhất, đó là "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến và "Cảnh thu" Hồ Xuân Hương... ( Bài "Tiếng thu" tuyệt hay của Lưu Trọng Lư, bị cho là cóp lai hình ảnh “rừng thu...” từ bài thơ của Nhật từ thế kỷ XVI – Bởi vậy ngày nay trên văn đàn không mấy ai còn nhắc đến).
       Không thể đem “Sáng thu vàng” ra ướm thử với “Thu điếu”, hay “Cảnh thu”... của các cố nhân ?... Vì hai bài thơ này theo thi pháp dòng thơ cổ, giọng điệu rất khác nhau so với “Sáng thu vàng” của PNT - So sánh sẽ khập khiễng !?
    “Sáng thu vàng” là một thiên tình ca, phảng phất phong dáng của trường ca: Vào một buổi sáng đô thành dịu mát, trong khoảng không gian thiên nhiên dựng bên câu chuyện tình như truyền thuyết.
       Về phương pháp nghệ thuật “Sáng thu vàng”  được xây dựng theo nhịp điệu tựa một cánh võng mùa thu - Mới đầu còn đưa nhẹ, giọng thơ ru uyển chuyển,   hình ảnh người con gái tóc xoà bay trong gió... Sang đến khổ thơ ba và bốn thì cánh võng mùa thu đã được đẩy lên bay bổng:
                    …Sáng thu vàng mông mênh mênh mông 
                    …Sáng thu vàng xang xênh xênh xang 
       Nhà thơ Nga M.Lermôntốp từng viết những câu thơ nổi tiếng, bất hủ về tình yêu với người đàn bà, dù mối tình đã qua đi:
                        Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng
                        Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ.
       Đọc “Sáng thu vàng” của PNT đã được viết bằng một thi pháp nghệ thuật rất cao siêu: Ta thấy như cả mùa thu nghiêng chao theo người con gái, để nhắc lại một thời đôi trai gái đã từng hạnh phúc yêu nhau.
     MỘT THIÊN TÌNH CA MÙA THU HAY NHẤT THỜI HIỆN ĐẠỊ !!!
 
              SÁNG THU VÀNG
 
                       Nhớ ngày gặp lại em bên hồ gió
 
                                             *
 Gặp lại em một sáng thu vàng
Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
Với trời xanh, hồ xanh gió
Gió đưa làn tóc em bay...                       
 
Sáng thu này trĩu cả hàng cây
Đô thành dịu mát
Ông lão ngồi bên gốc cây,
                bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
Bà xúc tép váy khều khào nước
 
Một thời xa lắc
Em nghiêng chao về một thời xa


Người con gái đã thành chính quả
(phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
Đôi mắt em, bóng trúc bay xoà...
Đường phúc hậu, vầng trăng đầy nở...
Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!


Sáng thu vàng mông mênh, mênh mông
Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
Và trái tim cũng không còn.


Sáng thu vàng xang xênh, xênh xang
Những con đường xưa tắm hơi em
Môi em cười... hoa lá nát đau thêm
Thời gian trôi, cuộc sống buồn tênh


Một mùa thu lá lá
Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan.
 
3.  NHÌN TRĂNG NHỚ EM:  Theo nhận xét của Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng, về độ dài và phong dáng có thể ví hay nghiêng ngửa với tuyệt tác “Thuyền và biển”,  bài thơ hay nhất của nữ sĩ tài danh Xuân Quỳnh. Tuy mỗi bài một cách hay riêng, nhưng đều có chung cái tình lãng mạn, da diết, cháy bỏng, cuốn hút bạn đọc. 
      * Người thì nói: Thơ Xuân Quỳnh triết lý sống đơn giản, dễ nhận biết, dễ vào lòng người...
      *  Không ít bạn đọc lại nhận xét: Thơ PNT trác Việt, cao siêu... Nó mang tính khái quát, triết lý sâu sắc. 
      Hai bài thơ như hai thỏi son đắt giá tô đẹp cho đời.
 
         NHÌN TRĂNG NHỚ EM 
                       Tặng Ánh Tuyết 
 
Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em
Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ
Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé
Nhưng lòng tha thiết yêu thương
 
Trăng giữa tháng khuyết dần, tình cứ tràn dâng
Cả tới khi không còn trăng nữa
Thì em vẫn bên vành vạnh tỏ
Đưa anh vào giấc mộng ru đêm
 
Để cùng nhau say cảnh thần tiên
Cho quên hết biển đời ngang trái
Cuộc sống mưu sinh với bao mệt mỏi
Chân trời sẽ lụi tàn, nếu chẳng có tình em
 
Ôi, mảnh trăng nhỏ bé giữa mênh mang
Vẫn soi ngập cõi không gian vô tận
Sâu tận cùng trái tim anh hưng phấn
Đêm nằm thao thức vấn vương
 
Thần thánh hiện hình trong một mảnh trăng em
Dìu anh qua phong ba, bão táp
Giữa giấc ngủ chập chờn đêm bất diệt
Anh bay về ôm lấy em thương
 
Áp môi hôn lên vầng nguyệt của Cưng
Nghe trái đất dưới thân mình rung chuyển
Thế thái nhân tình dẫu bao đổi biến
Chẳng đảng phái nào sánh được hơn
 
Cả nhân thế này chỉ một "mảnh trăng con"
Sống mãi muôn đời, dù thay bao chủ nghĩa
Thức nhớ em hoài, trăng khuất không biết nữa
Nhìn khắp thiên hà càng da diết yêu thêm.
 
4.  VÁY THIẾU NỮ BAY: Cái mà đã dấu trong chiếc váy của người thiếu nữ lại bao trùm lên cả hồn thời đại? Làm say đắm thế gian? Không phải chỉ bây giờ, mà từ xa xưa đến mai sau, vẫn thế.
      Với ý nghĩa chân chính, lòng ham muốn tột độ... là đỉnh cao trong sự thăng hoa của tình yêu con người! Cái hạnh phúc vô giá, niềm đam mê vô tận - Đó chính là hạt nhân của tình lứa đôi: Vừa tạo nên những sướng vui và có khi cả nỗi đau khổ !? Nó mang đến ý nghĩa thánh thiện, đức nhân ái, bao dung trong tình yêu con người.
      Không ít các nhà phê bình văn học, từng bình luận: “... Từ khi có vũ trụ cùng thế giới con người: Đến nay chưa có cái gì được coi là cao hơn, vĩ đại hơn “cái ấy” !... Dù nhân loại có tiến triển đến hàng triệu năm nữa, nó vẫn vĩ đại nhất!
      “Váy thiếu nữ bay” một bài thơ hoàn hảo, có đầy đủ phẩm bích ngợi ca về cái kiệt tác của thượng đế đã ban cho con người - Nó xứng đáng là một tuyệt phẩm thi ca” !!!
 
          VÁY THIẾU NỮ BAY
 
                  Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
                  Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                  (Nguyễn Du)
 
                                           *
Váy thiếu nữ bay để ngỏ
Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
Tìm vào cung cấm của em

“Bờ bãi con người” em trổ hoa trái ngọt
Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm

Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
Mênh mông bầu trời, say đắm thế gian
Có phải đó khúc quân hành nhân loại
Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh

Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang.
 
5.       CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ


Em mang màu phượng đỏ ra đi
Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ
Nơi kỉ niệm của mối tình sinh nữ
Xác ve còn bám ở thân cây.

Con đường phượng đỏ đêm nay
Mây lãng du bay, trời xanh vô định
Những cánh hoa rung trong hoài niệm
Nghe lòng thổn thức đâu đây

Phượng đã cháy lên một thời
Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất
Tới một ngày chúng cũng tàn úa hết
Ta sẽ thành ông bà lão, em ơi!

Con đường tình đẫm giọt sương rơi
Gió vẫn xạc xào vi vút thổi
Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau, rồi sinh năm đẻ bảy
Thì đâu còn phượng để anh ru?

Em đã mang màu phượng ấy ra đi...
 
 
6.               ANH VẪN VỀ
      THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                                          
Em nói với tôi rằng: “Muốn có một đứa con…”
Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
Năm tháng dáng hình em hiển hiện
Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!
 
Người thục nữ tôi yêu, những năm cuối cuộc đời
Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm
 
Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
Tóc cũng bạc đôi phần, dẫu tim còn khao khát
Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu
 
Thì đời này, em ạ! Có trớ trêu
Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
Anh hôn lên đôi môi em, như một vầng trăng khuyết
Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh
 
Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!
 
Chỉ hóa kiếp mình, tiếp cuộc trường sinh
Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
Với mối tình nồng thắm của em yêu
 
Nếu giây phút nào, em lạc bến cô liêu?
Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
Hãy tìm đến nấm mồ anh, miền xa vắng
Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau
 
Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
Thời trai trẻ phong trần, qua chiến tranh loạn lạc
Khi tuổi già, có vợ vẫn cô đơn
 
Anh tìm đến em, lúc đã tàn úa mái đầu xanh
Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu.
 

 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.11.2023 15:10:22 bởi Nhân văn >
nhanvan

Thay đổi trang: << < 2223 | Trang 23 của 23 trang, bài viết từ 661 đến 666 trên tổng số 666 bài trong đề mục