Hương Tóc Mạ Non
(Ơi à ơi… gió đưa hương đồng…)
Chiều vàng rơi xuống cuối chân đê
Gió đưa lối cũ anh trở về
Mạ non thơm ngát hương còn đó
Thoảng nhẹ bên đời thoảng tóc quê
Tóc em thơm mùi hương lúa non
Theo gió bay về khắp lối mòn
Anh đi xa quá còn thương nhớ
Có thấy trong lòng dạ héo hon?
Con đường năm ấy mình có nhau
Bóng đổ hoàng hôn tím một màu
Lúa chín ven bờ nghiêng theo gió
Như nhắc tình mình đã thương đau
Hương tóc mạ non còn vương vấn
Theo bước chân anh suốt cuộc đời
Dẫu có xa rồi xa xôi lắm
Anh vẫn thương hoài một bóng người
Hương tóc mạ non còn da diết
Như tiếng quê nghèo gọi trong tim
Tình em, tình đất sao tha thiết
Một lần xa rồi nhớ ngàn đêm
Anh bước tha phương chốn thị thành
Vẫn nhớ quê nhà ánh trăng thanh
Hương lúa năm nào theo giấc ngủ
Ru giấc cô đơn giữa đời anh
Em đứng bên đồng chờ bóng ai
Áo trắng ngày xưa đã nhạt phai
Chỉ biết âm thầm ôm kỷ niệm
Hương tóc năm nào theo tháng dài
Nếu lỡ mai này mình cách xa
Xin giữ hương xưa trong lòng ta
Để khi mỏi mệt nơi đất lạ
Còn chút quê nhà để nhớ qua
Hương tóc mạ non ơi còn đó
Như giấc mơ xưa chẳng phai mờ
Dẫu có phong ba đời nghiệt ngã
Em vẫn trong lòng anh đợi chờ
Hương tóc mạ non nghe nghẹn ngào
Như tiếng ru xưa giữa ca dao
Tình quê tình em không phai nhạt
Theo anh đi suốt kiếp thương đau.
(Ơi à ơi… hương đồng còn mãi…)
Oct 26, 2011
Viễn Phương-OVQ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2026 18:30:48 bởi Viễn Phương >