Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida)

Tác giả Bài
UncleTom1975

  • Số bài : 21
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.03.2017
  • Trạng thái: offline
Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 10.08.2018 20:58:34 (permalink)
Nguyên tác tiếng Nhật của Fumihiko Iida, 1996.
Dịch ra tiếng Anh bởi Nuneo J. Yoshikawa dưới tựa "Creating the value of life"
URL : https://sites.google.com/site/creatingthevalueoflife/home

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 1
Ký ức về tiền kiếp của mình
1.1 THÔI MIÊN HỒI QUY
1.2 TÁI TẠO QUÁ KHỨ
      (1) Nuốt chửng bởi lũ
      (2) Bao bọc bởi khói
      (3) Một người Nhật sống như một người Đức
      (4) Hồi ký của một người phụ nữ
1.3. BẰNG CHỨNG CỦA CÁC KÝ ỨC TỪ KIẾP TRƯỚC
       (1) Theo đúng sự kiện lịch sử
       (2) Sự trùng khớp về các kiếp trước của hai đối tượng khác nhau
       (3)  Nỗi kinh hoàng tai Auschwitz 
       (4) Trẻ em kể lại tiền kiếp
      (5) Gặp lại thân xác của chính mình

Bằng chứng cho sự đầu thai, mặc dù chủ yếu là gián tiếp, bây giờ là rất thuyết phục, sự tán thành là tự nhiên ... Người đọc .... tôi hy vọng, sẽ đến lúc rút ra kết luận tương tự như tôi:  chúng ta đã sống trước đây trong nhiều kiếp trước và có khả năng sẽ sống lại trong tương lai - cuộc sống hiện tại của chúng ta chỉ là một mắc xích nhỏ trong một chuỗi không gián đoạn dài của muôn vàn kiếp sống.
 
Trích dẫn trên là từ Tiến sĩ Joel L. Whitton,, chủ tịch của khoa Tâm lý học của Trường Y khoa thuộc Đại học Toronto.
 
Tiến sĩ Robert Almeder, giáo sư tại Đại học Georgia, đã phân tích những câu chuyện gần đây về cuộc sống sau khi chết, và khách quan nghiên cứu những tuyên bố của cả những người ủng hộ và những người phủ nhận và đi đến kết luận sau năm 1992:
 
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử loài người chúng ta có một hệ thống các bằng chứng thực tế hỗ trợ mạnh mẽ niềm tin về một số hình thức của cuộc sống sau khi chết ... Kết quả của những nghiên cứu này rất có ý nghĩa về mặt triết học và đưa ra những bằng chứng hùng hồn cho niềm tin vào một số hình thức sinh tồn của cá nhân sau khi chết. ..Do đó, không chỉ là niềm tin vào sự tồn tại của cá nhân [sau khi chết] có thể kiểm tra được, nó đã được xác minh bởi bằng chứng công khai và có thể lặp lại.
 
Chúng tôi có thể chia nghiên cứu khoa học vào đời sống con người sau khi chết thành hai loại.
 
Loại thứ nhất tiến hành nghiên cứu dưới tiền đề sau đây: “Ngay cả sau khi chúng ta mất đi cơ thể, chúng ta tiếp tục tồn tại dưới dạng ý thức (hoặc, nói cách khác, dưới dạng linh hồn).”
 
Loại thứ hai bắt đầu với tiền đề, “Chúng tôi tồn tại như một ý thức (tinh thần) sau khi chết, và đi vào cơ thể khác một lần nữa khi chúng ta được tái sinh.”
 
Loại thứ nhất là nghiên cứu về ‘cuộc sống sau cái chết’, và loại thứ hai là nghiên cứu về ‘tái sinh’, hoặc mượn tư tưởng Phật giáo, nghiên cứu về những gì được gọi là “luân hồi của linh hồn.”
 
Những nghiên cứu về đề tài này đã được thực hiện trước khi thế kỷ XIX dưới hình thức nghiên cứu về “Hồn ma” hoặc “thông tin liên lạc với người đã chết.” Trong khi một số tác phẩm có sức thuyết phục, nói chung chúng được lấy cảm hứng từ tôn giáo hoặc nhu cầu của đại chúng.
 
Từ những gì tôi đã thấy, lý thuyết hàn lâm thuần túy và nghiên cứu sử dụng phương pháp khoa học thu thập và phân tích dữ liệu bắt đầu trong lĩnh vực y học lâm sàng. Chúng tôi có thể theo dõi sự khởi đầu của nó vào cuối thế kỷ XIX; Tuy nhiên,  trong mười hay hai mươi năm trở lại đây chủ đề này đã lan sang nhiều nhà nghiên cứu, và điều đó làm kết quả chắc chắn lên.
 
Đa số những người quan tâm đến chủ đề này là các nhà nghiên cứu nghiêm túc, những người được đánh giá cao trong các ngành khác nhau. Nói chung, họ báo cáo rằng ban đầu họ không tin vào một “thế giới bên kia” và  “tái sinh”, và, trên thực tế, chưa bao giờ cảm thấy quan tâm đến các chủ đề này. Bên cạnh đó, rất nhiều các nhà nghiên cứu từ chối tin vào “đầu thai” ngay cả bây giờ. Vì họ là những tín đồ của Kitô giáo, một tôn giáo không tin vào “tái sinh”, họ phải rất can đảm để công bố kết quả nghiên cứu của họ, vì những kết quả không phù hợp với niềm tin họ đã học được từ khi còn nhỏ. Vấn đề không phải là liệu chính Đức Kitô là đúng hay sai. Có những giáo phái Kitô giáo cổ xưa công nhận “tái sinh.”  Rồi đến một thời điểm, nhiều giáo phái Kitô giáo, trong quá trình giải thích ‘thế giới bên kia’ trong ngôn ngữ đơn giản, nhấn mạnh sự khác biệt giữa vinh quang của Thiên đàng và sự khủng khiếp của địa ngục, và quyết định không chấp nhận khái niệm “luân hồi.”
 
Hiện nay các nhà nghiên cứu của các chủ đề này không còn quan tâm đến việc chứng minh sự tồn tại của một “thế giới bên kia” và “luân hồi.” Thay vào đó quan tâm của họ đã chuyển sang các nghiên cứu thực tế và các phương pháp giao tiếp với linh hồn.
 
Hầu hết các nhà nghiên cứu đều là bác sĩ đa khoa hoặc bác sĩ lâm sàng. Do đó, họ không xem rằng nhiệm vụ của họ là thuyết phục các nhà vật lý bảo thủ và duy vật vẫn đang mắc kẹt vào các hệ thống giá trị cũ của họ. Thay vào đó, các nhà nghiên cứu nhấn mạnh đến việc khám phá những  kiến thức thực tế có thể sử dụng trong tư vấn cho những đau khổ, và trong việc an ủi những người đang run rẩy vì sợ hãi trước cái chết sắp xảy ra.
 
Cuốn sách này nhằm mục đích tổ chức và tổng hợp “kiến thức thực tiễn cho cuộc sống” phát hiện bởi các nhà nghiên cứu, và khám phá những điều đó từ quan điểm “ý nghĩa cuộc sống.” Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu bằng cách nhìn vào kết quả nghiên cứu khác nhau về những ký ức của tiền kiếp.
 
1.1 THÔI MIÊN HỒI QUY

Lý do mà chúng ta biết rằng con người chúng ta đã sống “kiếp trước” trên trái đất này, và rằng chúng ta có khả năng được tái sinh vô số lần là vì sự ra đời của phương pháp điều trị tâm lý được gọi là thôi miên hồi quy từ khoảng hai mươi năm trước. (Trong cuốn sách này, tôi sẽ sử dụng thuật ngữ “tiền kiếp” để chỉ tất cả cuộc sống chúng ta đã sống cho đến bây giờ, tôi sẽ sử dụng thuật ngữ “kiếp trước” để chỉ cuộc sống ngay trước khi cuộc sống hiện tại.)
 
Người ta thường không hiểu được rằng “thôi miên” không phải là một câu thần chú hay phép thuật, mà chỉ đơn thuần là sự tập trung của ý thức vào một thời điểm cụ thể. Được gây ra bởi một bác sĩ được đào tạo (về thôi miên), cơ thể của đối tượng (người đồng ý được thôi miên) được thư giãn hoàn toàn, những ký ức lãng quên sẽ được gợi nhớ lại theo gợi ý của nhà thôi miên. Hành động nhớ lại cho phép những lo âu được giảm bớt và những ám ảnh được loại bỏ.
 
Ví dụ, một người đang sợ hãi “nước” có thể nhớ lại trong thôi miên hồi quy rằng ông gần chết đuối khi còn là một đứa trẻ đang chơi trong nước. Một người khác hay có nỗi ám ảnh bất thường về bóng tối có thể khôi phục lại một kỷ niệm thời thơ ấu bị tấn công trong bóng tối.
 
Trong mối liên hệ này, Tiến sĩ David Chamberlain, Phó Chủ tịch Hiệp hội tiền sơ sinh và Hiệp hội Tâm lý học sơ sinh, đã thôi miên nhiều đối tượng của mình trở lại những ký ức lúc họ ra đời hoặc để thời gian của họ trong tử cung. Ông đã phát hiện ra rằng thai nhi có thể phân biệt giọng nói của mẹ mình, và một đứa bé sơ sinh có thể hiểu được cảm xúc của cha mẹ.
 
Ông thuật lại rằng trẻ nhận biết cảm xúc của cha mẹ rất nhạy bén. Ví dụ, ông nói rằng nếu cha mẹ mới nói, “Ồ, thật là một sự thất vọng. Tôi muốn có một cậu bé,” trẻ sơ sinh có thể bị thương tổn sâu sắc, và đau đớn này có thể chuyển biến thành một căn bệnh tâm thần hoặc thể chất, như, ví dụ, một phức hợp nam. (Độc giả, hãy cẩn thận những gì bạn nói xung quanh vợ và trẻ sơ sinh mang thai của bạn!)
 
Có người bị thôi miên không ngủ, và hoàn toàn ý thức được tất cả các trải nghiệm của mình. Đáp lại lời của bác sĩ, anh ta có thể bày tỏ quan điểm của mình,  đưa ra chỉ trích hoặc điều tra ký ức của mình. Thôi miên không buộc người ta nói ra chuyện bí mật của mình, cũng không tạo ra những ký ức trái với ý muốn của người bị thôi miên.
 
Tôi được biết rằng khi người được thôi miên nhớ về kiếp trước, đôi khi người ta quan sát tiền kiếp như thể xem một bộ phim, và đôi khi bị nhấn chìm vào cảm xúc trong qúa khứ một lần nữa. Có những lúc họ thực sự có thể nghe được âm thanh và mùi vị.
 
Trừ khi bác sĩ khuyên rằng những ký ức gây ra dưới thôi miên cần phải quên, người được thôi miên sẽ nhớ lại tất cả những gì anh đã trải qua dưới thôi miên sau khi thức dậy. Nếu đối tượng có nhu cầu dừng lại, anh ta có thể thoát ra khỏi trạng thái thôi miên bất cứ lúc nào thông qua ý muốn của riêng mình.
 
Do đó, đối tượng thôi miên có thể trả lời câu hỏi của bác sĩ, nói chuyện theo kiểu thông thường của mình và biết những sự kiện anh ta đang nhớ lại xảy ra ở đâu và khi nào, ngay cả khi anh ta đang chìm sâu trong trạng thái thôi miên. Kết quả là, một đối tượng đã phát hiện ra rằng anh ta là một nông dân chiến đấu trong một cuộc chiến tranh thời Trung Cổ ở châu Âu, đôi khi có thể nhận ra một người bạn đương đại xuất hiện cũng trong cuộc sống quá khứ của mình (họ đã  quen biết trong một kiếp trước), có thể so sánh vũ khí thời trung cổ mà anh ta đã sử dụng trong cuộc sống quá khứ của mình với vũ khí hiện đại, hoặc có thể cho biết những ngày tháng chính xác trong một phần của cuộc sống quá khứ của mình. Nói cách khác, các đối tượng trong thôi miên hồi quy, “là quan sát viên của bộ phim và là nhà phê bình của mình và thường cũng là ngôi sao của bộ phim trong cùng một lúc.”
 
Thôi miên hồi quy bắt đầu vào những năm 1890 với tác phẩm của Albert de Rochas, nghiên cứu của ông liên quan đến sử dụng thôi miên để làm cho đối tượng thôi miên nhớ lại kiếp trước. Các đối tương thí nghiệm đưa ra những thông tin dường như là những bằng chứng thuyết phục về những kiếp đời trước, chẳng hạn như nói nơi họ đã sống và những tên gia đình của họ là gì. Tuy nhiên, không có cách nào để chứng minh cho dù một người như vậy đã thực sự tồn tại. De Rochas đã mò mẫm một cách mù quáng trong bóng tối, như khi người ta đối mặt với một sự ra đời của một ngành khoa học mới. Các nhà tâm lý học và tâm thần học cùng thời của de Rochas đã bác bỏ kết quả nghiên cứu thực nghiệm đáng ngạc nhiên của ông, nói rằng ký ức của kiếp trước của đối tượng thôi miên là do xáo trộn tâm thần.
 
Tuy nhiên, bác sĩ Alexander Cannon bắt đầu các thí nghiệm khoa học về sự đầu thai một lần nữa vào khoảng giữa thế kỷ XX. Bác sĩ Cannon đã thành công khi đã thôi miên trên 1.300 đối tượng của mình trở lại ký ức về những sự kiện đã xảy ra thậm chí hàng ngàn năm trước sự ra đời của Chúa Kitô.
 
“Trong nhiều năm lý thuyết luân hồi là một cơn ác mộng đối với tôi và tôi đã làm hết sức mình để bác bỏ nó và thậm chí tranh cãi với đối tượng thôi miên của tôi là họ đang nói chuyện vô nghĩa. Tuy nhiên, sau nhiều năm tháng trôi qua  khi đối tượng này rồi khi khác nói với tôi những câu chuyện tương tự mặc dù niềm tin của họ là khác nhau. Bây giờ cũng hơn một nghìn trường hợp đã được điều tra và tôi phải thừa nhận rằng có một điều như là sự tái sinh. [12] Tiến sĩ Cannon xử lý hàng ngàn đối tượng với nỗi sợ hãi vào những năm 1970 và 1980.  Phương pháp của ông được biết đến như là “Liệu pháp hồi quy”. Tiến sĩ Edith Fiore, một nhà tâm lý học lâm sàng, ủng hộ giả thuyết luân hồi, trong đó nêu:
 
Nếu ám ảnh của một ai đó được loại bỏ ngay lập tức và vĩnh viễn bằng kỷ niệm về một sự kiện trong quá khứ, có vẻ  hợp lý rằng sự kiện đó đã xảy ra. [13]
 
Các nhà nghiên cứu khác cũng dần dần bắt đầu nhận ra tính xác thực của luân hồi.
 
Tâm trí con người có một khu vực tiềm thức vượt khỏi sự truy cập có ý thức. Khi một người chịu đựng một số chấn thương tinh thần, chấn thương này có thể bị đè nén và lưu trữ trong tiềm thức của họ, với những chấn thương xuất hiện trên bề mặt cải trang thành một triệu chứng loạn thần kinh. Phân tích tâm lý, sử dụng tự do liên kết và phân tích giấc mơ, đã trở thành phương pháp điều trị hữu ích trong việc mở khóa ký ức tuổi thơ bị kìm nén lâu năm trong tâm trí vô thức; Tuy nhiên, liệu pháp hồi quy đi một bước xa hơn, sử dụng thôi miên để tìm lý do trở lại kiếp trước.
 
Kỹ năng thôi miên với trình độ ở mức cao là điều cần thiết để đưa đối tượng trở về cuộc sống quá khứ của họ. Không phải tất cả các đối tượng đều có thể nhập định đủ sâu để nhớ lại kỷ niệm về cuộc sống quá khứ của họ. Vì vậy, liệu pháp hồi quy chưa được sử dụng rộng rãi vì phương pháp này không thể được sử dụng một cách dễ dàng trên tất cả mọi người ở khắp mọi nơi.
 
Có rất nhiều người sử dụng liệu pháp thôi miên tại Hoa Kỳ; tuy nhiên, một số họ chỉ là lang băm chỉ lo việc kiếm tiền và không thể tin tưởng. Chỉ cần sử dụng từ “tiền kiếp của mình” ở Nhật Bản có thể thường xuyên dẫn đến hiểu lầm. Nhật Bản vẫn là ở giai đoạn mà chỉ có một số rất nhỏ các bác sĩ thực hành đang nghiên cứu vấn đề này, và chỉ có một vài nhà trị liệu đang thử nghiệm với phương pháp này.
 
1.2 TÁI TẠO QUÁ KHỨ
 
Chính xác là dưới những hình thức nào mà các đối tượng thôi miên hồi quy nhớ quá khứ? Tôi sẽ thảo luận một số ví dụ đơn giản.
 
(1) Nuốt chửng bởi lũ
 
Năm 1982, bác sỹ Brian L. Weiss, Chủ tịch Hội Tâm thần học tại Trung tâm Y khoa Mount Sinai ở Miami, sử dụng liệu pháp hồi quy với một cô gái tên Catherine. Bác sĩ Weiss là một nhà nghiên cứu nghiêm túc đã công bố rất nhiều nghiên cứu trong các lĩnh vực khoa học truyền thống. Vào thời điểm đó, ông hoàn toàn không tin vào luân hồi và thế giới bên kia, và ông hoàn toàn không quan tâm đến những chủ đề đó. Catherine, một người Kitô giáo, cũng có vẻ không tin vào luân hồi.
 
Bác sĩ Weiss đã không thể phát hiện ra lý do sợ nước của Catherine, ngay cả sau khi ông đưa cô về lại với ký ức tuổi thơ của mình, vì vậy ông đã cho cô một đề nghị cố ý mơ hồ, “Quay trở lại thời gian mà từ đó các triệu chứng của bạn bắt đầu.” Bác sĩ Weiss mô tả những gì đã xảy ra sau đó như sau.
 
“Quay trở lại thời gian mà từ đó các triệu chứng của bạn nảy sinh.” Tôi đã hoàn toàn không chuẩn bị cho những gì xảy ra tiếp theo.
 
“Tôi thấy các bước tam cấp trắng dẫn đến một tòa nhà, một tòa nhà màu trắng lớn với nhiều trụ cột, mở ra ở phía trước. Hiện tại không có cửa. Tôi đang mặc một chiếc váy dài ... một bao làm bằng vật liệu thô. Tóc của tôi được bện lại, một mái tóc vàng dài.”Tôi cảm thấy bối rối. Tôi không chắc chắn  điều gì đang xảy ra. Tôi hỏi cô đang là năm bao nhiêu, và tên của cô là gì. “Aronda ... Tôi mười tám. Tôi nhìn thấy một cái chợ ở phía trước của tòa nhà. Có nhiều cái giỏ ... Bạn mang giỏ trên vai của bạn. Chúng tôi đang sống trong một thung lũng .... Không có nước. Năm hiện tại là 1863 trước Công Nguyên. Khu vực này cằn cỗi, nóng và cát. Có một cái giếng, không có sông. Nước đi vào thung lũng từ núi ...
 
... Tôi đang mang ... dép. Tôi hai mươi lăm. Tôi có một đứa con gái có tên là Cleastra ... Cháu tên là Rachel. (Rachel là hiện nay cô cháu gái, họ luôn luôn có một mối quan hệ vô cùng thân thiết.)
 
Tôi giật mình. Bụng tôi quặn lại, và căn phòng cảm thấy lạnh. Những hình ảnh và ký ức của cô dường như quá rõ ràng. Cô ấy không dự kiến những việc đó. Tên, ngày tháng, quần áo, cây cối - tất cả nhìn thấy rất rõ! Điều gì đã xảy ra ở đây? Làm thế nào đứa trẻ con gái cô sau đó lại trở thành cô cháu gái bây giờ? Tôi thậm chí còn bối rối hơn. Tôi đã khám hàng ngàn bệnh nhân tâm thần, nhiều người được khám khi thôi miên, và tôi chưa bao giờ gặp phải những tưởng tượng như thế này - không có ngay cả khi trong mơ. Tôi hướng dẫn cô đi về phía trước đến thời điểm cái chết của cô. Tôi không chắc chắn phải làm thế nào để phỏng vấn một người đang ở trong trạng thái tưởng tượng rõ ràng như vậy (hay trong ký ức?), Nhưng tôi đang tìm kiếm các sự kiện chấn thương tâm lý mà có thể là tiền đề cho những lo ngại hoặc triệu chứng hiện tại ...
 
...”Có những con sóng lớn làm đổ cây cối. Không có nơi nào để chạy. Trời lạnh; nước lạnh. Tôi phải cứu con tôi, nhưng tôi không thể ... chỉ giữ chặt bé. Tôi bị chết đuối; tôi bị nghẹn nước. Tôi không thể thở được, không thể nuốt ... nước mặn. Con yêu của tôi bị giật ra khỏi vòng tay của tôi.”Catherine thở hổn hển và khó thở. Đột nhiên cơ thể của cô thư giãn hoàn toàn, và hơi thở của cô trở nên sâu và đều đặn.
 
“Tôi nhìn thấy những đám mây ... Con yêu của tôi đang ở với tôi. Và những người khác từ làng tôi. Tôi thấy anh trai tôi.
 
Cô ấy đang nghỉ ngơi; kiếp đời này đã kết thúc. Cô vẫn còn chìm sâu trong trạng thái nhập định. Tôi sững sờ! Kiếp trước? Đầu thai? Kinh nghiệm y học lâm sàng của tôi nói với tôi rằng cô ấy đã không tưởng tượng tài những chuyện này, rằng cô ấy đã không bịa đặt ra những thứ này ... Toàn bộ kiến thức về chẩn đoán tâm thần lướt qua trong tâm trí của tôi. Nhưng trạng thái tâm thần và tính cách của cô ta đã không giải thích được những khám phá này.
 
... Đó là những kỷ niệm hay ký ức nào đó, nhưng chúng đến từ đâu? Tôi cảm thấy là tôi đã vấp phải một điều gì đó tôi biết rất ít về luân hồi tái sinh và ký ức tiền kiếp. Điều đó không thể xảy ra được, tôi tự nhủ; trí óc đào tạo khoa học của tôi phủ nhận điều đó. Tuy nhiên, điều ở đây, đang xảy ra ngay trước mắt tôi. Tôi không thể giải thích được nhưng tôi không thể phủ nhận thực tế.
 
“Tiếp tục đi,” tôi nói, một chút mất bình tĩnh nhưng bị cuốn hút bởi những gì đang xảy ra. “Bạn có nhớ gì nữa không?” Cô nhớ lại những mảnh đời của hai kiếp sống khác. [14]
 
Bác sĩ Weiss đã trải qua kinh nghiệm đầu tiên khi thôi miên hồi quy đã giúp bệnh nhân nhớ lại ký ức của kiếp trước như vậy. Là một nhà khoa học, bác sĩ Weiss không muốn tin vào luân hồi và cuộc sống sau khi chết; Tuy nhiên, trong các buổi trị liệu thôi miên tiếp theo, Catherine đã chứng minh nhiều lần khi bị thôi miên cô ấy biết được nhiều bí mật cá nhân của bác sĩ Weiss, những bí mật mà không có người ngoài nào có thể biết đến. Hơn thế nữa, như bạn sẽ thấy dưới đây, Catherine đã chỉ ra rằng những bí mật đã được tiết lộ cho cô bởi các “bậc thầy”, như là cách cô gọi những linh hồn hướng dẫn cô từ bên kia thế giới.
 
Hai cánh tay tôi nổi da gà. Catherine không thể nào biết thông tin này. Thậm chí không có nơi nào để tra cứu về điều đó. Tên tiếng Do Thái của cha tôi, rằng tôi đã có một đứa con trai đã chết trong giai đoạn phôi thai từ một khiếm khuyết về tim- một bệnh hiếm có với tỷ lệ một trong mười triệu, những nghiền ngẫm của tôi về y học, cái chết của cha tôi, và cách tôi đặt tên con gái tôi - đó là quá nhiều, quá cụ thể, quá đúng. Một cô gái kỹ thuật viên phòng thí nghiệm mộc mạc chất phát này lại là con đường dẫn đến kiến thức siêu việt. Và nếu cô ấy có thể tiết lộ những sự thật, cô còn biết được những gì khác? Tôi cần thiết để tìm hiểu thêm.
 
“Ai,” Tôi lắp bắp, “ai đó? Ai nói với bạn những điều này?”‘Những vị Thầy,’cô thì thầm,“các linh hồn Thầy cho tôi biết. Họ nói với tôi rằng tôi đã sống tám mươi sáu lần trong trạng thái vật lý. [15]
 
Sau đó, “linh hồn hướng dẫn” từ thế giới bên kia trực tiếp trả lời các câu hỏi của bác sĩ Weiss, sử dụng giọng nói của Catherine. Một số trong những điều thú vị được chuyển tiếp bởi các linh hồn đó sẽ được giới thiệu trong các phần khác của cuốn sách này, cùng với những phát hiện của các nhà nghiên cứu khác.
 
 Bác sĩ Weiss tận dụng mọi phương pháp có thể để vạch trần những hiện tượng kỳ lạ này, nhưng, cuối cùng, ông không có lựa chọn nào khác để chấp nhận sự thật về những gì ông đã nhìn thấy với đôi mắt của mình. Ông đã thử nghiệm với nhiều đối tượng khác sử dụng thôi miên hồi quy, để họ có nhớ kiếp trước.
 
Các bác sĩ chuyên khoa tốt nhất làm việc trong giới hạn cổ điển của cuộc đời hiện tại sẽ không thể chữa bệnh hoàn toàn cho bệnh nhân có triệu chứng được gây ra bởi chấn thương xảy ra trong một  kiếp trước ...
 
Bác sĩ Weiss thực hiện điều trị thôi miên hồi  quy cho trên hàng trăm người, đến từ tất cả các tầng lớp xã hội - bác sĩ y khoa, giám đốc công ty, luật sư, nhà trị liệu, các bà nội trợ, công nhân nhà máy, nhân viên bán hàng - với tất cả hoàn cảnh kinh tế xã hội, tôn giáo và nền giáo dục khác  nhau. Ông cũng thôi miên nhiều lần cho một số nhóm với nhiều đối tượng, và gần như tất cả các đối tượng đều nhớ về tiền kiếp của mình. Bác sĩ Weiss cho biết các đối tượng này được chữa khỏi nhiều bệnh không giải thích được và vô số  các bệnh lặt vặt, trong đó có loại sợ hãi phức hợp, các cơn hoảng loạn, những giấc mơ xấu, béo phì, anthropophobia, các nỗi đau về thể chất và vân vân.
 
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.01.2020 15:52:40 bởi UncleTom1975 >
 
#1
    UncleTom1975

    • Số bài : 21
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 17.03.2017
    • Trạng thái: offline
    Re:Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 23.11.2018 07:16:42 (permalink)
    (2) Bao bọc bởi khói
     
    Một số các bác sĩ khác cũng đã thông báo một số ví dụ của những người đã thoát khỏi căn bệnh nguy hiểm bởi việc hồi tưởng lại những ký ức về kiếp trước. Ví dụ, một bác sĩ từ New Jersey, bác sĩ Robert Jarmon liên quan một ví dụ về hồi quy thôi miên.
     
    Bệnh nhân, Elizabeth, là một giám đốc năm mươi mốt tuổi bị bệnh về đường hô hấp. Cô đến  bác sĩ Jarmon xin được thôi miên hồi quy, nghĩ rằng nguyên nhân thực sự của căn bệnh của cô nằm trong cuộc sống quá khứ của mình.
     
    “Bây giờ tôi muốn bạn đi đến một cảnh cũ”, bác sĩ Jarmon chỉ thị Elizabeth. “Tôi  muốn bạn quay trở lại lần đầu tiên bạn có vấn đề mà bạn không thể thở được, cảm giác bạn không thể nắm bắt hơi thở của bạn. Khi bạn thấy cảnh đó, mô tả những gì bạn nhìn thấy. ”Elizabeth bắt đầu run rẩy. Bà nhăn mặt.
     
    “Bây giờ”, bác sĩ Jarmon nói. “Tôi muốn bạn nhìn xuống đôi chân của bạn. Bạn đang mang gì trên đôi chân của bạn?”‘Giày đậm màu’, cô kể, trong giọng nói của một đứa trẻ. “Giày cũ của phụ nữ.”
     
    Bác sĩ thăm dò thêm. "Bạn ở đâu? Bạn đang làm gì?”“ Bạn đang ở đâu? Bạn đang làm
    gì?”“Khâu áo. Nhưng tôi biết những gì sẽ xảy ra.  Sẽ có một đám cháy.”Elizabeth lắp bắp và bắt đầu ho. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp và nông cạn. “Những mảnh  vải vụn vẫn cháy âm ỉ ở trong góc.”
     
    Elizabeth mô tả mình là một cô gái mười sáu tuổi tên là Nora  sống ở Sterling, Massachusetts, vào năm 1879. Nora làm việc trong một nhà máy dệt áo. Cô bị điếc, không thể nói, và mang gông cùm trên chân của mình. Cô đã làm việc tại nhà máy này kể từ khi mười hai tuổi.
     
    “Khói ... Lửa”, Cô ho. “Họ đang cố gắng dập  lửa ... họ đang dập lửa. Họ đã dập tắt lửa. Ai đó đã dội nước vào lửa, nhưng không có đủ nước “, cô khóc. Hơi thở của cô trở nên rất vất vả.
     
    “Mọi người đang cố gắng thoát ra,” cô lắp bắp.
     
    "Còn bạn thì sao? Bạn đang cố gắng để thoát khỏi?” Bác sĩ Jarmon hỏi.
     
    “Tôi không thể. Họ sẽ không giúp tôi.”‘Tại sao bạn cần giúp đỡ?’‘Tôi không thể đi bộ ... Tôi đang bị mang cùm trên chân,’ Elizabeth kêu lên, thở hổn hển.
     
    “Họ thậm chí không nhìn thấy tôi. Tôi ở đó. Tôi không thể thở được. Tôi không thể chịu đựng được nữa,”cô nuốt nước bọt.
     
    Đột nhiên, cô đi khập khiễng. Sau vài phút im lặng và căng thẳng, bác sĩ Jarmon hỏi cô ấy để mô tả hiện trường.
     
    “Là ngọn lửa vẫn hoành hành?”
    “Đúng vậy ...nhưng ...Tôi đang nghỉ ngơi .... Tôi chết ... vẫn còn bị bệnh ... phải nghỉ ngơi. Một số người cần được nghỉ ngơi nhiều hơn những người khác. Nhưng mọi việc ổn mà. Bây giờ là sự bình yên. ” Bệnh về đường hô hấp  của Elizabeth biến mất sau khi trải nghiệm lại cái chết của cô trong đám cháy. Bà không còn sợ hãi về sự ngột ngạt. Những giá trị về cuộc sống của bà đã thay đổi đáng kể. [18]
     
    Trong quá trình tiến hành hồi quy thôi miên trên hàng ngàn đối tượng, bác sĩ Weiss phát hiện ra có hiện tượng kéo dài nhiều kiếp.
     
    Nhiều người trong số bệnh nhân của ông đã nhớ lại những chấn thương tâm lý khác nhau dưới thôi miên  lặp lại trong các hình thức khác nhau trong cuộc đời ở nhiều kiếp khác nhau. Những kiểu lạm dụng giữa cha và con gái đã được tái diễn qua nhiều thế kỷ lại  nổi lên một lần nữa trong cuộc sống hiện tại. Chẳng hạn một người chồng ngược đãi trong một kiếp trước đã nổi lên trong hiện tại như một người cha bạo lực. Nghiện rượu là một điều kiện đã bị hủy hoại nhiều kiếp sống, và một vài nhóm phát hiện ra họ đã được kết nối trong sự giết hại lẫn nhau trong bốn kiếp trước với nhau. [19]
     
    Về sau trong cuốn sách này, tôi sẽ giải thích chi tiết nghiệp này hoặc số phận trải dài qua nhiều kiếp như tôi thảo luận về những khám phá các nhà nghiên cứu khác về các hiện tượng tương tự.
     
    (3) Một người Nhật sống như một người Đức
     
    Bây giờ tôi sẽ thảo luận về trường hợp của một người Nhật Bản đã trải qua thôi miên hồi quy với một bác sĩ Nhật Bản đã vui lòng  cho phép tôi thảo luận về nó. Bác sĩ giải phẫu thần kinh này là một người được đào tạo tại Đại học New York và là một thành viên của Hiệp hội nhà thôi miên Mỹ. Tôi đã phỏng vấn ông, và có thể đảm bảo rằng ông ấy là một người chân thành, bình tĩnh, là nguồn đáng tin cậy.
     
    Bác sĩ này sử dụng thôi miên như chỉ là một phương pháp điều trị, và không muốn tên thật của mình sử dụng vì sợ rằng ông sẽ bị ngập với những người tò mò về cuộc sống quá khứ của họ, vì vậy chúng tôi phải gọi ông là bác sĩ S. Vì thôi miên mất một thời gian dài cho mỗi bệnh nhân, bác sĩ S. nói rằng ông thích sử dụng phương pháp điều trị khác, ngoại trừ khi bệnh nhân chỉ có thể được chữa khỏi bằng cách sử dụng  thôi miên.
     
    Tại một thời điểm sau này, tôi sẽ thảo luận về một số trường hợp khác, nhưng chúng ta hãy bắt đầu  với trường hợp của một phụ nữ Nhật Bản hai mươi tám tuổi. Bác sĩ và bệnh nhân tiến hành bằng cách hỏi và trả lời, nhưng vì lợi ích của sự rõ ràng, tôi đã  kết hợp và biên tập đối thoại của họ dưới dạng tường thuật. [20]
     
    Sau khi bác sĩ S. gây ra trạng thái thôi miên, người phụ nữ Nhật Bản nhớ một vài cảnh thời thơ ấu từ cuộc sống hiện tại trước khi cô bắt đầu nhớ lại kiếp trước của mình.
     
    Ngay  sau đó, cô thấy trước mắt một đồng bằng rộng.
     
    Bác sĩ: Tên của bạn là gì?
     
    Phụ nữ: Cha đang kêu gọi tôi từ xa. Tôi nghe ông ta gọi tôi là “Cathy.”
     
    Bác sĩ:  Bạn nhìn thấy những gì ?
     
    Phụ nữ: Tôi rất hạnh phúc. Tôi đang đứng chân trần trong một khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp. Tôi có thể cảm nhận thiên nhiên với toàn bộ cơ thể của tôi.
     
    Có một dãy núi ở phía xa. Tôi đang bao quanh bởi một cánh đồng hoa. Cha tôi là một nông dân và chúng tôi có một con bò và một con ngựa. Chúng tôi là một gia đình ba người: mẹ tôi, cha tôi và tôi. Chúng tôi đã từng có một con chó, nhưng nó đã chết khi tôi lên năm tuổi. Cha tôi và tôi đang nói chuyện và cười trong khi mẹ tôi đang nấu ăn.
     
    Người phụ nữ nhớ nhiều kiếp trước khác. Một lần cô đề cập đến tên địa điểm.
     
    Phụ nữ: Tôi mười một tuổi và tôi đang ở hồ Bodensee  với gia đình tôi.
     
     
    Theo bác sĩ S., khi ông đưa người phụ nữ này ra khỏi trạng thái thôi miên  và hỏi cô ấy về “hồ Bodensee” cô trả lời rằng cô chưa bao giờ nghe nói về cái hồ đó và không hề biết nó ở đâu. Hồ Bodensee ở gần biên giới giữa Đức và Thụy Sĩ, và là một nhánh của sông Rhine.
     
    Người phụ nữ Nhật Bản này nhớ lại những nơi đã gây ấn tượng trong cuộc sống quá khứ mà cô đã nhớ lại.
     
    Phụ nữ: Mẹ tôi gọi cha tôi là Franz. Chúng tôi đang ở trên một chuyến tàu. Tôi ngồi bên cạnh cửa sổ ở phía bên trái, và nhìn ra ngoài. Tôi nhìn thấy một nhà ga xe lửa lớn dần từ phía xa. Đó là thành phố Vienna.
     
    Cuối cùng người phụ nữ cũng kể làm thế nào cuộc sống quá khứ của cô đã bị lôi kéo vào cuộc chiến.
     
    Phụ nữ: Cha tôi đã hy sinh  trong chiến tranh khi tôi được mười ba tuổi. Chúng tôi không bao giờ tìm được xác của ông. Cha tôi không bao giờ muốn đi ra chiến trường. Ông miễn cưỡng ia nhập quân đội Đức để chống lại quân Nga và ông đã bị giết chết. Chúng tôi trải qua những ngày đau buồn và tuyệt vọng, và mẹ tôi dần dần nói chuyện ít hơn và ít hơn.
     
    Khi tôi mười bốn tuổi, một số binh sĩ Đức đã đột nhập vào nhà chúng tôi. Những người lính Đức đánh đập mẹ tôi. Mẹ tôi ghét người Đức. Sau khi việc đó xảy ra, mẹ tôi không bao giờ nói về chiến tranh.
     
    Cuối cùng chiến tranh đã kết thúc. Cuộc sống của cô trở nên hạnh phúc một lần nữa, khi cô đã vượt qua cái chết của cha cô.
     
    Phụ nữ: Tôi hai mươi tuổi. Mẹ tôi và tôi làm việc trong một tiệm bánh ở Vienna. Chúng tôi yêu thích công việc của mình. Tôi không biết thời gian hiện tại là năm nào.
     
    Sau đó, cô đã kết hôn và trở thành một người mẹ.
     
    Phụ nữ: Tôi không thể nhớ tên của chồng tôi một cách chính xác. Đó là Roy hoặc Rodieu - hay đại loại như thế. Chúng tôi đã kết hôn trong nhà thờ. Cuối cùng chúng tôi đã có một con gái, và tôi trở thành một người mẹ.
     
    Thật không may, hạnh phúc không dễ dàng đạt được của cô không kéo dài. Trong khi vẫn còn trẻ, cô đã bị nhiễm bệnh viêm phổi.
     
    Phụ nữ: Bây giờ tôi ba mươi tuổi. Đôi khi ngực tôi đau khủng khiếp.
     
    Có rất nhiều ngày khi tôi thậm chí không thể ra khỏi giường. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ chết. Điều gì sẽ xảy đến với con gái tôi sau khi tôi đã qua đời? Đôi khi tôi cảm thấy hết sức khó thở.
     
    Ký ức về kiếp trước này dừng lại ở đây. Cô chết, bỏ lại chồng và đứa con duy nhất của mình. Cuộc đời cô không phải là một cuộc đời phi thường. Vâng, cuộc sống của cô đã có nhiều thăng trầm, bi kịch và vinh quang, nhưng hàng triệu người đã sống những cuộc đời tương tự.
     
     
     
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2018 10:09:49 bởi UncleTom1975 >
     
    #2
      UncleTom1975

      • Số bài : 21
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 17.03.2017
      • Trạng thái: offline
      Re:Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 12.12.2018 10:08:07 (permalink)
      Ngoài bác sĩ S., có một số nhà trị liệu Nhật Bản khác, những người đã sử dụng thôi miên hồi quy và thiền định trong phương pháp điều trị bằng kiếp trước.
       
      Hiệp hội “Sống với hiện tại,’’(Ima o Ikiru Kai), đứng đầu là ông M., bao gồm nhiều người Nhật đã trải qua “chữa bệnh” bằng cách hồi tưởng lại cuộc sống quá khứ của họ. Một bà nội trợ, người đã được điều trị bằng kiếp trước với ông N và cũng trải qua thôi miên hồi quy với bác sĩ S., kể lại kinh nghiệm của mình như sau.
       
      Cuộc sống quá khứ mà tôi nhớ rõ nhất là khi tôi còn là một người Tây Tạng. Trong suốt cuộc đời đó, tôi là nam, và sống với cha mẹ tôi và nhiều anh chị em. Chúng tôi rất nghèo, vì vậy khi tôi chỉ là một cậu bé nhỏ, cha mẹ tôi gửi tôi đến nhà chùa để được đào tạo như một tu sĩ để bớt đi một miệng ăn. Tôi hồi tưởng lại những ký ức cuộc đời của tôi từ khi tôi còn là một trẻ sơ sinh một tuổi cho đến khi tôi qua đời ở tuổi năm mươi. Tôi đã dành toàn bộ cuộc sống của tôi như một tu sĩ.
       
      Trong kiếp sống khác của tôi, tôi là một hiệp sĩ châu Âu mặc áo giáp trụ rồi bị chặt đầu trong trận chiến. Tôi cũng đã sống như một người Nhật Bản trong thời kỳ Meiji (1868 - 1912); Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo. Không ai chăm sóc cho tôi cả, tôi đã trải qua những khoảnh khắc cuối đời một mình, run rẩy vì lạnh trong một cái chăn mỏng và cũ.
       
      Một số cá nhân xấu có thể lạm dụng cuốn sách này và lợi dụng sự tò mò của con người bằng cách tuyên bố họ có thể tiết lộ những bí mật trong quá khứ của khách hàng. Đổi lại một số tiền cắt cổ, họ có thể bịa đặt một số câu chuyện hư cấu của kiếp trước. Tôi muốn nhấn mạnh rằng, với tư cách tác giả, tôi sợ rằng xuất bản cuốn sách này có thể có tác dụng không như mong muốn.
       
      (4) Hồi ký của một người phụ nữ
       
      Tôi muốn bạn đọc làm quen với cuốn hồi ký của một phụ nữ Nhật Bản ba mươi tuổi đã trải qua thôi miên hồi quy dưới sự chăm sóc của bác sĩ S. Kinh nghiệm đầu tay của một đối tượng được thôi miên, được viết theo cách của mình, sẽ mang lại trải nghiệm về thôi miên hồi quy rất gần gũi với người đọc. [21]
       
      Tôi làm theo các hướng dẫn của bác sĩ chuyên khoa và trở về quá khứ của tôi. Tôi sẽ trở lại và trở lại cuộc sống trước đây của tôi. Tôi thấy một khung cảnh màu vàng trước mắt tôi.
       
      "Bạn thấy gì? Bạn bao nhiêu tuổi?”
       
      Ý thức của tôi đã đáp lại câu hỏi của bác sĩ và  biểu diễn lại những điều này với tôi.
       
      Tôi thấy một vũ khí như một cái rìu hay một cái gậy dài, và tôi biết rằng nó là một công cụ được sử dụng trong công việc đồng áng.
       
      Tôi là một cậu bé mười lăm tuổi, là đứa con duy nhất, và trong cảnh mà tôi nhớ lại cha mẹ tôi  đang làm việc trên cánh đồng. Tôi không thực sự nhìn thấy nó, nhưng miêu tả về những gì vượt khỏi thế giới của giác quan là rất khó, và vì vậy tôi phải mất thời gian để diễn đạt. Tôi bị lẫn lộn về tầm nhìn và tôi phải mất thời gian để trả lời.
       
      “Em đang ở đâu?”
       
      “Ở một nước ngoài.”
       
      “Tên của đất nước là gì?”
       
      “Argentina.”
       
      Câu trả lời của tôi dường như xảy ra một cách tự nhiên để trả lời các câu hỏi.
       
      Thật là một cảm giác kỳ lạ!
       
      “Tên anh là gì?”
       
      ...Trong trái tim của tôi, tôi tự hỏi không biết là bác sỹ đang nói gì, và không biết có nên nói về những điều kỳ lạ như vậy hay không, nhưng tôi nghe bản thân mình nói, “Pedro,” phát âm một cách hơi khó khăn. Trong một vài khoảnh khắc tôi nhận ra rằng tên của tôi trong  kiếp sống đó là “Peter.”
       
      Khung cảnh xung quanh tôi giống như trong những bức tranh Millet về không gian và màu sắc.
       
      Tôi đã cô đơn. Tôi cảm thấy rằng cha mẹ tôi đã không thương yêu tôi nhiều lắm. Tôi nhớ lại rằng tôi đã rơi từ một vách đá khi tôi còn mười lăm, và rằng không ai tìm thấy tôi (trong một thời gian dài). Tôi nhớ bị kẹt trên một cành cây, lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Tôi cũng thấy bản thân mình ở tuổi ba mươi hai khi con gái lớn của tôi đã được sinh ra.
       
      Khi bác sĩ đề nghị tôi đi đến lúc chết, tôi thấy bản thân mình lúc tám mươi lăm tuổi, trút những hơi thở cuối cùng xung quanh con cháu.
       
      Khi bác sĩ yêu cầu tôi di chuyển về tương lai, tôi thấy bản thân mình sau khi qua đời thì trôi  chầm chậm về phía một quầng 'ánh sáng trắng lớn,' một quầng sáng như mặt trời, nhưng không nóng chút nào. Tôi biết mình sẽ hoà nhập với quầng ánh sáng. Sau khi vượt qua một vài trở ngại, ngay lập tức tôi sáp nhập vào quầng ánh sáng.
       
      Tôi cảm thấy một cảm giác tuyệt vời của an toàn và bình yên. Bên trong quầng ánh sáng là một sự từ bi như một người mẹ, một người bạn sẽ luôn đứng về phía tôi. Tôi muốn ở lại đó mãi mãi, nhưng số phận của tôi là được sinh ra trái đất một lần nữa.
       
      Bác sĩ hỏi tại sao tôi phải được tái sinh một lần nữa.
       
      Tôi trả lời rằng đã có những điều tôi đã bỏ dở.
       
      Những điều gì mà tôi đã bỏ dở? Đó là chủ đề của cuộc sống hiện tại của tôi. Số phận của tôi là gì? Điều gì sẽ xảy ra với tôi khi tôi làm xong những điều chưa thể hoàn thành này?
       
      Bác sĩ hỏi những gì tôi đã bỏ dở.
       
      Cùng với đó, tôi thấy hình mẫu lý tưởng của tôi được mở ra trước mắt tôi.
       
      Vì tôi vẫn chưa hoàn thành sứ mệnh của tôi, hình mẫu đó vẫn còn hơi mờ, nhưng tôi thấy mình tỏa sáng với tình thương và làm cho người khác cùng tỏa sáng với tôi, hàng xóm của tôi, hàng xóm của họ, tất cả mọi người phản chiếu ánh sáng đó và làm cho nó sáng hơn và lớn hơn. Đó là hình ảnh mà tôi nhìn thấy.
       
      Khi quyết định rằng tôi sẽ được tái sinh đã đạt được, tôi thấy trái đất tiến lại gần hơn.
       
      Trong kiếp sống trước đây của tôi, tôi đã sống ở Argentina. Tôi xấu hổ khi nói rằng tôi không biết Argentina là nơi đâu. Tôi không biết tại sao cái tên Argentina lại đến môi tôi một cách dễ dàng như thế, và tôi cảm thấy thật là bí ẩn. Trong những khung cảnh mà tôi nhìn thấy khi ở trong trạng thái thôi miên, những người nông dân nghèo đang thu hoạch trên những đồng lúa trĩu hạt.
       
      Tôi cảm thấy giấc mơ của một chàng trai trẻ muốn đến thành phố lớn và làm những công việc thu hút sự chú ý của mọi người. Theo bác sĩ O, người biết về công việc hiện tại của tôi cũng như về những giấc mơ tôi có trong kiếp trước, tất cả đều rất thuyết phục.
       
      Như bạn thấy, thôi miên hồi quy cho phép chúng ta sống lại những ký ức của chúng ta từ nhiều kiếp trước.
       
      Trong ví dụ trước, tại sao đối tượng thôi miên có câu trả lời “Bởi vì có những việc còn lại mà tôi phải làm,” khi cô được hỏi, “Tại sao bạn lại được tái sinh?” Những lời của cô ấy chứa đựng một chìa khóa quan trọng để giải mã ý nghĩa của tái sinh .
       
       
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2018 10:11:00 bởi UncleTom1975 >
       
      #3
        UncleTom1975

        • Số bài : 21
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 17.03.2017
        • Trạng thái: offline
        Re:Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 26.10.2019 14:22:32 (permalink)
        1.3. BẰNG CHỨNG CỦA CÁC KÝ ỨC TỪ KIẾP TRƯỚC
         
        Có phải những ký ức đó thật sự là ký ức của một kiếp sống trong quá khứ? Hay chúng chỉ là ảo giác hay giấc mơ được dựng lên bởi bộ não của đối tượng?
         
        Để tìm ra sự thật, những người nghiên cứu thôi miên hồi quy ban đầu đã không tin tưởng vào "tái sinh" và sử dụng nhiều phương pháp khác nhau để tích lũy bằng chứng để chứng minh tính hợp lệ của những ký ức này.
         
        (1) Theo đúng sự kiện lịch sử 
         
        Bác sĩ Joel L. Whitton có một bệnh nhân nam tên là Harold, người đã từng là người Viking trong kiếp trước. Bác sĩ Whitton đã ghi lại 22 từ mà Harold đã nhớ lại từ kiếp trước, trong khi Harold tuyên bố rằng ông không hiểu ý nghĩa của những từ đó trong cuộc sống này.
         
        Tìm kiếm ý kiến của một ​​chuyên gia, bác sĩ Whitton đã tham khảo ý kiến ​​các nhà ngôn ngữ học thành thạo tiếng Iceland và Na Uy. Theo họ, mười từ tiếng nước ngoài của Harold là từ tiếng Norse cổ đại, ngôn ngữ của người Viking và tiền thân của tiếng Iceland hiện đại, và những từ này thực sự được sử dụng bởi người Viking. Mười hai từ khác đều liên quan đến đi biển, và xuất phát từ tiếng Nga, tiếng Serbia và tiếng Slav, và các chuyên gia đã xác nhận rằng những từ này đã được người Viking sử dụng.
         
        Những từ ngữ này không còn được sử dụng bởi bất cứ ai trên thế giới hiện tại, do đó Harold, một người bình thường, không thể học chúng trong cuộc đời này. Đây là bằng chứng cực kỳ mạnh mẽ về tính xác thực của những ký ức từ kiếp trước.
         
        Ngoài ra, có rất nhiều đối tượng khác nói các ngôn ngữ mà họ không thể biết trong kiếp sống hiện tại khi hồi tưởng lại các kiếp trước khi họ được thôi miên hồi quy. Những ngôn ngữ này bắt nguồn từ các góc xa xôi của địa cầu, và dường như bao gồm tiếng Trung Quốc cổ đại và những thứ tiếng địa phương được nói trong rừng rậm. [22] Bác sĩ Helen Wambach, một nhà tâm lý học lâm sàng, đã công bố các bằng chứng thống kê về luân hồi tái sinh. [23-A] Bỏ qua giới tính của họ trong cuộc sống hiện tại, bác sĩ Wambach đã ghi lại giới tính được báo cáo trong nhiều kiếp trước của họ từ năm 2000 trước Công nguyên. 
         
        Hơn nữa, đối tượng của bác sĩ Wambach hầu hết là người Mỹ da trắng. Tuy nhiên, ký ức kiếp trước của họ phản ánh đúng đắn sự phân phối lịch sử của các chủng tộc, tầng lớp xã hội và dân số trên thế giới. Ngoài ra, quần áo, giày dép và các dụng cụ mà các đối tượng báo cáo trong kiếp trước của họ đều đúng với thực tế lịch sử, bất kể thời kỳ đó là gì.
         
        Bác sĩ Wambach đã sử dụng sự tương tự sau đây để chỉ ra cách các nghiên cứu thống kê đã chứng minh một cách khách quan lý thuyết về luân hồi tái sinh.
         
        Nếu bạn đang ngồi ở trong một cái lều bên đường và có 1000 người đi qua nói với bạn rằng họ đã đi qua một cái cầu ở Pennsylvania, bạn sẽ bị thuyết phục về sự tồn tại của cây cầu ở Pennsylvania. [23-B]
         
        (2) SỰ TRÙNG KHỚP VỀ CÁC KIẾP TRƯỚC CỦA CÁC  ĐỐI TƯỢNG KHÁC NHAU
         
        Bác sĩ Brian L. Weiss đã báo cáo một sự việc bất ngờ mà ông tin rằng nó chứng minh tính hợp lệ của những ký ức kiếp trước. [24]
         
        Bác sĩ Weiss có một nữ bệnh nhân 42 tuổi tên là Diana đến từ Philadelphia, bà cảm thấy khó xử về mối quan hệ căng thẳng đang có với con gái riêng của mình. Diana nói rằng từ lúc cô bé được sinh ra trong vòng tay của mình, bà đã cảm thấy hận thù con gái dữ dội đến mức bà không biết phải làm gì. Con gái của Diana tên là Tamar, lúc đó đã mười tám tuổi, và mối quan hệ giữa hai người liên tục bị đảo lộn, giống như một cặp kẻ thù đã tuyên thệ.
         
        Thông qua thôi miên hồi quy, Diana đã có thể nhớ lại kiếp trước, lúc đó bà  đang phải vật lộn cay đắng với Tamar vì một người đàn ông. Ngoài ra, Diana nhận ra rằng người đàn ông, người mà bà rất thèm muốn ở kiếp trước, ở kiếp này đang là chồng bà, người đã được tái sinh làm cha của Tamar. Những cảm giác mãnh liệt của sự ganh đua và đấu tranh trong kiếp trước, đầu độc mối quan hệ giữa mẹ và con gái.
         
        Khi Diana nhớ lại kiếp trước và quyết định từ bỏ cuộc chiến vô nghĩa của mình, tình cảm của bà đối với con gái được cải thiện đáng kể. Diana giữ câu chuyện bí mật không tiết lộ cho Tamar, có lẽ xấu hổ khi nói chuyện với con gái mình về thôi miên hồi quy.
         
        Tuy nhiên, Tamar cũng đi tham dự một buổi thôi miên hồi quy với  một nhà thôi miên khác không phải là bác sĩ Weiss. Thật ngạc nhiên, Tamar nhớ lại kiếp trước với những sự kiện của mẹ cô; Ở kiếp trước, cô bị cuốn vào một mối tình tay ba, cay đắng ganh đua với một linh hồn, giờ đã tái sinh làm mẹ cô, qua một người đàn ông hiện là cha cô. Khi Diana nghe câu chuyện này từ Tamar, bà đã choáng váng và thú nhận: "Tôi đã đến một bác sĩ khác và nhớ lại quá khứ tương tự!". Sau sự kiện đó, quan hệ giữa hai mẹ con đã thay đổi hoàn toàn. Họ trở thành đôi bạn thân hơn là hai mẹ con.


        Một ví dụ như vậy khi mà hai người, mỗi người không biết về hành động của người kia, đi đến hai bác sỹ thôi miên khác nhau rồi nhớ lại kí ức tiền kiếp giống nhau dưới hai góc nhìn khác nhau, đã chứng minh rằng những ký ức tiền kiếp nhớ lại thông qua thôi miên hồi quy không đơn giản là những điều tưởng tượng hay hoang tưởng.
         
         
        (3)  Nỗi kinh hoàng tai Auschwitz 
         
        Rabbi Yonassan Gershom, một trong những người lãnh đạo Phong trào Thời đại mới (New Age) ở Hoa Kỳ, báo cáo rằng, tính đến năm 1990, ông đã gặp gần ba trăm người nhớ  lại rằng họ đã sống như người Do Thái trong kiếp trước và bị Đức quốc xã tra tấn đến chết.
         
        Ông báo cáo rằng những người có ký ức như vậy bị ám ảnh bởi những nỗi kinh hoàng không tên mỗi khi họ nghe những câu chuyện về Holocaust. Một số người mở to mắt và gục xuống trong nước mắt khi lần đầu tiên họ nghe bài thánh ca của người Do Thái Ani Maamin (Tôi tin rằng) một bài hát mà hàng ngàn người Do Thái ngân nga khi họ được đưa đến phòng chứa khí
        độc.
         
        Hầu như tất cả những người nhớ bị giết trong Holocaust của Đức quốc xã đều được sinh ra trong thời kỳ đầu của thế hệ Baby Boom, những người sinh ra giữa năm 1946 và 1953.
         
         
        Tất nhiên, đây là thế hệ  Bayby boom, sau này trở nên tích cực trong các cuộc đấu tranh về quyền dân sự và khai sinh ra phong trào hòa bình của thập niên sáu mươi. Có phải hàng triệu linh hồn đã trở lại nhanh nhất có thể, để làm việc vì hòa bình trên trái đất để những điều kinh hoàng mà họ đã trải qua không bao giờ có thể xảy ra nữa? Đáng ngạc nhiên, hầu hết những người ông đã gặp với những ký ức kiếp trước của Holocaust không phải là người Do Thái. [25-A]
         
        Hầu hết đã không trở lại như người Do Thái, xét theo dân tộc hay tín ngưỡng, trong kiếp sống này, và không ai thể hiện sự quan tâm nào đến đạo Do Thái nhiều hơn người bình thường.
         
        Nghiên cứu này cho thấy rằng những người đã bị bức hại vì họ là người Do Thái ở kiếp trước đã tránh cha mẹ Do Thái khi họ được tái sinh vào kiếp này, có thể vì là người Do Thái ở kiếp trước là một trải nghiệm rất cay đắng. Người ta có thể mong đợi những người bị giết trong Holocaust ở kiếp trước sẽ đối đầu với Đức quốc xã trong kiếp này, mà không biết lý do chính xác, hoặc trở nên tích cực trong nỗ lực bảo tồn các ghi chép lịch sử về Holocaust.
         
        Một số sự kiện thống kê bất thường được báo cáo bởi Rabbi Gershom. Hai phần ba những người có ký ức bị tàn sát như người Do Thái ở kiếp trước đã được tái sinh thành những người có mái tóc vàng và mắt xanh hoặc màu lục nhạt, và hơn nữa nói rằng họ là những người duy nhất trong gia đình họ có màu tóc và mắt như thế này.
         
        Rabbi Gershom lưu ý rằng mẫu người lý tưởng của Đức Quốc xã là người Aryan tóc vàng, mắt xanh, trong khi hầu hết người Do Thái có tóc và mắt màu tối. Bị hành hạ quá dã man trong kiếp trước, người ta có thể cho rằng những linh hồn này đã chọn những phôi thai tóc vàng, mắt xanh để nuôi linh hồn của họ để thoát khỏi sự khủng bố một lần nữa trong kiếp này.
         
        Hầu hết những người nhớ bị giết trong các buồng khí đốt của Đức Quốc xã đều có một nỗi kinh hoàng bất thường về dây thép gai, cảnh sát và đồng phục, và một số người mắc các bệnh về đường hô hấp như hen suyễn.
         
        Một trường hợp điển hình là của Beverly, một nhân viên tại một tổ chức phúc lợi xã hội, người đã nói với Rabbi Gershom rằng cô đã nhiều lần có cùng một giấc mơ tồi tệ trong thời thơ ấu. Trong giấc mơ, cô là một cậu bé khoảng tám tuổi. Cô đứng cùng mẹ trong một hàng người.
         
        Họ đến một cái bàn nơi một người đàn ông bảo một số người phải đi bên trái và những người khác ở bên phải. Ông chỉ trỏ và họ đi qua một cánh cửa. Khung cảnh thay đổi, và họ đang ở một nơi kinh khủng có mùi kinh khủng. Một số người đàn ông đang ném người vào ngọn lửa đang cháy, và sau đó cậu bé cũng bị ném vào. Cậu ta cứ tự vỗ về cố gắng dập tắt ngọn lửa, rồi chết thiêu. Giấc mơ của cô tiếp tục với cậu bé và mẹ cậu ta lại một lần nữa đứng trong một hàng người dài. Phía trước là những cánh cổng tuyệt đẹp, và cậu biết đó là Thiên đường ... Cậu bé  mệt mỏi vì chờ đợi và đi lang thang, rơi xuống tầng thấp hơn nơi cậu gặp một 'thiên thần nam', người nói với cậu rằng 'Bây giờ bạn đã đi xuống thấp đến mức này, bạn sẽ phải quay trở lại trái đất một lần nữa. ' Cậu không muốn đi, và tiếp tục xin mẹ, nhưng thiên thần nói rằng họ sẽ tìm cho anh một người mẹ khác. Cậu bé sau đó được chiếu một chùm ánh sáng mà đi theo đó cậu ta theo vào tử cung của một người phụ nữ. Và sau đó, cậu ấy đã trở thành cô Beverly. [25-B]
         
        Một số người nhớ là nạn nhân Holocaust ở kiếp trước đã đến thăm nơi chết của họ trong kiếp này. Theo Rabbi Gershom, Judy, một sinh viên trao đổi người Mỹ ở Đức, đã đi tham quan một trại tập trung khi sống ở Đức. Ở một mức độ đáng kinh ngạc, Judy nhớ tất cả mọi thứ trong trại và có thể nói các tòa nhà đứng ở đâu và chúng được sử dụng cho mục đích gì, trước khi hướng dẫn của cô có thể thốt nên lời. Mặc dù tòa nhà nơi cô bị sát hại đã bị phá hủy từ lâu, cô có thể xác định chính xác vị trí của nó.
         
         
         
         
         
         
         
         
        #4
          UncleTom1975

          • Số bài : 21
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 17.03.2017
          • Trạng thái: offline
          Re:Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 27.10.2019 14:03:36 (permalink)
          (4) Trẻ em kể lại tiền kiếp
           
          Tiến sĩ Ian Stevenson, Giám đốc Khoa Parapsychology (Tâm lý dị thường), Khoa Y học Hành vi và Tâm thần học, tại Đại học Y Virginia, đang nghiên cứu về những người nhớ kiếp trước, như một phương tiện mạnh mẽ để chứng minh sự tồn tại của kiếp trước mà không cần sử dụng hồi quy thôi miên. Tiến sĩ Stevenson đã chú ý đến những đứa trẻ đáng chú ý nói tiếng nước ngoài mà chúng không thể biết trong cuộc sống hiện tại  (xenoglossy đáp ứng) và thu thập dữ liệu chi tiết từ khắp nơi trên thế giới. Ông xác nhận rằng có nhiều bằng chứng khoa học để xác nhận ít nhất ba trường hợp và báo cáo kết quả của mình vào năm 1984 như sau:
           
          ... những trường hợp xác thực về việc nói được một ngôn ngữ chưa được học (xenoglossy đáp ứng) gợi ý rằng một tính cách khác (có lẽ là một trong những kiếp trước) đã học ngôn ngữ này. Các trường hợp xenoglossy đáp ứng do đó thêm vào bằng chứng liên quan đến sự hiện hữu của nhân cách con người sau khi chết. [26]
           
          Tiến sĩ Stevenson cũng thu thập dữ liệu trên toàn thế giới về các trường hợp của trẻ nhỏ như Hiro, được mô tả trong phần mở đầu của chúng tôi, đứa trẻ tự nhiên nói về những ký ức kiếp trước.
           
          Ông tuyên bố rằng hơn hai trăm trẻ em có vết bớt ở đâu đó trên cơ thể chúng có ký ức về kiếp trước ngay lập tức khi các em bị giết bởi một viên đạn, thanh kiếm hoặc vũ khí khác đánh vào nơi hiện tại là vết bớt của mình.
           
          Khi ông đến thăm những nơi mà những đứa trẻ nói rằng chúng đã trải qua kiếp trước, ông đã phát hiện ra trong mười bảy trường hợp, những cá nhân thực tương ứng với những người mà các em đó tuyên bố là ở kiếp trước, những cá nhân thực đã chết theo như những đứa trẻ đã nói họ đã chết, và ông có được các chứng cứ về y tế. [27]
           
          Sau nhiều năm nghiên cứu, Tiến sĩ Stevenson đã đưa ra tuyên bố dứt khoát sau đây:
           
          Bằng chứng tái sinh mà chúng ta có được  gợi ý rằng con người sống ... có tâm trí hoặc linh hồn (nếu bạn thích gọi như vậy), làm họ sống động khi họ sống và vẫn tồn tại sau khi họ chết ... Tôi không nghĩ các nhà khoa học trong các ngành khác cần phải mất bất cứ điều gì ngoại trừ một vài giả định của họ, ví dụ như một người chẳng là gì cả ngoài cơ thể vật lý, nếu họ chịu khó xem xét một cách cởi mở những bằng chứng về sự sống sau khi chết. Sự tái sinh, ít nhất là như tôi hình dung nó, không vô hiệu hóa những gì chúng ta biết về thuyết tiến hóa và di truyền. [28]
           
          Dựa trên kết luận này, Tiến sĩ Stevenson đưa ra giả thuyết sau đây về quá trình tái sinh hoạt động như thế nào.
           
          ... vũ trụ có ít nhất hai cõi: một thể chất và một tinh thần (hoặc tâm linh). Những tương tác trong cuộc sống quen thuộc của chúng ta, sự liên kết với thân xác  hạn chế các hoạt động của tâm linh chúng ta, mặc dù chúng cho phép chúng ta có những trải nghiệm mà chúng ta không thể có nếu không có thân xác. Sau khi chết, không bị cản trở bởi thân xác, chúng ta sẽ tồn tại trong cõi tâm linh mà thôi.
           
          Sau đó, một số người hoặc có lẽ tất cả mọi người trong cõi tâm linh đó có thể liên kết với các thân xác mới và chúng ta sẽ nói rằng những người đã tái sinh. [29]
           
          Ngoài ra, Tiến sĩ Satwant Pasricha, Trợ lý Giáo sư tại Viện Nghiên cứu Sức khỏe về Thần kinh Tâm lý Quốc gia Ấn Độ, đã thu thập dữ liệu và đưa nó vào phân tích khoa học nghiêm túc về 45 trường hợp có ký ức kiếp trước, người đặc biệt những đối tượng “nhớ đến cha mẹ trước đây của họ”.
           
          Hầu hết các đối tượng đã cung cấp đầy đủ chi tiết về các kiếp trước mà họ tuyên bố đã nhớ lại. Trong 38 trường hợp, tiến sĩ Pasricha báo cáo rằng hầu hết tất cả những người nhớ về kiếp trước của họ đều có những hành vi khác thường, chẳng hạn như thích hoặc không thích bất thường đối với thực phẩm, quần áo, con người, chủ đề chơi; nỗi ám ảnh về vũ khí, giếng, và súng.
           
          Hành vi bất thường của họ là không thể hiểu được nếu chỉ xét đến cuộc sống hiện tại của họ, nhưng hoàn toàn phù hợp với những gì họ tuyên bố về kiếp trước và, trong phần lớn các trường hợp, có liên quan đến hoàn cảnh của cái chết của họ trong kiếp trước. Chẳng hạn, người ta phát hiện ra rằng một người có nỗi sợ hãi bất thường về kiếm trong kiếp này đã bị giết bằng một thanh kiếm ở kiếp trước.
           
          Do đó, Tiến sĩ Pasricha đã chứng minh rằng tái sinh thực sự xảy ra, bằng cách xác nhận những trường hợp tái sinh đích thực này, những trường hợp không thể giải thích bằng nhiều giả thuyết khác cho rằng tái sinh là trí tưởng tượng, mánh khóe, trí nhớ di truyền, ký ức tiềm tàng, trí nhớ hoặc lừa đảo.
           
           
           
          (5) Gặp lại thân xác của chính mình
           
          Tiến sĩ Stanislav Grof, chủ tịch đầu tiên của Hiệp hội học thuật  liên quan đến khoa Tâm lý học tâm linh quốc tế đã thành công trong việc tạo ra một trạng thái nhập định  trên các đối tượng của mình và khiến họ nhớ lại tiền kiếp của mình thông qua thuốc thay vì thôi miên hồi quy . Tham khảo nội dung của những ký ức đó, Tiến sĩ Grof đã chỉ ra những điều sau đây:
           
          Có những sự thật có thể quan sát được về sự tái sinh. Ví dụ, chúng ta biết rằng những trải nghiệm sống động trong quá khứ có thể xảy ra một cách tự nhiên trong những trạng thái ý thức không bình thường ... Trong nhiều trường hợp, những trải nghiệm này chứa thông tin chính xác về các thời đại trước và chúng ta có thể xác minh được một cách khách quan. Công việc trị liệu đã chỉ ra rằng nhiều rối loạn cảm xúc bắt nguồn từ những trải nghiệm kiếp trước hơn là ở kiếp sống hiện tại và các triệu chứng do những rối loạn đó biến mất hoặc giảm bớt sau khi người đó được phép sống lại trải nghiệm kiếp trước là căn nguyên gây ra rối loạn đó. [32 ]
           
          Tiến sĩ Grof cũng khẳng định rằng ông đã xác nhận sự tồn tại của kiếp trước của chính mình.
           
          Chuyện xảy ra khi Tiến sĩ Grof đang tham gia một chuyến tham quan theo nhóm đến thăm Moscow và Kiev.
           
          Mặc dù không có trong hành trình, Tiến sĩ Grof cảm thấy kỳ lạ khi đến thăm Tu viện Pechorskaya Lavra. Mặc dù ông biết rằng có thể gặp nguy hiểm khi đi bất cứ nơi nào bên ngoài hành trình, ông đã tự mình khởi xướng hành động.
           
          Vào thời điểm đó tiến sĩ Grof không biết rằng, một trong những hóa thân trước đây của ông đã sống và chết trong tu viện đó vài trăm năm trước. Tiến sĩ Grof bất ngờ bị bao trùm một cách khó hiểu với cảm giác rằng ông biết rõ nơi này. Ngay sau đó ông gặp một xác ướp với hai cánh tay đặt một cách kỳ lạ, không giống như các xác ướp khác với hai bàn tay chắp lại khi cầu nguyện, và ông cảm thấy những làn sóng cảm giác dâng trào từ sâu thẳm trong lòng.
           
          Vài năm sau, khi tiến sĩ Grof đang làm việc tại Trung tâm nghiên cứu tâm thần Maryland ở Baltimore, ông có cơ hội nhìn thấy kiếp trước của mình thông qua hồi quy thôi miên, với một nhà thôi miên tên là Joan Grant. Theo hồi quy thôi miên, Tiến sĩ Grof nhớ sống lại kiếp trước như là một cậu bé người Nga và mô tả những gì đã xảy ra trong cuộc sống đó như sau.
           
          Sau đó, tôi thấy mình trong xưởng thô sơ, tối tăm của một thợ rèn. Một người đàn ông to lớn, vạm vỡ, lưng trần và phủ đầy tóc, đứng trước một lò lửa cháy rực. Ông ta đang đập cái đe. Đột nhiên tôi cảm thấy đau nhói trong mắt. Toàn bộ khuôn mặt tôi nhăn nhó trong cơn co thắt đau đớn và nước mắt tuôn rơi trên má. Với sự kinh hoàng, tôi nhận ra rằng mình đã bị một mảnh sắt nóng đỏ đánh vào mặt và tôi bị bỏng nặng ...
           
          Tôi đã trải qua nỗi đau tâm lý của một thanh thiếu niên bị biến dạng ghê gớm, với sự đau đớn của những khao khát tình dục không thể thỏa mãn và sự khước từ lặp đi lặp lại do những vết sẹo đáng ghét của tôi. Trong tuyệt vọng, tôi đã quyết định trở thành một tu sỹ, kết thúc tại Pechorskaya Lavra. Trải qua năm tháng, đôi tay của tôi bị biến dạng nghiêm trọng ... Đôi bàn tay què quặt của tôi không thể chắp lại trong khi cầu nguyện ... Cảnh cuối cùng tôi nhớ từ phiên thôi miên này là cái chết của chính tôi và bằng cách nào đó tôi cảm nhận ra rằng tôi đã được đặt vào một chiếc quan tài sát chân tường của hầm mộ. [33]
           
          Nói cách khác, xác ướp với bàn tay vươn ra đáng chú ý mà Tiến sĩ Grof đã cảm thấy bị thôi thúc phải tiếp cận cho bằng được chính là cơ thể của hóa thân trước đó của chính ông. Trong hàng ngàn và hàng ngàn đối tượng đã nhớ về kiếp trước, không ai từng có trải nghiệm đáng kinh ngạc khi nhìn thấy xác chết của chính họ bằng chính đôi mắt của họ.
           
          Tiến sĩ Grof khẳng định như sau.
           
          Trong những năm qua, sự quan sát của tôi về những người đã có trải nghiệm về kiếp  sống trước trong khi ở những trạng thái ý thức không bình thường đã thuyết phục tôi về tính hợp lệ của lĩnh vực nghiên cứu này. Tôi muốn chia sẻ với bạn một số ví dụ thuyết phục rằng các hiện tượng kiếp trước là vô cùng phù hợp và kiến ​​thức về điều đó có thể giúp chúng ta giải quyết xung đột và sống tốt hơn trong hiện tại. [34]
           
          Như đã trình bày ở trên, tính xác thực của ký ức kiếp trước không chỉ được hỗ trợ bởi nghiên cứu về hồi quy thôi miên mà còn bằng kết quả điều tra trẻ em với ký ức kiếp trước, cũng như kết quả thí nghiệm được thực hiện bằng thuốc đặc biệt.
           
          Tất nhiên đó là quyền của mọi độc giả hoặc là tuyên bố: “Những trường hợp này không có giá trị gì để gọi là bằng chứng”, hay quyết định, “Số bằng chứng đó là quá đủ đối với tôi”. Tuy nhiên, mọi người đều phải thừa nhận rằng chúng ta đã xa rồi giai đoạn không có bằng chứng, mà vấn đề bây giờ là có nên tin hay không. Bây giờ chúng ta đang ở trong thời đại có đủ bằng chứng khách quan để mọi người đưa ra quyết định sáng suốt.
           
          Trong suốt cuốn sách này, điều tôi nhấn mạnh là “rất quan trọng trong việc bạn phải tự quyết định cho chính bản thân mình, điều gì tạo nên một hệ thống giá trị cuộc đời có ý nghĩa đối với bạn”. Thời đại đã đến khi chúng ta có bằng chứng khách quan để sử dụng khi lựa chọn thái độ thiết yếu đối với sự sống và cái chết.
           
           
           
          #5
            UncleTom1975

            • Số bài : 21
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 17.03.2017
            • Trạng thái: offline
            Re:Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 03.11.2019 18:32:12 (permalink)
            Chương 2
             
            Quá trình tái sinh diễn ra như thế nào
             
            Làm thế nào để chúng ta chào đón cái chết của chúng ta, và làm thế nào để chúng ta được tái sinh? Trong cuốn sách này, chúng tôi sẽ tổng hợp và tích hợp các kết quả đáng kinh ngạc và hấp dẫn của các loại khoa học nghiên cứu về quá trình tái sinh.
             
            2.1 ĐI VỀ NHÀ Ở “THẾ GIỚI BÊN KIA”
             
            Ý thức dưới dạng linh hồn: 
             
            Tiến sĩ Joel L. Whitton tình cờ khám phá sự tồn tại của bardo, hay còn đươc gọi là cõi trung giới, nơi mà linh hồn các thực thể lưu lại giữa các hóa thân, khi ông tiến hành một thôi miên hồi quy một phụ nữ bốn mươi hai tuổi tên là Paula Considine. Paula, một người phụ nữ có khuynh hướng ổn định, đã có thể đạt đến một trạng thái thôi miên khá sâu. Lối sống, sở thích và cách cư xử của cô ấy cực kỳ là điển hình của một bà nội trợ ở miền bắc của Hoa Kỳ. Tổng cộng, cô đã có hàng trăm giờ thôi miên hồi quy với bác sĩ Whitton, và các ký ức của cô đã tạo ra một hồ sơ có hệ thống về lịch sử tái sinh lâu dài của cô.
             
            Paula đã có thể nhớ lại nhiều kiếp trước của mình từ thời Ai Cập cổ đại nơi cô từng sống như một cô gái nô lệ. Paula đã trải qua hầu hết các kiếp sống là  phụ nữ.
             
            Ví dụ, một trong những kiếp sống của cô là Telma, con gái của một tù trưởng Mông Cổ
            trong thời gian của Thành Cát Tư Hãn, và cô đã bị giết trong một trận chiến ở tuổi mười sáu. 
             
            Trong một kiếp sống khác, cô là Augusta Cecelia, một nữ tu - ba mươi bốn tuổi vào năm 1241 - người đã dành phần lớn cuộc đời làm việc từ thiện trong một trại trẻ mồ côi ở Bồ Đào Nha, gần biên giới Tây Ban Nha. 
             
            Cô đã sống dưới tên Margaret Campbell - 17 tuổi vào năm 1707, cô sống gần thành phố Quebec, Canada và sau này kết hôn với một người bẫy lông thú.
             
            Paula cũng nhớ đã có một kiếp sống như là Martha Paine, sinh ra ở một khu vực trang trại ở  Maryland năm 1822,  chết trẻ vì một cú ngã xuống cầu thang trang trại. 
             
            Dự định để hướng cô ấy đến  “Đi đến hóa thân trước khi bạn là Martha”, Tiến sĩ Whitton vô tình nói rằng “Đến với cuộc sống trước khi bạn là Martha”.  Hồi tưởng trở về nơi trước khi tái sinh, Paula đột nhiên bắt đầu nói như sau:
             
            “Tôi đang ở trên bầu trời ... Tôi có thể thấy trang trại và chuồng trại ... Đang còn sớm ... sáng sớm.  Mặt trời ... thấp và đang tạo ra, làm ... tạo ra những bóng dài trên những cánh đồng bị cháy..cánh đồng ngắn ngủi."
             
            Làm thế nào Paula có thể bay lên trời? Bác sĩ Whitton tràn ngập bối rối, và hỏi cô thêm.
             
            “Bạn đang làm gì trên không trung?”, nhà thôi miên hỏi một cách khó hiểu.
             
            “Tôi đang ... chờ đợi ... để ... được ... sinh ra. Tôi đang xem ... xem mẹ tôi làm gì.”
             
            "Mẹ của bạn ở đâu?”
             
            “Bà đang ở.. chỗ máy bơm nước và bà ấy đang gặp khó khăn rất lớn ... khó khăn trong việc lấp đầy xô nước..."
             
            “Tại sao bà ấy gặp khó khăn lớn?”
             
            Vì cơ thể tôi đang đè nặng lên bà  ấy ... Tôi muốn ... Tôi muốn bảo bà ấy chăm sóc cho bản thân. Vì lợi ích của bà ấy và của tôi …”
             
            "Tên của bạn là gì?"
             
            “Tôi ...  không ...có ….  tên.” [35]
             
            Ngày nay, rất nhiều đối tượng lưu giữ những ký ức tương tự về việc bay bên trên cơ thể của mình, như đã được báo cáo lại bởi nhiều nhà nghiên cứu.
             
            Ví dụ, Tiến sĩ Melvin Morse, phó giáo sư nhi khoa tại Đại học Washington đã xác nhận trải nghiệm cận tử sau đây của một người phụ nữ đã từng mất ý thức do tác dụng phụ của thuốc.
             
            “Tôi đã có thể nhìn xuống chính mình trên giường bệnh viện. Các bác sĩ và các y tá di chuyển bận rộn xung quanh tôi. Tôi có thể thấy họ lăn một cái máy vào phòng và đặt nó gần chân giường của tôi. Cái máy có hai tay cầm nhô ra khỏi một loại hộp …”
             
            “... Một linh mục bước vào và bắt đầu những nghi thức cuối cùng cho người hấp hối. Tôi di chuyển xuống cuối giường và xem mọi thứ đang diễn ra. Giống như là khán giả đang xem một vở kịch.”
             
            “Đằng sau tôi bên trên giường là một chiếc đồng hồ ở trên tường. Tôi có thể nhìn thấy cả bản thân mình trên giường và đồng hồ, lúc đó là 11:11 A.M.”
             
            “Sau đó tôi quay trở lại cơ thể mình. Tôi nhớ mình thức dậy và tìm kiếm chính mình
            dưới chân giường. [36]”
             
            Ngoài ra, Tiến sĩ Elisabeth Kubler-Ross, người tốt nghiệp mười tám bằng cấp khác nhau, đã xác nhận trường hợp của một đối tượng, bị mù trong hơn mười năm, trong một trải nghiệm cận tử, đã “nhìn thấy” và có thể mô tả chính xác màu sắc của quần áo và của đồ trang sức, và kiểu dáng và màu sắc của áo len và cà vạt được mặc bởi những người đã viếng thăm trong khi bệnh nhân gần chết. [37]
             
            Những trường hợp này là bằng chứng mạnh mẽ về sự tồn tại của một ý thức, tách biệt với cơ thể (cái mà cuốn sách này gọi là linh hồn).
             
            (2)  THẾ GIỚI SAU KHI CHẾT
             
            Hình ảnh đường hầm, dòng sông và cổng thiên đàng
             
            Tiến sĩ Whitton đã báo cáo rằng nhiều đối tượng của ông có ký ức về cuộc sống giữa các kiếp sống, là trạng thái ở giữa hai kiếp sống, tách biệt một hóa thân với một hóa thân khác. Khi đối tượng của mình được đưa vào trạng thái thôi miên, ông đưa họ trở lại một trong những hóa thân trước đó, hỏi họ có nhớ những khoảnh khắc cuối cùng của kiếp sống đó không, rồi hỏi họ “Bạn đang ở đâu?” và “Bạn đang thấy gì?” 


            Đối tượng của ông, nhăn nhó hoặc cau có, khuôn mặt vặn vẹo vì đau khi họ nhớ lại cái chết, đột nhiên chuyển ký ức của họ sang cuộc sống sau khi chết, và những biểu hiện của họ trải qua những thay đổi đáng kinh ngạc. Đầu tiên họ mất hết biểu cảm, sau đó khuôn mặt trở nên bình tĩnh và yên tĩnh, trước khi tràn đầy sự kinh ngạc tuyệt vời. Các đối tượng không biết làm thế nào để miêu tả những gì họ đang trải qua vì họ không còn khái niệm  về thời gian trôi qua cũng như những gì họ đang trải qua không phải là thế giới ba chiều không gian như thông thường.
             
            Một đối tượng cho biết, “Trong cuộc sống ở cõi trên, tôi không thể nhìn thấy phần nào của bản thân mình cả. Tôi là một người quan sát được bao quanh bởi hình ảnh.” [38-A]
             
            Theo hồi quy thôi miên, một giáo sư đại học đã mô tả cái chết của mình sau một cuộc đời
            đã sống như một thổ dân da đỏ  ở Tây Nam Mỹ vài trăm năm trước.
             
            Sau khi bị tra tấn, giết chết và cắt xẻo bởi ba người da đỏ khác, tôi trôi ra khỏi thân xác của mình cảm thấy rất tức giận. Tôi nghĩ rằng nếu  mình chịu khó rèn luyện tốt hơn và thể chất to khoẻ hơn có lẽ tôi có thể tự cứu được mạng mình. [38-B]
             
            Cú sốc về cái chết cay đắng thường là lý do khiến cho những linh hồn không còn thân xác vẫn còn lưu lại trên trái đất này có lẽ vị sự bối rối, giận dữ hoặc tự thương hại. Cụ thể, đây là những những hồn ma nán lại trong thế giới này, không cam chịu cái chết. Trong khi đó là trường hợp thiểu số, các nhà nghiên cứu đã xác nhận rằng những con ma này thực sự tồn tại. Thật lạ lùng, bây giờ chúng ta có thể nói rằng có một lời giải thích khoa học cho sự tồn tại của những gì thường được gọi là hồn ma.
             
            Những người đã có trải nghiệm cận tử đã liên tục mô tả những kinh nghiệm tương tự.
             
            Sau khi rời khỏi cơ thể, họ đã nhìn thấy cơ thể của họ nằm bên dưới họ, sau đó có cảm giác được kéo nhanh chóng qua một lối đi hình trụ có vẻ như chỉ là giống như một đường hầm. Sau đó, họ tham gia một nhóm lớn những người lạ (những linh hồn đã rời đi cơ thể của họ), và được chào đón bởi linh hồn của người thân và bạn bè đã chết hoặc bởi các hướng dẫn viên đã theo dõi họ trong suốt cuộc đời vừa trải qua  (thường được gọi là thiên thần hộ mệnh). [39]
             
            Các đối tượng mô tả cảnh tượng đập vào mắt họ một cách khác nhau; một số mô tả nhập
            thành một vòm ánh sáng; những người khác báo cáo nhìn thấy màu sắc tuyệt đẹp, nghe thấy tiếng nhạc du dương hay được chào đón bởi một linh hồn mang theo một ngọn đuốc để thắp sáng con đường. Một số người nói rằng Chúa Kitô chào đón họ với những cánh tay dang rộng trong khi những người khác nhìn thấy một khu vườn hoặc một cung điện. Dĩ nhiên cõi trên không thể là một nơi nào đó  hoặc một thực thể vật chất. Đây chỉ đơn thuần là những gì cảm nhận được về những biểu tượng của thế giới sau khi chết. [40]
             
            Là một tác giả có uy tín về những trải nghiệm cận tử, Elisabeth Kubler-Ross, người chính mình cũng từng có kinh nghiệm cận tử, mô tả quá trình như sau:
             
            Sau khi chúng ta gặp những người chúng ta đã từng yêu thương, sau khi chúng ta gặp hướng dẫn viên và các thiên thần hộ mệnh, chúng ta trải qua một quá trình chuyển đổi tượng trưng thường được mô tả như là xuyên qua một đường hầm. Một số người thấy đó là một dòng sông, một số khác thấy một cái cổng; mỗi người sẽ chọn cho mình một biểu tượng nào đó thích hợp nhất. Trong kinh nghiệm của bản thân tôi thì đó là một quãng đèo với đầy hoa dại chỉ đơn giản bởi vì khái niệm của tôi về thiên đàng bao gồm cả đồi núi và hoa dại, nguồn vui tuổi thơ của tôi ở Thuỵ Sỹ. Điều này được xác định do văn hoá. [41] 
             
             
            Nói cách khác, những gì xuất hiện trong tâm trí ngay sau khi chết là những hình ảnh thích hợp nhất để nói với một người rằng anh ta đã chết và đã trở lại cuộc sống sau khi chết.
             
            Người ta nhìn thấy những hình ảnh người ta muốn thấy trong cuộc sống phi vật thể và phi vật chất ngay sau  tử vong.
             
            Ngay sau cái chết của họ, nhiều người đã có không có đủ thời gian để nhớ về bản chất của thế giới tiếp theo. Đó là lý do tại sao các linh hồn hướng dẫn dường như cố ý  thiết kế những hình ảnh cần thiết cho người chết mới nhận thức được cái chết của họ và chết bình yên. Những người mới chết vẫn còn đắm chìm trong văn hóa và tín ngưỡng của cuộc sống gần đây nhất của họ, và do đó, những hình ảnh cần thiết để họ chết một cách bình an và nhận thức được cái chết của họ một cách tự nhiên khác nhau, vì vậy tầm các hình ảnh của họ về thế giới tiếp theo (hiển thị cho họ bởi những linh hồn hướng dẫn) cũng khác nhau.
             
            Những người vừa kết thúc cuộc đời như Kitô hữu nhìn thấy hình ảnh Kitô giáo trong khi những người đã dành cuộc sống gần đây nhất như là Phật tử nhìn thấy hình ảnh Phật giáo trong hình ảnh (về cõi bên kia) của họ.
             
            Thế giới ánh sáng và dao động
             
            Bác sĩ S, một bác sĩ Nhật Bản, có một đối tượng nữ Nhật Bản nhớ về cái chết của cô ở kiếp trước trong một buổi thôi miên hồi quy, và cô đã mô tả cảnh tượng sau khi chết như sau:
             
            “Tôi đang nhìn xuống xác chết của tôi từ trên cao. Tôi cảm thấy không còn đau nữa. Nhưng tôi nhanh chóng không còn nhìn thấy bản thân và gia đình và bước vào một nơi tối tăm. Một quầng ánh sáng đột ngột bắt đầu tiếp cận tôi. Đó là cha tôi người đã chết trước tôi. Ánh sáng là vô cùng chói mắt, và tôi đi theo ánh sáng (cha tôi.)
             
            Tôi đến một nơi có ánh sáng lớn hơn và rực rỡ hơn. Tôi cảm thấy như thể tôi đã bị kéo vào ánh sáng đó, nhưng tôi không sợ; Tôi cảm thấy ấm áp. Tôi đã nhập vào ánh sáng. Tôi có thể thấy nhiều quầng sáng rạng rỡ khác ở đó. [42]
             
            Theo bác sĩ S. khi các đối tượng được hỏi, “Tên của bạn là gì?”, khi nhớ lại những gì đã xảy ra ngay sau cái chết của họ, các đối tượng  nói tên họ đã có trước khi chết. Thật thú vị, nếu họ được hỏi tên sau khi họ đã nhập thế giới ánh sáng thì họ trả lời, “Tôi không biết”.
             
            Nếu được yêu cầu tới “Hãy thử nhìn vào cơ thể của bạn”, các đối tượng đang nhớ về thế giới ánh sáng sẽ trả lời, “Tôi đang trong suốt và không có cơ thể”, thì hay “Tất cả những gì tôi có thể thấy là ánh sáng."
             
            Có một số người không bao giờ có trải nghiệm cận tử cũng như hồi quy thôi miên nhưng đã có kinh nghiệm nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ khi linh hồn rời khỏi cơ thể họ trong lúc thiền. Hãy để tôi kể cho bạn câu chuyện về một người đàn ông Nhật Bản đến với tôi.
             
            “Trong lúc nhắm mắt thiền định tôi nhìn thấy một cấu trúc hình trụ trông giống như ba lon trống được xâu lại với nhau. Có những thứ như là sương mù bồng bềnh xung quanh nó. Một số hình dạng như sương mù bay xuyên qua tôi cơ thể trong khi cấu trúc hình trụ bắt đầu quay về phía tôi, và sau đó dường như cũng đi xuyên qua cơ thể tôi.
             
            Tôi dần dần nhìn thấy những ngọn núi màu hồng rực rỡ và một thung lũng tuyệt đẹp, rồi một ngọn núi xanh và một dòng suối chảy róc rách xuyên qua rừng. Tôi chưa bao giờ thấy một dòng suối chảy suôn sẻ như thế! Tôi sẽ luôn nhớ cảnh tượng đó đẹp như thế nào. Tôi nhìn dòng suối chảy một lúc. Tôi chưa bao giờ thấy một nơi như thế trong cuộc đời tôi. Tôi đang nhìn xuống một góc từ trên trời. Tôi đã hoang mang không biết mình đang ở đâu.
             
            Sau đó, tôi thấy một hình ảnh mờ mờ, giữa hai màu màu đen và trắng. Tôi chưa bao giờ thấy bất cứ điều gì giống như vậy. Đó là một công viên hoặc một khu vườn với một cái ao và nó không có ở Nhật Bản.
             
            Tôi cảm thấy rằng thời gian không phải là hiện tại. Tôi có thể thấy một số hình dạng tối di chuyển xung quanh các cạnh bờ ao, và họ dường như là con người, nhưng tôi không thể nói chắc chắn. Tôi đang nhìn xuống từ một độ cao khoảng năm mươi mét. Tôi thậm chí tự hỏi hay là tôi đã biến thành chim.”


            Vì vậy, do nhiều trải nghiệm xuất hồn ra ngoài cơ thể tương tự đã được báo cáo có một viện nghiên cứu chuyên ngành nghiên cứu các hiện tượng này. Trong tâm lý học tiên tiến, điều này được gọi là “hiệu ứng xuyên cá nhân”, đề cập về việc nhận thức bắt đầu từ cơ thể nhỏ bé có thể mở rộng ra vô hạn.
             
            Trong số những người bạn của tôi có một người đàn ông mô tả trải nghiệm đau khổ mà anh ta từng có:
             
            “Tôi đã uống quá nhiều, bất tỉnh và ngã gục xuống. Ngay lập tức sau đó tôi đã nhìn từ trên trời xuống cơ thể say xỉn của tôi nằm ngổn ngang trên mặt đất.”
             
            Anh ta sửng sốt tới mức đã dành khá nhiều thời gian để nhìn chằm chằm vào cơ thể và môi trường xung quanh, nhưng sau đó anh nói  anh ta nhận ra rằng, “tôi chưa thể chết được”, và anh ấy đã tranh giành để trở lại cơ thể anh ta.
             
            Đáng lẽ ra sự kiện đó phải  thuyết phục anh ấy cắt giảm việc uống rượu, kinh nghiệm đó khiến anh ấy uống thậm chí còn nhiều hơn với lý do rằng anh ta muốn có trải nghiệm đó lần thứ hai. Các kinh nghiệm đã có hoàn toàn có tác dụng ngược đối với anh ta!
             
            Dù sao đi nữa, thế giới tâm linh mà chúng ta gọi là “thế giới bên kia" không phải là một thế giới vật chất như thế giới này; nơi không có cảm giác trực tiếp về thời gian. Trong thế giới đó, tất cả mọi thứ xuất hiện dưới dạng những hình ảnh và viễn cảnh, và những viễn cảnh đó là có thật. Theo quan điểm của thế giới vĩnh hằng và tự do, thời gian của chúng ta ở thế giới này, thế giới đã bị xiềng xích vào vật chất, chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi của ảo giác.
             
            Tuy nhiên, những người sống ở thế giới vật chất này có xu hướng xem nhẹ thế giới tâm linh chỉ là những ảo giác tạo ra bởi tâm trí. Nhưng đối với những người có những khoảnh khắc ngắn trở về ngôi nhà thực sự của chúng ta ở thế giới tâm linh lại nói rằng họ quên đi cuộc sống của mình trong cái hộp chật hẹp và chật chội của thế giới vật chất và tràn ngập sự thương hại cho những người sống làm nô lệ cho những ham muốn của mình và chối bỏ sự tồn tại vô hạn của thế giới tâm linh, một thế giới bao gồm cả thế giới này.
             
            Những thứ vật chất thu hút sự chú ý của chúng ta là những ảo ảnh trống rỗng thực sự,
            và tinh thần mà chúng ta chê bai là con người thật của chúng ta. Tinh thần của chúng ta là thứ mà chúng ta gọi là linh hồn; đó là những gì tồn tại mãi mãi và có thể được gọi là hình dạng thực sự của chúng ta.
             
            Tinh thần đó thường được mô tả giống như ánh sáng. Hình thức thực sự của chúng ta  là ánh sáng.
             
            Theo một cách không chính xác nhưng có thể hiểu được, dường như mức độ sáng phụ thuộc vào độ gợn sóng hoặc chiều cao (hoặc cường độ) của sóng. Theo cho những người sống sót sau những trải nghiệm cận tử, tinh thần càng cao thì linh hồn càng sáng, và tinh thần ở mức độ càng thấp thì ánh sáng càng tối. Tuy nhiên, tất cả chúng ta đều là ánh sáng, và sự khác biệt duy nhất là mức độ sáng thay đổi.
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.11.2019 12:50:00 bởi UncleTom1975 >
             
            #6
              UncleTom1975

              • Số bài : 21
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 17.03.2017
              • Trạng thái: offline
              Re:Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 07.01.2020 16:14:48 (permalink)
              (3) GẶP LẠI NHỮNG NGƯỜI ĐÃ QUA ĐỜI
               
              Một khoảnh khắc hạnh phúc:
               
              Theo Tiến sĩ Karl Baker của Đại học Kyoto, việc gặp lại người thân đã qua đời khá phổ biến trong thời gian trải qua kinh nghiệm cận tử. Hãy để chúng tôi kể  về một kinh nghiệm điển hình.
               
              “Bác sĩ phụ trách tôi đầu hàng  và nói với bố mẹ tôi rằng tôi đã chết. Cơ thể của tôi không phản ứng, nhưng tôi nghe toàn bộ cuộc trò chuyện. Khi bác sĩ tuyên bố tôi chết, tôi đã nhận thức được điều đó.
               
              Tôi tiếp theo cảm thấy mình được bao quanh bởi người chết. Trong số nhiều người thân và bạn bè đã chết của tôi, đặc biệt nổi bật là bà tôi đang đứng ngay trước mặt tôi và một cô gái từng là bạn học của tôi khi còn học đại học. Tôi không thể nhìn thấy toàn bộ cơ thể của họ, nhưng tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của họ rất rõ ràng. Tôi cảm thấy rất mạnh rằng tôi là một thành viên của họ. Họ đều mừng cho tôi và tôi đã trải qua một khoảng thời gian ngắn nhưng tràn ngập niềm vui  với họ. [43]
               
              Theo bác sĩ Baker, đôi khi bệnh nhân hồi phục sau trải nghiệm cận tử kể lại rằng nhìn thấy trong thế giới tiếp theo bạn bè và những người thân mà họ cho là còn sống. Những người khác không tin họ, nhưng họ nói rằng họ đã bị sốc khi biết rằng sau đó rằng những người mà họ nhìn thấy (khi trải qua kinh nghiệm cận tử) đã qua đời. Nói một cách khác, trong trải nghiệm cận tử, người ta có thể biết trước bất kỳ ai khác về cái chết của một người ở xa, mà không thể  biết được theo bất kỳ cách nào khác.
               
              Bác sĩ Baker coi những hiện tượng như thế này là bằng chứng cho thấy kinh nghiệm cận tử không chỉ đơn thuần là một giấc mơ.

              Lời nhắn gửi từ người chết
               
              Tiến sĩ Melvin Morse (một giáo sư tại Đại học Washington) đã điều tra và báo cáo về nhiều trường hợp linh hồn rời khỏi cơ thể đang hấp hối và giao tiếp với người sống. Đây là một trong những trường hợp thú vị mà ông đã báo cáo.
               
              Vào năm 1989, Olga Gearhardt, một người phụ nữ đến từ San Diego, California đã có một cuộc phẫu thuật cấy ghép tim tại Trung tâm Y tế Đại học California. Cả nhà bà chen chúc vào phòng của bệnh viện, ngoại trừ người con rể vẫn ở lại nhà. Anh có một nỗi ám ảnh về bệnh viện và thích chờ đợi kết quả của ca phẫu thuật tại nhà.
               
              Tối hôm đó, ngực của bà được mổ và ca ghép được thực hiện thành công.
               
              Vào lúc hai giờ mười lăm phút sáng. bà đã có các biến chứng bất ngờ, và trái tim mới được ghép không đập đúng cách. Khi các nhân viên y tế trở nên hoảng hốt, trái tim đột nhiên ngừng đập hoàn toàn. Phải mất vài giờ hồi sức trước khi trái tim đã bắt đầu hoạt động đúng như ý muốn. Trong khi đó gia đình ở phòng chờ. không ai được thông báo gì về những biến chứng này và hầu hết trong số họ đã ngủ qua đêm. Khoảng sáu giờ sáng, gia đình được thông báo rằng ca phẫu thuật thành công nhưng bà ấy đã suýt chết khi trái tim mới thất bại.
               
              Con gái của bà Gearhardt, ngay lập tức gọi cho chồng để báo tin vui. "Anh biết mẹ không sao”, anh nói. “Mẹ đã tự nói với anh".
               
              Anh thức dậy lúc hai giờ mười lăm sáng và thấy mẹ vợ đứng dưới chân giường mình. Như thể bà đang đứng ngay đó, anh nói. Nghĩ rằng cuộc phẫu thuật đã không xảy ra, và thay vào đó, bằng cách nào đó bà đã đến nhà anh, anh ngồi dậy và hỏi han tình hình sức khoẻ của bà.
               
              “Mẹ không sao, mẹ sẽ ổn thôi”, bà nói. “Không có gì để con phải lo lắng”. Sau đó bà ấy biến mất. [44-A]
               
              Anh ra khỏi giường và viết ra thời gian mẹ vợ xuất hiện và ghi lại chính xác những lời bà đã nói. Sau đó, anh giải thích rằng đó là lý do tại sao anh có thể giải thích rằng Olga xuất hiện vào đúng hai giờ mười lăm sáng, đó chính xác là thời gian mà trái tim bà ngừng đập trong bệnh viện.
               
              Một sự kiện đáng kinh ngạc đã diễn ra tại bệnh viện cũng như sau khi Olga đã hồi tỉnh lại. Khi gia đình đến gặp bà, Olga kể cho họ nghe một câu chuyện kỳ ​​lạ.
               
              Bà nói rằng bà ấy đã rời khỏi cơ thể của mình và xem các bác sĩ làm việc trên thân xác bà  trong một vài phút. Sau đó bà đi vào phòng chờ, nơi bà nhìn thấy gia đình mình. Bực bội do không thể giao tiếp với họ, bà quyết định đi tới nhà con gái của mình, cách đó khoảng ba mươi dặm, và liên lạc với con rể của mình. [44B]
               
              Trong khoảnh khắc quyết định này bà thấy mình ngay lập tức ở trong nhà của con gái cách đó ba mươi dặm  nhìn xuống con rể. Bà liền ngồi xuống chân giường con rể và nói với anh rằng mọi chuyện vẫn ổn. “Tôi sẽ không sao cả”, ngay khi anh ấy hỏi bà ấy cảm thấy thế nào.
               
              Tiến sĩ Morse đã điều tra câu chuyện này một cách cẩn thận, phỏng vấn những người liên quan nhiều lần, và không thể tìm thấy sự khác biệt nào trong những câu chuyện của Olga và gia đình bà.  Ông không thể tìm thấy bất kỳ động cơ nào để các bên liên quan sáng tác ra câu chuyện này.
               
              Tiến sĩ Morse báo cáo một trường hợp thú vị khác.
               
              Một người đàn ông ở bang Washington đã thiệt mạng khi xe của anh ta trượt khỏi đường và đâm vào một gốc cây. Anh rể của anh ta đang câu cá vào thời điểm xảy ra tai nạn ở một vùng xa xôi và đã không biết về vụ tai nạn.
               
              Vào buổi chiều muộn, người đàn ông đang câu cá thì bất ngờ gặp anh rể đi dọc theo con đường câu cá của mình. Người đàn ông vui mừng vì có bầu bạn. Họ nói chuyện trong vài phút cho đến khi vị khách nói rằng anh ta phải rời đi và bước nhanh vào rừng và biến mất.
               
              Người đàn ông đang câu cá cho biết trải nghiệm này rất sống động đến nỗi anh ta phải mất vài phút để nhận ra rằng anh rể của mình không thể ở đó. Anh trở về nhà, nơi chị gái anh nói với anh về cái chết của chồng. [45]
               
              Không ai chết trong cô đơn
               
              Các trường hợp trước đã minh họa những gì tiến sĩ Elisabeth Kubler-Ross đã phát hiện ra từ nghiên cứu của bà về kinh nghiệm cận tử của gần 20.000 trường hợp. Kinh nghiệm như sau cho thấy, không ai chết một mình.
               
              “... Không ai sẽ chết một mình. Khi bạn rời khỏi thân xác, bạn đang ở trong một  tồn tại không có thời gian ... Theo cùng một cách, người ta không còn có thể nói về không gian và khoảng cách theo nghĩa thông thường bởi vì đó là những hiện tượng trần thế. Nếu, ví dụ, một người Mỹ trẻ chết ở châu Á và nghĩ về mẹ mình ở Washington, anh ta sẽ bắc cầu vượt qua hàng ngàn dặm chỉ bằng sức mạnh của suy nghĩ trong vài giây và sẽ ở cùng bà ấy. [46-A]
               
              Tiến sĩ Kubler-Ross nói rằng rất nhiều người có kinh nghiệm này. Đột nhiên một người sống xa hàng ngàn dặm xuất hiện ngay trước mắt họ. Vào ngày tiếp theo có một cuộc gọi điện thoại hoặc điện báo báo tin buồn về cái chết của người đó.
               
              Ở tầm mức này, bạn nhận ra rằng không ai có thể chết một mình vì người đã quá cố có thể đến thăm bạn bất cứ lúc nào. Đây là những người đã chết trước bạn, những người yêu thương và trân trọng bạn rất nhiều. Và vì thời gian không tồn tại ở cấp độ này, một người nào đó mất một đứa con khi anh ta hai mươi tuổi có thể, sau khi ông ta qua đời ở tuổi chín mươi chín, vẫn gặp con mình khi còn nhỏ. [46-B]
               
              Tất nhiên, khi Tiến sĩ Kubler-Ross mô tả về “một đứa trẻ cùng tuổi với đứa trẻ đã chết”, chúng ta biết rằng đây chỉ là một hình ảnh mà “linh hồn của người là đứa trẻ trong kiếp trước” tạo ra cho người cha vừa qua đời của mình, để ông biết rằng linh hồn này đã từng là con ông ta. Linh hồn  không phải là một thực thể vật chất, vì vậy nó hoàn toàn tự do xuất hiện trong bất cứ hình thức nào để khiến người khác hạnh phúc nhất.
               
              Theo Tiến sĩ Kubler-Ross, 99% những người phủ nhận cho rằng những trải nghiệm cận tử chỉ là dự đoán cho những ham muốn của người sắp chết. Nếu điều này là đúng, thì 99% những đứa trẻ này, trong tất cả những năm mà chúng tôi đã sưu tầm các trường hợp cận tử, đã thấy cha mẹ của họ vì cha mẹ của họ vẫn còn sống.  Các yếu tố xác định người bạn nhìn thấy là người đó phải qua đời trước bạn, ngay cả khi chỉ trong một phút, và bạn phải thực sự yêu mến họ. [47]


              (4) Sự tồn tại của “thần hộ mệnh”
               
              Tiến sĩ Kubler-Ross có những nhận xét sau đây về những linh hồn thực hiện vai trò của "thần hộ mệnh."
               
              Có bằng chứng cho thấy mỗi con người, từ khi sinh ra cho đến khi chết, đều được hướng dẫn bởi một linh hồn. Mọi người đều có một linh hồn hướng dẫn như vậy, cho dù bạn có tin hay không. Liệu bạn là người Do Thái, Công giáo hoặc là thành viên của bất kỳ tôn giáo nào khác không quan trọng. [48]
               
              Tiến sĩ Whitton, Tiến sĩ Weiss và nhiều nhà nghiên cứu khác đồng ý rằng những người linh hồn hộ mệnh tồn tại.
               
              Hãy để tôi kể cho bạn nghe về trải nghiệm kỳ lạ của một người phụ nữ Nhật Bản.
               
              “Chuyện xảy ra vào mùa đông năm cha tôi mất. Tôi đã suy nghĩ về cha tôi và cảm thấy buồn. Nước mắt lưng tròng, tôi nhìn ra cửa sổ về phía tuyết trong vườn, đột nhiên một quả bóng tuyết bay vào khuôn mặt tôi. Giữa cơn sốc, tôi chợt thấy mặt bố cười và tôi nghe ông nói, “Hãy vui lên và mạnh mẽ lên”. Tôi biết chắc chắn rằng cha tôi đã chơi khăm. Không có cách nào trên trái đất mà tuyết có thể đột ngột bay đến tôi.”
               
              Có một số lượng lớn các ví dụ có thực về việc thần hộ mệnh liên lạc với những người trên trái đất thông qua một loạt các phương pháp. Tuy nhiên, những người không biết gì về các nghiên cứu về cuộc sống sau khi chết thường sẽ không nghe hoặc hiểu những thông tin liên lạc này vì họ không coi trọng và coi đó là sự tưởng tượng hoặc ảo tưởng của họ. Tôi sẽ mô tả các cách thông tin liên lạc với người chết một cách chi tiết ở chương sau.
               
              Một điều thú vị là, người ta phát hiện ra rằng các đối tượng đã được thôi miên hồi quy nhớ lại rằng bản thân linh hồn của họ đã cảm thấy thất vọng như thế nào khi họ cố gắng liên lạc với chúng sinh nhưng không thể. Hãy để tôi kể về một trường hợp được báo cáo bởi tiến sĩ Whitton. [49]
               
              Trường hợp này xảy ra khi một người đàn ông tên Gary Pennington nhớ lại bằng thôi miên cuộc đời của ông dưới cái tên là Peter Hargreaves, một sĩ quan trong lực lượng Đồng minh trong Thế chiến thứ II. Peter Hargreaves chết đau đớn trong chiến tranh dưới sự tra tấn của Đức quốc xã, để lại Elena yêu dấu của anh nơi trần thế. Elena, tràn đầy tuyệt vọng khi biết về cái chết của người mình yêu dấu, đã quyết tâm tự sát.
               
              Linh hồn của Hargreaves đã theo Elena tiến tới một vách đá gần Salerno, khi cô quyết định theo anh trong cái chết. Khi cô ấy tiến tới gần vực thẳm, linh hồn của Hargreaves cố gắng một cách tuyệt vọng để liên lạc với Elena để ngăn chặn cô ấy khỏi tự sát.
               
              Hargreaves cố gắng tuyệt vọng để nói với Elena rằng đừng tự tử, nhưng cô không thể hiểu anh ấy. Hargreaves hoàn toàn thất vọng với trạng thái không còn thân xác của mình để anh có khả năng ngăn chặn Elena khỏi việc tự tử. Anh kêu lên “Giá như là tôi có một cơ thể ... điều này không bao giờ xảy ra”. Tất cả những gì anh có thể làm là quan sát khi Elena nhảy từ vách đá xuống đến cái chết của cô ấy.
               
              Tuy nhiên, có một phần tiếp theo của câu chuyện.
               
              Linh hồn của Elena giờ được tái sinh thành Caroline McVittie, người bây giờ liên quan đến một mối quan hệ ngoại tình với Gary Pennington, tái sinh của Peter Hargreaves.
               
              Khi Caroline được thôi miên và có cơ hội nhớ lại kiếp trước, cô nhớ một cuộc đời mà cô đã chết theo cách giống hệt như Elena. Caroline có ký ức cuối cùng từ cuộc đời là Elena. Cô nhớ đang đứng trên vách đá, đầy tuyệt vọng về cái chết của người cô yêu dấu, và “đang vật lộn với một lực vô hình” đang cố gắng ngăn cô tự tử. (Đây là lời nhắn từ Hargreaves).
               
              Các nghiên cứu về cả hồi quy thôi miên và kinh nghiệm cận tử cho thấy rõ rằng có những linh hồn hộ mệnh (hoặc thiên thần hộ mệnh) ở kiếp sau bảo vệ chúng ta trong kiếp này; sự hiểu biết này mang lại sự bình an và nghị lực lớn cho chúng ta nơi thế gian này.
               
               
               
              #7
                UncleTom1975

                • Số bài : 21
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 17.03.2017
                • Trạng thái: offline
                Re:Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 21.06.2020 20:14:14 (permalink)
                2.2. NHỮNG KÝ ỨC VÀ KỈ NIỆM CỦA CUỘC ĐỜI
                 
                1. HÌNH ẢNH TOÀN CUỘC ĐỜI
                 
                Những lời kể của các đối tượng được bác sĩ Whitton thôi miên miêu tả sự tồn tại của một dạng tòa án cộng đồng (bao gồm các linh hồn hướng dẫn) trong thế giới tiếp theo. Hầu như tất cả các đối tượng của ông báo cáo rằng họ đứng trước một nhóm các nhà thông thái cao tuổi (những linh hồn hướng dẫn xuất hiện ở dạng này), có khi là ba, năm hoặc bảy người; và họ đã nhận được một số loại phán xét nào đó. [50]
                 
                Các linh hồn hướng dẫn đôi khi xuất hiện như những vị thần trong truyền thuyết, đôi khi như là Thượng Đế, như trong sự tưởng tượng của các tôn giáo chính thức, và đôi khi trong hình dạng mơ hồ và không rõ ràng. Cũng có nhiều trường hợp linh hồn không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng, thay vào đó, xuất hiện dưới dạng “ánh sáng”.
                 
                Các đối tượng thường mô tả thực thể này là một linh vật ánh sáng,  giống như những người sống sót qua những kinh nghiệm cận tử.
                 
                Các linh hồn hướng dẫn biết rõ ràng, trực tiếp, và ngay tức thời mọi thứ được biết ở linh hồn vừa quay trở lại đang đứng trước mặt họ, hỗ trợ các linh hồn này đánh giá cuộc sống vừa kết thúc. Các đối tượng được thôi miên kể rằng họ cảm thấy đau đớn ý thức mình thiếu khôn ngoan khi đối diện với những linh hồn hướng dẫn này, đôi khi có đối tượng còn bị dạy là phải hoàn thành một việc gì đó ở lần tái sinh tiếp theo.  
                 
                Bản thân “Địa ngục” không tồn tại, nếu nó có xuất hiện ở trong mỗi người trong thế giới tiếp theo thì đó là vì nó được hình thành ngay những giây phút người đó tự chiêm nghiệm lại cuộc đời vừa kết thúc một cách phê phán nhất.  Những linh hồn hướng dẫn khiến chúng ta suy ngẫm với toàn cảnh cuộc đời mở ra trước mắt chúng ta. Khi nhìn lại, những hối hận, mặc cảm, ăn năn, bắt đầu xuất hiện ồ ạt từ sâu thẳm trong trái tim ta. 
                 
                Báo cáo cho biết trong khi bị thôi miên, các đối tượng đã rơi nước mắt cay đắng, buồn đau khi nhớ về giai đoạn tự kiểm điểm (dưới sự hướng dẫn của các linh hồn bề trên) qua những kiếp trước của họ. Điều này là do trong quá trình kiểm điểm lại kiếp trước, họ cảm nhận chính nỗi đau mà họ đã từng gây ra cho người khác trong kiếp trước, với cùng mức độ đau đớn như vậy. Một đối tượng đã mô tả những khoảnh khắc như sau.
                 
                “Giống như là mình đang leo ngay vào trong chính bộ phim cuộc đời của mình. Từng khoảnh khắc trong từng năm cuộc đời được chiếu lại một cách chi tiết, trọn vẹn trong từng cảm giác. Tất cả, tất cả được nhớ lại.” [51-B]
                 
                Các linh hồn hướng dẫn giúp chúng ta hiểu tất cả cộng hưởng của bức tranh toàn cảnh, từng cảnh lướt qua trước mắt chúng ta giống như một cuộn băng video quay cả cuộc đời, những linh hồn này buộc chúng ta tự phân tích về chính bản thân chúng ta theo cách khắt khe nhất. Cuối cùng thì linh hồn chúng ta hiểu được chúng ta đã có những lựa chọn không khôn ngoan ở đâu, đã đánh rơi hạnh phúc ở chỗ nào, đã làm tổn thương những đâu, và ở những đâu mà chúng ta đã thoát khỏi màn sinh tử. 
                 
                Ví dụ, tiến sĩ Michael Gallander, một nhà nghiên cứu làm việc tại hãng IBM, hồi tưởng lại kiếp trước của mình dưới sự thôi miên của bác sỹ  Whitton, đã nhớ lại rằng kiếp trước anh là Hildebrandt, một hiệp sĩ thời trung cổ chiến đấu trong cuộc thập tự chinh, lúc đầu đã tràn đầy những lý tưởng cao đẹp,  là một người mang đầy hoài bão thực thi lý tưởng cao đẹp, “Tôi sẽ nỗ lực để xây dựng một vùng đất không biên giới.Tôi sẽ là một minh vương”. Tuy nhiên, Hildebrandt đã tha hóa thành một kẻ bạo cuồng gây ra biết bao đau đớn bằng những hành động tàn nhẫn của mình.
                 
                Khi Michael Gallander nhớ lại quãng thời gian giữa các kiếp sống, khi những linh hồn dẫn đường yêu cầu anh nhớ cuộc sống của mình là Hildebrandt, anh đã tràn ngập cảm xúc và khóc nức nở trong khi ở trạng thái thôi miên. “Hãy nói với tôi những gì bạn thấy” bác sỹ Whitton nói, và Gallander kể về nhiều hành động tàn bạo của Hildebrandt, chẳng hạn như đâm một người mẹ và đứa con bằng cây thương của mình.
                 
                Trong khi kể lại, tiến sĩ Gallander bị giằng xé bởi những cảm xúc mãnh liệt, tan nát trái tim, và giọng nói của anh ta ngày càng trở nên gay gắt. Bác sỹ Whitton báo cáo rằng việc tự kiểm điểm của anh ta là vượt qua tất cả những gì có thể an ủi được.
                 
                “Anh đã nhìn thấy gì?” Bác sỹ Whitton hỏi trong lòng nhiều nghi vấn. Michael trả lời chậm rãi và đau khổ:
                 
                “Tất cả đều đen tối và tôi sẽ không nhìn lại. Có rất nhiều điều lẽ ra tôi đã phải làm, nhưng tôi đã không làm. Tôi có thể làm được nhiều điều tốt đẹp hơn, nhưng … tôi đã không làm" [53-A]
                 
                Dựa trên kết quả nghiên cứu này là nhiều trường hợp tương tự khác, bác sỹ Whitton kết luận rằng: Trải qua sự hối hận cùng cực trong giai đoạn giữa các kiếp sống là trải qua một dạng địa ngục. Bởi vì có một lúc - khá là sớm, theo như đa số nhiều đối tượng thôi miên kể lại - khi tội lỗi quay trở lại với chúng ta với tất cả sự xấu xí thô bỉ của nó, tước bỏ mọi sự hợp lý hóa và mọi bào chữa để giải thích những thất bại chúng ta đã trải qua [53-B].
                 
                (2) TỰ ĐÁNH GIÁ CUỘC ĐỜI MÌNH
                 
                Chúng ta yêu thương người khác bao nhiêu?
                 
                Theo những người đã trải qua thôi miên hồi quy hay là những người sống sót từ những kinh nghiệm cận tử, chúng ta phải giải thích tất cả những lời nói và hành động của mình sau khi chết, khi chúng ta ôn lại những hình ảnh của kiếp sống vừa mới kết thúc.
                 
                Trọng tâm chính, như được báo cáo, là sự trung thực và đạo đức của chúng ta. Một người đàn ông đã cứa cổ người yêu của mình, cảm thấy như cổ họng của mình bị cắt, trong khi một người phụ nữ đã phản bội người khác khi còn sống nhớ lại, “Tôi không thể nhìn lên vì mặc cảm xấu hổ”.[54]
                 
                Điều quan trọng cần phải ghi nhớ rằng tiền bạc và địa vị xã hội chúng ta có được trong cuộc đời hoàn toàn không được đếm xỉa tới; điều quan trọng nhất tại phiên toà là, “Bạn thương người khác bao nhiêu?” và “Có phải bạn luôn luôn cố gắng theo lương tâm của mình?” Câu trả lời cho những câu hỏi đó là những yếu tố quyết định cho những kiếp sống kế tiếp của chúng ta.
                 
                Một người nhớ lại sự phản bội hoặc làm hại người khác trong cuộc đời mình sẽ quằn quại trong đau đớn, sẽ bị mắng bởi những linh hồn hướng dẫn. Nỗi đau đớn của anh sẽ không được cải thiện một chút nào dù cho anh ta đã từng là một siêu sao nổi tiếng hoặc chủ tịch của  công ty lớn hoặc là thủ tướng một nước trong suốt cuộc đời của mình.
                 
                Ở một thái cực khác, một người đã ban tặng tình thương trong suốt cuộc đời của mình cho mọi người và mang lại niềm vui cho những người thân thiết của mình sẽ được hoan nghênh nhiệt liệt bởi các linh hồn hướng dẫn, và sự tăng trưởng về tâm linh của anh ấy sẽ rất đáng kể dù cho cả cuộc đời anh chỉ là một nông dân khiêm tốn, không có tiền hoặc vị trí xã hội, hoặc là nhân viên của một công ty tầm thường với một sự nghiệp không thăng tiến.
                 
                Những linh hồn hướng dẫn không phải là những nhân vật đáng sợ như những thiên thần phán xét. Thay vào đó, họ nhanh chóng mang đến cho chúng ta sự thoải mái và nhiều năng lượng mới khi họ hài lòng rằng chúng ta đã phản ánh đầy đủ về kiếp trước của chúng ta. Một đối tượng nhớ lại cảm xúc của mình tại thời điểm đó như sau:
                 
                Chỉ cần có mặt trước ban giám khảo đã khiến tôi sợ hãi. Nhưng tôi sớm nhận ra rằng mình không cần phải sợ. Từ họ tỏa ra một sự quan tâm nhân từ và tôi không còn sợ hãi nữa.
                 
                Trước sự tự kiểm điểm nghiêm khắc của linh hồn đang hối cải, hội đồng xét xử chỉ khích lệ và khuyến khích bằng cách chỉ ra những khoảnh khắc cuộc đời  đã có nhiều điểm tích cực và tiến bộ. Như thể họ đang nói, “Hãy đến đây, vui lên nào. Cuộc đời của bạn chẳng tồi tệ như bạn nghĩ”, hay là, “Đúng, bạn đã làm tổn thương nhiều người; tuy nhiên, bạn cũng làm cho nhiều người hạnh phúc, mặc dù lúc đó bạn không biết điều đó.”


                Các linh hồn hướng dẫn không hành động một cách nghiêm khắc và áp đặt. Thay vào đó họ hành động giống như những giáo viên nhiệt tình đầy tình thương khi họ khuyến khích chúng ta học hỏi từ những sai lầm chúng ta đã phạm phải trong cuộc đời. Họ cho chúng ta lời khuyên và chỉ ra các giai đoạn quan trọng trong nhiều kiếp tái sinh mà chúng ta đã trải qua. Ngay cả khi cuộc đời vừa kết thúc của chúng ta không phải là một kiếp dễ dàng, họ cổ vũ chúng ta bằng cách chỉ ra rằng mọi kinh nghiệm đều giúp chúng ta phát triển về mặt tâm linh.

                Nước mắt xấu hổ và đau buồn
                 
                Hãy để tôi thảo luận về một trường hợp, được công nhận bởi Tiến sĩ Raymond Moody là một trường hợp kinh điển về kinh nghiệm cận tử, trong đó người sống sót mô tả các tình huống tương tự sau khi chết giống như các đối tượng của thôi miên hồi quy. Người đàn ông đã bị sét đánh và trái tim đã ngừng đập. Ông mô tả các linh hồn hướng dẫn là những “bản thể ánh sáng”  và kể những điều tiếp theo đây.
                 
                “Anh ấy đã ra đi”, người bác sĩ nói với Sandy. “Anh ấy đã qua đời …”
                 
                “... Tôi chết rồi! Tôi nghĩ. Tôi không còn ở trong thân xác của mình nữa và thành thật mà nói tôi không muốn trở lại thân xác mình. Nếu tôi có bất kỳ suy nghĩ nào, thì đơn giản là tôi không có gì để làm với cái cơ thể mà họ vừa phủ một tấm vải lên. Sandy khóc nức nở và vỗ vào chân tôi. Tommy choáng váng và cảm thấy choáng ngợp vì sự đột ngột của sự kiện này. Người y tá cấp cứu chỉ nhìn vào cái xác và cảm thấy như là một thất bại.
                 
                “ Đừng cảm thấy tồi tệ, bạn thân”, tôi nghĩ. “Đó không phải là lỗi của bạn.”
                 
                Tôi nhìn lên phía trước xe cứu thương hướng về một điểm trên xác chết của tôi. Một đường hầm đang hình thành, mở ra như mắt bão và đang tiến về phía tôi. Đó có lẽ là một nơi thú vị, tôi nghĩ. Và tôi đã đi. Tôi thực sự đã không di chuyển gì cả; đường hầm đã đến với tôi ... Chẳng mấy chốc tôi chẳng còn thấy gì cả ... chỉ có một đường hầm nhấn chìm tôi hoàn toàn ...
                 
                ... Tôi nhìn về phía trước vào bóng tối. Có một ánh sáng ở đó, và tôi bắt đầu di chuyển về phía nó càng nhanh càng tốt ... Phía trước ánh sáng trở nên sáng hơn và rực rỡ hơn cho đến khi ánh sáng xua tan bóng tối và để tôi đứng trong một thiên đường ánh sáng rực rỡ ...... Tôi nhìn vào tay mình. Tay tôi trong mờ và lung linh và di chuyển với sự trôi chảy, giống như nước trong đại dương. Tôi nhìn xuống ngực mình. Ngực tôi cũng có độ mờ và độ tan chảy của lụa mịn trong gió nhẹ ...
                ... Tôi bắt đầu nhìn xung quanh. Bên dưới chúng tôi là những sinh vật khác trông giống tôi. Họ dường như đang bị lạc đường và lung linh với tốc độ chậm hơn nhiều so với tốc độ mà tôi lung linh. Khi tôi nhìn họ tôi nhận thấy rằng sự rung động của tôi cũng chậm lại. Cảm thấy một sự khó chịu khi độ rung động giảm đi, tôi nhìn đi chỗ khác. Tôi nhìn phía trên tôi. Có nhiều sinh vật hơn, những sinh vật này sáng hơn và rạng rỡ hơn tôi. Tôi cũng cảm thấy khó chịu khi nhìn họ vì tôi bắt đầu rung động nhanh hơn. [56-A]
                 
                Sau đó, người đàn ông nhìn thẳng vào Bản thể Ánh sáng đang ở ngay trước mặt ông. Ông ta suy đoán rằng họ dường như không phải là nam hay nữ. (Giống như những bức tượng của Đức Phật. Tượng Phật tượng trưng cho một điều dễ hiểu như là hiện thân của một khái niệm, cũng như các “Bản thể Ánh sáng” và “Linh hồn hướng dẫn” trong cuốn sách này.) Người đàn ông sau đó mô tả cách  ông ta nhớ lại và kiểm điểm lại cuộc đời vừa kết thúc của mình.
                 
                “Bản thể Ánh sáng bao trùm tôi, và khi đó tôi bắt đầu trải nghiệm cả cuộc đời mình, cảm nhận và nhìn thấy mọi thứ đã từng xảy ra với tôi.
                 
                Như bờ đập vỡ oà, mọi ký ức được lưu trữ trong não tôi bắt đầu tuôn chảy.
                 
                Đánh giá cuộc đời là một việc không dễ chịu. Từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc, tôi đối mặt với sự thật phũ phàng rằng tôi là một người khó chịu, một người tự cho mình là trung tâm và bần tiện.” [56-B]
                 
                Khi cơ thể nằm yên với trái tim đã ngừng đập, người đàn ông nhớ lại rất chi tiết tất cả những điều đã xảy ra trong cuộc đời của mình từ thời thơ ấu cho đến trung niên. Ông đã trải nghiệm lại tất cả tương tác với cha mẹ và bạn bè của mình. Khi ông đánh giá khách quan hành động của mình, bản thân ông bây giờ cảm thấy những cảm xúc đau đớn mà ông đã gây ra, khi ông nhớ lại những lần ông đã làm tổn thương người khác.


                “Điều đầu tiên tôi thấy là tuổi thơ giận dữ của tôi. Tôi thấy mình hành hạ những đứa trẻ khác, ăn cắp xe đạp của chúng hoặc làm cho chúng khổ sở ở trường. Một trong những hoạt cảnh sinh động nhất là khoảng thời gian tôi chọc phá một đứa trẻ ở trường tiểu học vì nó có một bướu cổ. Những đứa trẻ khác trong lớp cũng châm chọc cậu ta, nhưng tôi là kẻ tệ nhất. Lúc đó tôi nghĩ thật là buồn cười. Nhưng bây giờ, khi tôi sống lại vụ việc này, tôi lại ở trong cơ thể của đứa trẻ bị bướu cổ đó, sống với nỗi đau mà tôi đang gây ra ...
                ... Bây giờ, khi tôi ôn lại lại cuộc đời của mình trong lòng của Bản thể Ánh sáng, tôi đã sống lại từng cuộc cãi vả, nhưng với một sự khác biệt lớn: tôi là người nhận.”
                 
                Không chỉ cảm thấy nỗi đau mà ông đã gây ra cho người khác, cuối cùng ông cũng hiểu ra ông đã làm cha mẹ tổn thương và thất vọng đến nhường nào.
                 
                “Tôi cũng cảm thấy đau buồn tôi đã gây ra cho cha mẹ tôi. Tôi đã không thể tự kiểm soát mình ... Mặc dù cha mẹ đã la mắng tôi, tôi đã cho họ biết, bằng hành động của mình, là sự kỉ luật của họ chẳng ảnh hưởng gì tới tôi. Nhiều lần họ đã cầu xin tôi và nhiều lần họ thất vọng chán nản... Bây giờ, trong khi ông lại cuộc đời, tôi cảm thấy nỗi đau tâm lý của họ vì có một đứa trẻ tồi tệ như vậy.” [56-C]
                 
                Ông ta mô tả cảm giác của mình khi nhớ lại nhiều lần ông đã giết những chiến sĩ Việt Cộng trong khi chiến đấu tại Việt Nam.
                 
                “Tôi siết cò nhả đạn và cảm thấy khẩu súng rung bần bật. Một lúc sau tôi thấy đầu anh chiến sĩ nổ tung và thân xác anh ta tan nát trước đội quân bị sốc.
                 
                Đó là những gì tôi thấy khi sự việc xảy ra.
                 
                Trong quá trình ôn lại cuộc đời tôi, tôi đã trải nghiệm sự cố này từ quan điểm của viên đại tá miền Bắc Việt Nam. Tôi đã không cảm thấy nỗi đau mà đáng lẽ anh ta phải cảm thấy. Thay vào đó, tôi cảm thấy anh ấy bối rối khi đầu anh ta bị thổi bay và buồn bã khi rời khỏi thân xác và nhận ra rằng anh sẽ không bao giờ trở về nhà nữa.
                 
                Rồi tôi cảm thấy phần còn lại của chuỗi phản ứng -- cảm xúc đau buồn của gia đình anh chiến sĩ khi họ nhận ra họ sẽ không còn người chu cấp.” [56-D]
                 
                Mặc dù ông ta đã không giết họ trực tiếp, Bản thể Ánh sáng cũng khiến ông chứng kiến ​​cái chết của nhiều người Việt Nam bị giết bởi vũ khí ông đem đến Việt Nam, và nỗi đau buồn của những đứa trẻ khi biết cha chúng đã chết.
                 
                Ông ta cảm thấy rất có lỗi sau khi thấy xem lại cuộc  đời của mình.
                 
                “Khi tôi hoàn thành việc đánh giá lại cuộc đời, nhìn lại những gì tôi vừa chứng kiến tôi đã đạt đến trạng thái có thể đưa ra kết luận cuối cùng. Tôi xấu hổ. Tôi nhận ra tôi đã sống một cuộc đời rất ích kỷ, hiếm khi giúp đỡ bất cứ ai ... cuộc đời tôi chỉ đã cho tôi và tôi mà thôi. Tôi đã chẳng quan tâm đếm xỉa gì về đồng loại của mình.
                 
                Tôi nhìn vào Bản thể Ánh sáng và cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc và xấu hổ. Tôi mong đợi một lời quở trách, một rung chuyển chấn động tâm hồn tôi. Tôi đã ôn lại cuộc đời của mình và những gì tôi đã thấy đã chỉ ra rằng tôi là một kẻ thực sự vô giá trị. Tôi xứng đáng với điều gì hơn nếu không phải là một lời quở trách?” [56-E]
                 
                  
                 
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2020 09:37:54 bởi UncleTom1975 >
                 
                #8
                  Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                  Chuyển nhanh đến:

                  Thống kê hiện tại

                  Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                  Chú Giải và Quyền Lợi

                  • Bài Mới Đăng
                  • Không Có Bài Mới
                  • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                  • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                  • Khóa (có bài mới)
                  • Khóa (không có bài mới)
                  • Xem bài
                  • Đăng bài mới
                  • Trả lời bài
                  • Đăng bình chọn
                  • Bình Chọn
                  • Đánh giá các bài
                  • Có thể tự xóa bài
                  • Có thể tự xóa chủ đề
                  • Đánh giá bài viết

                  2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9