Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida)

Tác giả Bài
UncleTom1975

  • Số bài : 16
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.03.2017
  • Trạng thái: offline
Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 10.08.2018 20:58:34 (permalink)
Nguyên tác tiếng Nhật của Fumihiko Iida, 1996.
Dịch ra tiếng Anh bởi Nuneo J. Yoshikawa dưới tựa "Creating the value of life"
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 1
Ký ức về tiền kiếp của mình
 
Bằng chứng cho sự đầu thai, mặc dù chủ yếu là gián tiếp, bây giờ là rất thuyết phục, sự tán thành là tự nhiên ... Người đọc .... tôi hy vọng, sẽ đến lúc rút ra kết luận tương tự như tôi:  chúng ta đã sống trước đây trong nhiều kiếp trước và có khả năng sẽ sống lại trong tương lai - cuộc sống hiện tại của chúng ta chỉ là một mắc xích nhỏ trong một chuỗi không gián đoạn dài của muôn vàn kiếp sống.
 
Trích dẫn trên là từ Tiến sĩ Joel L. Whitton, chủ tịch của khoa Tâm lý học của Trường Y khoa thuộc Đại học Toronto.
 
Tiến sĩ Robert Almeder, giáo sư tại Đại học Georgia, đã phân tích những câu chuyện gần đây về cuộc sống sau khi chết, và khách quan nghiên cứu những tuyên bố của cả những người ủng hộ và những người phủ nhận và đi đến kết luận sau năm 1992:
 
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử loài người chúng ta có một hệ thống các bằng chứng thực tế hỗ trợ mạnh mẽ niềm tin về một số hình thức của cuộc sống sau khi chết ... Kết quả của những nghiên cứu này rất có ý nghĩa về mặt triết học và đưa ra những bằng chứng hùng hồn cho niềm tin vào một số hình thức sinh tồn của cá nhân sau khi chết. ..Do đó, không chỉ là niềm tin vào sự tồn tại của cá nhân [sau khi chết] có thể kiểm tra được, nó đã được xác minh bởi bằng chứng công khai và có thể lặp lại.
 
Chúng tôi có thể chia nghiên cứu khoa học vào đời sống con người sau khi chết thành hai loại.
 
Loại thứ nhất tiến hành nghiên cứu dưới tiền đề sau đây: “Ngay cả sau khi chúng ta mất đi cơ thể, chúng ta tiếp tục tồn tại dưới dạng ý thức (hoặc, nói cách khác, dưới dạng linh hồn).”
 
Loại thứ hai bắt đầu với tiền đề, “Chúng tôi tồn tại như một ý thức (tinh thần) sau khi chết, và đi vào cơ thể khác một lần nữa khi chúng ta được tái sinh.”
 
Loại thứ nhất là nghiên cứu về ‘cuộc sống sau cái chết’, và loại thứ hai là nghiên cứu về ‘tái sinh’, hoặc mượn tư tưởng Phật giáo, nghiên cứu về những gì được gọi là “luân hồi của linh hồn.”
 
Những nghiên cứu về đề tài này đã được thực hiện trước khi thế kỷ XIX dưới hình thức nghiên cứu về “Hồn ma” hoặc “thông tin liên lạc với người đã chết.” Trong khi một số tác phẩm có sức thuyết phục, nói chung chúng được lấy cảm hứng từ tôn giáo hoặc nhu cầu của đại chúng.
 
Từ những gì tôi đã thấy, lý thuyết hàn lâm thuần túy và nghiên cứu sử dụng phương pháp khoa học thu thập và phân tích dữ liệu bắt đầu trong lĩnh vực y học lâm sàng. Chúng tôi có thể theo dõi sự khởi đầu của nó vào cuối thế kỷ XIX; Tuy nhiên,  trong mười hay hai mươi năm trở lại đây chủ đề này đã lan sang nhiều nhà nghiên cứu, và điều đó làm kết quả chắc chắn lên.
 
Đa số những người quan tâm đến chủ đề này là các nhà nghiên cứu nghiêm túc, những người được đánh giá cao trong các ngành khác nhau. Nói chung, họ báo cáo rằng ban đầu họ không tin vào một “thế giới bên kia” và  “tái sinh”, và, trên thực tế, chưa bao giờ cảm thấy quan tâm đến các chủ đề này. Bên cạnh đó, rất nhiều các nhà nghiên cứu từ chối tin vào “đầu thai” ngay cả bây giờ. Vì họ là những tín đồ của Kitô giáo, một tôn giáo không tin vào “tái sinh”, họ phải rất can đảm để công bố kết quả nghiên cứu của họ, vì những kết quả không phù hợp với niềm tin họ đã học được từ khi còn nhỏ. Vấn đề không phải là liệu chính Đức Kitô là đúng hay sai. Có những giáo phái Kitô giáo cổ xưa công nhận “tái sinh.”  Rồi đến một thời điểm, nhiều giáo phái Kitô giáo, trong quá trình giải thích ‘thế giới bên kia’ trong ngôn ngữ đơn giản, nhấn mạnh sự khác biệt giữa vinh quang của Thiên đàng và sự khủng khiếp của địa ngục, và quyết định không chấp nhận khái niệm “luân hồi.”
 
Hiện nay các nhà nghiên cứu của các chủ đề này không còn quan tâm đến việc chứng minh sự tồn tại của một “thế giới bên kia” và “luân hồi.” Thay vào đó quan tâm của họ đã chuyển sang các nghiên cứu thực tế và các phương pháp giao tiếp với linh hồn.
 
Hầu hết các nhà nghiên cứu đều là bác sĩ đa khoa hoặc bác sĩ lâm sàng. Do đó, họ không xem rằng nhiệm vụ của họ là thuyết phục các nhà vật lý bảo thủ và duy vật vẫn đang mắc kẹt vào các hệ thống giá trị cũ của họ. Thay vào đó, các nhà nghiên cứu nhấn mạnh đến việc khám phá những  kiến thức thực tế có thể sử dụng trong tư vấn cho những đau khổ, và trong việc an ủi những người đang run rẩy vì sợ hãi trước cái chết sắp xảy ra.
 
Cuốn sách này nhằm mục đích tổ chức và tổng hợp “kiến thức thực tiễn cho cuộc sống” phát hiện bởi các nhà nghiên cứu, và khám phá những điều đó từ quan điểm “ý nghĩa cuộc sống.” Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu bằng cách nhìn vào kết quả nghiên cứu khác nhau về những ký ức của tiền kiếp.
 
1.1 Thôi miên hồi quy
 
Lý do mà chúng ta biết rằng con người chúng ta đã sống “kiếp trước” trên trái đất này, và rằng chúng ta có khả năng được tái sinh vô số lần là vì sự ra đời của phương pháp điều trị tâm lý được gọi là thôi miên hồi quy từ khoảng hai mươi năm trước. (Trong cuốn sách này, tôi sẽ sử dụng thuật ngữ “tiền kiếp” để chỉ tất cả cuộc sống chúng ta đã sống cho đến bây giờ, tôi sẽ sử dụng thuật ngữ “kiếp trước” để chỉ cuộc sống ngay trước khi cuộc sống hiện tại.)
 
Người ta thường không hiểu được rằng “thôi miên” không phải là một câu thần chú hay phép thuật, mà chỉ đơn thuần là sự tập trung của ý thức vào một thời điểm cụ thể. Được gây ra bởi một bác sĩ được đào tạo (về thôi miên), cơ thể của đối tượng (người đồng ý được thôi miên) được thư giãn hoàn toàn, những ký ức lãng quên sẽ được gợi nhớ lại theo gợi ý của nhà thôi miên. Hành động nhớ lại cho phép những lo âu được giảm bớt và những ám ảnh được loại bỏ.
 
Ví dụ, một người đang sợ hãi “nước” có thể nhớ lại trong thôi miên hồi quy rằng ông gần chết đuối khi còn là một đứa trẻ đang chơi trong nước. Một người khác hay có nỗi ám ảnh bất thường về bóng tối có thể khôi phục lại một kỷ niệm thời thơ ấu bị tấn công trong bóng tối.
 
Trong mối liên hệ này, Tiến sĩ David Chamberlain, Phó Chủ tịch Hiệp hội tiền sơ sinh và Hiệp hội Tâm lý học sơ sinh, đã thôi miên nhiều đối tượng của mình trở lại những ký ức lúc họ ra đời hoặc để thời gian của họ trong tử cung. Ông đã phát hiện ra rằng thai nhi có thể phân biệt giọng nói của mẹ mình, và một đứa bé sơ sinh có thể hiểu được cảm xúc của cha mẹ.
 
Ông thuật lại rằng trẻ nhận biết cảm xúc của cha mẹ rất nhạy bén. Ví dụ, ông nói rằng nếu cha mẹ mới nói, “Ồ, thật là một sự thất vọng. Tôi muốn có một cậu bé,” trẻ sơ sinh có thể bị thương tổn sâu sắc, và đau đớn này có thể chuyển biến thành một căn bệnh tâm thần hoặc thể chất, như, ví dụ, một phức hợp nam. (Độc giả, hãy cẩn thận những gì bạn nói xung quanh vợ và trẻ sơ sinh mang thai của bạn!)
 
Có người bị thôi miên không ngủ, và hoàn toàn ý thức được tất cả các trải nghiệm của mình. Đáp lại lời của bác sĩ, anh ta có thể bày tỏ quan điểm của mình,  đưa ra chỉ trích hoặc điều tra ký ức của mình. Thôi miên không buộc người ta nói ra chuyện bí mật của mình, cũng không tạo ra những ký ức trái với ý muốn của người bị thôi miên.
 
Tôi được biết rằng khi người được thôi miên nhớ về kiếp trước, đôi khi người ta quan sát tiền kiếp như thể xem một bộ phim, và đôi khi bị nhấn chìm vào cảm xúc trong qúa khứ một lần nữa. Có những lúc họ thực sự có thể nghe được âm thanh và mùi vị.
 
Trừ khi bác sĩ khuyên rằng những ký ức gây ra dưới thôi miên cần phải quên, người được thôi miên sẽ nhớ lại tất cả những gì anh đã trải qua dưới thôi miên sau khi thức dậy. Nếu đối tượng có nhu cầu dừng lại, anh ta có thể thoát ra khỏi trạng thái thôi miên bất cứ lúc nào thông qua ý muốn của riêng mình.
 
Do đó, đối tượng thôi miên có thể trả lời câu hỏi của bác sĩ, nói chuyện theo kiểu thông thường của mình và biết những sự kiện anh ta đang nhớ lại xảy ra ở đâu và khi nào, ngay cả khi anh ta đang chìm sâu trong trạng thái thôi miên. Kết quả là, một đối tượng đã phát hiện ra rằng anh ta là một nông dân chiến đấu trong một cuộc chiến tranh thời Trung Cổ ở châu Âu, đôi khi có thể nhận ra một người bạn đương đại xuất hiện cũng trong cuộc sống quá khứ của mình (họ đã  quen biết trong một kiếp trước), có thể so sánh vũ khí thời trung cổ mà anh ta đã sử dụng trong cuộc sống quá khứ của mình với vũ khí hiện đại, hoặc có thể cho biết những ngày tháng chính xác trong một phần của cuộc sống quá khứ của mình. Nói cách khác, các đối tượng trong thôi miên hồi quy, “là quan sát viên của bộ phim và là nhà phê bình của mình và thường cũng là ngôi sao của bộ phim trong cùng một lúc.”
 
Thôi miên hồi quy bắt đầu vào những năm 1890 với tác phẩm của Albert de Rochas, nghiên cứu của ông liên quan đến sử dụng thôi miên để làm cho đối tượng thôi miên nhớ lại kiếp trước. Các đối tương thí nghiệm đưa ra những thông tin dường như là những bằng chứng thuyết phục về những kiếp đời trước, chẳng hạn như nói nơi họ đã sống và những tên gia đình của họ là gì. Tuy nhiên, không có cách nào để chứng minh cho dù một người như vậy đã thực sự tồn tại. De Rochas đã mò mẫm một cách mù quáng trong bóng tối, như khi người ta đối mặt với một sự ra đời của một ngành khoa học mới. Các nhà tâm lý học và tâm thần học cùng thời của de Rochas đã bác bỏ kết quả nghiên cứu thực nghiệm đáng ngạc nhiên của ông, nói rằng ký ức của kiếp trước của đối tượng thôi miên là do xáo trộn tâm thần.
 
Tuy nhiên, bác sĩ Alexander Cannon bắt đầu các thí nghiệm khoa học về sự đầu thai một lần nữa vào khoảng giữa thế kỷ XX. Bác sĩ Cannon đã thành công khi đã thôi miên trên 1.300 đối tượng của mình trở lại ký ức về những sự kiện đã xảy ra thậm chí hàng ngàn năm trước sự ra đời của Chúa Kitô.
 
“Trong nhiều năm lý thuyết luân hồi là một cơn ác mộng đối với tôi và tôi đã làm hết sức mình để bác bỏ nó và thậm chí tranh cãi với đối tượng thôi miên của tôi là họ đang nói chuyện vô nghĩa. Tuy nhiên, sau nhiều năm tháng trôi qua  khi đối tượng này rồi khi khác nói với tôi những câu chuyện tương tự mặc dù niềm tin của họ là khác nhau. Bây giờ cũng hơn một nghìn trường hợp đã được điều tra và tôi phải thừa nhận rằng có một điều như là sự tái sinh. [12] Tiến sĩ Cannon xử lý hàng ngàn đối tượng với nỗi sợ hãi vào những năm 1970 và 1980.  Phương pháp của ông được biết đến như là “Liệu pháp hồi quy”. Tiến sĩ Edith Fiore, một nhà tâm lý học lâm sàng, ủng hộ giả thuyết luân hồi, trong đó nêu:
 
Nếu ám ảnh của một ai đó được loại bỏ ngay lập tức và vĩnh viễn bằng kỷ niệm về một sự kiện trong quá khứ, có vẻ  hợp lý rằng sự kiện đó đã xảy ra. [13]
 
Các nhà nghiên cứu khác cũng dần dần bắt đầu nhận ra tính xác thực của luân hồi.
 
Tâm trí con người có một khu vực tiềm thức vượt khỏi sự truy cập có ý thức. Khi một người chịu đựng một số chấn thương tinh thần, chấn thương này có thể bị đè nén và lưu trữ trong tiềm thức của họ, với những chấn thương xuất hiện trên bề mặt cải trang thành một triệu chứng loạn thần kinh. Phân tích tâm lý, sử dụng tự do liên kết và phân tích giấc mơ, đã trở thành phương pháp điều trị hữu ích trong việc mở khóa ký ức tuổi thơ bị kìm nén lâu năm trong tâm trí vô thức; Tuy nhiên, liệu pháp hồi quy đi một bước xa hơn, sử dụng thôi miên để tìm lý do trở lại kiếp trước.
 
Kỹ năng thôi miên với trình độ ở mức cao là điều cần thiết để đưa đối tượng trở về cuộc sống quá khứ của họ. Không phải tất cả các đối tượng đều có thể nhập định đủ sâu để nhớ lại kỷ niệm về cuộc sống quá khứ của họ. Vì vậy, liệu pháp hồi quy chưa được sử dụng rộng rãi vì phương pháp này không thể được sử dụng một cách dễ dàng trên tất cả mọi người ở khắp mọi nơi.
 
Có rất nhiều người sử dụng liệu pháp thôi miên tại Hoa Kỳ; tuy nhiên, một số họ chỉ là lang băm chỉ lo việc kiếm tiền và không thể tin tưởng. Chỉ cần sử dụng từ “tiền kiếp của mình” ở Nhật Bản có thể thường xuyên dẫn đến hiểu lầm. Nhật Bản vẫn là ở giai đoạn mà chỉ có một số rất nhỏ các bác sĩ thực hành đang nghiên cứu vấn đề này, và chỉ có một vài nhà trị liệu đang thử nghiệm với phương pháp này.
 
1.2 TÁI TẠO QUÁ KHỨ
 
Chính xác là dưới những hình thức nào mà các đối tượng thôi miên hồi quy nhớ quá khứ? Tôi sẽ thảo luận một số ví dụ đơn giản.
 
(1) Nuốt chửng bởi lũ
 
Năm 1982, bác sỹ Brian L. Weiss, Chủ tịch Hội Tâm thần học tại Trung tâm Y khoa Mount Sinai ở Miami, sử dụng liệu pháp hồi quy với một cô gái tên Catherine. Bác sĩ Weiss là một nhà nghiên cứu nghiêm túc đã công bố rất nhiều nghiên cứu trong các lĩnh vực khoa học truyền thống. Vào thời điểm đó, ông hoàn toàn không tin vào luân hồi và thế giới bên kia, và ông hoàn toàn không quan tâm đến những chủ đề đó. Catherine, một người Kitô giáo, cũng có vẻ không tin vào luân hồi.
 
Bác sĩ Weiss đã không thể phát hiện ra lý do sợ nước của Catherine, ngay cả sau khi ông đưa cô về lại với ký ức tuổi thơ của mình, vì vậy ông đã cho cô một đề nghị cố ý mơ hồ, “Quay trở lại thời gian mà từ đó các triệu chứng của bạn bắt đầu.” Bác sĩ Weiss mô tả những gì đã xảy ra sau đó như sau.
 
“Quay trở lại thời gian mà từ đó các triệu chứng của bạn nảy sinh.” Tôi đã hoàn toàn không chuẩn bị cho những gì xảy ra tiếp theo.
 
“Tôi thấy các bước tam cấp trắng dẫn đến một tòa nhà, một tòa nhà màu trắng lớn với nhiều trụ cột, mở ra ở phía trước. Hiện tại không có cửa. Tôi đang mặc một chiếc váy dài ... một bao làm bằng vật liệu thô. Tóc của tôi được bện lại, một mái tóc vàng dài.”Tôi cảm thấy bối rối. Tôi không chắc chắn  điều gì đang xảy ra. Tôi hỏi cô đang là năm bao nhiêu, và tên của cô là gì. “Aronda ... Tôi mười tám. Tôi nhìn thấy một cái chợ ở phía trước của tòa nhà. Có nhiều cái giỏ ... Bạn mang giỏ trên vai của bạn. Chúng tôi đang sống trong một thung lũng .... Không có nước. Năm hiện tại là 1863 trước Công Nguyên. Khu vực này cằn cỗi, nóng và cát. Có một cái giếng, không có sông. Nước đi vào thung lũng từ núi ...
 
... Tôi đang mang ... dép. Tôi hai mươi lăm. Tôi có một đứa con gái có tên là Cleastra ... Cháu tên là Rachel. (Rachel là hiện nay cô cháu gái, họ luôn luôn có một mối quan hệ vô cùng thân thiết.)
 
Tôi giật mình. Bụng tôi quặn lại, và căn phòng cảm thấy lạnh. Những hình ảnh và ký ức của cô dường như quá rõ ràng. Cô ấy không dự kiến những việc đó. Tên, ngày tháng, quần áo, cây cối - tất cả nhìn thấy rất rõ! Điều gì đã xảy ra ở đây? Làm thế nào đứa trẻ con gái cô sau đó lại trở thành cô cháu gái bây giờ? Tôi thậm chí còn bối rối hơn. Tôi đã khám hàng ngàn bệnh nhân tâm thần, nhiều người được khám khi thôi miên, và tôi chưa bao giờ gặp phải những tưởng tượng như thế này - không có ngay cả khi trong mơ. Tôi hướng dẫn cô đi về phía trước đến thời điểm cái chết của cô. Tôi không chắc chắn phải làm thế nào để phỏng vấn một người đang ở trong trạng thái tưởng tượng rõ ràng như vậy (hay trong ký ức?), Nhưng tôi đang tìm kiếm các sự kiện chấn thương tâm lý mà có thể là tiền đề cho những lo ngại hoặc triệu chứng hiện tại ...
 
...”Có những con sóng lớn làm đổ cây cối. Không có nơi nào để chạy. Trời lạnh; nước lạnh. Tôi phải cứu con tôi, nhưng tôi không thể ... chỉ giữ chặt bé. Tôi bị chết đuối; tôi bị nghẹn nước. Tôi không thể thở được, không thể nuốt ... nước mặn. Con yêu của tôi bị giật ra khỏi vòng tay của tôi.”Catherine thở hổn hển và khó thở. Đột nhiên cơ thể của cô thư giãn hoàn toàn, và hơi thở của cô trở nên sâu và đều đặn.
 
“Tôi nhìn thấy những đám mây ... Con yêu của tôi đang ở với tôi. Và những người khác từ làng tôi. Tôi thấy anh trai tôi.
 
Cô ấy đang nghỉ ngơi; kiếp đời này đã kết thúc. Cô vẫn còn chìm sâu trong trạng thái nhập định. Tôi sững sờ! Kiếp trước? Đầu thai? Kinh nghiệm y học lâm sàng của tôi nói với tôi rằng cô ấy đã không tưởng tượng tài những chuyện này, rằng cô ấy đã không bịa đặt ra những thứ này ... Toàn bộ kiến thức về chẩn đoán tâm thần lướt qua trong tâm trí của tôi. Nhưng trạng thái tâm thần và tính cách của cô ta đã không giải thích được những khám phá này.
 
... Đó là những kỷ niệm hay ký ức nào đó, nhưng chúng đến từ đâu? Tôi cảm thấy là tôi đã vấp phải một điều gì đó tôi biết rất ít về luân hồi tái sinh và ký ức tiền kiếp. Điều đó không thể xảy ra được, tôi tự nhủ; trí óc đào tạo khoa học của tôi phủ nhận điều đó. Tuy nhiên, điều ở đây, đang xảy ra ngay trước mắt tôi. Tôi không thể giải thích được nhưng tôi không thể phủ nhận thực tế.
 
“Tiếp tục đi,” tôi nói, một chút mất bình tĩnh nhưng bị cuốn hút bởi những gì đang xảy ra. “Bạn có nhớ gì nữa không?” Cô nhớ lại những mảnh đời của hai kiếp sống khác. [14]
 
Bác sĩ Weiss đã trải qua kinh nghiệm đầu tiên khi thôi miên hồi quy đã giúp bệnh nhân nhớ lại ký ức của kiếp trước như vậy. Là một nhà khoa học, bác sĩ Weiss không muốn tin vào luân hồi và cuộc sống sau khi chết; Tuy nhiên, trong các buổi trị liệu thôi miên tiếp theo, Catherine đã chứng minh nhiều lần khi bị thôi miên cô ấy biết được nhiều bí mật cá nhân của bác sĩ Weiss, những bí mật mà không có người ngoài nào có thể biết đến. Hơn thế nữa, như bạn sẽ thấy dưới đây, Catherine đã chỉ ra rằng những bí mật đã được tiết lộ cho cô bởi các “bậc thầy”, như là cách cô gọi những linh hồn hướng dẫn cô từ bên kia thế giới.
 
Hai cánh tay tôi nổi da gà. Catherine không thể nào biết thông tin này. Thậm chí không có nơi nào để tra cứu về điều đó. Tên tiếng Do Thái của cha tôi, rằng tôi đã có một đứa con trai đã chết trong giai đoạn phôi thai từ một khiếm khuyết về tim- một bệnh hiếm có với tỷ lệ một trong mười triệu, những nghiền ngẫm của tôi về y học, cái chết của cha tôi, và cách tôi đặt tên con gái tôi - đó là quá nhiều, quá cụ thể, quá đúng. Một cô gái kỹ thuật viên phòng thí nghiệm mộc mạc chất phát này lại là con đường dẫn đến kiến thức siêu việt. Và nếu cô ấy có thể tiết lộ những sự thật, cô còn biết được những gì khác? Tôi cần thiết để tìm hiểu thêm.
 
“Ai,” Tôi lắp bắp, “ai đó? Ai nói với bạn những điều này?”‘Những vị Thầy,’cô thì thầm,“các linh hồn Thầy cho tôi biết. Họ nói với tôi rằng tôi đã sống tám mươi sáu lần trong trạng thái vật lý. [15]
 
Sau đó, “linh hồn hướng dẫn” từ thế giới bên kia trực tiếp trả lời các câu hỏi của bác sĩ Weiss, sử dụng giọng nói của Catherine. Một số trong những điều thú vị được chuyển tiếp bởi các linh hồn đó sẽ được giới thiệu trong các phần khác của cuốn sách này, cùng với những phát hiện của các nhà nghiên cứu khác.
 
 Bác sĩ Weiss tận dụng mọi phương pháp có thể để vạch trần những hiện tượng kỳ lạ này, nhưng, cuối cùng, ông không có lựa chọn nào khác để chấp nhận sự thật về những gì ông đã nhìn thấy với đôi mắt của mình. Ông đã thử nghiệm với nhiều đối tượng khác sử dụng thôi miên hồi quy, để họ có nhớ kiếp trước.
 
Các bác sĩ chuyên khoa tốt nhất làm việc trong giới hạn cổ điển của cuộc đời hiện tại sẽ không thể chữa bệnh hoàn toàn cho bệnh nhân có triệu chứng được gây ra bởi chấn thương xảy ra trong một  kiếp trước ...
 
Bác sĩ Weiss thực hiện điều trị thôi miên hồi  quy cho trên hàng trăm người, đến từ tất cả các tầng lớp xã hội - bác sĩ y khoa, giám đốc công ty, luật sư, nhà trị liệu, các bà nội trợ, công nhân nhà máy, nhân viên bán hàng - với tất cả hoàn cảnh kinh tế xã hội, tôn giáo và nền giáo dục khác  nhau. Ông cũng thôi miên nhiều lần cho một số nhóm với nhiều đối tượng, và gần như tất cả các đối tượng đều nhớ về tiền kiếp của mình. Bác sĩ Weiss cho biết các đối tượng này được chữa khỏi nhiều bệnh không giải thích được và vô số  các bệnh lặt vặt, trong đó có loại sợ hãi phức hợp, các cơn hoảng loạn, những giấc mơ xấu, béo phì, anthropophobia, các nỗi đau về thể chất và vân vân.
 
 
 
 
 
#1
    UncleTom1975

    • Số bài : 16
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 17.03.2017
    • Trạng thái: offline
    Re:Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 23.11.2018 07:16:42 (permalink)
    (2) Bao bọc bởi khói
     
    Một số các bác sĩ khác cũng đã thông báo một số ví dụ của những người đã thoát khỏi căn bệnh nguy hiểm bởi việc hồi tưởng lại những ký ức về kiếp trước. Ví dụ, một bác sĩ từ New Jersey, bác sĩ Robert Jarmon liên quan một ví dụ về hồi quy thôi miên.
     
    Bệnh nhân, Elizabeth, là một giám đốc năm mươi mốt tuổi bị bệnh về đường hô hấp. Cô đến  bác sĩ Jarmon xin được thôi miên hồi quy, nghĩ rằng nguyên nhân thực sự của căn bệnh của cô nằm trong cuộc sống quá khứ của mình.
     
    “Bây giờ tôi muốn bạn đi đến một cảnh cũ”, bác sĩ Jarmon chỉ thị Elizabeth. “Tôi  muốn bạn quay trở lại lần đầu tiên bạn có vấn đề mà bạn không thể thở được, cảm giác bạn không thể nắm bắt hơi thở của bạn. Khi bạn thấy cảnh đó, mô tả những gì bạn nhìn thấy. ”Elizabeth bắt đầu run rẩy. Bà nhăn mặt.
     
    “Bây giờ”, bác sĩ Jarmon nói. “Tôi muốn bạn nhìn xuống đôi chân của bạn. Bạn đang mang gì trên đôi chân của bạn?”‘Giày đậm màu’, cô kể, trong giọng nói của một đứa trẻ. “Giày cũ của phụ nữ.”
     
    Bác sĩ thăm dò thêm. "Bạn ở đâu? Bạn đang làm gì?”“ Bạn đang ở đâu? Bạn đang làm
    gì?”“Khâu áo. Nhưng tôi biết những gì sẽ xảy ra.  Sẽ có một đám cháy.”Elizabeth lắp bắp và bắt đầu ho. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp và nông cạn. “Những mảnh  vải vụn vẫn cháy âm ỉ ở trong góc.”
     
    Elizabeth mô tả mình là một cô gái mười sáu tuổi tên là Nora  sống ở Sterling, Massachusetts, vào năm 1879. Nora làm việc trong một nhà máy dệt áo. Cô bị điếc, không thể nói, và mang gông cùm trên chân của mình. Cô đã làm việc tại nhà máy này kể từ khi mười hai tuổi.
     
    “Khói ... Lửa”, Cô ho. “Họ đang cố gắng dập  lửa ... họ đang dập lửa. Họ đã dập tắt lửa. Ai đó đã dội nước vào lửa, nhưng không có đủ nước “, cô khóc. Hơi thở của cô trở nên rất vất vả.
     
    “Mọi người đang cố gắng thoát ra,” cô lắp bắp.
     
    "Còn bạn thì sao? Bạn đang cố gắng để thoát khỏi?” Bác sĩ Jarmon hỏi.
     
    “Tôi không thể. Họ sẽ không giúp tôi.”‘Tại sao bạn cần giúp đỡ?’‘Tôi không thể đi bộ ... Tôi đang bị mang cùm trên chân,’ Elizabeth kêu lên, thở hổn hển.
     
    “Họ thậm chí không nhìn thấy tôi. Tôi ở đó. Tôi không thể thở được. Tôi không thể chịu đựng được nữa,”cô nuốt nước bọt.
     
    Đột nhiên, cô đi khập khiễng. Sau vài phút im lặng và căng thẳng, bác sĩ Jarmon hỏi cô ấy để mô tả hiện trường.
     
    “Là ngọn lửa vẫn hoành hành?”
    “Đúng vậy ...nhưng ...Tôi đang nghỉ ngơi .... Tôi chết ... vẫn còn bị bệnh ... phải nghỉ ngơi. Một số người cần được nghỉ ngơi nhiều hơn những người khác. Nhưng mọi việc ổn mà. Bây giờ là sự bình yên. ” Bệnh về đường hô hấp  của Elizabeth biến mất sau khi trải nghiệm lại cái chết của cô trong đám cháy. Bà không còn sợ hãi về sự ngột ngạt. Những giá trị về cuộc sống của bà đã thay đổi đáng kể. [18]
     
    Trong quá trình tiến hành hồi quy thôi miên trên hàng ngàn đối tượng, bác sĩ Weiss phát hiện ra có hiện tượng kéo dài nhiều kiếp.
     
    Nhiều người trong số bệnh nhân của ông đã nhớ lại những chấn thương tâm lý khác nhau dưới thôi miên  lặp lại trong các hình thức khác nhau trong cuộc đời ở nhiều kiếp khác nhau. Những kiểu lạm dụng giữa cha và con gái đã được tái diễn qua nhiều thế kỷ lại  nổi lên một lần nữa trong cuộc sống hiện tại. Chẳng hạn một người chồng ngược đãi trong một kiếp trước đã nổi lên trong hiện tại như một người cha bạo lực. Nghiện rượu là một điều kiện đã bị hủy hoại nhiều kiếp sống, và một vài nhóm phát hiện ra họ đã được kết nối trong sự giết hại lẫn nhau trong bốn kiếp trước với nhau. [19]
     
    Về sau trong cuốn sách này, tôi sẽ giải thích chi tiết nghiệp này hoặc số phận trải dài qua nhiều kiếp như tôi thảo luận về những khám phá các nhà nghiên cứu khác về các hiện tượng tương tự.
     
    (3) Một người Nhật sống như một người Đức
     
    Bây giờ tôi sẽ thảo luận về trường hợp của một người Nhật Bản đã trải qua thôi miên hồi quy với một bác sĩ Nhật Bản đã vui lòng  cho phép tôi thảo luận về nó. Bác sĩ giải phẫu thần kinh này là một người được đào tạo tại Đại học New York và là một thành viên của Hiệp hội nhà thôi miên Mỹ. Tôi đã phỏng vấn ông, và có thể đảm bảo rằng ông ấy là một người chân thành, bình tĩnh, là nguồn đáng tin cậy.
     
    Bác sĩ này sử dụng thôi miên như chỉ là một phương pháp điều trị, và không muốn tên thật của mình sử dụng vì sợ rằng ông sẽ bị ngập với những người tò mò về cuộc sống quá khứ của họ, vì vậy chúng tôi phải gọi ông là bác sĩ S. Vì thôi miên mất một thời gian dài cho mỗi bệnh nhân, bác sĩ S. nói rằng ông thích sử dụng phương pháp điều trị khác, ngoại trừ khi bệnh nhân chỉ có thể được chữa khỏi bằng cách sử dụng  thôi miên.
     
    Tại một thời điểm sau này, tôi sẽ thảo luận về một số trường hợp khác, nhưng chúng ta hãy bắt đầu  với trường hợp của một phụ nữ Nhật Bản hai mươi tám tuổi. Bác sĩ và bệnh nhân tiến hành bằng cách hỏi và trả lời, nhưng vì lợi ích của sự rõ ràng, tôi đã  kết hợp và biên tập đối thoại của họ dưới dạng tường thuật. [20]
     
    Sau khi bác sĩ S. gây ra trạng thái thôi miên, người phụ nữ Nhật Bản nhớ một vài cảnh thời thơ ấu từ cuộc sống hiện tại trước khi cô bắt đầu nhớ lại kiếp trước của mình.
     
    Ngay  sau đó, cô thấy trước mắt một đồng bằng rộng.
     
    Bác sĩ: Tên của bạn là gì?
     
    Phụ nữ: Cha đang kêu gọi tôi từ xa. Tôi nghe ông ta gọi tôi là “Cathy.”
     
    Bác sĩ:  Bạn nhìn thấy những gì ?
     
    Phụ nữ: Tôi rất hạnh phúc. Tôi đang đứng chân trần trong một khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp. Tôi có thể cảm nhận thiên nhiên với toàn bộ cơ thể của tôi.
     
    Có một dãy núi ở phía xa. Tôi đang bao quanh bởi một cánh đồng hoa. Cha tôi là một nông dân và chúng tôi có một con bò và một con ngựa. Chúng tôi là một gia đình ba người: mẹ tôi, cha tôi và tôi. Chúng tôi đã từng có một con chó, nhưng nó đã chết khi tôi lên năm tuổi. Cha tôi và tôi đang nói chuyện và cười trong khi mẹ tôi đang nấu ăn.
     
    Người phụ nữ nhớ nhiều kiếp trước khác. Một lần cô đề cập đến tên địa điểm.
     
    Phụ nữ: Tôi mười một tuổi và tôi đang ở hồ Bodensee  với gia đình tôi.
     
     
    Theo bác sĩ S., khi ông đưa người phụ nữ này ra khỏi trạng thái thôi miên  và hỏi cô ấy về “hồ Bodensee” cô trả lời rằng cô chưa bao giờ nghe nói về cái hồ đó và không hề biết nó ở đâu. Hồ Bodensee ở gần biên giới giữa Đức và Thụy Sĩ, và là một nhánh của sông Rhine.
     
    Người phụ nữ Nhật Bản này nhớ lại những nơi đã gây ấn tượng trong cuộc sống quá khứ mà cô đã nhớ lại.
     
    Phụ nữ: Mẹ tôi gọi cha tôi là Franz. Chúng tôi đang ở trên một chuyến tàu. Tôi ngồi bên cạnh cửa sổ ở phía bên trái, và nhìn ra ngoài. Tôi nhìn thấy một nhà ga xe lửa lớn dần từ phía xa. Đó là thành phố Vienna.
     
    Cuối cùng người phụ nữ cũng kể làm thế nào cuộc sống quá khứ của cô đã bị lôi kéo vào cuộc chiến.
     
    Phụ nữ: Cha tôi đã hy sinh  trong chiến tranh khi tôi được mười ba tuổi. Chúng tôi không bao giờ tìm được xác của ông. Cha tôi không bao giờ muốn đi ra chiến trường. Ông miễn cưỡng ia nhập quân đội Đức để chống lại quân Nga và ông đã bị giết chết. Chúng tôi trải qua những ngày đau buồn và tuyệt vọng, và mẹ tôi dần dần nói chuyện ít hơn và ít hơn.
     
    Khi tôi mười bốn tuổi, một số binh sĩ Đức đã đột nhập vào nhà chúng tôi. Những người lính Đức đánh đập mẹ tôi. Mẹ tôi ghét người Đức. Sau khi việc đó xảy ra, mẹ tôi không bao giờ nói về chiến tranh.
     
    Cuối cùng chiến tranh đã kết thúc. Cuộc sống của cô trở nên hạnh phúc một lần nữa, khi cô đã vượt qua cái chết của cha cô.
     
    Phụ nữ: Tôi hai mươi tuổi. Mẹ tôi và tôi làm việc trong một tiệm bánh ở Vienna. Chúng tôi yêu thích công việc của mình. Tôi không biết thời gian hiện tại là năm nào.
     
    Sau đó, cô đã kết hôn và trở thành một người mẹ.
     
    Phụ nữ: Tôi không thể nhớ tên của chồng tôi một cách chính xác. Đó là Roy hoặc Rodieu - hay đại loại như thế. Chúng tôi đã kết hôn trong nhà thờ. Cuối cùng chúng tôi đã có một con gái, và tôi trở thành một người mẹ.
     
    Thật không may, hạnh phúc không dễ dàng đạt được của cô không kéo dài. Trong khi vẫn còn trẻ, cô đã bị nhiễm bệnh viêm phổi.
     
    Phụ nữ: Bây giờ tôi ba mươi tuổi. Đôi khi ngực tôi đau khủng khiếp.
     
    Có rất nhiều ngày khi tôi thậm chí không thể ra khỏi giường. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ chết. Điều gì sẽ xảy đến với con gái tôi sau khi tôi đã qua đời? Đôi khi tôi cảm thấy hết sức khó thở.
     
    Ký ức về kiếp trước này dừng lại ở đây. Cô chết, bỏ lại chồng và đứa con duy nhất của mình. Cuộc đời cô không phải là một cuộc đời phi thường. Vâng, cuộc sống của cô đã có nhiều thăng trầm, bi kịch và vinh quang, nhưng hàng triệu người đã sống những cuộc đời tương tự.
     
     
     
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2018 10:09:49 bởi UncleTom1975 >
     
    #2
      UncleTom1975

      • Số bài : 16
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 17.03.2017
      • Trạng thái: offline
      Re:Giá trị cuộc đời (nguyên tác của Fumihiko Iida) 12.12.2018 10:08:07 (permalink)
      Ngoài bác sĩ S., có một số nhà trị liệu Nhật Bản khác, những người đã sử dụng thôi miên hồi quy và thiền định trong phương pháp điều trị bằng kiếp trước.
       
      Hiệp hội “Sống với hiện tại,’’(Ima o Ikiru Kai), đứng đầu là ông M., bao gồm nhiều người Nhật đã trải qua “chữa bệnh” bằng cách hồi tưởng lại cuộc sống quá khứ của họ. Một bà nội trợ, người đã được điều trị bằng kiếp trước với ông N và cũng trải qua thôi miên hồi quy với bác sĩ S., kể lại kinh nghiệm của mình như sau.
       
      Cuộc sống quá khứ mà tôi nhớ rõ nhất là khi tôi còn là một người Tây Tạng. Trong suốt cuộc đời đó, tôi là nam, và sống với cha mẹ tôi và nhiều anh chị em. Chúng tôi rất nghèo, vì vậy khi tôi chỉ là một cậu bé nhỏ, cha mẹ tôi gửi tôi đến nhà chùa để được đào tạo như một tu sĩ để bớt đi một miệng ăn. Tôi hồi tưởng lại những ký ức cuộc đời của tôi từ khi tôi còn là một trẻ sơ sinh một tuổi cho đến khi tôi qua đời ở tuổi năm mươi. Tôi đã dành toàn bộ cuộc sống của tôi như một tu sĩ.
       
      Trong kiếp sống khác của tôi, tôi là một hiệp sĩ châu Âu mặc áo giáp trụ rồi bị chặt đầu trong trận chiến. Tôi cũng đã sống như một người Nhật Bản trong thời kỳ Meiji (1868 - 1912); Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo. Không ai chăm sóc cho tôi cả, tôi đã trải qua những khoảnh khắc cuối đời một mình, run rẩy vì lạnh trong một cái chăn mỏng và cũ.
       
      Một số cá nhân xấu có thể lạm dụng cuốn sách này và lợi dụng sự tò mò của con người bằng cách tuyên bố họ có thể tiết lộ những bí mật trong quá khứ của khách hàng. Đổi lại một số tiền cắt cổ, họ có thể bịa đặt một số câu chuyện hư cấu của kiếp trước. Tôi muốn nhấn mạnh rằng, với tư cách tác giả, tôi sợ rằng xuất bản cuốn sách này có thể có tác dụng không như mong muốn.
       
      (4) Hồi ký của một người phụ nữ
       
      Tôi muốn bạn đọc làm quen với cuốn hồi ký của một phụ nữ Nhật Bản ba mươi tuổi đã trải qua thôi miên hồi quy dưới sự chăm sóc của bác sĩ S. Kinh nghiệm đầu tay của một đối tượng được thôi miên, được viết theo cách của mình, sẽ mang lại trải nghiệm về thôi miên hồi quy rất gần gũi với người đọc. [21]
       
      Tôi làm theo các hướng dẫn của bác sĩ chuyên khoa và trở về quá khứ của tôi. Tôi sẽ trở lại và trở lại cuộc sống trước đây của tôi. Tôi thấy một khung cảnh màu vàng trước mắt tôi.
       
      "Bạn thấy gì? Bạn bao nhiêu tuổi?”
       
      Ý thức của tôi đã đáp lại câu hỏi của bác sĩ và  biểu diễn lại những điều này với tôi.
       
      Tôi thấy một vũ khí như một cái rìu hay một cái gậy dài, và tôi biết rằng nó là một công cụ được sử dụng trong công việc đồng áng.
       
      Tôi là một cậu bé mười lăm tuổi, là đứa con duy nhất, và trong cảnh mà tôi nhớ lại cha mẹ tôi  đang làm việc trên cánh đồng. Tôi không thực sự nhìn thấy nó, nhưng miêu tả về những gì vượt khỏi thế giới của giác quan là rất khó, và vì vậy tôi phải mất thời gian để diễn đạt. Tôi bị lẫn lộn về tầm nhìn và tôi phải mất thời gian để trả lời.
       
      “Em đang ở đâu?”
       
      “Ở một nước ngoài.”
       
      “Tên của đất nước là gì?”
       
      “Argentina.”
       
      Câu trả lời của tôi dường như xảy ra một cách tự nhiên để trả lời các câu hỏi.
       
      Thật là một cảm giác kỳ lạ!
       
      “Tên anh là gì?”
       
      ...Trong trái tim của tôi, tôi tự hỏi không biết là bác sỹ đang nói gì, và không biết có nên nói về những điều kỳ lạ như vậy hay không, nhưng tôi nghe bản thân mình nói, “Pedro,” phát âm một cách hơi khó khăn. Trong một vài khoảnh khắc tôi nhận ra rằng tên của tôi trong  kiếp sống đó là “Peter.”
       
      Khung cảnh xung quanh tôi giống như trong những bức tranh Millet về không gian và màu sắc.
       
      Tôi đã cô đơn. Tôi cảm thấy rằng cha mẹ tôi đã không thương yêu tôi nhiều lắm. Tôi nhớ lại rằng tôi đã rơi từ một vách đá khi tôi còn mười lăm, và rằng không ai tìm thấy tôi (trong một thời gian dài). Tôi nhớ bị kẹt trên một cành cây, lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Tôi cũng thấy bản thân mình ở tuổi ba mươi hai khi con gái lớn của tôi đã được sinh ra.
       
      Khi bác sĩ đề nghị tôi đi đến lúc chết, tôi thấy bản thân mình lúc tám mươi lăm tuổi, trút những hơi thở cuối cùng xung quanh con cháu.
       
      Khi bác sĩ yêu cầu tôi di chuyển về tương lai, tôi thấy bản thân mình sau khi qua đời thì trôi  chầm chậm về phía một quầng 'ánh sáng trắng lớn,' một quầng sáng như mặt trời, nhưng không nóng chút nào. Tôi biết mình sẽ hoà nhập với quầng ánh sáng. Sau khi vượt qua một vài trở ngại, ngay lập tức tôi sáp nhập vào quầng ánh sáng.
       
      Tôi cảm thấy một cảm giác tuyệt vời của an toàn và bình yên. Bên trong quầng ánh sáng là một sự từ bi như một người mẹ, một người bạn sẽ luôn đứng về phía tôi. Tôi muốn ở lại đó mãi mãi, nhưng số phận của tôi là được sinh ra trái đất một lần nữa.
       
      Bác sĩ hỏi tại sao tôi phải được tái sinh một lần nữa.
       
      Tôi trả lời rằng đã có những điều tôi đã bỏ dở.
       
      Những điều gì mà tôi đã bỏ dở? Đó là chủ đề của cuộc sống hiện tại của tôi. Số phận của tôi là gì? Điều gì sẽ xảy ra với tôi khi tôi làm xong những điều chưa thể hoàn thành này?
       
      Bác sĩ hỏi những gì tôi đã bỏ dở.
       
      Cùng với đó, tôi thấy hình mẫu lý tưởng của tôi được mở ra trước mắt tôi.
       
      Vì tôi vẫn chưa hoàn thành sứ mệnh của tôi, hình mẫu đó vẫn còn hơi mờ, nhưng tôi thấy mình tỏa sáng với tình thương và làm cho người khác cùng tỏa sáng với tôi, hàng xóm của tôi, hàng xóm của họ, tất cả mọi người phản chiếu ánh sáng đó và làm cho nó sáng hơn và lớn hơn. Đó là hình ảnh mà tôi nhìn thấy.
       
      Khi quyết định rằng tôi sẽ được tái sinh đã đạt được, tôi thấy trái đất tiến lại gần hơn.
       
      Trong kiếp sống trước đây của tôi, tôi đã sống ở Argentina. Tôi xấu hổ khi nói rằng tôi không biết Argentina là nơi đâu. Tôi không biết tại sao cái tên Argentina lại đến môi tôi một cách dễ dàng như thế, và tôi cảm thấy thật là bí ẩn. Trong những khung cảnh mà tôi nhìn thấy khi ở trong trạng thái thôi miên, những người nông dân nghèo đang thu hoạch trên những đồng lúa trĩu hạt.
       
      Tôi cảm thấy giấc mơ của một chàng trai trẻ muốn đến thành phố lớn và làm những công việc thu hút sự chú ý của mọi người. Theo bác sĩ O, người biết về công việc hiện tại của tôi cũng như về những giấc mơ tôi có trong kiếp trước, tất cả đều rất thuyết phục.
       
      Như bạn thấy, thôi miên hồi quy cho phép chúng ta sống lại những ký ức của chúng ta từ nhiều kiếp trước.
       
      Trong ví dụ trước, tại sao đối tượng thôi miên có câu trả lời “Bởi vì có những việc còn lại mà tôi phải làm,” khi cô được hỏi, “Tại sao bạn lại được tái sinh?” Những lời của cô ấy chứa đựng một chìa khóa quan trọng để giải mã ý nghĩa của tái sinh .
       
       
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2018 10:11:00 bởi UncleTom1975 >
       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2018 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9