(url) Adam Zagajewski

Tác giả Bài
meocon_thongminh93

  • Số bài : 1087
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 27.06.2006
  • Nơi: Hải Phòng
  • Trạng thái: offline
(url) Adam Zagajewski 30.06.2006 23:15:43 (permalink)
Nhà thơ Ba Lan (sinh 1945), hiện sống tại Pháp.
Giải thưởng văn chương quốc tế Neustadt năm 2004.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.12.2006 11:35:50 bởi TTL >
 
#1
    Ngọc Lý

    • Số bài : 3255
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 27.08.2005
    • Trạng thái: offline
    RE: Adam Zagajewski 01.07.2006 04:54:16 (permalink)
    .



            Self-Portrait
            by Adam Zagajewski
            Translated by Clare Cavanagh

            Between the computer, a pencil, and a typewriter
            half my day passes. One day it will be half a century.
            I live in strange cities and sometimes talk
            with strangers about matters strange to me.
            I listen to music a lot: Bach, Mahler, Chopin, Shostakovich.
            I see three elements in music: weakness, power, and pain.
            The fourth has no name.
            I read poets, living and dead, who teach me
            tenacity, faith, and pride. I try to understand
            the great philosophers--but usually catch just
            scraps of their precious thoughts.
            I like to take long walks on Paris streets
            and watch my fellow creatures, quickened by envy,
            anger, desire; to trace a silver coin
            passing from hand to hand as it slowly
            loses its round shape (the emperor's profile is erased).
            Beside me trees expressing nothing
            but a green, indifferent perfection.
            Black birds pace the fields,
            waiting patiently like Spanish widows.
            I'm no longer young, but someone else is always older.
            I like deep sleep, when I cease to exist,
            and fast bike rides on country roads when poplars and houses
            dissolve like cumuli on sunny days.
            Sometimes in museums the paintings speak to me
            and irony suddenly vanishes.
            I love gazing at my wife's face.
            Every Sunday I call my father.
            Every other week I meet with friends,
            thus proving my fidelity.
            My country freed itself from one evil. I wish
            another liberation would follow.
            Could I help in this? I don't know.
            I'm truly not a child of the ocean,
            as Antonio Machado wrote about himself,
            but a child of air, mint and cello
            and not all the ways of the high world
            cross paths with the life that--so far--
            belongs to me.

            Tự Họa
            Adam Zagajewski


            Một nửa ngày tôi trôi qua
            trên máy điện toán, chiếc bút chì, và bàn đánh máy. Một ngày kia cả nửa thế kỷ sẽ trôi qua như thế.
            Tôi sống trong một thành phố xa lạ và đôi khi tôi trò chuyện với những người xa lạ về những vấn đề rất xa lạ với tôi.
            Tôi nghe nhạc rất nhiều: Bach, Mahler, Chopin, Shostakovich.
            Tôi nhận ra ba nguyên tố của âm nhạc: sự yếu đuối, nét mạnh mẽ,
            Và nỗi đau.
            Nguyên tố thứ tư không có tên.
            Tôi đọc về các thi sĩ, sống hay chết, họ dạy tôi
            sự dai dẳng, lòng tin, và lòng kiêu hãnh. Tôi cố hiểu
            các đại triết gia – nhưng thường chỉ nhặt được vài mảnh vụn
            từ các tư tưởng tuyệt vời của họ.
            Tôi thích đi bộ dài dài trên các con đường ở Paris
            Và ngắm đồng loại tôi vội vã vì sự ghen tuông,
            giận dữ, thèm muốn, đuổi theo dấu các đồng bạc
            đang chuyển từ tay này sang tay khác trong lúc từ từ mòn dần nét tròn trịa (bộ mặt của vị đại đế bị xóa mờ dần).
            Cạnh tôi những hàng cây lặng im
            Xanh ngát một màu hoàn hảo đồng phục
            Những con chim đen dạo trên cánh đồng
            chờ đợi một cách kiên nhẫn như những goá phụ Tây Ban Nha.
            Tôi không còn trẻ nữa, nhưng luôn có người còn già hơn tôi.
            Tôi thích ngủ vùi, thiếp đi, khi tôi ngừng hiện hữu,
            Và đạp xe thật nhanh qua những con đường làng
            khi những cây bạch dương
            Và nhà cửa nhòa vào nhau như những đám mây bềnh bồng ngày nắng.
            Đôi khi trong phòng triển lãm các tranh vẽ thì thào với tôi
            Và mọi trớ trêu mỉa mai đột nhiên tan biến.
            Tôi thích ngắm vợ tôi một cách say mê.
            Tôi gọi điện thoại cho cha tôi mỗi chủ nhật,
            Cách tuần tôi lại họp mặt với bạn bè,
            Tất cả cho thấy sự trung thành thủy chung của tôi.

            Đất nước tôi đã tự giải thoát khỏi một bàn tay quỷ. Tôi mong ước sự tự do hoàn toàn sẽ theo sau.

            Tôi có thể đóng góp vào chuyện này không? Tôi không biết rõ.
            Tôi không phải là một đứa con của biển,
            Như Antonio Machado tự viết về chính ông,
            Tôi là con của không khí, bạc hà và hồ cầm,
            Và không phải tất cả mọi con đường của thế giới cao siêu đều đi qua cuộc đời – mà cho đến hôm nay – còn thuộc về tôi.

            ngọc lý chuyển ý


    .
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2006 10:39:01 bởi Ngọc Lý >
     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9