Hương nhớ
... như đã hẹn Tìm bóng em giữa bạt ngàn ký tự Anh hoang mê lạc bước động hoa vàng Em hiện thân kiêu hãnh một nữ hoàng Ban ân điển cho anh làm nô lệ Và cứ thế... anh ngày đêm ghép chữ Xây lâu đài tình ái đẹp như mơ Từng bậc thang trải thảm lụa tình thơ Tường trang trí bằng máu hồng lệ nóng Tim còn thở là anh còn hy vọng Dấu chân em đặt tới góc tâm hồn Ánh mắt em nhìn thấy giọt tơ vương Chảy như suối tưới vườn ươm trái cấm Ngày tháng đợi dường như dài vô tận Và em thì vẫn cứ khép cửa lòng Anh cô lẻ dưới thềm trăng hoang lạnh Nhặt lá rơi trong tê tái sầu đông Nợ nần chi giữa vời vợi hư không Mà hờn giận, mà ghen tuông, lo lắng Gọi người dưng sao nghe hồn trĩu nặng Đau niềm đau tình - tội lắm đa đoan Trăng nhập vào đàn réo rắt thê lương Chữ nhập hồn thơ tha thiết yêu thương Viết cho em cung trầm chơi vơi nhớ Rưng rưng tơ chùng thiên đường mờ sương ONLY
Phía Chân Trời
Anh hãy tìm em phía cuối chân trời
Vòm sáng tỏa ra muôn tia nắng ấm
Như bài thơ chiều hoàng hôn đỏ thẩm
Như quân vương ban chức một nữ hoàng
Anh hãy nhớ tìm em như đã hẹn
Trong giấc mơ bên suối ngọt trầm hương
Nghe hương rừng tràn lan đêm hoang dại
Nghe trái tim gõ nhịp điệu nghê thường
Tim em đó chói lòa dòng nham thạch
Màu đỏ tươi viền nét đọng bờ môi
Khúc tơ vương cung trầm lên cao vút
Nhịp nhàng say theo từng áng mây trôi
Anh hãy cứ hẹn em sau cánh cửa
Góc thiên đàng khép nhẹ ở sau lưng
Gào tên em như chớp bể mưa nguồn
Sầu Đông vỡ tung giữa trời lơ lửng
Cánh cửa trời mở toang như thiên định
Chiếc thang mây đưa lối hái ngàn sao
Em núp sau vầng trăng như đã hẹn
Anh đốt đèn sao thắp sáng ngọt ngào
Anh đừng nhé thê lương đàn tư khúc
Nốt trầm buồn rơi xuống một dòng sông
Em vẫn đó sau bóng trăng khe khẽ
Gọi người tình từ bốn phía hư không
Mỹ Trinh
ONLY ơi... Only không có gọi Mỹ Trinh như là MT gọi anh... lại chổ hẹn mà không gặp thì phải gào to lên chứ sao anh nín thinh...ở tuốt đằng xa dưới phía chân trời MT không hay cũng không biết anh tới đó nha...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2009 06:44:56 bởi Mỹ Trinh >
SAO LẠI HÌNH NHƯ 2 !?
Sao lại hình như hởi giọt đời thương hại!
Áo trắng xưa đã cháo lòng mấy thuở
Mỗi vết hằn là dấu ấn ngày qua
Xin được bình yên không nghĩ xôi xa
Sao lại hình như trong bao ngờ vực
Để chạnh lòng biển mặn quê cha
Đời thiệt thòi giữa muối cát chan hòa
Ai hiểu được lòng củ khoai, hạt bắp
Sao lại hình như, khỏang trời tít tắp
Cánh én về là hiệu báo mùa xuân
Mà hương tình cứ trong mãi lâng lâng
Tím hai đồi sớm tối chẳng cùng chân...
Sao lại hình như những gam màu nhạt dịu
Bức tranh hoa còn phản sắc tương quan
Còn khỏang cách hai trường thưởng lãm
Thì đành thôi , ta về với ta thôi.
Nguyên Hải
Hình Như 2
Hình như bóng anh rút theo ngọn sóng
Trắng xóa biển chiều bọt nước tung lên
Hình như gió cuốn làm cơn giông bão
Hay bởi lòng ta là sóng gập ghềnh
Hình như đó và đây còn xa lạ
Ngờ vực về hoài từ xứ Quãng xa
Hình như biển đổi màu xanh quá
Hay bởi tại em hy vọng trăng ngà
Hình như khoảng trời ta xuân đã tới
Đán én xưa đâu mất một con rồi ?!
Khung trời áo trắng mờ phai nhân ảnh
Anh về đâu hay bởi mây còn trôi
Hình như Vẫn mùa xuân tràn thương nhớ
Ôm vòng tay chờ đợi bóng người xa
Sóng ngàn năm lướt sóng tận trời xa
Thôi đành nhé... Xuân cũng qua giây lát.
Mỹ Trinh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.01.2009 04:06:57 bởi Mỹ Trinh >
Vời vợi Bến sông trăng qua mấy mùa chờ đợi Lạnh u hoài lãng đãng gió mây trôi Như đã hẹn... thuyền chở sao về tới Lộng lẫy ngân hà... tình ái lên ngôi Là bài thơ viết vội tối ba mươi Chưa vẹn ý của yêu thương muốn nói Nhưng cũng đủ đánh dấu ngày sau cuối Thêm một năm với hờn giận buồn vui Đi tìm em tận phía cuối chân trời Chân rướm máu trên đường gập ghềnh đá sỏi Hồn vất vưởng giữa rừng đêm hoang dại Vừa úa tàn thu đã tê tái sầu đông Để hôm nay giữa phơi phới xuân hồng Tim gõ nhịp hoan ca trong ấm nồng tương ngộ Khúc nghê thường ngân vang trong nhạt nhòa mắt lệ Tay nắm bàn tay mà cứ ngỡ một giấc mơ Gọi tên em... nắng chan chứa nắng, mưa xối xả mưa Anh gào thét muốn vỡ toang lồng ngực Đời oan nghiệt nhiều dối gian bội phản Tạ ơn trời... mình đã được của nhau Tiếng nguyệt cầm vọng thăm thẳm đêm thâu Như vết cứa vào nỗi đau xa cách Rót tràn ly giọt buồn dâng sóng sánh Em nghe thấy gì từ bốn phía hư không... ONLY Gọi như vậy... Mỹ Trinh nghe thấy không...
Đồi Florence... Ngọn đồi Florence lá còn rơi...?
Lặng lẽ dòng sông chảy qua đời
Câu thơ vẫn còn xa xôi lắm
Mà nhớ nhung lận đận cuối trời...!
dangphuong
Vời vợi Bến sông trăng qua mấy mùa chờ đợi Lạnh u hoài lãng đãng gió mây trôi Như đã hẹn... thuyền chở sao về tới Lộng lẫy ngân hà... tình ái lên ngôi Là bài thơ viết vội tối ba mươi Chưa vẹn ý của yêu thương muốn nói Nhưng cũng đủ đánh dấu ngày sau cuối Thêm một năm với hờn giận buồn vui Đi tìm em tận phía cuối chân trời Chân rướm máu trên đường gập ghềnh đá sỏi Hồn vất vưởng giữa rừng đêm hoang dại Vừa úa tàn thu đã tê tái sầu đông Để hôm nay giữa phơi phới xuân hồng Tim gõ nhịp hoan ca trong ấm nồng tương ngộ Khúc nghê thường ngân vang trong nhạt nhòa mắt lệ Tay nắm bàn tay mà cứ ngỡ một giấc mơ Gọi tên em... nắng chan chứa nắng, mưa xối xả mưa Anh gào thét muốn vỡ toang lồng ngực Đời oan nghiệt nhiều dối gian bội phản Tạ ơn trời... mình đã được của nhau Tiếng nguyệt cầm vọng thăm thẳm đêm thâu Như vết cứa vào nỗi đau xa cách Rót tràn ly giọt buồn dâng sóng sánh Em nghe thấy gì từ bốn phía hư không... ONLY Gọi như vậy... Mỹ Trinh nghe thấy không...
Mây mù
Biết trăng có còn về soi lối cũ
Vời vợi xa xăm treo nhánh hoang vu
Mái nhà xưa tường mục rong xiêu vẹo
Sáng mùa xuân có vướng chút mây mù
Em như mây bay về cuối trời xa
Mang hương nhớ theo về nghe tĩnh lặng
Những mùa xuân đi qua lần ngắn ngủi
Chưa kịp giã từ mây đã mù giăng
Người có về tìm nhau chân trời cuối
Kịp trối trăn lời sau cuối một lần
Xin người hỡi giùm đau lên vết tích
Cúi mặt hững hờ như đóa phù vân
Con chim quý ở lầu son gác ngọc
Ta bóng chiều len lỏi những tàng cây
Vài khoảnh khắc chiều ra đi u tịch
Gác phượng lầu hoàng đâu dám mê say
Em góp bụi trần lấp ngày mưa gió
Về quê xưa không còn dấu thân quen
Xa phố thị xa ánh đèn hoa lệ
Bên cạnh dòng sông thả xuống nỗi niềm
Ở nơi đây chỉ dập vùi hương nhớ
Bên kia trời là mây tím chơi vơi
Gọi tên nhau nát nhàu vùng kỷ niệm
Hư không chìm vào kí ức...tơi bời !
Mỹ Trinh
Hình như chỉ có ở đây là Mỹ Trinh nghe được tiếng của ONLY thôi đó...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.01.2009 05:26:36 bởi Mỹ Trinh >
Đồi Florence... Ngọn đồi Florence lá còn rơi...?
Lặng lẽ dòng sông chảy qua đời
Câu thơ vẫn còn xa xôi lắm
Mà nhớ nhung lận đận cuối trời...!
dangphuong
Đồi mùa đông
Đồi Florence lá rụng vàng sân
Chiều không kịp dừng chân hứng nắng
Vần thơ buồn đi vào tĩnh lặng
Có tiếc thương thì đã muộn màng
Mỹ Trinh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.01.2009 05:54:35 bởi Mỹ Trinh >
Trích đoạn: Lam Hồng Minh
Đầu Xuân Gặp Lại
Vào xuân khai bút tới thăm em
Không khí rộn ràng tung cánh chim
Giang tay đón gió trời lồng lộng
Ôm ấp trong lòng biển ru êm.
Nắng mới chan hoà dệt bức tranh
In bóng dòng sông em có anh
Đầu năm hoa lá xanh tươi thắm
Tết đến gửi nhau tấm chân thành.
Trung Dũng
Chúc Nhau Mùa Xuân
Ngày xuân đón lộc nguyện an lành
Mến chúc tình anh ấm nắng xanh
Gác tía lầu son chim sáo hát
Hoa mai sắc thắm nở đầy cành
Cùng đón mùa xuân tay bắt tay
Tình người non nước chưa hề phai
Cùng nhau mở hội hoa tim nở
Hạnh phúc trăm năm thắm thiết hoài
Lam Hồng Minh
Xuân hòa bình
Gặp gỡ đầu xuân tiếng nói cười
Nhà nhà vui tết đón xuân tươi
Chia nhau rộn rã tình thương mến
Góp sức huy hoàng nghĩa trợ tương
Nắng ấm tình xanh hoa hồng nở
Chiều vàng biêng biếc lá xanh vườn
Đắp bồi vun xới tình đồng loại
Thế giới vòng tay sắc thắm hương
Mỹ Trinh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.01.2009 19:53:59 bởi Mỹ Trinh >
Tôi ở lại
Tôi ở lại chờ mùa xuân giã từ
Theo cánh gió về phương trời vô định
Xuân sẽ đi qua hoa sẽ tàn
Gom tuổi đời vào góc nhớ lặng thinh
Tôi ở lại chờ đêm về sáng
xếp đôi chân bó gối tìm vần thơ
Không có vần nào viết suông như lòng muốn
Gom say mê ngủ giấc dại khờ
Tôi ở lại như bao lần ngày ấy
Lau im lìm giọt nước mắt đẩm bờ mi
Quen thật quen những mùa xuân trống vắng
Quen thật im chiều cuối phố biệt ly
Mỹ Trinh
Quỳnh Muội... bài thơ có duyên nen MT xin mang về nhà treo
Viết về một chuyện tình có thật lớp Đệ Tứ A /4 năm 1967
Trường trung học MĐC Sài Gòn
( Nhớ một thời áo trắng, nhớ người giờ đang ở cỏi vĩnh hằng xa )
TRẨM NHỚ ÁI KHANH KHÔNG ?
Anh nhớ không năm chúng mình vào đệ tứ
Cùng học chung một lớp chung trường
Bạn thường trêu, “ Nầy ! anh ấy tên Hoàng
Còn mi con gái lại mang tên Hậu
Chúng bạn bảo nhau hai đứa mầy diễm phúc
Có hai cái tên vương giả đã dành phần
Thầy của chúng ta cũng chẳng công bằng
Xếp hai đứa ngồi chung nhau cuối lớp “
Thầy chỉ vô tình nhưng em buồn biết mấy
Lòng giận thầy giận cả chúng bạn thân
Ngồi xa xa chẳng dám xích lại gần
Sách vở chạm cũng sợ bạn cười chết
Ấy thế mà đôi chúng mình thân thiết
Từ bao giờ và chẳng hiểu vì đâu
Câu xưng hô cũng bí mật gọi nhau
Anh Quân Vương còn em là Hoàng Hậu
Cuối năm ấy hai chúng mình thi đậu
Học riêng ban nên chẳng được ngồi gần
Con trai đệ tam được phân học sáng
Con gái ban C bị học buổi chiều
Mỗi buổi sáng sau giờ anh tan học
Anh không quên gởi vội …mảnh thư tình
Bỏ vào học bàn mảnh giấy xinh xinh
Chỉ dòng chữ… Ái Khanh ơi Trẩm nhớ
Em trân trọng khắc ghi tình một thưở
Cùng bảo nhau cố hãy gắng học hành
Mai nầy đây hai đứa sẽ thành danh
Chung hạnh phúc trong một vương quốc nhỏ
Có các con mình trong vương quốc đó
Hoàng tử thông minh, Công Chúa hiền lành
Bên cạnh Quân Vương luôn chỉ một Ái Khanh
Con mình chỉ một Phụ Hoàng và Mẫu Hậu
Hạnh phúc trong tim đơn sơ bình dị
Nuôi dưỡng nhiều năm ở tuổi học trò
Rồi hai chúng mình cùng vào đại học
Nhưng đi trọn con đường chỉ một Ái Khanh
Một chín bảy hai chiến tranh khóc liệt
Giả biệt áo thư sinh giả biệt bạn lòng
Trai thời loạn đành dở dang đèn sách
Khói lửa chiến trường vui bước chinh nhân
Buổi tiển đưa mắt nhìn nhau bịn rịn
Đôi bàn tay tìm siết chặt bàn tay
Cánh phượng hồng lung linh trong chiều nắng
Theo gió bâng khuâng rơi nhẹ xuống vai mềm
Thời gian cứ vô tình trôi đi mãi
Anh ra đi không thể hẹn ngày về
Đường hành quân mãi bôn ba thoả chí
Chỉ thư hồng ngàn dặm vượt đường xa
Nhiều năm qua nước lớn ròng vẫn chảy
Xuôi dòng đời thời gian cứ trôi suông
Chiều hạ xưa nước mắt đọng giọt buồn
Mờ dòng chữ đọc thư chiến trường trả lại
Đã tử trận xin hoàn giao người gởi
Chiến trường xa anh trọn nghĩa hy sinh
Bóng chiều phủ tím vùng trời êm ả
Hoa phượng hồng từng cánh rụng chơi vơi
Đường chiều xưa một bóng nhỏ trải dài
Đếm từng bước trong cô đơn cùng khắp
Tìm dư ảnh giửa dòng người tấp nập
Dẫu biết người đi không trở lại bao giờ
Và cứ thế mấy mươi năm xa mãi
Nỗi niềm riêng bất chợt quyện vào thơ
Giữa trời đất bao la Ái Khanh rất nhớ
Nơi cỏi vĩnh hằng Trẩm nhớ Ái Khanh không ?
30-1-09
Nhật Quỳnh
________________________________
Ta không thể làm đổi thay hướng gió
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=311311&mpage=35 Tử biệt sinh ly
Chuyện tình buồn của Vua và Hoàng Hậu
Buồn hơn chiều màu tím của mùa đông
Ngôi mộ nào tươi sắc một đóa hồng
Nàng ngồi khóc gục đầu bên bia đá
Xuân còn vàng hay mưa xuân tầm tã
Vành khăn tang ai ngỡ lúc học trò
Tội tình ơi Hoàng Hậu của Quân Vương
Ai biết được tình trường là bể khổ
Những ngày xưa mưa môi viền hoa nắng
Sao gian nan trên nhung gấm vàng son
Vẫn như thuở Quân Vương đa thê thiếp
Hoàng Hậu bùi ngùi làm kiếp Ái Khanh !
Người đã ra đi vẫn mộng chưa thành
Vẫn như thuở lảnh cung buồn xơ xác
người đã ra đi mùa xuân tan tác
Hoa lá biếng cười vì nhớ Quân Vương
Này là bầy con thơ mùa xuân vắng
Kia là đền vàng nghi lễ chẳng vì đâu
Khi tình yêu ra đi không còn nữa
Cát bụi trần gian cung điện Ngọc Hoàng !
Người vẫn nhớ người gào gọi Quân Vương
Trẩm bên ấy nghe lòng thêm băng giá
Biết bao giờ cuộc đời thôi đôi ngã
Mái lá đơn sơ mà hạnh phúc tràn đầy
Nàng vuốt ve gục đầu trên bia đá
Nhớ thương gào trên chín cõi tầng mây
Dư âm vang tình Ái Khanh lộng lẫy
Thấu trời xanh có bóng trẩm hiện về
Mỹ Trinh
Cảm xúc khi đọc câu truyện "Trẩm Nhớ Ái Khanh Không ?" của Quỳnh Muội. Câu truyện thì buồn nhưng qua giọng kể của QM cũng không buồn lắm. Tội nghiệp hai người này ghê hén QM... Sẳn ghé thăm Muội luôn nè, Muội kể chuyện có duyên đấy nha...
Trích đoạn: Mỹ Trinh
Quỳnh Muội... bài thơ có duyên nen MT xin mang về nhà treo
Viết về một chuyện tình có thật lớp Đệ Tứ A /4 năm 1967
Trường trung học MĐC Sài Gòn
(Nhớ một thời áo trắng, nhớ người đang ở cỏi vĩnh hằng xa)
TRẨM NHỚ ÁI KHANH KHÔNG ?
Anh nhớ không năm chúng mình vào đệ tứ
Cùng học chung một lớp chung trường
Bạn thường trêu, “ Nầy ! anh ấy tên Hoàng
Còn mi con gái lại mang tên Hậu
Chúng bạn bảo nhau hai đứa mầy diễm phúc
Có hai cái tên vương giả đã dành phần
Thầy của chúng ta cũng chẳng công bằng
Xếp hai đứa ngồi chung nhau cuối lớp “
Thầy chỉ vô tình nhưng em buồn biết mấy
Lòng giận thầy giận cả chúng bạn thân
Ngồi xa xa chẳng dám xích lại gần
Sách vở chạm cũng sợ bạn cười chết
Ấy thế mà đôi chúng mình thân thiết
Từ bao giờ và chẳng hiểu vì đâu
Câu xưng hô cũng bí mật gọi nhau
Anh Quân Vương còn em là Hoàng Hậu
Cuối năm ấy hai chúng mình thi đậu
Học riêng ban nên chẳng được ngồi gần
Con trai đệ tam được phân học sáng
Con gái ban C bị học buổi chiều
Mỗi buổi sáng sau giờ anh tan học
Anh không quên gởi vội …mảnh thư tình
Bỏ vào học bàn mảnh giấy xinh xinh
Chỉ dòng chữ… Ái Khanh ơi Trẩm nhớ
Em trân trọng khắc ghi tình một thưở
Cùng bảo nhau cố hãy gắng học hành
Mai nầy đây hai đứa sẽ thành danh
Chung hạnh phúc trong một vương quốc nhỏ
Có các con mình trong vương quốc đó
Hoàng tử thông minh, Công Chúa hiền lành
Bên cạnh Quân Vương luôn chỉ một Ái Khanh
Con mình chỉ một Phụ Hoàng và Mẫu Hậu
Hạnh phúc trong tim đơn sơ bình dị
Nuôi dưỡng nhiều năm ở tuổi học trò
Rồi hai chúng mình cùng vào đại học
Nhưng đi trọn con đường chỉ một Ái Khanh
Một chín bảy hai chiến tranh khóc liệt
Giả biệt áo thư sinh giả biệt bạn lòng
Trai thời loạn đành dở dang đèn sách
Khói lửa chiến trường vui bước chinh nhân
Buổi tiển đưa mắt nhìn nhau bịn rịn
Đôi bàn tay tìm siết chặt bàn tay
Cánh phượng hồng lung linh trong chiều nắng
Theo gió bâng khuâng rơi nhẹ xuống vai mềm
Thời gian cứ vô tình trôi đi mãi
Anh ra đi không thể hẹn ngày về
Đường hành quân mãi bôn ba thoả chí
Chỉ thư hồng ngàn dặm vượt đường xa
Nhiều năm qua nước lớn ròng vẫn chảy
Xuôi dòng đời thời gian cứ trôi suông
Chiều hạ xưa nước mắt đọng giọt buồn
Mờ dòng chữ đọc thư chiến trường trả lại
Đã tử trận xin hoàn giao người gởi
Chiến trường xa anh trọn nghĩa hy sinh
Bóng chiều phủ tím vùng trời êm ả
Hoa phượng hồng từng cánh rụng chơi vơi
Đường chiều xưa một bóng nhỏ trải dài
Đếm từng bước trong cô đơn cùng khắp
Tìm dư ảnh giửa dòng người tấp nập
Dẫu biết người đi không trở lại bao giờ
Và cứ thế mấy mươi năm xa mãi
Nỗi niềm riêng bất chợt quyện vào thơ
Giữa trời đất bao la Ái Khanh rất nhớ
Nơi cỏi vĩnh hằng Trẩm nhớ Ái Khanh không ?
30-1-09
Nhật Quỳnh
________________________________
Ta không thể làm đổi thay hướng gió
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=311311&mpage=35
Tử biệt sinh ly
Chuyện tình buồn của Vua và Hoàng Hậu
Buồn hơn chiều màu tím của mùa đông
Ngôi mộ nào tươi sắc một đóa hồng
Nàng ngồi khóc gục đầu bên bia đá
Xuân còn vàng hay mưa xuân tầm tã
Vành khăn tang ai ngỡ lúc học trò
Tội tình ơi Hoàng Hậu của Quân Vương
Ai biết được tình trường là bể khổ
Những ngày xưa mưa môi viền hoa nắng
Sao gian nan trên nhung gấm vàng son
Vẫn như thuở Quân Vương đa thê thiếp
Hoàng Hậu bùi ngùi làm kiếp Ái Khanh !
Người đã ra đi vẫn mộng chưa thành
Vẫn như thuở lảnh cung buồn xơ xác
người đã ra đi mùa xuân tan tác
Hoa lá biếng cười vì nhớ Quân Vương
Này là bầy con thơ mùa xuân vắng
Kia là đền vàng nghi lễ chẳng vì đâu
Khi tình yêu ra đi không còn nữa
Cát bụi trần gian cung điện Ngọc Hoàng !
Người vẫn nhớ người gào gọi Quân Vương
Trẩm bên ấy nghe lòng thêm băng giá
Biết bao giờ cuộc đời thôi đôi ngã
Mái lá đơn sơ mà hạnh phúc tràn đầy
Nàng vuốt ve gục đầu trên bia đá
Nhớ thương gào trên chín cõi tầng mây
Dư âm vang tình Ái Khanh lộng lẫy
Thấu trời xanh có bóng trẩm hiện về
Mỹ Trinh
Cảm xúc khi đọc câu truyện "Trẩm Nhớ Ái Khanh Không ?" của Quỳnh Muội. Câu truyện thì buồn nhưng qua giọng kể của QM cũng không buồn lắm. Tội nghiệp hai người này ghê hén QM... Sẳn ghé thăm Muội luôn nè, Muội kể chuyện có duyên đấy nha...
Chào Mỹ Trinh quí mến,
Thực ra bài thơ nầy QM có ý mưốn viết lâu rồi, vì là một chuyện tình thật gần gủi, Hôm nay nhân buổi đầu xuân mới thực hiện được, thời gian mấy mươi năm cũng phôi pha phần nào nỗi bưồn.
Mới dầu QM đinh viết theo dạng hài, ( vì còn không khí tết ) , Thực ra chuyện tình cảm thời tưổi ngọc nầy thời gian đầu có nhiều chuyện vui để kể, nhưng không biết vì sao mà cứ nhầm đoạn cưối cưộc đời mà kể nên bài thơ lại nằm diện thơ bi chớ không còn hài nữa.
Mà QM thì hể viết thì cứ nhập tâm bưồn , nên phần nhiều thơ buồn.
Cảm ơn Mỹ Trinh đã xúc cảm hoạ lại , thơ MT bưồn lắm, lời thơ thắm đậm, chọn chữ thật khéo, gây xúc động mạnh đó MT à.
QM cảm ơn nhé, mong lưôn được đón nhận sự chia sẻ của MT.
QM cũng xin repeat bài thơ viết về một chuyện tình bưồn có thật nữa MT đọc nha.
Lời chúc đầu năm gởi đến MT, một năm mới tràn đầy hạnh phúc, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.
Thân ái.
MÃI TÌM DƯ ẢNH
Ngày xưa cùng học chung trường
Chúng mình hai đứa vẫn thường bên nhau
Tan trường em trước anh sau
Mắt chờ mắt đợi xôn xao lối về
Chiều qua mấy nẻo đường quê
Nhìn chim sãi cánh về nơi cuối trời
Mây chiều lơ lửng muôn nơi
Khói lam chiều toả chơi vơi bên hè
Yên bình một bức tranh quê
Bỗng đâu chinh chiến tràn về quê hương
Giả từ em, giả từ trường
Giả từ cánh phượng còn vương nắng chiều
Giả từ áo trắng thân yêu-
Giả từ đồng lúa những chiều gió lay
Bàn tay xiết chặt bàn tay
Lời yêu chưa ngỏ dặm dài cách xa
Đường hành quân mãi bôn ba
Thư hồng ngàn dặm gởi ra chiến trường
Trọn tình em gái hậu phương
Sẽ không sợ cảnh yêu thương lỡ làng
Dẫu không đính ước đá vàng
Mà trong sâu thẳm vô vàn yêu thương
Thư về kể chuyện chiến trường
Người lính trẻ cũng vấn vương tình buồn
Nước sông vẫn chảy về nguồn
Thời gian vẫn cứ trôi suông bên đời
Chiều nay nước mắt em rơi
Mờ dòng chữ đọc thư nơi chiến trường
Người vì đất nước quê hương
Bước đường chinh chiến can cường hy sinh
Nẻo đường kỷ niệm một mình
Bóng chiều phủ nhuộm tím vùng thôn quê
Chiều nay vẫn nẻo đường quê
Vẫn chim vỗ cánh bay về phương xa
Biết bao ngày tháng trôi qua
Em tìm dư ảnh người xa không về.
26-11-07
Nhật Quỳnh
________________________________
Ta không thể làm đổi thay hướng gió
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=311311&mpage=35
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2009 11:45:15 bởi Quỳnh Muội >
Tiếng thơ Người đi tìm nhau đã bao lâu rồi Và đã bao lần đường trần lạc lối Từng có khi nào nghe tình hấp hối Như chuyện muôn đời dang dở phai phôi Ta viết vần thơ trong nhớ thương vời vợi Những giọt tình chảy đắm đuối cuồng si Khắc khoải chơi vơi mộng mị đê mê Rồi cũng sẽ tan vô cùng vô tận Tháng năm trôi... lòng người thôi vương vấn Đêm mù sương... đêm đã chẳng tròn đêm Biết sẽ còn đọng lại chút dư âm Nhưng ngày đến là nhiều điều khác đến Ta nào dám trách hờn hay oán thán Chỉ mong sao đau đớn sẽ ngủ yên Định mệnh khắt khe chia lối nợ duyên Thì đáng gì kẻ lạc loài trôi nổi Xin người nhé... hãy giữ lời xin lỗi Bởi chữ tình sao biết được đúng sai Yêu nhau rồi nghĩa là không tiếc nuối Khắc ghi lòng dù cách biệt phương trời Riêng mình ta lạc hoang vu chờ đợi Gieo xuống đời hạt kỷ niệm một thời Nghe tiếng thơ đang nức nở ngậm ngùi Như con tim yêu thương người mãi mãi ONLY Trên đời này chỉ có một ONLY duy nhất... vậy Mỹ Trinh nghĩ là còn nghe thấy ONLY ở nơi nào khác nữa... tiếng thơ này người nghe rồi đó... có chút gì tưởng nhớ ONLY không
Dòng sông Arno... Dòng sông Arno chảy về đâu...?
Bao nhiều lượn sóng bấy nhiêu sầu
Tôi đứng bên sông buồn hiu hắt...
Nhìn giọt nắng chiều đã chìm sâu.
Hai dòng sông ở hai phương trời
Trôi vế một hướng ra biển khơi
Nhưng có lẽ không bao giờ gặp...
Được chung nhau trong suốt cuôc đời
Dòng sông Arno ..có đẹp không...?
Sóng nước...trôi về cõi mênh mông
Ngọn đồi Florence đứng lặng lẽ...
Dòng sông muôn đời vẫn chờ trông..
Tôi thả xuống sông một nỗi buồn
Chiều về chầm chậm đợi hoàng hôn
Bên kia sông ...có dòng nuớc mắt..
Rớt xuống..đời tôi tận đáy hồn...!
dp
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2009 22:57:45 bởi dangphuong >
ĐÓN NGUYỆT
Nàng Xuân xúng xính sắp đi rồi
Sắm sửa cổ bàn đón Nguyệt thôi
Trăng mới dậy thì trinh tiết sáng
Làng văn đủng đỉnh mộng hồn rơi
Nguyên Tiêu vành vạnh Hằng soi bóng
Trời đất mơ màng Khách họa thơ
Nay xướng mấy vần Giêng Kỷ sửu
Kính mời thi hữu ghé vào chơi.
Nguyên Hải
TƯNG !
Men đời chưa cạn hảy còn tưng
Đất rộng trời cao với chẳng dừng
Đêm xuống tím lòng hương gió thỏang
Chiều tà nhạt sợi nắng tơ rưng
Mây trôi nước gợn sao trời rụng
Lá khép cành đưa ong bướm trừng
Nhắm ánh Hồng - Đào tê đắng họng
Mềm môi cháy ruột với người dưng!
Nguyên Hải
Vắng Sầu cay một chén uống chưa say Trăm nhớ nghìn thương rót thật đầy Sương xuống lan tràn đêm vọng nguyệt Lệ rơi lã chã mắt trông ai Vọng tiếng hắt hiu đầu ngọn gió Tưởng hình nhòa nhạt cuối chân mây Không gian huyền ảo u tịch quá Đối bóng gieo vần thơ cảm hoài ONLY Tìm
Tìm về một khoảng nhớ hương say
Tay với tìm tay khoảng trống đầy
Nắng rã buồn hiu chiều quạnh vắng
Trăng hồng ngũ trọ tối chờ ai
Môi yêu khép chặt đời mưa gió
Mắt nhớ đăm chiêu đỉnh trời mây
Mộng khép đường mơ lần ngõ tối
Trăm thương nghìn nhớ nỗi u hoài
Mỹ Trinh
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 6 bạn đọc.
Kiểu: