Yêu em từ tóc em còn rất ngắn,
Bướm hoa còn rộn rã ngợp sân trường,
Khi hồn anh còn như tờ giấy trắng,
điểm bóng hình em bao vấn vương.
Anh thường đứng nhìn em từ xa lắm,
Chẳng bao giờ em nhận thấy anh đâu,
Chỉ thăm thẳm một nỗi niềm sâu lắng.
Chút ngậm ngùi thâu những đêm sâu.
Thời gian nào có đợi ai đâu,
Mùa thi đi qua...
Nỗi nhớ niềm đau tất cả đều gác lại.
Một lần đi để rồi xa mãi.
Phút chia xa vẫn chẳng nói một lời.
Tôi đã xa em, tận cuối trời,
Mưa nam, bể bắc cũng đầy vơi.
Con tim đã vỡ còn khắc mãi,
Hình bóng một em của một thời.
Tháng năm trôi, tôi lại về đây.
Tha thất thểu một mảnh hồn rách nát,
Và em tôi sóng đời phiêu dạt,
Cũng về đây như bài hát lạc vần.
Dòng sông xưa vẫn nuôi mạch sóng ngầm.
Gặp con nước bỗng vùng lên dữ dội,
Đống tàn tro những tưởng rằng đã nguội,
Nay nguy cơ đốt trụi cả khu rừng.
Nhưng...ngày ngày ta gặp mặt dửng dưng,
Em không hiểu như suốt đời không hiểu,
Để cho ta một đời vẫn thiếu,
Một phần hai khuất một mối tình./.