Ngày Đó Chúng Mình

Thay đổi trang: << < ..111213141516171819 | Trang 19 của 19 trang, bài viết từ 271 đến 278 trên tổng số 278 bài trong đề mục
Tác giả Bài
NgụyXưa

  • Số bài : 864
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.01.2007
  • Nơi: Thái Bình Dương
  • Trạng thái: offline
Re:Ngày Đó Chúng Mình 06.06.2018 01:28:21 (permalink)

Góc Biển Chân Trời

 
Bạn thân,
 
Hơn tháng nay tôi vắng bóng, không phải vì tôi quên bạn mà vì tôi “dại dột” vượt Pacific Ocean bằng con đường cực bắc nên bị sóng gió đại dương hành hạ tơi bời, bây giờ mới hồi tỉnh để tiếp tục tâm tình với bạn miền xa.
 
Con tàu Golden Princess cũng không hẳn là nhỏ bé, gần ba ngàn du khách, từ Japan qua Alaska với tốc độ tối đa (22 hải lý/giờ) cũng mất hết 7 ngày. Biển tên là “Thái Bình” nhưng những ngày đó chẳng thái bình chút nào, gió có lúc lên tới 60 dậm/giờ và sóng cao vài thước đập vào thành tàu, tiếng động nghe như ai đó đánh trống bên tai. Con tàu lắc lư khiến bạn tôi ở trên cao, từng 12, chịu không thấu, ban đêm phải xuống quán cà phê ở lầu 5 tìm chiếc ghế bành, ngủ vật vờ qua đêm. Hành khách than phiền quá nhiều nên cuối cùng thuyền trưởng cho giảm tốc độ xuống còn 13 hải lý/giờ, du thuyền mới bớt vặn vẹo “kêu gào”, và hành khách mới có được một ngày yên ả trước khi tàu tới Alaska.
 
Golden Princess khởi hành từ Singapore nhưng chúng tôi chỉ lên tàu tại Japan, sau vài ngày thăm viếng đất nước của con cháu của Thái Dương Thần Nữ. Những lần trước tới đây chúng tôi đều theo đoàn du lịch, “cưỡi ngựa xem hoa” nên cũng chẳng biết gì nhiều về nước Nhật, lần này tự lang thang thăm viếng Tokyo tôi mới nhận thấy là mình đã may mắn được tị nạn tại nước Mỹ chứ không phải vất vưởng nửa đời người tại Đông Kinh. Ngay từ sáng sớm, và nhất là vào giờ tan sở, những đoàn người lầm lì trong complet đen, giống  như một bầy quạ,  ào ra từ những train stations, đi như chạy, cuốn theo những du khách đi phất phơ ngắm phố phường như chúng tôi. Ai cũng cắm cúi, và hình như chẳng ai để ý đến gì đang xảy ra xung quanh.
 
Có lẽ vì đất đai chật hẹp, nhà cửa nhỏ bé, nên người Nhật ít nấu ăn tại nhà. Tầng hầm (basement) của những khu thương mại đầy những nhà hàng bé nhỏ với vài ba bàn lúc nào cũng đông khách ăn uống một cách vội vàng, Mọi người phải xếp hàng ngoài cửa, cứ thấy có chỗ trống là ngồi vào chứ chẳng hề quen biết nhau. Chung bàn nhưng họ không hề chuyện trò, như thể là ăn để mà sống chứ không phải để thường thức những gì thượng đế dành cho con người. Nước Nhật thật huy hoàng và người Nhật thật đáng phục nhưng đời sống  quá stressful, nhất là đối với giới trẻ làm việc trong các cao ốc của thành phố. Tôi nghĩ thầm nếu kiếp sau không được làm cây thông đứng giữa trời mà reo thì xin cho tôi lại được làm người Việt Nam.
 
Alaska biển êm đềm vì tàu hải hành trong  inner passage,  giữa các đảo xanh phủ tuyết trắng đẹp như tranh vẽ. Không khí thật trong lành, nhưng quá lạnh nên chúng tôi cũng ít lên bờ phiêu lưu, chỉ quanh quẩn trong tại mấy phố chính mỗi lần tàu ghé bến, hoặc nấp trong phòng, qua cửa kính quan sát những tảng băng trôi trên biển. Sau biến cố tháng Tư năm 1975 Alaska đã có một thời là đất hứa cho người Việt tha hương tìm đến kiếm sống bằng nghề đánh bắt cua, đánh cá, nhưng hình như không chịu được khí hậu mùa đông khắc nghiệt nên bây giờ họ đã tìm về những vùng đất ấm như California, Texas, etc…
 
Tôi đi vì nhớ đường biển xưa. Tới vùng biển nào tôi cũng nghĩ thầm: “Chỗ này sao giống vịnh Cam Ranh … đảo này chẳng khác gì Cù Lao Chàm …”. Hơn mười năm hải vụ xuôi ngược bến bờ VN những địa danh đó đã in sâu vào tâm khảm, dù sóng gió, dù nhọc nhằn, và dù chỉ là một bãi san hô cũng vẫn là một mảnh đất của quê hương cho tôi thiết tha. Hoàng Sa và Trường Sa đã mất, mới đây lại nghe tin là Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc sẽ trở thành những đặc khu kinh tế, “người lạ” sẽ được phép thuê đất tới 99 năm với quyền tài phán, tôi đã thật nghẹn ngào vì đất nước đang mất dần về tay ngoại bang. Quê hương tôi đâu, và có còn một chỗ nào cho tôi trở về, dù chỉ là để thăm viếng cho nguôi niềm nhớ thương?
 
Bạn thân,
 
Tôi đi đã khá nhiều nơi nhưng có lẽ cũng đã gần tới ngày “dừng bước giang hồ” vì như trong thư trước gửi bạn, tôi đang nghĩ tới chuyện “thiên di” mặc dù chưa biết là sẽ tìm về nơi nào để sống cho đến lúc cuối đời. Hơn thế nữa “bạn ta” lúc này cũng đã khá mòn mỏi, sợ rằng ít lâu nữa sẽ chẳng còn ai để củng ngao du. Cá Sơn Q. đã đã phải hủy bỏ chuyến đi vừa qua vì tình trạng sức khoẻ. Mã Xa B. cũng bắt đầu thấy “mã thể bất an”, chắc là sau chuyến Dubai/Ấn Độ đầu năm tới cũng sẽ chỉ ở nhà làm bạn với keyboard, du lịch ảo mà thôi!
 
Thú thật với bạn là sống ở đất nước này gần 50 năm nhưng tôi cũng chưa biết hết các danh lam thắng cảnh của nước Mỹ. Nếu không thể ngồi máy bay hơn 10 tiếng đồng hồ để tới những nơi xa xôi, hoặc đã bắt đầu e ngại sóng gió đại dương, chúng mình vẫn còn có thể lái xe tìm đến những nơi yên bình để hoà mình với thiên nhiên cho tâm hồn thảnh thơi, hoặc là để nhớ về một nơi xa, rất xa …
 
Mùa hè sắp tới, ngày sẽ dài hơn cùng với những nỗi nhớ thương. Nếu có buồn bạn gọi tôi để chúng mình hàn huyên nghe.
 
Tình thân,
 
Ngụy Xưa
June 5, 2018   
 
 
    nguyễn thế duyên

    • Số bài : 1130
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 01.05.2008
    • Nơi: Hà nội
    • Trạng thái: offline
    Re:Ngày Đó Chúng Mình 06.06.2018 18:15:40 (permalink)
    Ngụy xưa luôn nhớ quê hương.
    Ngụy nay bán nước tìm đường vinh thân
     
     
      NgụyXưa

      • Số bài : 864
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 31.01.2007
      • Nơi: Thái Bình Dương
      • Trạng thái: offline
      Re:Ngày Đó Chúng Mình 11.10.2018 22:42:09 (permalink)

      Có Những Tàn Phai

       
      Bạn thân,
       
      Đã lâu lắm tôi mới gặp lại H. vào tháng Sept. vừa rồi. Nhiều năm trôi qua nhưng H. hình như không thay đổi mấy, vẫn niềm nở và thân tình, nhưng cặp mắt đôi khi có vẻ thoáng buồn. “Nhà tôi mất rồi”, H. tâm sự, “cũng đã vài tháng mà tưởng chừng như vừa mới hôm qua.”
       
      Khi chị H mất chúng tôi có nghe tin nhưng không biết rõ nội tình, gặp lại H. tôi mới biết là chị mất vì ung thư phổi, mặc dù trong suốt 70 năm cuộc đời chưa bao giờ chị cầm một điếu thuốc trên tay. Buổi sáng bên chiếc bàn nhỏ sau vườn, H. ấp ủ ly cà phế nóng bằng cả hai bàn tay, mơ màng nhớ lại những chuyện vui buồn của đời mình:
       
      “Dù đã có tuổi chúng tôi vẫn xưng hô với nhau như lúc chỉ mới ngoài 20, khi cô ấy đã chọn tôi, một anh trung úy quèn, thay vì nhận lời cầu hôn của một ngài đốc sự, phó tỉnh trưởng ở gần nhà. Chúng tôi đã có những ngày hạnh phúc, mặc dù trong chiến tranh tôi thường phải đi xa. Qua đến đất Mỹ này, để đền bù tôi thường chiều theo ý thích của vợ, đưa cô ấy du lịch khắp nơi, thăm viếng thân nhân và bạn bè, nhất là vào các dịp họp mặt của các cựu nữ sinh Trưng Vương. 
       
      Khi biết nhà tôi mắc phải căn bệnh quái ác, và bác sĩ cũng đã bó tay, là lúc các bạn thấy tôi “tuyệt tích giang hồ”. Tôi dành hết thời gian để chăm sóc người tôi thương yêu. Ruột gan tôi hầu như thắt lại  mỗi lần tôi thấy nhà tôi quằn quại trong cơn đau, Tôi chưa bao giờ cảm thấy bất lực như vậy trong đời, vật vờ như một chiếc bóng, không còn để ý tới đời sống của riêng mình. Bạn bè thăm hỏi, và đôi khi trách móc vì những lần vắng mặt trong các kỳ hội họp của của các đơn vị cựu quân nhân nhưng tôi chỉ biết câm nín, hoặc nhẹ nhàng xin lỗi chứ không đành lòng đem niềm bất hạnh của riêng mình để biện minh.
       
      Tôi không thích cờ bạc, nhưng nhà tôi lại thường theo các cô em tới casino kéo máy, và trong những lúc say mê với đỏ đen cô ấy hầu như không còn biết đến mệt nhọc hay đau đớn là gì. Người xưa đem ngàn vàng đổi lấy nụ cười, còn tôi, tôi cũng đã mang tiền tài đổi lấy những ngày hạnh phúc mong manh, dù không giầu có như những người được gọi là “đại gia”. Tôi đã rút ra gần hết số tiền trong qũy tiết kiệm, hàng ngày tới casino để nhà tôi kéo máy cho thoả thích trong lúc tôi ngồi bên tựa nhẹ bờ vai. Nhà tôi đã có những ngày cuối đời thật thoải mái, trước khi nhắm mắt cô ấy đã để lại cho tôi một nụ cười và một lời giã biệt: “Cám ơn anh yêu”.
       
      Bây giờ tôi lại tự do như chim trời, tìm về với các bạn, vì dù nhiều năm không gặp nhưng không bao giờ quên. Các con tôi đã lớn, đã có đời sống riêng, tôi không giàu có nhưng tiền hưu bổng đủ sống thoải mái. Các bạn ngao du góc biển chân trời hãy cho tôi đi theo vì trong thâm tâm tôi cũng còn mang nặng trong lòng những ngày tháng cũ.”
       
      H. nhìn tôi bằng đôi mắt buồn. Tôi nhẹ thở dài: “Những chuyện buồn phiền như thế của cuộc đời mọi người đều đã hoặc sẽ trải qua. “H. hãy cố quên để sống cho mình những ngày còn lại. Tháng Ba tới chúng tôi sẽ bay qua Dubai xuống tàu thăm Ấn Độ. Sẽ gửi information để bạn đi cùng cho vui.”
       
      Bạn thân,
       
      H. đã nhận lời đi chung trong chuyến hải hành năm tới. Riêng tôi, tôi mới trở về sau hai tuần thăm viếng vài quốc gia miền Nam Âu Châu. Trước ngày đi không biết “bấm độn” tiên đoán thời tiết nên vất vả vì mưa gió ngập trời. Hơn thế nữa, khi bay về tới Chicago trời đất nổi cơn gió bụi, chuyến bay chuyển tiếp bị hoãn lại rồi hủy bỏ vào lúc 11:30 PM, không thể ra ngoài mướn khách sạn nên đành làm người homeless, ngủ vật vã tại những hàng ghế trống trong phi trường O’Hare cho tới sáng ngày hôm sau mới book được chuyến bay trở về Cali.
       
      Chuyến đi vất vả nhưng nhiều kỷ niệm. Barcelona vui nhộn và ồn ào như những người Tây Ban Nha máu nóng, Sicily có khu phố cổ (Taormina) làm nhớ lại một ngày lang thang ở Hội An năm rồi. Khi du thuyền tới Athens chúng tôi “hop-on” sightseeing bus nhưng chẳng bao giờ “hop-off” vì mưa gió, chỉ nhìn thấy thành phố lờ mờ qua cửa kính. Cũng may là chúng tôi đã tới thủ đô của Hy Lạp một lần  trước đây, và cũng đã thăm viếng vài địa danh, nên lần này cũng không có gì luống tiếc.
       
      Hy Lạp có nhiều hòn đảo nổi danh. Nhờ chuyến đi này mà chúng tôi mới biết là tên của tiếu bang “Rhode Island” của Mỹ cũng là tên của một hòn đảo của Hy Lạp, và theo người tour-guide, “Rhodes”  trong tiếng Hy Lạp có nghiã là “hoa hồng”. Chúng tôi đã leo hàng trăm bực thang lên thăm đỉnh đồi Acropolis of Lindos để bùi ngùi nhìn thấy những hàng cột chơ vơ cùng năm tháng và những tấm bia ghi lại dấu tích của một thời huy hoàng đã qua.
       
      Không phải tất cả chuyến du lịch đều là để đi tìm cổ tích. Có những nơi như Santorini của Hy Lạp với kiến trúc hiện đại và thiên nhiên đẹp như tranh vẽ. Mời bạn xem tấm hình dưới đây để bạn thấy là góc biển chân trời vẫn có những nơi đáng cho ta đến tìm đến để chiêm ngưỡng.
       
       
       
      Santorini: Khu nhà vòm xanh
       
      Người tour-guide cho biết một đêm tại căn nhà vòm xanh đó du khách chỉ phải trả tới 7,000 Euro (hơn $8,000 dollars Mỹ), và giá tiền không bao gồm “chân dài”! Những du khách ngủ đêm tại đó chắc chắn là “filthy rich”, và có lẽ … hơi điên cuồng! Bạn có nghĩ như tôi không?
       
      Địa danh cuối cùng của chuyến du lịch là Malta, một quốc gia nhỏ bé giữa Điạ Trung Hải, dân số chưa tới 500 ngàn. Malta từng là thuộc địa của Anh, còn lại là những đền đài và thành quách trông từ xa thật huy hoàng nhưng lại gần sẽ thấy rõ là có những tàn phai, và những chắp vá để níu lại thời gian.
       
       
       
      Malta nhin từ ngoài biển
       
      Đã chớm thu, Nam Cali trời se lạnh, chợt nhớ Hà Nội ngày tháng cũ, và lời hứa trở về thêm một lần nhưng có lẽ không thực hiện được vì niềm băn khoăn về những đổi thay mới đây của đất nước.Vài hàng thăm bạn, hẹn ngày gặp mặt ở một nơi nào đó, và mặc dù chỉ là “bạn miền xa”, nhưng tôi thường nghĩ tới bạn luôn.
       
      Tình thân,
       
      Ngụy Xưa
      Oct. 10, 2018
       
       
       
        NgụyXưa

        • Số bài : 864
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 31.01.2007
        • Nơi: Thái Bình Dương
        • Trạng thái: offline
        Re:Ngày Đó Chúng Mình 21.11.2018 06:05:32 (permalink)
        Ngày Tháng Buồn Vui
         
        Bạn thân,
         
        Tuần rồi họp khoá Bảo Bình, gặp nhau vui như những ngày tháng cũ nhưng khi điểm danh bạn bè, thấy những hư hao, không khỏi bùi ngùi.
         
        81 đứa vào trường bây giờ chỉ còn lại 52 thế nhưng có mặt không tới 20 người vì nhiều bạn ta, mặc dù rất náo nức ghi danh tham dự nhưng cuối cùng đành bỏ cuộc vì vấn đề sức khoẻ. Dù biết rắng sinh lão bệnh tử là quy luật của trời đất thế nhưng nghĩ tới những người vắng mặt, nhất là tới Quýnh, tới Bá, tới Lập … tôi ước gì có một phép lạ nào đó để tất cả anh em chúng mình được gập nhau cho một ngày thật vui.
         
        Ra về lòng vương vấn lại còn nhận được email của một bạn miền xa, đính kèm một bài viết trích ra từ facebook của một người không quen, nỗi buồn càng thêm ray rứt. Chắc là bạn cũng đã đọc những dòng này đâu đó trên Intenet nhưng tôi xin ghi lại dưới đây để cám ơn tác giả, và gửi gấm tới các bạn trẻ tôi quen còn đang sống tại Việt Nam như một chút tâm tình.
         
        Làm Cách Nào Để Tiêu Diệt Một Dân Tộc
         
        Muốn tiêu diệt một dân tộc, bom đạn, đàn áp không đủ. Dù tối tân tới đâu, bom đạn không thể giết hết hàng trăm triệu người. Dưới đây là 12 biện pháp hữu hiệu nhất để bức tử một dân tộc, với điều kiện phải thực hiện cùng một lúc, đúng quy trình, có đủ ngân quỹ, nhân sự và quyết tâm sắt đá để thực hiện:
         
        1. Reo rắc ung thư, bệnh hiểm nghèo bằng cách cho tự do nhập cảng hàng hoá, lương thực độc hại của Tàu Cộng.
        2. Gây đói rách, để nông dân, thương gia không có cách gì cạnh tranh để sống còn hơn là dùng hóa chất độc hại tràn ngập thị trường.
        3. Bộ Y tế, các nhà thương được tự do sản xuất, lưu hành, xử dụng thuốc giả, thuốc gây ung thư, bệnh truyền nhiễm.
        4. Khuyến khích rượu chè, ma túy, ăn chơi trụy lạc, để tiêu diệt trí não, nghị lực, sức đề kháng của dân, đặc biệt lớp trẻ.
        5. Khuyến khích những trò chơi dâm đãng, lố bịch, bỉ ổi, để tiêu diệt những ý niệm về nhân phẩm còn sót lại.
        6. Nhập cảng chủ nghĩa quái dị đã bị cả thế giới ghê tởm. Tẩy não, nhồi sọ để tiêu diệt khả năng phán đoán. Bỏ tù, bức tử, nhục mạ, cô lập những người còn khả năng suy nghĩ, phản kháng.
        7. Buôn bán bằng giả để triệt hạ uy tín của trí thức, biến dân tộc thành một con rắn không đầu , cá mè một lứa, không người đáng tin, đáng trọng, đáng kính. Trả lương rẻ mạt giáo chức, biến nguời truyền bá kiến thức thành cùng đinh, giáo dục một trò chơi nhảm nhí.
        8. Cho ngoại nhân tự do nhập cảnh, cư trú như chỗ không người. Khuyến khích dùng ngoại tệ để thực tập đời sống nô lệ.
        9. Chặt cây, phá rừng, xả lũ. Tiêu diệt mầm sống , để dân suốt đời chỉ lo chống đỡ thiên tai, không còn đầu óc, sức lực nghĩ đến chuyện đất nước.
        10. Xuất cảng lao động, trục xuất những cá nhân có đầu óc ra khỏi nước, để tiêu diệt tiềm năng dân tộc.
        11. Bán đổ bán tháo tài nguyên quốc gia. Tàn phá môi trường, để nông dân, ngư dân tha phương cầu thực, bỏ đất, bỏ biển cho ngoại bang.
        12. Tiêu diệt ngôn ngữ , sợi dây liên lạc giữa các công dân, tâm hồn của một dân tộc.
        Một dân tộc không còn lãnh thổ, không tài nguyên, không chủ quyền, trí não bại hoại, tinh thần bạc nhược, thân thể bệnh hoạn, mất hết đạo lý, lương tâm, đạp lên nhau để sống, không còn ngôn ngữ, quên quá khứ, không tương lai, không biết mình là ai, không biết đang nhắm mắt theo một đám thảo khấu đi về hướng nào... một dân tộc như vậy, không cần đánh cũng thắng, khỏi cần giết cũng chết. Sống cũng như đã chết.
         
        Nguyệt Minh Nguyễn
         
        Bạn thân,
         
        Những người trê tôi quen tại VN cũng là những người hiểu biết. Xin các bạn hãy giữ vững tấm lòng yêu thương quê hương. Tôi vẫn thường nghĩ tới hồn thiêng dân tộc, và vẫn tin rằng nhờ những người trẻ như các bạn Việt Nam rồi sẽ trường tồn.
         
        Nhân mùa Lễ Tạ Ơn thân chúc các bạn miền xa những ngày hạnh phúc và  an vui với gia đình.
         
        Tình thân,
         
        Ngụy Xưa
        Nov. 20, 2018
         
         
          NgụyXưa

          • Số bài : 864
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 31.01.2007
          • Nơi: Thái Bình Dương
          • Trạng thái: offline
          Re:Ngày Đó Chúng Mình 02.12.2018 01:58:32 (permalink)

          Từ California: Gửi Bạn Miền Xa  

           
          Anh N. thân,
           
          Trước hết xin cám ơn anh về những lá thư đồng cảm. Dù chỉ là người viết nghiệp dư thế nhưng mỗi lần nhận được những dòng chữ khuyến khích  tôi cũng vẫn cảm thấy xúc động và vui mừng. Mong là sẽ giữ được mối giây liên lạc thân tình với anh như một người bạn miền xa, và một ngày nào thuận tiện sẽ có dịp gặp nhau.
           
          Được biết hiện nay anh là một “Việt kiều” làm việc cho U.S. goverment tại Sài Gòn trong một chương trình hỗ trợ kinh tế cho các nước đang phát triển. Quả tình anh là một người may mắn, đã di tản nhưng bây giờ lại được sinh sống tại quê nhà. Chúng tôi nghĩ rằng những người như các anh đang mang hy vọng tới cho lớp người trẻ mới lớn lên tại Việt Nam.  Ít người có được một tấm lòng thiết tha như anh viết: “Tôi thì chưa một ngày chinh chiến, vẫn còn nợ những người đã một đời hy sinh xương máu cho mình được yên vui, cho nên vẫn ôm ấp làm được gì cho những người không may còn ở lại ”.    

          Vâng, bạn bè tôi đã nhiều người bỏ mình cho quê hương thế nhưng chúng tôi đã không đạt được lòng mong mỏi của mọi người, cuối cùng đành làm người lưu vong trên đất lạ, khó khăn làm lại cuộc đời. Tháng ngày qua, lớp người như chúng tôi đã mỏi mòn nhưng vẫn mong manh một niềm hy vọng  là Việt Nam sẽ mãi trường tồn để có một nơi cho chúng tôi trở về, dù chỉ là để viếng thăm.
           
          Nhiều năm trước đây, khi mới hồi hưu, tôi cũng có mơ ước được về VN làm ông giáo làng thế nhưng không thể thực hiện được vì vấn đề sức khoẻ và vì nhà tôi vẫn còn đang làm việc nên tôi không đành lòng bỏ đi một mình. Hơn thế nữa vẫn có những băn khoăn về chính kiến, và những khó khăn không thể giải quyết, nên cuối cùng giấc mơ vẫn chỉ là giắc mơ.  Ở đời có một trăm điều mơ ước thì tới 99 điều không thành, phải thế không anh?
           
          Không về làm việc tại quê nhà được nên tôi đi du lịch thường, và đã ghé thăm Việt Nam vài lần, và lần nào cũng mang về những kỷ niệm vui buồn cùng những nỗi niềm để suy tư. Thăm viếng nhiều nơi trên thế gìới nhưng Á Châu vẫn là nơi tôi cảm thấy gần gũi.  Chỉ có đìều mỗi khi nhìn thấy những tiến bộ của các nước lân bang là lại cảm thấy một chút u buồn khi so sánh các nơi như Tân Gia Ba, Đại Hàn, Đài Loan … với Việt Nam. Họ đã văn minh không thua gì Âu Mỹ trong lúc dân mình, nhất là những người sống xa thành phố, đời sống vẫn còn quá nhiều khó khắn!
           
          Có thể là năm 2019  tôi sẽ về Việt Nam thêm một lần. Tôi vẫn yêu thích mùa thu Hà Nội với  “cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau nên dù ở xa mà vẫn nhớ mãi về một nơi êm đềm của tuổi thơ. Tôi cũng muốn vào miền Nam để đi lại những giòng sông cũ, và đưa nhà tôi thăm viếng vùng đất nước đầy cây trái ngọt ngào mà chúng tôi chưa bao giờ quên. Nhân dịp này hy vọng được gặp anh để uống một ly cà phê Nguyễn Du như anh đề cập tới trong một lá thư trước đây.
           
          Nam California mấy hôm nay trời nhiều mây, đêm có mưa nhỏ, nhưng trời chỉ se lạnh giống mùa thu hơn là đã sang đông. Thời tiết làm tôi nhớ nhiều về Đà Lạt của thời lãng mạn, yêu người, yêu đời, khi tuổi còn xanh mà tưởng chừng như có thể ôm trọn tương lai trong vòng tay.
           
          Anh cho biết là Christmas này anh sẽ về Mỹ thăm nhà. Nếu có dịp tới gần vùng San Diego xin mời anh ghé chơi. Chúng tôi sống ở nơi hoang dã nên lúc nào cũng mong có bạn để hàn huyên.
           
          Vài hàng thăm hỏi, và nhân mùa lễ hội thân chúc anh cùng toàn gia những ngày  an vui.
           
          Tình thân,
           
          Ngụy Xưa
          Dec. 1, 2018
           
           
            NgụyXưa

            • Số bài : 864
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 31.01.2007
            • Nơi: Thái Bình Dương
            • Trạng thái: offline
            Re:Ngày Đó Chúng Mình 03.02.2019 03:05:02 (permalink)
            Cám ơn các bạn đã ghé thăm. Nhân dịp năm mới Kỷ Hợi xin thân chúc tất cả các bạn trong diễn đàn một năm mới an vui và thịnh vượng.
             
            ***

            Vàng Rơi Mấy Lá

             
            Bạn thân,
             
            Vàng rơi mấy lá năm hồ hết”! (Tản Đà) Chắc bạn cũng chưa quên câu thơ này của những ngày chúng mình còn ngồi trên ghế nhà trường. Năm hồ hết nên người ta thường “tính sổ” lại cuộc đời, nhất là vào những ngày mưa gió, không thể ra khỏi nhà. Nam Cali mấy hôm nay không những mưa lớn mà còn có cà sấm chớp và cầu vòng bắc ngang bầu trời, một hiện tượng thường thấy tại VN nhưng hầu như ít xảy ra tại Cali. Thời tiết làm tôi nhớ Sài Gòn mưa gió hai mùa thế nhưng chưa biết bao giờ tôi mới lại có thể trở về thăm, dù chỉ là thêm một lần để rồi thôi.
             
            Biết bạn bị bệnh nhưng tôi không dám điện thoại thăm hỏi vì hiểu rằng bạn cũng không muốn nói và nghĩ tới bệnh tình của mình. Nhân dịp năm mới Kỷ Hợi chỉ biết thân chúc bạn mau bình phục để “tứ nhân bang” chúng mình sẽ lại có mặt đầy đủ trong những chuyến viễn du góc biển chân trời.
             
            Bạn biết không, trong những chuyến cruises vừa qua bữa cơm tối nào trên tàu tôi cũng cảm thấy thiếu vắng vì không nhìn thấy chia bia và khuôn mặt đỏ hồng của bạn. Hình ảnh đó đã trở thành một phần của những ngày viễn du.  Chuyến Dubai/Ấn Độ vào tháng tới là do bạn gợi ý trước đây thế nhưng bạn lại sẽ vắng mặt, đành hẹn bạn một chuyến vượt Thái Bình Dương về Á Châu, đi lại đường biển xưa, Trong chuyến Dubai/India sắp tới sẽ có thêm T. Bựa, H. Mèo, A. Chó Bông, T. Michelin. Kể cả B. Xe Ngựa và tôi nữa là sẽ có sáu Bảo-Bình. Những tháng năm vàng của đời người mà vẫn có bạn bè quanh quẩn bên mình thế là cũng đủ vui.
             
            Cuối năm (ta) nhiều chuyện buồn hơn vui. Chủ nhật  này tôi sẽ lên Lìttle Saigon dự đám tang ông chú ruột của K. rồi từ đó sẽ lái xe về San Jose thăm nhà. Chú của K. nguyên là đại tá ngành tiếp vận, học ở Pháp, tu nghiệp tại Mỹ, năm 1975 làm việc trong ủy ban liên lạc bốn bên nên tháng Tư có dịp đưa K. và đứa con gái nhỏ của tôi vào phi trường TSN, lên máy bay di tản. Riêng chú chọn ở lại, không chịu đào ngũ, nên sau 75 phải đi tù cải tạo mất hơn 10 niên, qua Mỹ được chừng 20 năm thì giã từ đời di tản buồn ở vào tuổi 94. Hàng trưởng thượng của chúng mình hầu như đang mai một, rồi thì chúng mình cũng sẽ thế thôi, con cháu chúng mình sẽ không còn biết VNCH là gì, có chăng là chỉ biết VN là nước đâu đó bên Á Châu. Buồn quá phải không bạn thân.
             
            Tôi về San Jose ăn Tết với gia đình nhưng chính là để thăm mẹ. Mẹ tôi phải nẳm bệnh viện ít lâu,  nhưng từ ngày ra khỏi bệnh viện, nhờ được con cái chăm sóc, mẹ tôi đã khoẻ lại nhiều, đã đi đứng được mà không còn phải ngồi xe lăn. Hôm bác sỉ đề nghị đưa cụ từ bệnh viện vào hospice vì không còn hy vọng, tôi đã phản đối vì thương mẹ, thà về nhà rồi ra sao cũng được, không ngờ trong không khí gia đinh thân quen mẹ tôi dần dần hồi tỉnh, và sức khoẻ  đã lại gần như xưa. Khi các con của chú tôi ký giấy để đưa chú vào hospice chúng nó khóc nhiều vì biết là chuyện gì sẽ xảy ra nhưng không thể làm gì khác vì các con chú còn phải đi làm. Một tuần sau khi vào hospice là chú tôi qua đời. Mẹ tôi tết này 101 tuổi,  nhưng vẫn còn minh mẫn, vẫn nhớ  và kể cho đàn con về “đình Đào, miếu Thượng, chùa Lê”, ngõ Tôn, ngõ Nguyễn, những địa danh nơi chôn nhau cắt rốn, cứ như thể là hôm qua mới vừa trở lại thăm làng xưa xóm cũ. Người già còn gì hơn là dĩ vãng, phải thế không?
             
            Bạn thân,
            Buồn nhiều nhưng cũng có chuyện vui. K. sẽ chính thức “được” nghỉ việc vào đầu tháng April năm 2019. Kể từ nay có đi đâu xa chúng tôi sẽ không còn phải lo lắng nhiều, sợ trễ ngày trở về  hay công việc ứ đọng. Đầu năm 2020 chúng tôi đã book chuyến đi 28 ngày thăm hầu hết các hải đảo trong vùng biển Nam Thái Bình Dương. Rất mong bạn mau chóng bình phục để chúng mình lại cùng nhau viễn du.
             
            Một lần nữa thân chúc bạn một năm mới an khang và hẹn ngày gặp mặt.
             
            Tình thân,
             
            Feb. 2, 2019
            Ngụy Xưa
             
             
              NgụyXưa

              • Số bài : 864
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 31.01.2007
              • Nơi: Thái Bình Dương
              • Trạng thái: offline
              RE: Ngày Đó Chúng Mình 09.03.2019 03:46:43 (permalink)

              Cánh  Hạc  Về  Trời

               
              Bạn thân,
               
              Cám ơn bạn đã thăm hỏi. Tôi mới trở về nhà hôm qua, nhận được thư bạn gửi từ Siem Reap nhưng có lẽ thư nằm trong thùng thư đã khá lâu. Từ Tết tới giờ tôi đi lại giửa Carlsbad và San Jose nhiều lần để sống với mẹ tôi những ngày cuối đời của bà. Mẹ tôi mất ngày 26 tháng Feb. vừa rồi, và mới được an táng. Từ nay bố mẹ tôi lại được nằm kề bên nhau để yêu thương chăm sóc nhau đời đời.  
               
              Mẹ tôi là người đàn bà tiêu biểu của thời Việt Nam xa xưa, một đời vất vả, làm dâu nhà phú hộ nhưng khi còn trẻ vẫn chân lấm tay bùn, thờ chồng và nuôi dậy các con. Khi còn nhỏ tôi là đứa bé bướng bỉnh nhưng mẹ chưa bao giờ đánh mắng, chỉ dạy dỗ bằng ca dao tục ngữ: “cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Lớn lên tôi phiêu bạt giang hồ, cả năm không về thăm mẹ được một lần thế nhưng  mỗi lần về nhà vẫn được mẹ bóc cho quả cam, cắt cho miếng bánh như những ngày thơ dại. Tuy nhiên từ khi qua Mỹ đoàn tụ với các con mẹ tôi cũng đã có được những ngày yên vui cho đến hết tuổi già mới ra đi trong bình yên. Mẹ ra đi làm tôi như mất một chỗ đứng trong cuộc đời và thấy thật là cô đơn.
               
              Tôi biết ai cũng có những lúc cô đơn, nhất là khi tuổi đã về chiều. Bạn bè dăm ba đứa góc bề chân trời mấy khi gặp được nhau. Tôi vẫn thường nhớ về những nơi chốn cũ, nhất là Hà Nội của tuổi thơ và Đà Lạt mù sương của thời niên thiếu thế nhưng “cuộc đời vui, cuộc đời buồn, … biết đâu là bến mơ” như là một câu trong bài Bến Thượng Hải tôi thường nghe. Dù sao thì tôi vẫn yêu thương cuộc đời này, và cứ coi mỗi ngày còn lại là một ân sủng của trời cho, mặc dù lúc này tôi vẫn chưa hoàn toàn bình phục, và vẫn còn xúc động khi viết những dòng chữ này. Trong lúc làm lễ phát tang mẹ tôi đã ngất xiủ, Đây là lần thứ hai trong đời, lần đầu tiên tại dưới ánh nắng như thiêu của quân trường khi vừa giã từ sách vở học trò, vẫn rất nhớ nhà, nhớ cha mẹ và các đứa em còn thơ dại.  
               
              Có thể năm nay tôi sẽ về thăm VN thêm một lần (và có lẽ là lần cuối).  Có những nơi K. rất muốn nhưng chưa có dịp viếng thăm như Bản Giốc và Yên Tử của miền Bắc, Cần Thơ/An Giang và sông nước miền Nam. Tôi cũng chưa có dịp viếng thăm Angkor Wat của đất chùa Tháp mặc dù đã ngược giòng Cửu Long nhiều lần.  Hơn 40 năm làm người di tản buồn mà lòng thương nhớ quê hương chưa bao giờ nguôi.
               
              Đáng lẽ giờ này tôi đang trên dường từ Dubai  qua India nhưng vì mẹ nằm viện từ hôm Tết nên tôi đả hủy bỏ chuyến đi. Tôi chẳng bao giờ tiếc nuối mặc dù không được hãng máy bay và cruise ship line trả lại tiền chỉ vì tôi ghét tài phiệt nên không chịu mua bảo hiểm. Hơn thế nữa, quả tình tôi cũng không mấy thích thú với đất nước Ấn Độ xa xôi. Bạn đã từng kể tôi nghe về chuyến land tour năm nào, ở khách sạn five stars mà mới bước chân ra khỏi cửa đã phải rón rén vì sợ đạp phải … mìn! Để chuẩn bị cho chuyến đi tôi đã phải xin visa vào India, và mặc dù chỉ làm qua Internet (eVisa) mà tôi gần điên đầu vì những câu hỏi khó trả lời. Cũng may là chúng mình là dân Mỹ gốc Mít! Nếu gốc gác của bạn là Pakistan thì bạn còn phải cung khai tam đại vì India và Pakistan là hai nước thù nghịch, vẫn còn đang hăm he đánh nhau.
               
              Nam Cali vẫn còn mưa rải rác thế nhưng khí hậu đã ấm áp hơn nhiều. Chỉ còn hơn một tuần nữa là mùa xuân bắt đầu, thời tiết vẫn tuần hoàn và chúng ta vẫn trôi theo dòng đời, phải thế không bạn thân? Tôi lúc nào cũng mong gặp lại bạn, và cho tới ngày đó, nhớ giữ liên lạc thường xuyên. Take care of yourself, dear.
               
              Tình thân,
               
              Ngụy Xưa
              March 8, 2019
               
               
               
                NgụyXưa

                • Số bài : 864
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 31.01.2007
                • Nơi: Thái Bình Dương
                • Trạng thái: offline
                RE: Ngày Đó Chúng Mình 17 giờ (permalink)

                Như Biển Thái Bình

                 
                Bạn thân,
                 
                Tôi vẫn còn vài người bạn rất thân và một số anh chị em họ sinh sống tại VN. Khi mẹ tôi mất các cháu gọi mẹ tôi bằng cô đã làm lễ phát tang ngay tại quê nhà, quay video gửi sang khiến chúng tôi thật bùi ngùi.
                 
                Quê mẹ là làng Đào Xuyên, có con sông nhỏ êm đềm quanh co. Khi còn thơ dại chị tôi thường dắt tôi ra đứng ở đầu cầu chờ mẹ gánh luá từ cánh đồng bên kia sông về làng. Mẹ tôi một tay giữ đòn gánh, một tay dắt tôi bước từng bước nhỏ trên con đường trơn trượt. Tôi thường ngước mắt nhìn, ước gì mình lớn hơn chút nữa để chia bớt gánh nặng trên vai mẹ. Ước mơ đó không bao giờ trở thành. Bố mẹ tôi rời làng quê ra Hà Nội khi tôi chưa đầy sáu tuổi, giã từ nếp sống thôn dã vì chiến tranh đã lan tràn tới quê nhà. Hàng năm tôi vẫn được về quê thăm bà, và cùng với những đứa em họ chơi đùa gần bến sông, nhưng tôi cũng thường thơ thẩn trên cầu Vương, nhớ tới lúc còn bé đứng chờ mẹ về từ bên kia sông.
                 
                Lớn lên tôi đi biền biệt, thế nhưng lúc về già tôi lại được sống gần mẹ, và tình mẹ thì chưa bao giờ đổi thay. Tôi đã từng viết cho con gái tôi một lần: “Tháng rồi bố phải vào bệnh viên vì những cơn đau quặn ruột. Bà nội của con vào thăm bố, bàn tay già nua xoa trên bụng bố nhẹ nhàng: “Con cố lên cho mau khỏi, đừng lo nữa, có mẹ đây”. Bố tưởng chừng như mình nhỏ lại, bé bỏng như xưa, mỗi lần đau được mẹ bồng. Nước mắt bố ứa ra, và bố gọi thầm: “Mẹ”.”  Tôi biết là tôi may mắn hơn nhiều người. Ngoài tuổi tri thiên mệnh mới mất mẹ, thế nhưng niềm đau và nỗi nhớ vẫn không nguôi.
                 
                Tôi viết thư báo tin buồn cho một thằng bạn rất thân thời niên thiếu hiện còn đang dạy học tại Sài Gòn. Thư chỉ có một dòng: “Tao bây giờ mồ côi cả bố lẫn mẹ rồi!” Thế thôi mà tôi không cầm được nước mắt. Nó cũng không may mắn gì hơn tôi, bố nó tập kết ra Bắc năm 1954, và chết đâu đó trên đường Trường Sơn. Mẹ nó mang anh em nó từ Quảng Ngãi vào Đà Lạt, cuốc đất trồng rau nuôi con. Bạn tôi là con trai trưởng, lúc bấy giờ mới chỉ hơn 10 tuổi nhưng cũng đã biết giúp mẹ xách nước từ suối lên tưới vườn trong cái giá buốt của thành phố mù sương. Mẹ nó mất sau khi nó xuống Sài Gòn theo học đại học. Sau này dù đã trở thành giáo sư thỉnh thoảng về thăm nhà nó vẫn ra suối nhìn giòng nước chảy, nhớ về mẹ, người đã vất vả gánh hàng ngàn thùng nước, để anh em nó có khoai luôc ăn sáng trước khi tới trường. Mới đây trở về thăm chốn cũ, cô đơn vì không còn mẹ và bạn bè ngày xưa cũng đã đâu đó bốn phương trời, nó viết cho tôi: “…  Một mình vào quán cafe, một mình lang thang trên  khu Hòa Bình, nhớ lại vô vàn hình ảnh trước kia... Ước gì lại có một lần theo mẹ ra suối gánh nước như xưa  …“
                 
                Một người bạn thân khác viết an ủi: “ Già bao nhiêu tuổi, bạc tóc trên đầu, nhưng mất mẹ vẫn là nỗi mất mát lớn lao vô cùng … , xin chia buồn cùng bạn và toàn thể gia đình. Cầu xin hương linh cụ từ đây thảnh thơi miền cực lạc .” Xin cám ơn bạn ta. Mẹ tôi mất chưa đầy một tháng nên nỗi buồn còn vương vấn như mây trời. Sáng nay soi gương thấy tóc trắng nửa mái đầu. Ừ, đúng là mình già rồi mà sao đôi lúc vẫn khóc như là trẻ thơ?
                 
                Bạn thân,
                 
                Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”.  Có lẽ đây là câu hát hay nhất trong bài “Lòng Mẹ” của nhạc sĩ Y Vân. Lúc này không còn mẹ tôi càng thấy thấm thiá hơn. Cuối tháng tới tôi sẽ lại về San Jose làm lể cầu siêu thất tuần, và đem hình mẹ lên chùa gửi gấm để mẹ hàng ngày nghe kinh kệ “cho hồn siêu thoát chốn u minh”. Tôi cũng sẽ cố gắng về thăm quê mẹ thêm một lần, sẽ lại ra cầu Vương chờ mẹ về,   dù chỉ là một hình bóng nhạt nhoà trên mây.
                 
                Một lần nữa cám ơn bạn đã chia buồn với gia đình chúng tôi, và xin gửi một bông hồng tới tất cả các bạn vẫn còn mẹ.
                 
                Tình thân,
                 
                Ngụy Xưa
                3/22/2019
                 
                 
                  Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                  Thay đổi trang: << < ..111213141516171819 | Trang 19 của 19 trang, bài viết từ 271 đến 278 trên tổng số 278 bài trong đề mục

                  Chuyển nhanh đến:

                  Thống kê hiện tại

                  Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

                  Chú Giải và Quyền Lợi

                  • Bài Mới Đăng
                  • Không Có Bài Mới
                  • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                  • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                  • Khóa (có bài mới)
                  • Khóa (không có bài mới)
                  • Xem bài
                  • Đăng bài mới
                  • Trả lời bài
                  • Đăng bình chọn
                  • Bình Chọn
                  • Đánh giá các bài
                  • Có thể tự xóa bài
                  • Có thể tự xóa chủ đề
                  • Đánh giá bài viết

                  2000-2019 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9