Một Huyền Thoại Thi Ca

Thay đổi trang: << < ..111213141516171819 | Trang 19 của 19 trang, bài viết từ 271 đến 281 trên tổng số 281 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhân văn

  • Số bài : 823
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
  • Trạng thái: offline
Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 24.10.2021 19:11:18 (permalink)
 
 
                              PHẠM NGỌC THÁI CÂY ĐẠI THỤ,
                       ĐẠI THI HÀO CỦA THI CA HIỆN ĐẠI VN
 
                                                         Nguyễn Thị Hoàng
                                                  Nguyên GV Trường ĐH Sư phạm

 
    Nguyễn Thị Hoàng
                                    Đã gửi tới: 
        QUỐC HỘI VÀ CHÍNH PHỦ NƯỚC CỘNG HÒA XHCN VIỆT NAM
                                              Ngày 4.9.2021
                    (Bằng các trang điện tử của Nhà nước và Đảng cộng sản Việt Nam)
  -  Qua những cơ quan: Văn phòng Quốc hội - Ban chấp hành Đảng QH - Ban chấp hành Công đoàn QH - Hội nhà báo QH - Ban Tuyên giáo Trung ương - Lãnh đạo văn phòng QH... 
       Cùng các tổ chức khác trong Chính phủ được biết.
  -  Để nghiên cứu phương hướng chỉ đạo, xác nhận, vinh danh và,  
                                                        có thể công bố ra ngoài thế giới?
 
     Trước hết xin trả lời câu hỏi? Tại sao lại kết luận:


                    A. PHẠM NGỌC THÁI CÂY ĐẠI THỤ  
                 ĐẠI THI HÀO CỦA THI CA HIỆN ĐẠI VN 
      Tôi từng bình luận: Thơ hay bậc nhất của ngàn năm văn hiến Thăng Long, phải là loại thơ có khả năng sống trường cửu tháng năm, tồn tại muôn đời, thơ của mọi thời đại - Đó là loại thơ có hàng đẳng cấp cao nhất.
Không kể Kiều bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du, thuộc thể loại tiểu thuyết thơ - Những bài thơ ngắn tuyệt hay lưu vọng trong thi đàn Thăng Long xưa nay, như: 
       Đèo ngang của BHTQ  /   Làm lẽ, Cảnh thu - Hồ Xuân Hương  /  Thương vợ - Tú Xương  /  Thu điếu - Nguyễn Khuyến  /  Tràng Giang - Huy Cận  /  Tranh lõa thể - Bích Khê  /  Tương tư - Nguyễn Bính  /  Đây thôn Vỹ Dạ;  Mùa xuân chín;  Bẽn lẽn - Hàn Mặc Tử  /  Hai sắc hoa ti-gôn - TTKH.  /  Thuyền và biển - Xuân Quỳnh  /  ...    
     Những thi phẩm tuyệt hay hàng đỉnh, tương đương với những tuyệt phẩm của ngàn năm văn hiến Thăng Long như đã nêu trên,  Phạm Ngọc Thái có 7 bài: 
          *  Em về biển  / Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối  /  Anh đứng nhìn theo bóng chim câu  /   Người đàn bà trắng  /   Váy thiếu nữ bay  /  Chuyện về hai ngôi mộ cha con mai sau  / Làm ma em vợ.
       Nói về những bài thơ hay hoặc thơ tinh sắc khác của anh thì nhiều lắm ! Nhà bình luận văn học Nguyễn Đình Chúc, trong tiểu luận với nhan đề:
                    PHẠM NGỌC THÁI
              CHÂN DUNG NHÀ THƠ TÌNH LỚN CỦA DÂN TỘC



 
    Đã viết: " Thi ca Phạm Ngọc Thái dù là thơ tình hay thơ đời, những bài đạt độ viên mãn về ý tưởng cũng như ngôn ngữ nghệ thuật và tính nhân văn là rất nhiều. Mức độ hay mỗi bài khác nhau, nhưng những tình thi đó đều cảm hóa được trái tim người yêu thơ. Về bút pháp nhiều bài thơ tình của anh được hòa trộn trong khuynh hướng của dòng thơ tượng trưng hiện đại châu Âu cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX. Điển hình là thuyết " tương ứng cảm quan" của nhà thơ tương trưng bậc thấy ở Pháp Charles Baudelaire (1821 - 1867) lúc đó chủ xướng. ".
                         ( Trích Tập " Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ lớn thời đại ", 2014 )
 
     Chưa từng có thi nhân nào trong ngàn năm văn hiến Thăng Long viết được nhiều thơ hay như thế, nhất là thơ tình. Mỗi bài hay một vẻ nhưng đều vụt ra từ trong sự rung động sâu sắc của trái tim - Xin kể ra vài chục bài tiêu biểu:
         *  Khoảng trôi trong lá;  Em bán xoài;  Em sống mãi bên anh;  Đất nước tôi yêu;  Mẹ quê hương;  Nhìn trăng nhớ em;    Người thôn nữ miền sông nước;   Tiếng hát đời thường;   Phố thu và áo trắng;   Khóc Hàn Mặc Tử;  Xem tranh bán lõa thể;  Trước Núi Mỹ Nhân;   Khóc bên Hồ Núi Cốc;  Cô quét lá đêm hồ;   Em ơi! Thành phố lại mưa;   Anh vẫn ở bên Hồ Tây;  Một góc Hồ Tây;   Em tắm;   Con đường phượng đỏ;   Nghe tin em sốt;  Ký ức mùa thu;  Sáng thu vàng;  Vĩnh biệt con yêu;  Dưới hàng sấu đêm và con phố nhỏ;  Đêm tóc đá;  Em là người tình của lính;  Đêm nay trời lại không mưa;  Biển hát;   Sáng xuân nay; Tạ tội trước tình yêu;  Trái tim tan vỡ;  Thời áo trắng;  v.v... 
      Chưa nói đến cả "Tuyển thơ chon lọc", Nxb Hồng Đức 2019 của Phạm Ngọc Thái? Một Tuyển thơ dầy 368 trang với trên 200 bài thơ chọn trong đời thi ca, là cả một thế giới thơ tự do hiện đại các loại: Từ thi pháp thơ hiện thực đến tượng trưng pha màu sắc thơ siêu thực... Được thể hiện bằng một bút pháp tinh luyện, tạo nên vô vàn những áng thi huyền thẳm, đặc sắc ! Dựng lên như cả " Trường thành thi ca" đối với nền thơ hiện đại Việt Nam. Đều thuộc trong dòng thơ có khả năng sống trường cửu thời gian.
     Như chính thi nhân đã khẳng định về tác phẩm "Tuyển thơ chọn lọc" của mình, trước ông Viện trưởng "Viện văn học Việt Nam" và Chủ tịch HNVVN lúc đó, rằng: 
        " Đánh giá về Tuyển Thơ Chọn Lọc? Với nhận thức bản thân, tôi tin chắc chắn rằng: Trong dãy thi sơn có nhiều ngọn, tôi đã lên đến điểm đỉnh một ngọn "Hy-ma-lay-a" kỳ vĩ !... Nhất là thơ tình, của thi ca hiện đại Việt Nam ".
      Và:
      "...Trong văn hiến nghìn năm Thăng Long của nước nhà, nếu nền thơ cổ Việt Nam đã có một Nguyễn Du - Thì thơ ca hiện đại Việt Nam cũng có Phạm Ngọc Thái - Tôi tin chắc như vậy! "
                           Quan san muôn dặm sơn hà
                     Nguyễn Du người trước, tôi là người sau
                     Hôm nay rỏ chút lệ sầu
                     Thương Người rồi lại chạnh đau phận mình
                     ....    
                     Người Đường Cổ - Tôi Tân Thơ
                     Ngàn năm văn hiến xin thưa cùng Người.
                                      (trích bài "Ta khóc cho ta" của PNT)  
 
     XIN KẾT LUẬN:  Trong ngàn năm văn hiến Thăng Long, chưa có thi nhân nào để lại được cho nền thi ca của nước nhà, một Tuyển Thơ tầm vóc cao và hay như thế !? Trừ Kiều bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du.
      Tất cả đã được Tổ chức văn chương ở Thủ đô chúng tôi chọn lựa, biên soạn để in vào trong "Tuyển thi văn" có tầm vóc đồ sộ:
                 MINH CHỨNG VỀ CHÂN DUNG MỘT THI HÀO DÂN TỘC 
     Tuyển sách dầy trên 400 trang xuất bản với 100 áng thi tiêu biểu trong đời thi nhân, 46 bài bình thơ đặc sắc, thơ hay và tiểu luận chân dung. Hiện nay "Tuyển thi văn" vô giá đó cũng được chúng tôi cho đăng trọn vẹn trên Web. Việt Nam Thư Quán ở Mỹ !!!    
     Mời các nhà nghiên cứu văn học cùng bạn đọc trong nước và hải ngoại, mở link sau thưởng lãm:
                         http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=897650
 
 
 
               NÓI THÊM VỀ TẬP THƠ CHA KHÓC CON
      Do một nỗi đau đột ngột đến với cuộc đời - Ngày 22.7.2019 đứa con trai yêu quí của thi nhân mới 27 tuổi xuân bất ngờ bị đột quị -  Lòng người cha đau đớn, tưởng như không còn đủ sức chịu đựng nữa. Trong cơn quằn quại đau thương, những dòng thơ, trang thơ khóc con được viết bằng máu và nước mắt của một người cha thi nhân kiệt xuất ấy, đã trào ra... 
     Và... Phạm Ngọc Thái đã để lại cho nền văn học nước nhà một "tập thơ khóc" vào hàng hay-hiếm-độc-lạ - Đó chính là tập thơ (45 bài) "cha khóc con", Nxb Hồng Đức 2020. Có thể nói đó là một "Tuyệt phẩm thơ khóc" vô giá, có một không hai của cả nền thi ca xưa nay trong ngàn năm văn hiến Thăng Long. 
 
       B.  NHẤN MẠNH CÁC TÁC PHẨM TRONG SỰ NGHIỆP VĂN HỌC
      Nói về sự nghiệp văn học của Phạm Ngọc Thái - Trong ba mươi năm vừa công tác và lăn lộn cuộc sống mưu sinh, vừa lao mình vào sáng tác. Đến nay, anh đã cho ra đời gần hai mươi tác phẩm các loại:
-  11 tác phẩm thơ và bình luận văn học
-   Hai tiểu thuyết:
    *  Cuộc chiến Hà Nội 12 ngày đêm
 


    *  Chiến tranh và tình yêu - Bộ tiểu thuyết hai tập, có tính lịch sử của cả cuộc chiến tranh đánh Mỹ của dân tộc.
-   5 vở kịch nói sân khấu: Hai dài ba ngắn.
      Ở lĩnh vực nào Phạm Ngọc Thái cũng đạt được tác phẩm có tầm vóc.
-  Năm 2014 anh cho ra đời tập "Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ lớn thời đại": Tác phẩm dầy 372 trang với 120 bài thơ tình, 34 bài tiểu luận của các tác giả là những văn nghệ sĩ và nhà giáo bình thơ đặc sắc và hay cùng chân dung.
-  Đến 2019 nhà thơ lại cho ra đời tập "Phạm Ngọc Thái cánh đại bàng của thi ca đương đại Việt Nam", Nxb Thanh niên.
 


 
      Bình luận về hai thi phẩm có tầm vóc này, Nguyễn Thị Hoàng tôi đã nhận định:
      " Tập Nhà Thơ Lớn của anh ra đời đã bảy năm, giữa văn đàn của Thủ đô ngàn năm Văn Việt - Đến nay vẫn hiên ngang phát quang trong đương đại. Ngày càng được khẳng định chân giá trị của tác phẩm.
     ... Qua tháng năm, con đại bàng thi ca Phạm Ngọc Thái vẫn tung cánh bay, ngày càng cao, càng bay xa !? ".
     Và nhấn mạnh:
    " Phạm Ngọc Thái đơn thương độc mã, không ô lọng che dù, không người nâng đỡ - Người chiến binh đã qua cả một giai đoạn dài cuộc chiến tranh xưa? Giờ trên con đường thiên lý của sự nghiệp thi ca, con chiến mã lại từng bước, từng bước... rồi phi lên tận đỉnh ngọn thi sơn của thi ca hiện đại Việt Nam".
                      ( trích tiểu luận "Tập 64 BÀI THƠ HAY
                    và sự nghiệp thi ca Phạm Ngọc Thái" -  Nguyễn Thị Hoàng )
 
                             C.  NHÀ THƠ CCB TÀI NĂNG
            CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM ANH HÙNG
         Thi nhân Phạm Ngọc Thái là một CCB từng chiến đấu cả chục năm trên chiến trường Tây Nguyên - Nam Bộ, qua các Trung đoàn 209, Sư 312 - Trung đoàn pháo 40 Tây Nguyên - Trung đoàn 48, Sư 320... Theo trọn cuộc chiến tranh đánh Mỹ của dân tộc, đến tận ngày 30.4.1975 giải phóng Sài Gòn, Mỹ rút về nước. Anh thuộc lớp sinh viên, trí thức yêu nước của những năm sáu mươi thế kỷ trước. Tự nguyện từ bỏ mái trường đại học, theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc lên đường cầm súng ra chiến trường đánh giặc. 
    Ngót mười năm chiến trận: Nhà thơ cựu chiến binh Phạm Ngọc Thái đã ba lần bị thương, ba lần đổ máu. Anh được tặng thưởng 5 huân chương chiến công và kháng chiến, danh hiệu dũng sĩ cùng nhiều hình thức khen thưởng.
 
          Kính thưa Quốc hội và Chính phủ Nước Cộng hòa XHCN Việt Nam,
      Chúng tôi biết Trung ương đang tập trung hết sức trong công cuộc phòng chống đại dịch covid-19, cứu dân. Song, chúng tôi gửi cốt để thông báo cho Quốc hội và Chính phủ biết rằng: 
 -  Nền thi ca hiện đại của ngàn năm văn hiến Thăng Long chúng ta hôm nay, đã có Đại Thi Hào  !!! 
      Đại thi hào Phạm Ngọc Thái lại là một cựu quân nhân của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng. Anh đã cống hiến cả tuổi trẻ và máu xương mình cho cuộc chiến tranh ái quốc vĩ đại của dân tộc ! Thi nhân xứng đáng được nhà nước và Chính phủ quan tâm - Hơn nữa, anh còn mang đến cho nền văn học hiện đại của Việt Nam chúng ta hôm nay, niềm tự hào đối với cả nhân loại này.
 
                                              Viết tai Thủ đô của ngàn năm Thăng Long
                                                                          9.2021
                                                                Nguyễn Thị Hoàng
            
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.10.2021 19:34:25 bởi Nhân văn >
nhanvan
 
    Nhân văn

    • Số bài : 823
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.12.2007
    • Trạng thái: offline
    Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 13.11.2021 18:17:19 (permalink)
     
     
     
               CHÙM THƠ TÌNH ĐỜI LÍNH – PHẠM NGỌC THÁI       
     
     

     
                   THIẾU NỮ ĐÊM TRĂNG
                                   Bài thơ viết trong chiến tranh
     
                 Trống Trường Thành lung lay bóng nguyệt
                 Khói Cam Tuyền mờ mịt thức mây
                             (Chinh phụ ngâm) 
     
                                                  *
    Em là thiếu nữ đêm trăng
    Anh người chiến sỹ xa xăm qua đèo
    Bâng khuâng em đứng nhìn theo
    Lòng anh như cũng trăm chiều ngổn ngang
                                  
    Có thiếu nữ tựa cổng chờ ai đó?
    Dưới trăng soi cái lán nhỏ ven rừng
    Bước lặng lẽ đoàn quân không kịp ngó
    Nhưng trong đêm tim bỗng cũng ngập ngừng...

    Ta muốn hỏi: Cô ơi, đây là nơi nào nhỉ?
    Đã xa rồi! Có kịp trả lời đâu…
    Vẫn vội vã đường dài không nghỉ
    Bên ven rừng im đứng, một giây lâu

    Chắc em có người thân nơi tiền tuyến
    Mới đứng làm chiếc bóng tạc trong đêm 
    Không giọt lệ, chỉ lặng cười đưa tiễn
    Đoàn quân đi! Em ở lại cùng trăng…

    Giờ anh đã thôi đi. Nửa đời về với xóm
    Các cuộc chiến tranh thế kỉ vẫn chập chờn
    Vầng trăng sáng năm xưa, vọng Trường Thành bóng nguyệt (*)
    Và bao người con gái đã cô đơn !?

     
                                 Trên đường ra trận
                                   Hoà Bình, 1968
                           
    (*) Trích ý trong “Chinh phụ ngâm”…  
         Vào một tối trong những năm tháng còn chiến tranh, trên đường ra trận. Chúng tôi hành quân qua một triền núi. Dưới trăng đêm vằng vặc... Bóng một thiếu nữ đang đứng cô đơn, tựa mình vào chiếc cổng tre của một nông trường nào đó? Lặng lẽ nhìn đoàn quân đi qua. Giai đoạn ấy, hầu hết những nam thanh niên, nhất là ở các vùng thôn quê đều ra tiền tuyến cả. Hậu phương chỉ còn lại các bà mẹ và những chị em gái.
          Khi đó, tôi mới chỉ là một anh chiến sĩ giải phóng ở tuổi đôi mươi. Cảnh tình  thơ mộng. Quay lại nhìn bóng người con gái côi cút, bơ vơ?
          Bao cảm xúc dâng lên trong lòng… và tôi đã lẩm nhẩm làm bài thơ ngay trên dọc đường hành quân ấy!
              (Đoạn thơ cuối, sau này tôi viết thêm)
           Phải chăng, tấm hình người chinh phụ khi xưa vẫn còn đang in lại trong bóng hình em: “Người thiếu nữ đêm trăng”?


     
               EM  LÀ NGƯỜI TÌNH CỦA LÍNH
                                                  Tặng ca sĩ Thanh Trúc
     
    " Nếu em không là người yêu của lính " (*)
    Tiếng hát em đưa thuở còn chinh chiến
    Nửa đêm nay, anh thức dậy để nghe
    Giọng hát ngọt ngào, giọng hát ru xa.
     
    " Nếu em không là người yêu của lính
    Ai đem cánh hoa rừng về tặng em
    Ai trong gió sương cho em đợi chờ
    Và đến lúc anh về... Ai kể chuyện đời lính, em nghe! ". (*)
     
    Anh đi qua cả cuộc chiến tranh xưa
    Vẳng tiếng hát em, giữa rừng già năm ấy
    Nay nhớ lại lòng thương biết mấy
    Ôi, tình yêu của người lính muôn năm.
     
    Bài thơ này anh viết tặng em
    Cô ca sĩ một thời của lính
    Nghe em hát, dạ cồn cào cảm mến
    Anh gửi tình mình cho Đất mẹ - Quê hương.
     
    Ta không mong gì bom đạn, chiến tranh
    Đã dìm dân tộc vào trong bể máu
    Nhưng tiếng hát em thì ngàn lần yêu dấu
    Đời đời... mãi mãi... không quên...
     
    Là người tình của lính, phải không em!
    Cao quí hơn vạn lần các cung phi, quận chúa
    Anh sẽ mang tình em suốt chặng đường thiên lý
    Mai rồi sống giữa vô biên.
     
    Ôi, Tây Hồ sóng nước mênh mông
    Có nghe tiếng hát em tôi, giữa đất trời Tổ quốc
    Tới một ngày cả hai ta đều khuất
    Bài thơ anh còn sống mãi, ngợi ca em
    Cô ca sĩ muôn đời của lính. Rất yêu thương
     
                    PHẠM NGỌC THÁI    
     
    (*) Lời của bài hát " Nếu em không là người yêu của lính ".
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2021 11:56:52 bởi Nhân văn >
    nhanvan
     
      Nhân văn

      • Số bài : 823
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.12.2007
      • Trạng thái: offline
      Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 08.12.2021 12:24:32 (permalink)
       
                 Đay là bài quảng cáo đăng trên email mời các công ty sách trong nước
                    Com măng xuất bản Tập ( 65 BÀI THƠ HAY VÀ NHỮNG LỜI BÌNH"

                                                         ---

                              MỜI  XUẤT BẢN ĐỂ BÁN TÁC PHẨM
                           "65 BÀI THƠ HAY VÀ NHỮNG LỜI BÌNH"
                                        (Tầm vóc, hấp dẫn và hay nhất thời hiện đại)
            Đó là bản thảo tập sách của Nhà văn - Thi nhân Phạm Ngọc Thái 



       
       
               Tác phẩm gồm 65 bài thơ tự do hiện đại hay trên tầm đương đại, và 26 bài bình đặc sắc, hấp dẫn của nhiều tác giả về thơ hay PNT - Độ dày khoảng trên 200 trang sách xuất bản.
                                                  KHÁI QUÁT VỀ TÁC GIẢ
              Nhà văn - Thi nhân Phạm Ngọc Thái, tác giả của gần hai mươi tác phẩm đã xuất bản các loại:
      -  11 tác phẩm thơ ca và bình luận văn học
      -  Hai tiểu thuyết
      -  Sáng tác 5 kịch bản sân khấu lớn, nhỏ
                  . Hội viên Hội nghệ sĩ sân khấu Thủ đô. 
            Có chân dung Một nhà thơ lớn thời đaị. Tên tuổi và tác phẩm sẽ còn lưu truyền mãi ngàn thu, và nền văn học nước nhà. 



                       Mời đọc bài của Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng - Nguyên GV Trường ĐH Sư phạm viết:
                    PHẠM NGỌC THÁI MỘT THIÊN TÀI, THI NHÂN VĨ ĐẠI CỦA THI CA HIỆN ĐẠI VIỆT NAM
                                                       Đã được gửi tới QUỐC HỘI & CHÍNH PHỦ NƯỚC CỘNG HÒA XHCN VIỆT NAM
                                                                               Ngày 30.7.2021
                   Mở link đọc bài đăng trên trang mạng trong nước:
                              https://tranmygiong.blogspot.com/2021/07/pham-ngoc-thai-mot-thien-tai-thi-nhan.html?fbclid=IwAR2-OU6smDpAILWbyjueRNuw3sjiV2gel5AVNnn9ers48m-0Zgh28rab0ks
                  Đăng trên website tiếng Việt lớn tại Mỹ:
                             http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=899365
       

       Con đại bàng của thi ca tự do hiện đại Việt Nam
                                                 ĐÁNH GIÁ KHÁI QUÁT VỀ TÁC PHẨM ĐỂ XUẤT BẢN
                                                            "65 bài thơ hay và những lời bình"
             Cũng nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng từng bình luận: Thơ hay bậc nhất văn đàn xưa nay, phải là loại thơ có khả năng sống trường cửu tháng năm, thơ của mọi thời đại:  
             Đèo ngang của BHTQ  /  Làm lẽ, Cảnh thu - Hồ Xuân Hương  /  Thương vợ - Tú Xương  /  Thu điếu - Nguyễn Khuyến  /  Tràng Giang - Huy Cận  /  Tranh lõa thể - Bích Khê  /  Tương tư - Nguyễn Bính  /  Đây thôn Vỹ Dạ;  Mùa xuân chín;  Bẽn lẽn - Hàn Mặc Tử  /  Hai sắc hoa ti-gôn - TTKH.  /  Thuyền và biển - Xuân Quỳnh  /  ...  
            Đó là những bài thơ có hàng đẳng cấp cao nhất !!!
         Thi ca Phạm Ngọc Thái đều thuộc loại thơ của Ngàn năm Thăng Long, có hàng đẳng cấp cao nhất ấy!
            Tác phẩm "65 BÀI THƠ HAY VÀ NHỮNG LỜI BÌNH" có tầm vóc hay hàng kiệt xuất, bất hủ, đứng đầu thời đại về thi ca tự do hiện đại Việt Nam. 
                                                                MỜI CÁC CÔNG TY SÁCH XUẤT BẢN 
                      (Phát hành để bán rộng rãi ra thi trường trong nước và cộng đồng Việt ở hải ngoại)
             NÓI CHÚT VỀ TẬP THƠ ĐÃ XB CŨ: Năm 2020 Phạm Ngọc Thái đã cho xuất bản tập: "64 bài thơ hay" tại Nxb Hồng Đức ( không có lời bình) -  Tuy nhiên, tác giả chỉ xuất bản có 300 cuốn, biếu tặng anh em trong hội văn chương để làm chân dung, không bán.



              Tập thơ "65 BÀI THƠ HAY VÀ NHỮNG LỜI BÌNH" để xuất bản này? Vừa dựa trên những tình thơ của tập "64 bài thơ hay" đó - Nhưng tác giả đã thay một số bài "thơ đời" bằng 6 bài thơ tình khác hay hơn - Đồng thời cấu trúc lại tập thơ cho thật hấp dẫn !!! 
           Thơ tình là thiên bẩm của thi nhân Phạm Ngọc Thái - Mời đọc bài bình luận của Nhà giáo Tuyết Nga - GV Trường ĐH Khoa học Xã hội Nhân văn, với tiêu đề:
                              "Phạm Ngọc Thái - Người viết thơ tình hay nhất mọi thời đại"
              Đăng trên số trang mạng Việt khắp toàn cầu - Mở đọc theo link trong nước:
                              https://tranmygiong.blogspot.com/2021/11/nguoi-viet-tho-tinh-hay-nhat-moi-thoi.html?fbclid=IwAR0Tj8w7n0YqmOzlyfMFZ1LXIBN5a-hbJxpJ0WSvH0ozTST0QS3gqHwjLAA
             Trong đó có giới thiệu "Bảy bài thơ tình hay hàng tuyệt phẩm thi ca" đối với ngàn năm Thăng Long, như: Sáng thu vàng    /   Nhìn trăng nhớ em   /   Váy thiếu nữ bay    /   Em về biển    /   Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối   /   Anh đứng nhìn theo bóng chim câu    /   Người đàn bà trắng
            Chính trong Tập "65 bài thơ hay và những lời bình" này, cũng được mở đầu bằng bảy bài thơ tình tuyệt hay đó! 
                                                   (Đọc trong bản thảo tập thơ kèm theo ở hộp thư điện tử)
           Tác phẩm còn được bổ xung 26 bài bình (của các tác giả khác) về thơ hay, thơ tinh túy PNT - Các bài bình ấy rút ra từ các tập thi văn đã xuất bản:
      -  Phê bình và tiểu luận thi ca, 2013
      -  Chân dung nhà thơ lớn thời đại, 2014
      -  Cánh đại bàng của thi ca đương đại Việt Nam, 2019
             TÓM LẠI:  "65 bài thơ hay và những lời bình" (chủ yếu thơ tình), là một tác phẩm thi ca tầm vóc hàng đẳng cấp, hay nhất trong thi ca hiện đại Việt Nam đến nay.
            * Nếu công ty sách sau khi đọc bản thảo, có ý định com măng xuất bản để bán ra ngoài thị trường.
            - Hãy đến chính Nhà xuất bản Hồng Đức, nơi đã cấp giấy phép cho Phạm Ngọc Thái xuất bản tập "64 BÀI THƠ HAY" năm 2020 - Để lấy giấy phép xuất bản cho tập thơ mới này, thì dễ dàng hơn. 
           - Tác giả sẽ tặng công ty tập "64 BÀI THƠ HAY"" đã xuất bản đó, để công ty đưa đến NXB Hồng Đức ( 65 phố Tràng Thi, Hà Nội ) lấy giấy phép cho thuận tiện.
           Tác phẩm thi ca cũng như chân dung thi nhân vĩ đại Phạm Ngọc Thái những năm qua đã được quảng bá nhiều trên văn đàn, nhất là văn đàn mạng trong nước, hải ngoại - Tên tuổi Phạm Ngọc Thái cũng đã vang khắp... Nay nếu có tác phẩm hay phát hành rộng rãi, chắc nhiều độc giả sẽ tìm đọc, thưởng lãm.

                                                               Hà Nội mùa đông 2021
                                                                 PHẠM NGỌC THÁI


                    Liên hệ:
                 NR: Ngõ 218, hẻm 27/8 - Số 19, phố Lạc Long Quân, Quận Tây Hồ, Hà Nội
                ĐT:  038 302 4194
                Email:     ngocthai1948@gmail.com
                        
                                Bản thảo tác phẩm "65 bài thơ hay và những lời bình"        
                                                  Trong hộp thư điện tử:


       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2021 16:02:32 bởi Nhân văn >
      nhanvan
       
        Nhân văn

        • Số bài : 823
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 08.12.2007
        • Trạng thái: offline
        Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 12.01.2022 16:08:54 (permalink)
         
         
                             PHẠM NGỌC THÁI VỚI BÀI THƠ TRĂNG TRỐI
         
                                                                                      Việt Phương
         

                CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ

        Không than vãn, lòng chẳng hề hối tiếc
        Nắm tro tàn. Thôi thế, đã là xong!
        Cũng chỉ như giấc ngủ mơ màng
        Đời sống vậy, đủ rồi! Em yêu mến.

        Nghiệp đã làm xong, chẳng còn chi vương vấn
        Tình cũng tàn, năm tháng kiếp phôi pha
        Thì em ơi! Ta nằm xuống dưới mồ
        Thanh thản chết, có gì đâu phải nghĩ.

        Hồn thi sĩ, xin mang thơ gửi đời làm tri kỷ
        Chốn trần gian sẽ ngợp áng thơ ta
        Chỉ chia tay có thân xác thôi mà
        Tình yêu ta còn muôn đời bất tử!

        Cõi thế gian: Âu cũng kiếp đoạ đày phận số
        Tiếc làm chi? Sống mãi chỉ mệt thân
        Mãn nguyện rồi, cần chi nữa phân vân
        Ta nằm xuống hoá mình vào “kinh thánh”!

        Ta đã yêu em suốt đời trong hư ảnh
        Dù có thời cũng sung sướng, đê mê
        Nhưng tình em khác gì những chiếc lá bay kia?
        Để năm tháng dài, hoang ru ta nơi bến lạnh.

        "Tình và tiền"!
        Tiếng nói đó làm trái tim đàn bà hưng phấn
        Phụ nữ cả thế giới này, họ quí như nhau
        Nhưng nếu ít tiền, tình cũng hóa cô liêu
        Giọt lệ thi nhân,
                       anh rỏ lên những trang thơ đời, làm liều thuốc ngủ.
         
                                        Phạm Ngọc Thái

         

        Lời bình: Trước khi từ giã cõi đời ở Gành Ráng (Qui Nhơn), thi nhân Hàn Mặc Tử đã để lại những lời trăng trối:
                       Ta trút linh hồn giữa lúc đây
                       Gió sầu vô hạn nuối trong cây
                       Còn em sao chẳng hay chi cả
                       Xin để tang anh đến vạn ngày
                                        (Trút linh hồn)
              Xuân Diệu thì nhắn nhủ lại đời, rằng:
                      Hãy để cho tôi được giã từ
                      Vẫy chào cõi thực để vào hư
                      Trong hơi thở chót dâng trời đất
                      Cũng vẫn si tình đến ngất ngư
             Pushkin thi hào Nga vĩ đại đã viết:
                      Nơi đàn thơ thiêng liêng ta không chết!
                      Hồn ta còn sống mãi chẳng tiêu tan
                      Và trên đời dù chỉ còn một thi nhân
                      Danh tiếng ta vẫn còn vang mãi mãi…
             “Chết cũng chỉ như giấc ngủ” của Phạm Ngọc Thái, cũng thuộc dạng bài thơ trăng trối như thế!
                     Hồn thi sĩ, xin mang thơ gửi đời làm tri kỷ
                     Chốn trần gian sẽ ngợp áng thơ ta
                     Chỉ chia tay có thân xác thôi mà
                     Tình yêu ta còn muôn đời bất tử!
                                                (đoạn thơ ba)
             Thi nhân thản nhiên để chuẩn bị cho mình đi vào cõi vĩnh hằng. Bài thơ đạt đến sự chí lí về cả nghĩa và tình. Ngay mấy câu mở đầu, ta thấy tâm trạng nhà thơ coi cái chết rất nhẹ nhàng:
                    Không than vãn, lòng chẳng hề hối tiếc
                    Nắm tro tàn. Thôi thế, đã là xong!
                    Cũng chỉ như giấc ngủ mơ màng
                    Đời sống vậy, đủ rồi! Em yêu mến.
             Mặc dù anh viết: Nắm tro tàn. Thôi thế, đã là xong! /- Nghe có vẻ như rũ bỏ? nhưng không phải. Sở dĩ lòng Người sẵn sàng ra đi thanh thoát vậy, ở trong đoạn thơ hai đã giải thích:
                     Nghiệp đã làm xong, chẳng còn chi vương vấn
                     Tình cũng tàn, năm tháng kiếp phôi pha
                     Thì em ơi! Ta nằm xuống dưới mồ
                     Thanh thản chết, có gì đâu phải nghĩ.
            Vâng, thêm một lần nữa, Phạm Ngọc Thái đón nhận cuộc đi vào vĩnh cửu… thật ung dung. Bởi anh biết, sự nghiệp thi ca cùng tên tuổi anh để lại cho đời... sẽ không bao giờ chết. Nhà thơ có nằm xuống dưới mồ, thì đâu phải “tất cả đã là xong”? – Như Pushkin từng nói:
                       Nơi đàn thơ thiêng liêng ta không chết!  
            Thi nhân coi cuộc ra đi đó chỉ như là một giấc ngủ mơ màng. Bài thơ đi sâu lý giải về đời, mà kinh phật từng dậy là “cõi tạm”:
                      Cõi thế gian: Âu cũng kiếp đọa đày phận số
                      Tiếc làm chi? Sống mãi chỉ mệt thân
                      Mãn nguyện rồi, cần chi nữa phân vân
                      Ta nằm xuống hoá mình vào “kinh thánh”!
                                                       (đoạn thơ thứ tư)
             Một quan niệm phật giáo. Nói về hai chữ “kinh thánh” – Trong bài “Khúc xuân tuổi bảy mươi”, tác giả cũng viết:
                       Đi giữa mùa xuân
                                          đã thấy vĩnh cửu ở trên đầu 
                       Cõi Phật rước ta về đất thánh…
             Nghĩa là, cuộc đi này của thi nhân không phải để… chết? Mà Người hóa mình vào “kinh thánh” đó thôi!
             Cuộc đời gồm cả “tình yêu và cuộc sống” – Bài thơ tràn sang lĩnh vực “tình”:
                        Ta đã yêu em suốt đời trong hư ảnh
                        Dù có thời cũng sung sướng, đê mê
                                                       (câu 17-18) 
             Trong đời thường từ tư tưởng, tình cảm đến đời sống thực? Ai cũng quan tâm đến tiền bạc. Nhưng với người phụ nữ thời hiện đại thì, tiền bạc chỉ đạo họ về mọi phương diện: Kể cả lĩnh vực... tình! Cái quan niệm “một mái nhà gianh, hai trái tim vàng” cổ xưa lắm rồi! Thời nay, tuy cũng có nhưng rất hiếm.Tình thì tình, họ yêu trước hết phải là… tiền! “tiền” gần như là một chủ nghĩa, một lý tưởng sống của người phụ nữ bây giờ. Bởi vậy,  những chàng thi sĩ với tâm hồn lãng mạn, mộng mơ, chỉ giàu tình mà nghèo tiền? Rất dễ bị rơi vào “bến cô liêu”! Thi nhân viết:
                        "Tình và tiền"!
                        Tiếng nói đó làm trái tim đàn bà hưng phấn
                         Phụ nữ cả thế giới này, họ quí như nhau
                         Nhưng nếu ít tiền, tình cũng hóa cô liêu!
             Tức là, những tình yêu chỉ xây dựng trên nền tảng theo “tiếng gọi của trái tim” như của các nhà thơ, hầu hết trước sau cũng… tan vỡ! Nên Người mới than:
                         Nhưng tình em khác gì những chiếc lá bay kia
                         Để năm tháng dài, hoang ru ta nơi bến lạnh…
                                                                       (câu 19-20)
             Thơ tình Phạm Ngọc Thái phần lớn được sáng tác từ các mối tình xưa. Thi nhân sống lại trong thơ bằng những kí ức của tình yêu.
                         Anh trở về như Na-pô-lê-ông
                                                       Đi tù ngoài hoang đảo
                         Ông dành thời gian viết hồi kí thuở tung hoành
                         Anh lấy tình xưa xây giấc mộng thi nhân
                         Chỉ tiếc nuối tình sao ngắn ngủi.
                                                      (Vĩnh biệt cuộc tình)
             Anh đã nói như vậy. Cái thời mà người chồng là một nhà thơ nghèo, được bà vợ vẫn thủy chung như vợ của Tú Xương, Nguyễn Khuyến? Là chuyện rất... xưa. Thưở ấy, Tú Xương tự than trong bài thơ “thương vợ” nổi tiếng của ông rằng:
                         Quanh năm buôn bán ở mom sông,
                         Nuôi đủ năm con với một chồng.
                         Lặn lội thân cò khi quãng vắng,
                         Eo sèo mặt nước buổi đò đông.
         
                         Một duyên hai nợ âu đành phận,
                         Năm nắng mười mưa dám quản công.
                         Cha mẹ thói đời ăn ở bạc,
                         Có chồng hờ hững cũng như không!
             Giờ, xin phân tích đôi nét về quan hệ giữa đời sống thực của Phạm Ngọc Thái với thi ca: Tôi không biết nhiều đến hoàn cảnh gia đình trong mối quan hệ vợ chồng của anh? Nhưng xét nghĩ, với một con người đam mê văn chương, nhất là thơ ca như anh! Để có được một gia đình yên ấm ở xã hội hiện đại này, quả thật là khó !? Nghe nói, sau này tuy vẫn sống với nhau nhưng hai người thường hay xẩy ra chuyện xích mích về chuyện tiền nong - Mặc dù, cũng có một giai đoạn tác giả sống rất êm ái, yên ấm với gia đình. Chẳng thế, thời kì đó anh đã sáng tác cả một tập thơ nói về vợ con: Đó là tập “Có một khoảng trời” xuất bản năm 1990, sau một chuyến công tác ở Đức về. Có những bài thơ rất hay nói về người vợ trẻ của mình, như bài “Tiếng hát đời thường”:
                          Trong một phố nghèo có người vợ trẻ   
                          Vẫn đón con đi, về... như thường lệ  
                          Vóc em thanh cũng thể mùa xuân 
                          Đôi mắt em: Đôi mắt ấy màu đen. 
             Hay là:
                           Miền đã theo tôi vào cuộc Trường Sơn
                           Hành quân rừng già, võng treo sườn gió...
                           Ai biết chiều nay người vợ trẻ
                           Đứng mong chồng bên đứa con thơ
                           Giọt lệ cháy xót lòng mang sắc xanh thu!
             Rồi bài “Có một khoảng trời”:
                           Cái khoảng trời, khi anh và em đã cách xa
                           (xa thật đấy mà cũng gần thật đấy)
                           Trong đau đớn anh hoá bờ cát cháy
                           Thổi về phương em giữa chiều gió nổi
         
                           Hạt vô tư còn lại… những tàn tro!
             Tình cảm của nhà thơ với gia đình, quê hương - Đặc biệt với người vợ, rất đẹp! Anh không ngớt lời ca ngợi qua một số bài khác nữa: Nỗi trăn trở người đi tìm vàng, Bài ca xứ sở, Trăng quê, Mùa tuyết quê người…
             Song cũng phải nói: Giai đoạn này tác giả còn đang công tác ở ngành ngoại thương, lại đi nước ngoài - Cuộc sống chắc cũng khá! Chưa bị mối quan hệ về tiền bạc chi phối nhiều, như khi anh đã lao hết mình vào sự nghiệp thơ phú, văn chương.
             Mảng sáng tác duy nhất anh nói về người vợ, chỉ ở mỗi tập thơ đầu tay “có một khoảng trời” ấy! Còn cả một khối lượng hàng trăm bài thơ tình viết sau này, không thấy nhà thơ nói về người vợ của mình nữa. “em” trong các bài thơ tình của anh, toàn là em của cái thuở mộng mơ xưa... hoặc cảm xúc với một phụ nữ nào đó, không phải là vợ.
             Bởi vậy, tất cả thơ tình Phạm Ngọc Thái hoàn toàn xuất phát từ sự rung động trái tim (ngoài phạm trù tiền), cảm xúc mà thành, cho dù tan vỡ vẫn đẹp!
             “Chết cũng chỉ như giấc ngủ” không chỉ là một bài thơ có tính tự sự bản thân? Nó đã mang cả ý nghĩa thời đại, trong mối quan hệ giữa “tình và tiền” của đời sống xã hội. Phản ảnh nhân sinh quan tác giả.
             Bài thơ ôm trùm rất nhiều mặt, giữa riêng tư với tính hiện thực xã hội. Khúc chiết và hay. Có những câu thơ đột biến, như: 
                           Ta nằm xuống hoá mình vào “kinh thánh”!
             Huyền bí mà hiển linh. Nhiều người cho rằng, câu thơ: “Nhưng nếu ít tiền, tình cũng hóa cô liêu” là hay nhất! Để rồi tác giả buông một câu tự xoa dịu lòng mình:
                           Giọt lệ thi nhân,  
                                  anh rỏ lên những trang thơ đời làm liều thuốc ngủ.
              Bài thơ đã kết thúc ở đó!
         
                                                                        VIỆT PHƯƠNG
                                           (trích tập “Cánh đại bàng của thi ca đương đại VN” 2019)
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 12.01.2022 16:34:00 bởi Nhân văn >
        nhanvan
         
          Nhân văn

          • Số bài : 823
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 08.12.2007
          • Trạng thái: offline
          Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 16.02.2022 21:52:22 (permalink)
           
           
           
                    Chiều mồng 2 tết con phải đưa vào viện E cấp cứu?
                Mồng 8 tết lên bàn mổ - Ngoài tiền liệt tuyến ra, chả biết các BS còn mổ những cái gì? Chỉ thấy sau 5 tiếng gây mê... mở mắt ra đã thấy có 3 nhát rạch mổ trên bụng.
          -         Vừa về viện chiều qua.
          -        Do phải tiêm thuốc gây mê vào cột sống, nên vẫn còn rất đau đầu và choáng váng.
          -        Bài thơ này mình cảm tác trước ngày ngày lên bàn mổ. Vì bài này PNT không xuất bản vào sách được – Gọi là mấy lời trăng trối để lại cho hậu thế mai sau...
           
                                  PHẠM NGỌC THÁI VÀ BÀI THƠ TRĂNG TRỐI
           
                                                     
           
           
                         MẤY LỜI TRĂNG TRỐI
           
                                 Cảm tác đầu xuân Nhâm Dần
                             ( Bài thơ này tôi không kịp XB thành sách,
                               xin gửi đời giữ lại hộ cho tôi ) 
                                                      *
          Rồi mai ngày nhân thế ngợi ca ta
          Có biết thi nhân đang khổ nạn giữa sơn hà
          Chỉ muốn kết thúc cõi người cho chóng vánh
          Ôi, Số phận một thi hào !
                                           Chết cũng khó lắm thay?
           
          Ta muốn gọi trăm lần, tên đứa con yêu đã mất (1)
          Để lại giữa đời người cha cô độc
          Bệnh tật dày vò. Hỡi thượng đế linh thiêng!
          Mau cho tôi về chốn bồng-tiên.
           
          Sự nghiệp xong rồi, ta đi không nuối tiếc
          Bỗng lại phân vân về ý nghĩa cuộc đời này?
          Chỉ dành cho tham vọng ngút trời mây
          Nay đã hoàn thành. Khổ quá ! Đúng, sai không biết nữa?
           
          Sao không sống hiện sinh, làm giàu như bao nhiêu kẻ khác?
          Để hưởng kiếp này phè phỡn, rồi đi...
          Ừ, thì vượt lên trên thời đại - Đã được gì ???
          Mai dẫu vinh quang, nào sống đâu mà biết.
           
          Hậu thế ơi ! Kiếp đại thi nhân nhưng cơ cực
          Nguyễn Du còn khóc gọi trăm năm (2)
          Dù tên Người hôm nay sáng láng tựa trăng rằm...
          Mai tôi về - Sẽ đến thăm Người, bà Hồ Xuân Hương,
                                        Các cố nhân cùng ông Hàn Mặc Tử
           
          Nợ đời đã trả xong. Lậy Đức Quan Âm 
                                              và Như Lai Phật tổ !
          Thánh anh linh giải thoát kiếp sống cho tôi
          Tôi đi vui. Càng nhanh đi càng sung sướng cuộc đời
          Chỉ còn cuốn tiểu thuyết viết xong rồi.
                 Hẹn ra mắt thu đông - Sẽ bái biệt loài người, tôi nhắm mắt.
           
          Mấy lời trối trăng. Kết thúc đời thi nhân, vào kiếp khác
          Nếu mai người lập miếu cho tôi,
                Xin đặt trong khu vườn đền Quán Thánh ở thủ đô.
           
                             Phạm Ngọc Thái
                      Mồng 5 tết năm Nhâm Dần
                           ( tức ngày 5.2.2022 )
                - Trong những ngày cấp cứu ở viện E Hà Nội
          ........           
           
          (1) Con trai tôi Phạm Ngọc Bảo đột tử, mất năm 27 tuổi.
          (2) Cụ Nguyễn Du đã than:
                        Bất tri tam bách dư niên hậu
                        Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như
             ( Nghĩa là: Hơn 300 năm sau nhân thế, liệu ai người sẽ khóc Nguyễn Du? )
           

           
           
           
           


          <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2022 15:59:34 bởi Nhân văn >
          nhanvan
           
            Nhân văn

            • Số bài : 823
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 08.12.2007
            • Trạng thái: offline
            Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 05.03.2022 16:35:31 (permalink)
             
                 THAM GIA CUỘC THI SÁNG TÁC THƠ VỀ HOA LAN VIỆT NAM 
                                      “THIÊN HẠ ĐỆ NHẤT SẮC HƯƠNG”
                                                           5.3.2022
             

                           Phạm Ngọc Thái
                           Sinh 17.01.1949
                           Nhà ở: Ngõ 218, ngách 27/8, Chung cư số 19 - Phố Lạc Long Quân, 
                                                                               Quận Tây Hồ, Hà Nội
                           ĐT   038 302 4194
                           Email:    ngocthai1948@gmail.com
                                  Hội viên Hội Nghệ sĩ sân khấu Thủ đô
             

             
             
                         HOA PHONG LAN 
                       TRONG KÝ ỨC NGƯỜI CCB     
                                  Tặng người con gái thuở thanh xuân

                                  
            Sao em không tắm nắng trên đồi
            Không gội đầu dưới suối
            Lại làm duyên quanh cành cụt, tro than… (1)

            Em ơi, Hoa phong lan
            Ta quen nhau từ độ nào đấy nhỉ?
            Nhớ buổi Trường Sơn, quí đôi dép cao su
            Biết nắng lửa, yêu vành tai bèo nhỏ
            Gặp em trên tầng cao hóng gió
            Tóc mượt xanh theo hai mùa nắng, mưa

            Khi miệng ta quen, đếm nhịp chày giã gạo dưới Ta Ka
            Tai quen nghe, tiếng đàn tơ-rưng trên bản Tà Kơi xa réo rắt
            Má quen nóng bừng, nâng cần rượu Măng Tôn - Đắc Sút
            Mắt quen nhìn nghìn độ lửa đêm sâu

            Vẫn hành quân… B52 gầm rít trên đầu
            Ta thuộc từng đường xuyên rừng ra trận
            Quen từng đường Đắc Tô - Tân Cảnh
            Như quen đường Khâm Thiên - Hồ Gươm  (2)

            Con sông Pô Kô: Máu nhuộm đỏ dòng, lòng vẫn trong xanh
            Em gái gái Vân Kiều: Chiếc yếm đơn sơ, thuỷ chung gùi đạn
            Ôi, đỉnh Chư Mom Ray bom cày, lửa xém
            Lá vẫn rì rào theo ta trọn tuần trăng
            Có phải chính nơi này?
            Hoa phong lan - Em ơi, quen anh!

            Xin em một nhành hoa vào cuộc chiến tranh
            Ngoài chiến trường cuốn bay bụi đỏ
            Đường ra trận trải đầy nắng gió
            Hãy gắng theo ta qua đồn lửa, đêm nay.

            Ta cầm hoa nâng niu trên tay
            Em đứng đó bốn bề lửa nóng
            Em đứng đó dầm mình trong nắng bỏng
            Xoã đầu gội lũ Tây Nguyên
            Hoa vẫn trắng ngần, nhụy vẫn ngát hương thơm

            Bỗng một sớm mai
            Ta bàng hoàng khẽ gọi tên em 
            Hoa đã rụng rồi... còn đâu hương cánh trắng
            Mắt khép lại rồi... còn đâu sao ngọc sao kim
            Hố bom đào sâu nhói tận trong tim.

            Ta lượm nhánh lan rơi trồng lên miệng hố bom
            Mỗi sớm mỗi chiều, cùng nắng mưa chăm bón
            Sự sống trở lại rồi. Hoa phong lan, đẹp lắm
            Tất cả hồi sinh trả lại cho ta.

            Ngày trở về, dẫu không còn trở lại bên hoa 
            Hoa phong lan, em ơi! Hãy nhớ
            Ta đã mang tình em từ những tháng năm còn khờ dại
            Ngoài chiến trường theo trọn cuộc hành quân
            Trong suốt nẻo đường dài, ta vẫn gọi tên em!

                                                PHẠM NGỌC THÁI
                                                Tây Nguyên 1972
                                                                   ( Sửa lần cuối)
                                            Hà Nội, mùa xuân 2022
                                           
            (1) Vào những năm tháng còn chiến tranh, trên chiến trường Tây Nguyên - Nam Bộ: Khi chúng tôi hành quân ra trận, qua những vùng rừng núi đã từng bị bom B52 của Mỹ rải xuống phá trụi. Mặt đất chỉ còn lại ngổn ngang cây cối đổ và các lớp tro than bởi nắng, mưa ngày đêm trút xuống - Kỳ lạ thay: Quanh những gốc thân cây lớn bị bom phát cụt nham nhở ấy... Những nhành phong lan mọc lên quấn chằng quanh gốc cây xanh tốt. Những đóa phong lan trắng muốt nở khắp nơi, tỏa hương thơm ngát cả một vùng.
                 Năm tháng không phai mờ trong ký ức của người CCB, nhớ về một thuở xưa: Cảnh tình thơ mộng giữa một đống tro tàn đổ nát bởi chiến tranh, đã tạo thành những cảm xúc để một người lính với tâm hồn thi sĩ như tôi... viết nên bài thơ hoa phong lan này!  
            (2) Hồi còn chiến tranh, gia đình tôi sống ở phố Khâm Thiên Hà Nội
             
             
             
             
                              + Gửi qua E-mail:    cuocthithdnsh@gmail.com
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.03.2022 16:49:46 bởi Nhân văn >
            nhanvan
             
              Nhân văn

              • Số bài : 823
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 08.12.2007
              • Trạng thái: offline
              Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 31.03.2022 18:40:25 (permalink)
               

                                                   MỜI COM MĂNG XUẤT BẢN
                                         TÁC PHẨM VĂN HỌC HAY BẤT HỦ
                                   * Để bán ra thị trường sách trong toàn quốc

               
                       Nhà văn Phạm Ngọc Thái         

                    Đó là một tác phẩm thi ca hay vào hàng kiệt xuất của thi ca hiện đại Việt Nam, có tên:
                                      "TẬP THƠ HAY NHẤT và NHỮNG LỜI BÌNH"
                   Độ dày tác phẩm khoảng trên 200 trang sách xuất bản: Gồm 65 bài thơ tự do hiện đại tinh hoa nhất được chọn ra trong đời thi ca Phạm Ngọc Thái, trong đó 27 bài có lời bình đặc sắc của nhiều tác giả về thơ hay của thi nhân. Có thể nói: 65 tình thi là 65 viên ngọc bích với những cung bậc khác nhau: Đa sắc, đa dạng, phong phú... phản chiếu lên cả một bàu trời thơ huyền diệu, kì vĩ trong sự nghiệp của thi nhân. 
                   Nói về tầm vóc thi nhân Phạm Ngọc Thái, được văn đàn đánh giá là một thiên tài thi ca hiện đại Việt Nam - Mời đọc bài bình luận của Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng - Nguyên GV Trường ĐH Sư phạm:
                                                     PHẠM NGỌC THÁI CÂY ĐẠI THỤ
                           ĐẠI THI HÀO CỦA THI CA HIỆN ĐẠI VIỆT NAM
                             ( Đã được gửi tới cả Quốc hội & Chính phủ nước Cộng hòa XHCN Việt Nam )
                                                 Ngày 4.9.2021 - Mở link sau ra đọc:
                                       https://tranmygiong.blogspot.com/2021/09/pham-ngoc-thai-cay-ai-thu-ai-thi-hao.html?fbclid=IwAR2-tM4Tq9hh1qMaIQiaK0_PmwkFOPloTAIXIu82-C-R491Iw8od0mjwxGI

               

                      Cũng Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng đã bình luận: 
              -  Thơ ca Hồ Xuân Hương chỉ vẻn vẹn khoảng 50 bài - Bà vẫn được đánh giá chân dung hàng đại thụ trong mấy nhà thơ lớn nhất Việt Nam (Dựa theo tác phẩm "Ba thi hào dân tộc" của Xuân Diệu: Nguyễn Du - Nguyễn Trãi - Hồ Xuân Hương).
              -  Một "Hai sắc hoa ti-gôn" bất hủ của nữ sĩ TTKH. cũng đã có phong dáng đài thơ, để lại danh tiếng cho nước non.
                   Tác phẩm " TẬP THƠ HAY NHẤT và NHỮNG LỜI BÌNH" của Phạm Ngọc Thái, tuy chỉ là một tập sách vừa phải, nhưng đó lại là cả ngọn thi sơn sừng sững - Một tượng đài thi ca hiện đại cao vút tháng năm, mang tầm vóc một thi hào dân tộc để lại cho nền văn học nước nhà.
                   Tác phẩm hay hàng tuyệt phẩm, đẳng cấp cao, có một không hai trong văn học đương đại. Sách dễ đọc, ngôn ngữ thi ca tinh túy và hấp dẫn với những độc giả yêu văn chương.
                   Mời công ty sách cùng Nhà xuất bản com măng phát hành tác phẩm ra thị trường sách trong toàn quốc, để bán rộng rãi cho các bạn đọc thưởng lãm.
                    Mong Quí vị hồi âm cho tác giả được biết - Rất cám ơn!
               
                                                                Nhà văn  
                                                           PHẠM NGỌC THÁI
               
                   Địa chỉ liên hệ:
                                 Phạm Ngọc Thái
               NR:   Ngõ 218 ngách 27/8 - Chung cư 19, phố Lạc Long Quân,
                                                   Quận Tây Hồ, Hà Nội 
              ĐT:     038 302 4194                
              Email:    ngocthai1948@gmail.com 
               
               
               
                                Bản thảo tác phẩm trong hộp thư điện tử 
               
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2022 18:51:07 bởi Nhân văn >
              nhanvan
               
                Nhân văn

                • Số bài : 823
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 08.12.2007
                • Trạng thái: offline
                Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 29.04.2022 12:23:50 (permalink)
                 
                          CHÙM THƠ VIẾT Ở BỆNH VIỆN - PHẠM NGỌC THÁI

                 

                           
                               KIẾP SỐNG "CÕI TA BÀ"
                                                Thơ viết trong những ngày cấp cứu ở bệnh viện
                 
                Một kiếp sống "cõi ta bà" dằng dặc
                Yêu thương nhiều, đau đớn cũng chồng cao
                Mỗi người một cảnh khác nhau
                Mang tham vọng danh lưu muôn đời, vạn kiếp
                 
                Đường kinh tế, tôi không sành nước
                Nghiệp văn chương có vẻ hợp mệnh thiên
                Trải hơn bảy kỷ liên miên
                Đậu đến ngọn thi sơn cao chót vót
                 
                Ngồi kiểm lại một đời rơi nước mắt
                Bao lỗi lầm? Cất tiếng khóc trong thơ
                Tất cả qua đi như một giấc mơ
                Xa xót lòng, đau trái tim nhân ái
                 
                Cố tâm cứu vào giây phút cuối !...
                Mình nhẹ nhàng bay về chốn Tây Thiên
                Nhưng người thân đang ở lại dưới trần
                Đời sống cũng bình yên, hạnh phúc
                 
                Coi "cuộc ta bà" chỉ là dạo gót
                Rời cõi người, tôi sang cõi tiên sa
                Hồn thi nhân trong vĩnh cửu bao la
                Nơi trần thế đời đời còn nhớ mãi
                 
                Nơi trần thế, miếu thờ thơm hương khói...
                 
                                                           18.4.2022
                 
                 
                         Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019)

                      VẦN THƠ CHA KHÓC THƯƠNG CON
                 
                                                      Con Phạm Ngọc Bảo
                                                    ( 7.3.1992 - 22.7.2019 )
                 
                Con - Khúc ruột, linh hồn của người cha khốn khổ
                Ngọc Bảo ơi! Máu lệ ứa tim cha
                Con đi rồi, cha vất vưởng bóng ma
                Chả thiết sống dẫu nợ đời chưa hết.
                 
                Nam mô a di đà phật! Con tôi đâu có chết?
                Hồn nó còn quanh quất đâu đây
                Chờ đợi tôi qui tụ mỗi ngày
                Cha, con lại về bên nhau sớm tối.
                 
                Cái cõi vô thường, sống tạm mà khổ đau hết nỗi
                Ngẩng mặt nhìn nhân thế xiết bao thương
                Biết trên đời còn lắm nỗi xót xa hơn
                Nhưng lòng cha yêu con không gì so sánh nổi.
                 
                Con ơi! Ngày tháng phôi pha
                Anh linh về đón cha già qui tiên
                Quỉ dưới đất, thánh trên thiên
                Cha con ta ở giữa miền nhân gian

                Vần thơ cha khóc thương con
                Ngàn năm sau mãi vẫn còn tiếng kêu...
                 
                                                   Tại Bệnh viện
                                                      16.4.2022
                 
                 
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2022 12:57:17 bởi Nhân văn >
                nhanvan
                 
                  Nhân văn

                  • Số bài : 823
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 08.12.2007
                  • Trạng thái: offline
                  Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 10.06.2022 13:27:24 (permalink)
                   
                   
                   
                                          NHÀ THƠ PHẠM NGỌC THÁI THÁCH ĐẤU
                                                       CẢ HNVVN ĐƯƠNG ĐẠI 
                                                                                                          ( Trích tóm tắt)

                     Tôi đã viết bản thách đấu này từ sáu năm về trước, và đã được đăng ở vài chục trang mạng Việt trên thế giới – Nay vẫn còn lưu giữ giá trị đó! Từ nguyên bản ấy, tôi chỉ tinh giản lại ngắn gọn hơn, cho hợp với hiện thời và xin công bố lại - Cũng để chính thức lưu vào trong nền văn học nước nhà.
                        Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng – Nguyên GV Trường ĐH Sư phạm đã bình luận về thi ca như sau:
                        “… Thơ hay bậc nhất của ngàn năm văn hiến Thăng Long, phải là loại thơ có khả năng sống trường cửu tháng năm, tồn tại muôn đời, thơ của mọi thời đại - Đó là loại thơ có hàng đẳng cấp cao nhất. Như:
                         Đèo ngang của BHTQ  /   Làm lẽ, Cảnh thu - Hồ Xuân Hương  /  Thương vợ - Tú Xương  /  Thu điếu - Nguyễn Khuyến  /  Tràng Giang - Huy Cận  /  Tranh lõa thể - Bích Khê  /  Tương tư - Nguyễn Bính  /  Đây thôn Vỹ Dạ;  Mùa xuân chín;  Bẽn lẽn - Hàn Mặc Tử  /  Hai sắc hoa ti-gôn - TTKH.  /  Thuyền và biển - Xuân Quỳnh  /  ...
                       Nghĩa là: Muốn thẩm định cho xác đáng một tác phẩm thi ca, hoặc một bài "thơ hay"? Nguyên tắc trước hết, phải nhận định bài thơ đó có khả năng tồn tại trường cửu, sống lâu dài với ngàn năm văn hiến Thăng Long hay không? Nếu bài thơ hoặc tác phẩm thi ca mà không có khả năng sống trường cửu với thời gian: Thì đó chỉ là thứ thơ để cổ động phong trào, văn nghệ nhất thời - Như Gớt nói, rồi sẽ tầng tầng bụi phủ.
                       Xin lấy nguyên tắc về loại thi ca cao cấp nhất đó, làm phương hướng chỉ đạo đối với bản thách đấu này!
                           Nội dung thách đấu gồm hai phần:
                  1.  Phạm Ngọc Thái thách 50 nhà thơ đương đại của HNVVN 
                  2. Thách phản biện về chân dung tầm vóc một thi hào dân tộc? Thi nhân vĩ đại của thi ca hiện đại VN? qua các tác phẩm thi ca đã xuất bản của Phạm Ngọc Thái.
                      Phạm Ngọc Thái thách Ban chấp hành HNVVN, đứng ra tổ chức những tay thơ sừng sỏ nhất của HNVVN đương đại, phản biện đàng hoàng trên các báo lớn của Hội, như Tuần báo Văn nghệ hay Tạp chí “Nhà văn và cuộc sống” do Phó Chủ tịch, thần đồng thơ Trần Đăng Khoa hiện đang làm tổng biên tập.
                        Phạm Ngọc Thái sẵn sàng nghênh tiếp!
                       Xin nói rõ: đã là nhà thơ chuyên nghiệp, muốn tranh luận với Phạm Ngọc Thái chí ít phải có đôi bài thơ hay trong văn hiến Thăng Long... và đời thơ phải có tác phẩm thi ca có khả năng để lại cho đời !? Chứ... nếu cả đời làm văn chương, chỉ viết được cái loại thơ rồi sẽ ra rác? Mà cũng đòi vác bút tranh cãi... Tôi không tranh luận với các hạng nhà thơ đó! Nếu các anh cố tình dùng những loại “nhà thơ tập tàng” nói linh tinh trên báo chí làm ảnh hưởng tới danh dự tôi? Tôi sẽ dùng ngòi bút và trí tuệ mình có được, “đánh” chính Tổng biên tập và “đánh” cả tờ báo trên các trang mạng Việt khắp thế giới này, để cảnh cáo.
                        Bởi vì cuộc thách đấu của Phạm Ngọc Thái có ý nghĩa lịch sử với cả nền văn học nước nhà !!!  không thể như số văn sĩ tạp-pí-lù ở Hội nhà văn... kiến thức về thi ca thì thấp kém, lèm nhèm, thậm chí rất ngu dốt trong cả kiến thức lẫn sáng tác, lại hay bình luận nhảm nhí, vớ vẩn.
                                                 LỜI VỀ VỀ HÀN MẶC TỬ
                       Về thi pháp, để tạo nên những bài thơ hay của Hàn Mặc Tử không giống như Xuân Diệu, Huy Cận và các nhà thơ khác trong phong trào "thơ mới" thời tiền chiến: Hầu hết đều theo khuynh hướng thơ lãng mạn thuần túy - Với Hàn Mặc Tử, các bài thơ hay, điển hình như: Mùa xuân chín, Bẽn lẽn, Đây thôn Vỹ Dạ - Thi nhân đã sử dụng hài hoà thi pháp của dòng thơ tượng trưng hiện đại Pháp. Theo thuyết "tương ứng cảm quan" do Charles Baudelaire (1821-1867), nhà thơ bậc thầy của trường phái thơ tượng trưng châu Âu lúc đó chủ xướng. Nghĩa là: những hình ảnh, biểu tượng để tượng trưng đều dựa vào cảm thụ của các giác quan, hay từ trong tâm linh - gọi là cảm quan. Cho nên thỉnh thoảng vẫn xen những ngôn ngữ mơ hồ.  Chế Lan Viên đã viết:
                                   Anh phải đi từ bờ bên này sang bờ bên kia đấy
                                   Bờ bên kia hư ảo - bờ thơ
                                                                (trích Di cảo)
                       Tuy nhiên, trong thơ ca không phải bài thơ hay nào ngày một, ngày hai cũng đánh giá ngay được. Như bài "Đây thôn Vỹ Dạ" thuộc trong ít bài thơ hay nhất thế kỷ XX, nhưng phải gần nửa thế kỷ sau - Kể từ khi nó ra đời, mới được thi đàn ngợi ca để trở thành bài thơ nổi tiếng! Thậm chí cả trong Thi Nhân Việt Nam của Hoài Thanh, khi trích đăng một số bài thơ tiêu biểu của Hàn Mặc Tử, đã để sót không đăng bài thơ tình hay nhất đó của thi nhân.
                       Nói về giai đoạn phong trào "thơ mới" thời tiền chiến - Đã được văn đàn nhận định là thời kỳ phục hưng của thi ca Việt. Xuất hiện hàng loạt các nhà thơ lớn: Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên, Nguyễn Bính - Cùng nhiều bậc thi nhân xuất sắc khác: Bích Khê, Yến Lan, Vũ Hoàng Chương, Quách Tấn, Nguyễn Nhược Pháp... Những thi nhân ấy đã để lại cho nền văn hiến Thăng Long cả một kho tàng thi ca viết vào giai đoạn trước cách mạng, muôn màu và đầy hương sắc.

                                                LỜI VỀ XUÂN DIỆU
                        Tuyển tập thơ Xuân Diệu cũng tới vài trăm bài, gồm hai mảng thơ - Thơ tình trước cách mạng: "Thơ thơ", "Gửi hương cho gió", khoảng trên dưới 70 bài. Còn tất cả đều được thi nhân sáng tác vào thời kỳ sau cách mạng.
                       Nhưng sở dĩ Xuân Diệu được xác định là một thi nhân lớn, chủ yếu lại chính nhờ vào mấy chục bài thơ tình mà ông đã sáng tác từ trước cách mạng ấy! Chỉ với hai tập "Thơ thơ", "Gửi hương cho gió" viết trước cách mạng đó thôi, đã có thể nói rằng: Chúng ta đã có một nhà thơ chiếm một vị trí đặc biệt trong thơ tình của Việt Nam. Như Thế Lữ trước kia đã từng nói về ông rằng: Chúng ta đã có một Xuân Diệu!
                       Mấy trăm bài thơ Xuân Diệu viết sau cách mạng, có bài thơ "biển" là đứng được với thời gian. Hầu hết thơ viết sau cách mạng của ông thuộc loại thơ của một thời.
                       Có lẽ vào giây phút chót cuộc đời, Xuân Diệu cũng đã nhận ra điều đó! Cho nên trong bài "Giã từ" để lại, ông đã viết:
                                     Nếu để cho tôi được giã từ
                                     Kính chào cõi thực để vào hư
                                     Trong hơi thở chót dâng trời đất
                                     Xuống đến suối vàng vẫn ngất ngư.
                       Hai tập "Thơ thơ", "Gửi hương cho gió" ấy, là thơ tồn tại!

                                            LỜI VỀ HUY CẬN 
                       Cũng như Xuân Diệu - Huy Cận được xác định vào hàng các nhà thơ lớn của nền văn học, chủ yếu nhờ tập "Lửa thiêng" mà thi nhân đã sáng tác trước cách mạng. Ông nổi tiếng với "Tràng Giang", một bài thơ tuyệt hay - Bài "Ngậm Ngùi" được xem là mẫu mực của thể thơ lục bát. Mặc dù sau cách mạng Huy Cận đã viết hàng trăm bài thơ khác, nhưng cũng chỉ là thơ của một thời.
                        Tóm lại, Thơ viết trước cách mạng của Huy Cận với tập "Lửa thiêng" thuộc loại thơ tồn tại!
                   
                                         LỜI VỀ CHẾ LAN VIÊN 
                      Nói tới Chế Lan Viên người ta nghĩ ngay đến "Điêu tàn", thơ viết trước cách mạng. Là tập thơ đầu tay được sáng tác khi thi nhân vẫn còn tuổi thiếu niên. Hoài Thanh đã từng nhận xét trong Thi Nhân Việt Nam:
                       "Quyển Điêu tàn đã đột ngột xuất hiện ra giữa làng thơ Việt Nam như một niềm kinh dị... Nó dựng lên một thế giới... cái thế giới lạ lùng và rùng rợn ấy, ai có ngờ ở trong tâm trí một cậu bé mười lăm mười sáu tuổi. Cậu bé ấy đã khiến bao người ngạc nhiên. Giữa đồng bằng văn học Việt Nam ở nửa thế kỷ hai mươi, nó đứng sững như một cái tháp Chàm, chắc chắn và lẻ loi, bí mật".
                       Đồng thời - tầm vóc Chế Lan Viên cao lên còn nhờ vào cả một khối Di cảo thơ đồ sộ tới năm sáu trăm bài viết tự do. không theo một yêu cầu nào về mặt chính trị, cũng không để cổ động cho một phong trào văn hoá, văn nghệ nào. Nghĩa là, những bài trong Di cảo đó thi nhân sáng tác theo nhu cầu cảm xúc tự thân. Không ít bài còn ở dạng dang dở trong bản thảo, được xuất bản sau khi thi nhân đã qua đời.
                       Như đã nói, thơ Chế Lan Viên là loại thơ triết lý. Những trang Di Cảo thơ đó... Người hoàn toàn sáng tác tự do tung phá,  sâu sắc tính nhân văn. Nhiều bài đặc sắc. Nhờ có khối Di cảo thơ đồ sộ này, tầm vóc chân dung thi nhân của Chế Lan Viên lớn lên nhiều.
                       Như thế có thể nói: Trong tuyển thơ Chế Lan Viên có hai mảng viết hoàn toàn tự do thăng hoa, phát tiết - Tạo nên một tầm vóc thi nhân lớn, sừng sững - Chính là "Điêu tàn" và "Di cảo thơ"! Hai loại tác phẩm thi ca ấy sẽ còn sống mãi với non sông và nền văn học nước nhà. Đó là "thơ tồn tại"!
                       Tuy nhiên, riêng về Chế Lan Viên - Vì thơ có tính triết lý cao, nên trong mảng thơ sáng tác sau cách mạng, với những áng thi ca thấm đẫm màu sắc triết học, nhất là những bài về chủ đề Tổ quốc - Nhân dân...  vẫn được đời ngưỡng mộ. 

                                                     NGUYỄN BÍNH 
                       Nói đến Nguyễn Bính, người ta nhớ nhiều những bài thơ trong tập: Lỡ bước sang ngang (1940), Tâm hồn tôi (1940), Hương cố nhân (1941), Mười hai bến nước (1942)... Với các bài như: Mưa xuân, Lỡ bước sang ngang, Cô hái mơ, cô lái đò, Viếng hồn trinh nữ, Chân quê, Tương tư, Những bóng người trên sân ga,...  Và một số bài thơ lẻ, thi nhân đã viết trước cách mạng - Thí dụ bài "Một trời quan tái":
                                       Chiều lại buồn rồi, em vẫn xa
                                       Lá rừng thu đổ, nắng sông tà
                                       Chênh vênh quán rượu mờ sương khói
                                       Váng vất thôn sâu quạnh tiếng gà.
                                       ........
                                       Chiều nay thương nhớ nhất chiều nay
                                       Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy
                                                            Tôi uống cả em và uống cả
                                       Một trời quan tái, mấy cho say!
                       Hay là Đường rừng chiều:
                                     ... Chim nào kêu mỏi ngàn cây
                                     Ngẩn ngơ đôi chiếc ngựa gầy dong xe
                                     Đồi sim dan díu nương chè
                                     Trắng phau khói núi, xanh lè áo ai...
                       Những bài thơ ấy, những trang thơ ấy đời sẽ còn nhớ mãi.

                                 SƠ QUA VỀ CÁC NHÀ THƠ HNVVN ĐƯƠNG ĐẠI
                      Tôi từng nói với nhà viết " Chân dung và đối thoại " Trần đăng Khoa rằng: Các nhà thơ đương đại của HNVVN có chân dung thấp nhất trong lịch sử thơ ca Việt Nam!
                       Nếu thời tiền chiến được coi là giai đoạn phục hưng của thơ ca Việt Nam, đã ra đời hàng loạt các nhà thơ lớn và nhiều bậc thi nhân tài danh, như đã nói - Thì, chân dung các nhà thơ đương đại của HNVVN ngày nay, có lẽ thuộc vào loại thấp kém nhất so với các thời kỳ của cả ngàn năm văn hiến Thăng Long?     
                       Khoảng nửa thế kỷ trở lại đây không có được một nhà thơ lớn nào, đã đành. Cả một HNVVN đương đại có đến mấy trăm nhà thơ, mà nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy một chân dung nào khả dĩ, có được một tập thơ có thể tồn tại được với nền văn học, với đời? (trừ mảng thơ trẻ con của thần đồng Trần Đăng Khoa) - Phần lớn thơ của họ, như người ta thường nói là "thơ mậu dịch quốc doanh", thơ phong trào, rồi thì... sẽ ra "rác". Thảng cũng có được nhà thơ có một đôi bài kha khá - chứ thơ hay thực sự của thi đàn như các thi nhân mà tôi đã dẫn giải trên, thì... không có.
                       Hầu như chân dung các nhà thơ có tên tuổi của đương đại, kể cả ông Hữu Thỉnh: Nguyên Chủ tịch HNVVN 4 khóa – 20 năm, chủ yếu do được thổi lên, sơn son thếp vàng. 

                     PHẠM NGỌC THÁI THÁCH  50 NHÀ THƠ ĐƯƠNG ĐẠI HNVVN
                       Tùy Ông Chủ tịch HNVVN tuyển lựa. Mỗi người chọn lấy một bài thơ hay nhất của mình.
                       Thí dụ - Hữu Thỉnh có thể chọn Thơ viết ở biển, Sang thu, hay Năm anh em trên một chiếc xe tăng...
                        ( Mở ngoặc nói thêm về các trường ca của Hữu Thỉnh, như "Đường tới thành phố" hay "Trường ca biển"...  viết còn dông dài, dặm lời nghĩa ít. tầm vóc bình thường. Viết để hô trong phong trào thơ ca văn nghệ, chính trị. Các loại trường ca này không thể tồn tại được với thời gian. Không lưu được vào nền văn học nước nhà).
                  - Vũ Quần Phương, nguyên Chủ tịch Hội đồng thơ HNVVN… có thể chọn bài "Đợi" hay nhất của ông ta - Bằng Việt, nguyên Chủ tịch liên hiệp văn học nghệ thuật thủ đô… có thể chọn với Bếp lửa, Nghĩ lại về Pautôpxky...hoặc là bài thơ nào hay nhất tùy ý...
                        Nghĩa là, 50 nhà thơ với 50 bài thơ hay nhất, cao nhất của HNVVN đương đại - Một mình Phạm Ngọc Thái, cũng sẽ chọn đủ 50 bài thơ hay nhất đã xuất bản.
                        Tất cả tổng cộng 100 bài: Có thể cho đăng cả trăm bài đó trên dăm trang lớn của Tuần báo văn nghệ, hay Tạp chí “Nhà văn và cuộc sống” do Phó chủ tịch HNVVN Trần Đăng Khoa hiện đang làm tổng biên tập – Tôi tin rằng báo và tạp chí, nếu thông báo lên cho giới văn chương biết về cuộc thách đấu, đăng thơ này? Nhất định sẽ bán chạy hơn thường kỳ nhiều. Lại rất có ý nghĩa về giá trị văn học và xã hội. Mai sau có thể hậu thế còn nhắc lại.
                   
                                               BAN GIÁM KHẢO
                      Nhiều năm qua trong các cuộc thi thơ, hay tổng kết thẩm định tác phẩm thơ xuất bản hàng năm của HNVVN đều tỏ ra còn tạp nham? Không ít tác phẩm được giải, chẳng có giá trị là bao,  mực chưa ráo đã… “chết”. Bị văn đàn lên án nhiều.
                        Xét trong cuộc thách đấu này: Các vị đầu trò của HNVVN hiện nay, nói chung  trình độ thẩm định thơ ca hiện đại vẫn còn nông, tư cách đạo đức để làm giám khảo lại yếu - Nên không thể làm giám khảo được.
                       Dù sao nhân dân vẫn là người làm nên lịch sử. Cứ đăng cả trăm bài thơ đó, công bố cho toàn xã hội biết, cùng với thời gian thẩm định, rà xét. 
                         Phương ngôn có câu: 
                                  Thiên tài = Nhân thế + thời gian
                       Nhân dân không phải là một đám người, một nhóm văn sĩ nào? Nhân dân là xã hội, là nhân gian, thời gian, là lịch sử - Tôi tin lịch sử sẽ công bằng.

                           Cứ để nhân dân với thời gian minh chứng làm ban giám khảo, sẽ thấy:
                            PHẠM NGỌC THÁI CÓ PHẢI LÀ THI NHÂN VĨ ĐẠI
                                CỦA THI CA TỰ DO HIỆN ĐẠI HAY KHÔNG !!! 
                   
                                                                  Hà Nội, mùa thu 2021
                                                                   PHẠM NGỌC THÁI
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.06.2022 13:35:57 bởi Nhân văn >
                  nhanvan
                   
                    Nhân văn

                    • Số bài : 823
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 08.12.2007
                    • Trạng thái: offline
                    Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 07.07.2022 18:11:30 (permalink)
                     
                     
                     
                                       PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ MƯỜI BÀI 
                                           HAY NHẤT NGÀN NĂM THĂNG LONG
                     
                                                                                    Nguyễn Thị Hoàng
                                                                                                 Nguyên GV Trường ĐH sư phạm
                                                                                                                (giới thiệu)

                     
                        Nguyễn Thị Hoàng
                         Như tôi từng bình luận về thơ hay xưa nay, như sau:
                            “ Thơ hay bậc nhất của ngàn năm Thăng Long, phải là loại thơ có khả năng sống trường cửu tháng năm. Thơ của mọi thời đại. Tồn tại muôn đời trong nền văn học nước nhà - Đó là loại thơ có đẳng cấp cao nhất:
                           Đèo ngang của BHTQ  /   Làm lẽ, Cảnh thu - Hồ Xuân Hương  /  Thương vợ - Tú Xương  /  Thu điếu - Nguyễn Khuyến  /  Tràng Giang - Huy Cận  /  Tranh lõa thể - Bích Khê  /  Tương tư - Nguyễn Bính  /  Đây thôn Vỹ Dạ;  Mùa xuân chín;  Bẽn lẽn - Hàn Mặc Tử  /  Hai sắc hoa ti-gôn - TTKH.  /  Thuyền và biển - Xuân Quỳnh  /  ...
                         Nghĩa là: Muốn thẩm định cho xác đáng một tác phẩm thi ca, hoặc một bài "thơ hay"? Trước hết, phải nhận định bài thơ đó có khả năng tồn tại, sống lâu dài hay không? Nếu bài thơ hoặc tác phẩm thi ca mà không có khả năng sống trường cửu với thời gian? Đó chỉ là thứ thơ để cổ động phong trào, văn nghệ nhất thời... rồi sẽ ra “rác”.
                     
                          Để khẳng định chân dung thi ca vĩ đại của nền văn học hiện đại Việt Nam – Tôi xin giới thiệu “ Mười bài thơ hay nhất ngàn năm Thăng Long” của thi nhân Phạm Ngọc Thái - Xưa nay chưa dễ có bậc cao nhân nào đạt nổi ??? (trừ Kiều bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du).
                          Mười bài được trích ra trong Tập “64 bài thơ hay”, Nxb Hồng Đức 2020 của Ông - Trước hết là bảy bài thơ tình hàng tuyệt phẩm thi ca, hay nhất thời đại !!!
                                                    (Đã từng giới thiệu trước đây):

                     
                    1.        SÁNG THU VÀNG
                                          Nhớ ngày gặp lại em bên hồ gió
                                                 (Kỷ niệm Bích Đào)
                     
                    Gặp lại em một sáng thu vàng
                    Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
                    Với trời xanh, hồ xanh gió
                    Gió đưa làn tóc em bay...                       
                     
                    Sáng thu này trĩu cả hàng cây
                    Đô thành dịu mát
                    Ông lão ngồi bên gốc cây,
                                    bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
                    Bà xúc tép váy khều khào nước
                     
                    Một thời xa lắc
                    Em nghiêng chao về một thời xa
                     
                    Người con gái đã thành chính quả!
                    (phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
                    Đôi mắt em, bóng trúc bay xoà...
                    Đường phúc hậu, vầng trăng đầy nở...
                    Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!

                    Sáng thu vàng mông mênh, mênh mông
                    Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
                    Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
                    Và trái tim cũng không còn.

                    Sáng thu vàng xang xênh, xênh xang
                    Những con đường xưa tắm hơi em
                    Môi em cười... hoa lá nát đau thêm
                    Thời gian trôi, cuộc sống buồn tênh

                    Một mùa thu lá lá
                    Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
                    Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
                    Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan…
                     
                     
                    2.    NHÌN TRĂNG NHỚ EM
                                                Tặng Ánh Tuyết 
                     
                    Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em
                    Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ
                    Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé
                    Nhưng lòng tha thiết yêu thương
                     
                    Trăng giữa tháng khuyết dần, tình cứ tràn dâng
                    Cả tới khi không còn trăng nữa
                    Thì em vẫn bên vành vạnh tỏ
                    Đưa anh vào giấc mộng ru đêm
                     
                    Để cùng nhau say cảnh thần tiên
                    Cho quên hết biển đời ngang trái
                    Cuộc sống mưu sinh với bao mệt mỏi
                    Chân trời sẽ lụi tàn nếu chẳng có tình em
                     
                    Ôi, mảnh trăng nhỏ bé giữa mênh mang
                    Vẫn soi ngập cõi không gian vô tận
                    Sâu tận cùng trái tim anh hưng phấn
                    Đêm nằm thao thức vấn vương
                     
                    Trăng không còn. Em vẫn hiện lên...
                    Dìu anh qua phong ba, bão táp
                    Trong giấc ngủ chập chờn đêm bất diệt
                    Anh bay về ôm lấy trăng em
                     
                    Áp môi hôn lên vầng nguyệt của Cưng
                    Nghe trái đất dưới thân mình rung chuyển
                    Thế thái nhân tình dẫu bao đổi biến
                    Chẳng đảng phái nào sánh được hơn
                     
                    Cả nhân thế này chỉ một "mảnh trăng con"
                    Sống mãi muôn đời dù thay bao chủ nghĩa
                    Thức nhớ em hoài, trăng khuất không biết nữa
                    Nhìn khắp thiên hà càng da diết yêu thêm.
                     
                     
                    3.       VÁY THIẾU NỮ BAY
                                        Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
                                          Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                                           Nguyễn Du
                     
                                                      *
                    Váy thiếu nữ bay để ngỏ
                    Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
                    Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
                    Tìm vào cung cấm của em

                    “Bờ bãi con người” em trổ hoa trái ngọt
                    Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
                    Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
                    Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm

                    Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
                    Mênh mông bầu trời, say đắm thế gian
                    Có phải đó khúc quân hành nhân loại
                    Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh

                    Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
                    Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
                    Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
                    Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang.

                     
                     
                    4.      EM VỀ BIỂN
                                           Quê em thành phố biển

                    Em về biển để vùi vào trong cát
                    Nỗi buồn nước mắt
                    Những nát tan vòm ngực đã thương đau.

                    Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả...
                    Xô mãi bờ với lá thông reo
                    Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng
                    Mang nỗi niềm, không biết đã đi đâu?

                    “Bờ bãi đời người” - Cuộc sống tình yêu
                    Trái tim nhỏ, em dựng cả toà-sen chân Phật Tổ!
                    Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả
                    Yêu thương nhiều hưởng đã bao nhiêu

                    Tháng năm trôi, tình cũ cháy như khêu...
                    Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải
                    Đôi gót đỏ, ánh mắt nhìn thơ dại
                    Đã thổi thành bão tố ở trong anh

                    Hàng bạch đàn năm xưa còn đó
                    Anh còn đây. Em hỡi, anh còn đây!
                    Nhớ những buổi đón em, bên cổng trường sinh ngữ
                    Tóc nửa bạc rồi. Chỉ thấy gió mưa bay...

                    Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!
                     
                     
                    5.               ANH VẪN VỀ
                          THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                                                              
                    Em nói với tôi rằng: “Muốn có một đứa con…”
                    Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
                    Năm tháng dáng hình em hiển hiện
                    Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!
                     
                    Người thục nữ tôi yêu, những năm cuối cuộc đời
                    Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
                    Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
                    Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm
                     
                    Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
                    Tóc cũng bạc đôi phần, dẫu tim còn khao khát
                    Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
                    Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu
                     
                    Thì đời này, em ạ! Có trớ trêu
                    Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
                    Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
                    Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh
                     
                    Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
                    Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
                    Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
                    Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!
                     
                    Chỉ hóa kiếp mình, tiếp cuộc trường sinh
                    Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
                    Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
                    Với mối tình nồng thắm của em yêu
                     
                    Nếu giây phút nào, em lạc bến cô liêu
                    Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
                    Hãy tìm đến nấm mồ anh, miền xa vắng
                    Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau
                     
                    Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
                    Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
                    Thời trai trẻ phong trần, qua chiến tranh loạn lạc
                    Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn.
                     
                    Anh tìm đến em, lúc đã tàn úa mái đầu xanh
                    Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
                    Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
                    Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu.
                     
                     
                    6.     ANH ĐỨNG NHÌN THEO
                                BÓNG CHIM CÂU
                                            . Tặng người nữ sinh của thời yêu
                     
                    Mấy chục năm rồi, em ở đâu?
                    Ơi, người con gái của thời yêu
                    Chiều nay thành phố trong mưa lạnh
                    Anh đứng nhìn theo bóng chim câu
                     
                    Kìa! Dáng hình xưa lại hiện về
                    Gót thon bước nhẹ dưới đường quê
                    Gió bay mái tóc hương thơm ngát
                    Để cả trời xanh phải đê mê
                     
                    Tiếng hát ai đưa vọng bên hồ
                    Đã xa năm tháng hãy còn mơ
                    Mắt em thăm thẳm soi làn nước
                    Tận đáy hồn anh cứ ngẩn ngơ
                     
                    Chiều nay mà ngỡ buổi chiều nao
                    Vẫn đến trường em lối cổng vào
                    Đón cô thiếu nữ xinh xẻo ấy
                    Chạy đến bên anh tủm tỉm chào
                     
                    Thôi thế, hết rồi - Bé yêu ơi!
                    Bụi cát lầm lên phủ cuộc đời
                    Giá em mãi tuổi đôi mươi nhỉ
                    Và anh cũng đừng vội già người
                     
                    Mấy chục năm trời, em ở đâu?
                    Anh đứng nhìn theo bóng chim câu…
                     
                     
                    7.     NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG       
                     
                                     Người đàn bà đi trong mưa rơi
                                     Chứa một trời thầm như hoa vậy...
                                                           Tặng Bích Đào
                     
                                                        *
                    Chiếc mũ trắng mềm, em đội bàu trời
                    Khóm mây trắng bay, nghiêng trôi trên tóc
                    Đôi mắt em đong những áng mây
                    Người đàn bà trắng!
                     
                    Em đi, về... chao những hàng cây
                    Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
                    Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
                    Xoã ngang vai mái hất tơi bời
                     
                    Nỗi niềm thao thức
                    Những đêm trăng nước...
                    Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai!
                    Người đàn bà ai mà định nghĩa?
                     
                    Đường xưa đó về đây, em ơi!
                    Những con đường đã đầy xác lá rơi
                    Xác ve, xác gió và xác của mưa.
                     
                    Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
                    Anh cũng không làm chàng Trương Chi,
                                                   suốt đời chèo sông vắng
                    Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
                    Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau
                     
                    Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
                    Những đêm sao buồn, những đêm gió khát
                    Khúc thơ tình anh lại viết về em
                    Người đàn bà ngậm cả vầng trăng...
                     


                     
                                      BỔ XUNG THÊM BA BÀI SAU
                                                      (cho trọn mười bài)
                     
                     8.        KHOẢNG TRÔI TRONG LÁ

                    Bỗng cồn nhớ một thời dĩ vãng
                    Gió cứ trôi không hữu hạn bến bờ
                    Nhưng vẫn đó: Em, anh - cuộc sống
                    Xa nhau rồi, tình cũ đến bơ vơ…

                    Có bao lá cây rơi, em đã vào xa vắng
                    Lá nuốt em. Giờ sống thế nào rồi?
                    Em sung sướng? Ưu phiền? Lãng quên hay bụi cát?
                    Mặt trăng trên trời. Tim anh rất mồ côi!

                    Hỡi những hàng cây xanh! Những con đường lá đổ!
                    Chỉ dùm ta đôi gót đỏ thời thiếu nữ em xưa
                    Kỷ niệm về, trái tim đau thổn thức
                    Chỉ dùm ta. Nào, chỉ giúp ta đi!

                    Bài hát năm xưa, bên anh em đã hát
                    Giờ đây trong lá nẻo trời nào?
                    Anh đi qua chỉ thấy toàn mây trắng
                    Mặt trăng tít trên trời. Em ở tận nơi đâu?

                    Con đường ta đi có bao đôi trai gái
                    Ai cũng một thời yêu, em nhỉ! Để xa nhau,
                    Để được nhớ, được buồn, được khóc,
                    Được nghe quanh đời, những tiếng lá bay theo.

                    Hãy níu lại dùm ta! Một thời dĩ vãng…
                    Gió vẫn trôi, lá vẫn bay vèo
                    Nhưng vẫn đó: Em, anh - cuộc sống
                    Và một mối tình, ta đã tặng cho hết thảy trăng sao.
                                                                                                       
                     
                     9.          EM BÁN XOÀI  
                     
                                          Viết về người con gái sống kiếp giang hồ,
                                                  đã gặp sau chiến tranh 1975
                                                      *
                    - Anh trai mua xoài cho em đi?
                    Nha Trang! Ta nhớ Nha Trang!

                    Em bán xoài đi đêm trên cát trắng
                    Bãi biển chập chờn, kiếp đời các cô gái lang thang
                    Dưới hàng dừa se sẽ gió ru êm
                    Dãy cột đèn đứng đêm côi lạnh.

                    Xoài em chín. Đêm tàn canh em đón khách…
                    Giọt thơ buồn như ngọc sương rơi
                    Em bán xoài thơm! Em bán xoài thơm!
                    Biển to lớn. Bóng em nhỏ thẫm.
                    Linh hồn treo ngoài thế giới em đi
                    Trên những cành dừa, hay trong đám mây qua?

                    Thế giới em đi “vòng thiên la địa võng“
                    Tóc còn xanh, em bán kiếp đời trôi
                    Xoài em thơm, hương toả mát thân người
                    Ai mua xoài? Còn ai có mua em?
                     
                    Các cô gái đi đêm như các cột đèn
                    Bóng nuốt lẫn vào bờ cát ấy...
                    Biển ru ta và ta ru em
                    Dưới hàng dừa xứ sở gió ngàn năm.
                     
                     
                      10.       LÀM MA EM VỢ               
                     
                                        Viết theo thuyết bản mệnh trong Kinh thánh
                                                     ở Kiều của Nguyễn Du
                                                     *
                    Em kết liễu! Tự giải thoát mình khỏi " kiếp"
                    Chết thật hèn, nhưng sống thế càng ôi
                    Anh thắp cho em một nén nhang đời
                    Và lễ tạ: Nam-mô-di-phật!

                    Người sống đưa chân người chết đây
                    Đầu bạc làm ma mái xanh này
                    Mẹ, cha... queo quắt còn ham thọ
                    Em nhởn thanh xuân lại vội quay.

                    Em ơi: chữ “kiếp” trước chữ “người”!
                    Sống cần cố gắng. Chết rồi thôi
                    Hãy đi, yên nhé! Coi hết nợ… (*)
                    Anh ở vì chưng trả nợ đời.
                    ……       
                    (*) Nàng Kiều trẫm mình trên sông Tiền Đường muốn quyên sinh, nhưng lại được Giác Duyên vớt cứu. Theo thuyết bản mệnh của Kinh Thánh: “ Nàng chưa thể chết vì chưa trả hết nợ đời! ”.
                     -  Câu thơ này ý muốn vấn an linh hồn em: Em đi coi như đã trả hết nợ đời rồi, đó em!

                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.07.2022 18:48:14 bởi Nhân văn >
                    nhanvan
                     
                      Nhân văn

                      • Số bài : 823
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 08.12.2007
                      • Trạng thái: offline
                      Re:Một Huyền Thoại Thi Ca 1 ngày và 11 giờ (permalink)
                       
                               TÌNH CHA CON TỰA NƯỚC NON
                       
                       
                        Con   Phạm Ngọc Bảo
                         (7.3.1992 - 22.7.2019)


                      Tội tình quá, con trai ơi ! Rơi nước mắt
                      Đã bao lần cha khóc thương con
                      Chỉ ước mình có thể chết luôn
                      Theo con đi, quên hết đời trần thế
                       
                      Bao năm sống trong lòng cha ấp ủ
                      Chăm cho con, dậy dỗ lớn khôn
                      Ôi, cái tình máu mủ
                      Thiêng liêng hơn cả ngọn cao sơn.
                       
                      Trái tim cha dày vò, con có biết?
                      Bảo ơi ! Về với cha những đêm khuya khoắt, buồn thương
                      Cố giúp để cho lòng cha thanh thoát
                      Hết kiếp rồi cha sẽ đến với con.
                       
                      Con ơi con ! Cõi người sao khổ thế?
                      Tình cha con sống mãi tựa nước non.
                       
                                      Phạm Ngọc Thái
                                            24.7.2022
                       
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 1 ngày và 11 giờ bởi Nhân văn >
                      nhanvan
                       
                        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                        Thay đổi trang: << < ..111213141516171819 | Trang 19 của 19 trang, bài viết từ 271 đến 281 trên tổng số 281 bài trong đề mục

                        Chuyển nhanh đến:

                        Thống kê hiện tại

                        Hiện đang có 0 thành viên và 6 bạn đọc.

                        Chú Giải và Quyền Lợi

                        • Bài Mới Đăng
                        • Không Có Bài Mới
                        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                        • Khóa (có bài mới)
                        • Khóa (không có bài mới)
                        • Xem bài
                        • Đăng bài mới
                        • Trả lời bài
                        • Đăng bình chọn
                        • Bình Chọn
                        • Đánh giá các bài
                        • Có thể tự xóa bài
                        • Có thể tự xóa chủ đề
                        • Đánh giá bài viết

                        2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9