(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT

Thay đổi trang: << < ..1112131415161718 | Trang 18 của 18 trang, bài viết từ 256 đến 261 trên tổng số 261 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhân văn

  • Số bài : 889
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
  • Trạng thái: offline
Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 10.07.2022 16:02:16 (permalink)
 
                                         CỰU QUÂN NHÂN PHẠM NGỌC THÁI THƯ GỬI 
                                       ĐẢNG – NHÀ NƯỚC - QUỐC HỘI VÀ CHÍNH PHỦ
                                                 NƯỚC CỘNG HÒA XHCN VIỆT NAM
                                   . Về Phạm Ngọc Thái có chân dung một thi hào dân tộc
 
                            - Ngày 30.6.2022 tôi đã gửi đi năm bưu kiện để chuyển tới các Nhà lãnh đạo cao cấp nhất trong Trung ương của Nước cộng hòa XHCN Việt Nam.
      Trong mỗi bưu kiện đó, gồm mấy tác phẩm văn học của Phạm Ngọc Thái và các văn kiện thiết yếu, như:
        1. Bài viết của Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng, bình luận: "Phạm Ngọc Thái có chân dung một đại thi hào của thi ca hiện đại VN" 
        2. Bản thách đấu của tôi với cả HNVVN đương đại.
       Ở đây tôi xin công bố bức hàm thư mà tôi đã gửi cho các Nhà lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng, Nhà nước, Quốc hội và chính phủ.
                                                            ( Toàn văn như sau):

        
               
                 Nhà văn Phạm Ngọc Thái                           
                                             Hà Nội, 30.6.2022
         K/ gửi:  -   Ông Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam
                                    Nguyễn Phú Trọng
                      -  Chủ tịch nước Cộng hòa XHCN VN
                                   Nguyễn Xuân Phúc
                      -   Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính
                      -   Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ
                      -   Trưởng ban Tuyên giáo T.Ư Nguyễn Trọng Nghĩa
   Cùng các bậc lãnh đạo cao cấp của Nhà nước, Quốc hội và Chính phủ
 
     Tôi - Nhà thơ CCB Phạm Ngọc Thái
-   Hiện trú ngụ tại Ngõ 218, hẻm 27/8 – Số 19, phố Lạc Long Quân,
                                                         Quận Tây Hồ, Hà Nội.
-   Sinh 17.01.1949                                
      Hội viên Hội nghệ sĩ Sân khấu Thủ đô.
 
     Kính thưa: Các đồng chí lãnh đạo cao cấp nhất
                        của Đảng, Nhà nước và Chính phủ
     Với tư cách một nhà thơ đất nước, đồng thời cũng là Cựu quân nhân của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng: Từng trải qua giai đoạn dài của cuộc chiến tranh xưa, tới tận ngày kết thúc 30.4.1975.
      Tháng 3.1967 từ một sinh viên đại học, theo lời kêu gọi của tổ quốc! Tôi cùng lớp thanh niên, sinh viên yêu nước ở thủ đô hồi đó tình nguyện rời bỏ trường đại học, nhập ngũ lên đường ra chiến trường đánh giặc.
    Đêm 26.3.1968 trong đội hình của Trung đoàn 209, Sư 312 tham gia trận đánh đầu tiên tại cao điểm Chư Tan Kra (Kon Tum, Tây Nguyên), với một tiểu đoàn tăng cường thuộc Sư đoàn Anh Cả Đỏ của Mỹ. Ngay trong trận đánh đầu tiên ác liệt ấy! 70% chiến sỹ Tiểu đoàn 7 thuộc trung đoàn 209 với hơn 200 người đã hy sinh, phải nằm lại trên đỉnh Chư Tan Kra không trở về được quê hương. Bản thân cũng bị thương phải vào viện chiến trường điều trị - Sau chuyển qua Trung đoàn pháo 40 Tây Nguyên...
       1972 được điều động về chiến đấu tại Trung đoàn 48 Sư 320 thuộc Quân đoàn 3 Tây Nguyên:
-   Giải phóng Đắc Tô - Tân Cảnh 1972
-   Chiến thắng Kon Tum – Buôn Ma Thuột và giải phóng hoàn toàn Tây Nguyên mùa xuân 1975.
-  Truy kích địch trên Đường số 7...
-  Tới ngày 29.4.1975 tiến vào đánh cứ điểm Đồng Dù rồi chiếm Sài Gòn 30.4.1975 – Kết thúc chiến tranh. Mỹ rút về nước.
      Gần chục năm chinh chiến. Trải qua trăm trận đánh lớn, nhỏ...
*  Ba lần bị thương, ba lần đổ máu.
*  Được tặng thưởng 5 huân chương chiến công và kháng chiến cùng danh hiệu dũng sĩ.
     Sau hòa bình (đông xuân 1976 – 1977) giải ngũ trở về quê hương, với một thân thể không lành lặn - Mảnh pháo vẫn găm sót lại trong người, không lấy ra được. Sức ép bom vào ngực, trở thành căn bệnh “tắc nghẽn phổi mãn tính” phải dùng thuốc khó thở đến hết đời. Bởi ngót chục năm sống nơi chiến trường rừng sâu, nước độc, ác liệt và cực khổ? Mắc thêm căn bệnh chảy máu bên trong... phải cắt bỏ 2/3 dạ dày.
       Hòa bình trở lại thủ đô Hà Nội sống với gia đình – Tiếp tục theo học đại học, rồi trở thành người cán bộ công tác trong ngành ngoại thương Việt Nam. Song do di chứng bởi chiến tranh? Ốm đau, bệnh tật nhiều nên yếu sức khỏe – Năm 1993 khi mới vào tuổi 45, tôi đã phải về hưu sớm.


  Phạm Ngọc Thái thời chiến tranh
 
                                      PHẠM NGỌC THÁI VÀ CON ĐƯỜNG VĂN HỌC
     Hơn ba mươi năm vừa cùng gia đình lăn lộn mưu sinh và sáng tác văn chương, đến nay tôi đã cho ra đời gần hai mươi tác phẩm các loại:
1.  Xuất bản 11 tác phẩm thơ và bình luận văn học
     *  Những tác phẩm cơ bản: Phạm Ngọc Thái
-   Chân dung nhà thơ lớn thời đại                              2014
-   Cánh đại bàng của thi ca đương đại VN                2019 
-   Tuyển thơ chọn lọc,                                                2019
-   Cha khóc con                                                          2020
-   64 bài thơ hay                                                         2020
2.   Hai tiểu thuyết:      
-   Cuộc chiến Hà Nội 12 ngày đêm                                  2019
-   Bộ tiểu thuyết “Chiến tranh và tình yêu” (hai tập)       2020
 


       Là một bộ tiểu thuyết có tính dã sử sâu sắc của thời kỳ chiến tranh đánh Mỹ ở Việt Nam, trên cả hai miền Nam Bắc. Tính dân tộc hòa cùng tình yêu gái trai, quyện vào nhau tha thiết, song bị chìm lấp trong sự thảm khốc, đau thương bởi chiến tranh.
3.   Năm kịch bản sân khấu lớn, nhỏ ( 2 dài, 3 ngắn )                                                
-  Người nhạc trưởng và dàn hợp xướng                        Kịch dài
-  Bản án dưới mồ                                                                -
-  Mối tình hoa hồng bạch                                            Kịch ngắn
-  Chuyện ở quán gốc đa                                                      -
-  Cánh cửa quốc tế                                                              -
      Các vở kịch đó dù lớn hay nhỏ, dài hay ngắn... đều có tầm vóc công diễn trên các đoàn kịch quốc gia.
                                   
                                               THI CA LÀ SỰ NGHIỆP
                                    VĨ ĐẠI NHẤT CỦA PHẠM NGỌC THÁI


 

-  Năm 2014 tôi cho ra đời tập "Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ lớn thời đại".
-  Đến 2019 tại Nxb Thanh niên, tôi lại cho ra đời tập "Phạm Ngọc Thái cánh đại bàng của thi ca đương đại Việt Nam".
*   Đánh giá về tác phẩm “ Nhà thơ lớn...” – Một văn sĩ đương thời Nguyễn Đình Chúc, nhận xét:
    “ Đó là cả một tuyển thơ dày dặn, tầm vóc của Phạm Ngọc Thái. Chưa từng có thi nhân nào viết được nhiều thơ hay đến thế! Thi ca Phạm Ngoc Thái dù là thơ tình hay thơ đời, những bài đạt độ viên mãn về ý tưởng cũng như ngôn ngữ nghệ thuật và tính nhân văn, mức độ hay mỗi bài khác nhau nhưng những tình thi có thể cảm hoá được trái tim người yêu thơ là rất nhiều.
     Về bút pháp nhiều bài thơ tình của anh, được hoà trộn trong khuynh hướng của dòng thơ tượng trưng hiện đại châu Âu cuối thế kỉ XIX  đầu thế kỉ XX. Điển hình là thuyết "tương ứng cảm quan" của nhà thơ tượng trưng bậc thầy Charles Baudelaire (1821-1867), lúc đó chủ xướng “.
                   (Trích tác phẩm “PNT chân dung nhà thơ lớn thời đại”, 2014) 
 *  Còn Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng – Nguyên GV Trường ĐH sư phạm, nhận định:
      " Tập Nhà Thơ Lớn Phạm Ngọc Thái ra đời đã hơn bảy năm (tính đến 2021), giữa văn đàn của thủ đô ngàn năm Văn Việt - Đến nay vẫn hiên ngang phát quang trong đương đại. Ngày càng được khẳng định chân giá trị của tác phẩm.
     ... Qua tháng năm, con đại bàng thi ca vẫn tung cánh bay, ngày càng cao, càng bay xa ". 




        Nhà giáo nhấn mạnh:
    " Phạm Ngọc Thái đơn thương độc mã, không ô lọng che dù, không người nâng đỡ - Người chiến binh đã qua cả một giai đoạn dài cuộc chiến tranh xưa? Giờ trên con đường thiên lý của sự nghiệp thi ca, con chiến mã lại từng bước, từng bước...  phi lên tận đỉnh ngọn thi sơn của thi ca hiện đại Việt Nam".
       Đỉnh ngọn thi sơn hùng vĩ đó chính là:
-  Tuyển thơ chọn lọc              2019
-  64 bài thơ hay                      2020
 
                                          NÓI VỀ THƠ HAY NGÀN NĂM THĂNG LONG
      Không kể Kiều bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du, thuộc thể loại tiểu thuyết thơ - Thơ hay bậc nhất của ngàn năm Thăng Long xưa nay, phải là loại thơ có khả năng sống trường cửu tháng năm, tồn tại muôn đời trong nền văn học nước nhà - Đó là những thi phẩm có đẳng cấp cao nhất, như: 
     Đèo ngang của BHTQ  /   Làm lẽ, Cảnh thu - Hồ Xuân Hương  /  Thương vợ - Tú Xương  /  Thu điếu - Nguyễn Khuyến  /  Tràng Giang - Huy Cận  /  Tranh lõa thể - Bích Khê  /  Tương tư - Nguyễn Bính  /  Đây thôn Vỹ Dạ;  Mùa xuân chín;  Bẽn lẽn - Hàn Mặc Tử  /  Hai sắc hoa ti-gôn - TTKH.  /  Thuyền và biển - Xuân Quỳnh  /  ...  
      Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng, trong bài viết:
                         PHẠM NGỌC THÁI CÂY ĐAI THỤ
                    ĐẠI THI HÀO CỦA THI CA HIỆN ĐẠI VN
              (Đã gửi đến Quốc hội và Chính phủ ngày 4.9.2021)
       Nhận xét: “Trong ngàn năm văn hiến Thăng Long (trừ tác phẩm Kiều bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du), còn chưa có thi nhân nào để lại cho nền thi ca của nước nhà - Một “Tuyển Thơ chọn lọc” tầm vóc cao và hay như của Phạm Ngọc Thái”.
      Nói về hai tác phẩm đặc biệt này, các nhà bình luận trong tổ chức văn chương ở thủ đô, đã viết:
      “Một Tuyển thơ dày 368 trang với trên 200 bài thơ chọn trong đời thi ca tác giả, là cả một thế giới thơ tự do hiện đại các loại: Từ thi pháp thơ hiện thực đến tượng trưng, siêu thực... Được thể hiện bằng một bút pháp tinh luyện, tạo nên vô vàn những áng thi huyền thẳm, đặc sắc! Dựng lên như cả  trường-thành-thi-ca đối với nền văn học hiện đại Việt Nam”. 
      Với tập “64 bài thơ hay”, nhà giáo Tuyết Nga – GV Trường ĐH Khoa học Xã hội Nhân văn Quốc gia, đánh giá:
-  Trong ngàn năm Thăng Long, chưa từng có thi nhân nào sáng tác được nhiều tuyệt phẩm thi ca như thế! Người viết thơ tình hay nhất thời đại.
 
                           XIN KẾT LUẬN
      Kính thưa:    -  Đồng chí Tổng bí thư Đảng cộng sản VN
                                       Nguyễn Phú Trọng
                           -  Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc
                           -  Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính
                           -  Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ
                           -  Trưởng ban Tuyên giáo T.Ư Nguyễn Trọng Nghĩa
          Cùng các bậc lãnh đạo của Nhà nước – Quốc hội và Chính phủ!
* Thiên tài Pushkin - Mặt trời thi ca của nước Nga, lúc đương thời Người đã viết:
                    Nơi đàn thơ thiêng liêng ta không chết
                    Hồn ta còn sống mãi chẳng tiêu tan
                    Và trên đời dù chỉ còn một thi nhân
                    Danh tiếng ta vẫn còn vang mãi mãi
      Đại thi hào Pushkin đã khẳng định sự bất tử, vĩ đại của mình.
*  Đại thi hào Walt Whitman nước Mỹ - Lúc đương thời, tác phẩm "Lá cỏ" của ông cũng bị rất nhiều văn sĩ nước Mỹ dè bỉu, chê bai, thông tục, tầm thường - Người duy nhất tin vào tương lai của tác phẩm? Chính là Whitman - Trong bài nói về thành phố New York, ông viết:
-  Hỡi thành phố, sẽ có lúc Người trở nên nổi tiếng: Vì ta đã sống ở đây.
     Walt Whitman đã đúng! Ông chính là một Đại thi hào – Người sáng lập ra nền thi ca mới của Mỹ.
*  Đại thi hào Nguyễn Du của Việt Nam ta cũng thế !!! Người rất biết tác phẩm KIỀU của mình bất hủ! Bởi vậy, khi đưa Kiều vào trong chốn dân tình heo hút, lãng quên - Người đã than:
                  Bất tri tam bách dư niên hậu
                  Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như
     Ý rằng: Hơn ba trăm năm sau, liệu nhân thế có người khóc Tố Như?
   Ngày nay, mới chỉ hơn hai trăm năm nhưng tên tuổi và tác phẩm Kiều của Người như một vì sao, không chỉ chói sáng trên bàu trời thi ca Việt Nam, còn vang ra ngoài thế giới.
      NGHĨA LÀ: Hầu hết các bậc thiên tài trong nhân loại, khi còn sống đều đánh giá được sự vĩ đại trong tác phẩm của họ.
 
                     VỚI THI NHÂN PHẠM NGỌC THÁI
      Như trong bài thơ “Ta khóc cho ta” để lại cho hậu thế mai sau, tôi đã viết:
                   Quan san muôn dặm sơn hà
                   Nguyễn Du người trước, tôi là người sau
                   Hôm nay rỏ chút lệ sầu
                   Thương Người rồi lại chạnh đau phận mình
                    ....    
                    Người Đường Cổ - Tôi Tân Thơ
                    Ngàn năm văn hiến xin thưa cùng Người.
                                                (Trích tập "64 bài thơ hay", Nxb Hồng Đức 2020)
        Nay cựu quân nhân Phạm Ngọc Thái cũng xin trình lên Quốc hội, Nhà nước và Chính phủ được biết! Thi nhân sẵn sàng tiếp đón Ban Tuyên giáo Trung ương tại nhà riêng – Nếu Nhà nước, Quốc hội và Chính phủ cho trát đòi? Phạm Ngọc Thái vẫn còn đầy đủ các tác phẩm cơ bản, khẳng định chân dung một thi nhân vĩ đại đối với nền văn học Hiện đại VN, sẽ mang đến để trình diện Người !!! 
                                                       
- Phạm Ngọc Thái đã có                         Cựu quân nhân
Chân dung Đại thi hào của                   PHẠM NGỌC THÁI
nền văn học hiện đại VN                      ĐT:  038 302 4194        
                                                                      Email:  ngocthai1948@gmail.com
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.07.2022 17:34:13 bởi Nhân văn >
nhanvan
 
    Nhân văn

    • Số bài : 889
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.12.2007
    • Trạng thái: offline
    Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 09.08.2022 17:27:12 (permalink)
     
                                  THƠ HAY NGÀN NĂM THĂNG LONG
     
                                                                              Nguyễn Thị Hoàng
                                                                                              Nguyên GV Trường ĐH sư phạm   

     
          Nguyễn Thị Hoàng
            Kể từ 1975 đến nay, sau khi nữ sỹ Xuân Quỳnh của HNVVN tạ thế: Bà đã để lại cho ngàn năm Thăng Long một bài thơ tình tuyệt hay: “Thuyền và biển” – Ngót nửa thế kỷ rồi mà có tới nghìn nhà thơ chuyên nghiệp, không thấy nhà thơ nào viết nổi một bài thơ thực sự HAY như thế nữa ???     
         Theo con mắt thơ của tôi: Kể từ ông Hữu Thỉnh - Nguyên Chủ tịch HNVVN bốn khóa; Vũ Quần Phương - Nguyên Chủ tịch Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Thủ đô, Chủ tịch Hội đồng thơ HNVVN;  Nhà thơ Vân Long – Cựu giám đốc NXB Hội nhà văn;  v.v... 
          Cả HNVVN đương đại, chưa nhìn thấy gương mặt nào khả năng có nổi “Một Tập Thơ” để lại cho nền văn học như Cố nữ sĩ Xuân Quỳnh !!! Dù Bà mới chỉ đạt là một nhà thơ sáng giá, chưa được là nhà thơ lớn.                      
          Mà đã là nhà thơ? Lúc chết đi, không có thơ để lại cho đời - Nghĩa là “Chân dung = 0”. 
               Hy vọng có nhà thơ Nguyễn Duy (Ông đã bỏ ra khỏi HNVVN từ lâu) – Mai đây may chăng có thể để lại được cho đời một mảng thơ lục bát rất riêng của ông !? 
          Xin giới thiệu "Chùm bảy bài thơ tình độc đáo và hay nhất” của nhà thơ Phạm Ngọc Thái
                                                                   (Trích tập "64 bài thơ hay", Nxb Hồng Đức 2020)

     
               Nhà thơ Phạm Ngọc Thái
     
    1.        NHÌN TRĂNG NHỚ EM
                                      Tặng Ánh Tuyết 
     
    Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em
    Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ
    Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé
    Nhưng lòng tha thiết yêu thương
     
    Trăng giữa tháng khuyết dần, tình cứ tràn dâng
    Cả tới khi không còn trăng nữa
    Thì em vẫn bên vành vạnh tỏ
    Đưa anh vào giấc mộng ru đêm
     
    Để cùng nhau say cảnh thần tiên
    Cho quên hết biển đời ngang trái
    Cuộc sống mưu sinh với bao mệt mỏi
    Chân trời sẽ lụi tàn nếu chẳng có tình em
     
    Ôi, mảnh trăng nhỏ bé giữa mênh mang
    Vẫn soi ngập cõi không gian vô tận
    Sâu tận cùng trái tim anh hưng phấn
    Đêm nằm thao thức vấn vương
     
    Trăng không còn. Em vẫn hiện lên...
    Dìu anh qua phong ba, bão táp
    Trong giấc ngủ chập chờn đêm bất diệt
    Anh bay về ôm lấy trăng em
     
    Áp môi hôn lên vầng nguyệt của Cưng
    Nghe trái đất dưới thân mình rung chuyển
    Thế thái nhân tình dẫu bao đổi biến
    Chẳng đảng phái nào sánh được hơn
     
    Cả nhân thế này chỉ một "mảnh trăng con"
    Sống mãi muôn đời dù thay bao chủ nghĩa
    Thức nhớ em hoài, trăng khuất không biết nữa
    Nhìn khắp thiên hà càng da diết yêu thêm.
     
     
    2.     NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG       
     
                         Người đàn bà đi trong mưa rơi
                         Chứa một trời thầm như hoa vậy...
                                                 Tặng Bích Đào
                                            *
    Chiếc mũ trắng mềm, em đội bầu trời
    Khóm mây trắng bay, nghiêng trôi trên tóc
    Đôi mắt em đong những áng mây
    Người đàn bà trắng!
     
    Em đi, về... chao những hàng cây
    Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
    Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
    Xoã ngang vai mái hất tơi bời
     
    Nỗi niềm thao thức
    Những đêm trăng nước...
    Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai!
    Người đàn bà ai mà định nghĩa?
     
    Đường xưa đó về đây, em ơi!
    Những con đường đã đầy xác lá rơi
    Xác ve, xác gió và xác của mưa.
     
    Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
    Anh cũng không làm chàng Trương Chi, suốt đời chèo sông vắng
    Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
    Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau
     
    Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
    Những đêm sao buồn, những đêm gió khát
    Khúc thơ tình anh lại viết về em
    Người đàn bà ngậm cả vầng trăng...
     
    3.       VÁY THIẾU NỮ BAY
     
                        Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
                      Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                                     Nguyễn Du
                                               *
    Váy thiếu nữ bay để ngỏ
    Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
    Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
    Tìm vào cung cấm của em

    “Bờ bãi con người” em trổ hoa trái ngọt
    Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
    Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
    Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm

    Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
    Mênh mông bầu trời, say đắm thế gian
    Có phải đó khúc quân hành nhân loại
    Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh

    Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
    Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
    Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
    Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang.
     
     

    4.       EM VỀ BIỂN
                            Quê em thành phố biển

    Em về biển để vùi vào trong cát
    Nỗi buồn nước mắt
    Những nát tan vòm ngực đã thương đau.

    Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả...
    Xô mãi bờ với lá thông reo
    Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng
    Mang nỗi niềm, không biết đã đi đâu?

    “Bờ bãi đời người” - Cuộc sống tình yêu
    Trái tim nhỏ, em dựng cả toà-sen chân Phật Tổ!
    Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả
    Yêu thương nhiều hưởng đã bao nhiêu

    Tháng năm trôi, tình cũ cháy như khêu...
    Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải
    Đôi gót đỏ, ánh mắt nhìn thơ dại
    Đã thổi thành bão tố ở trong anh

    Hàng bạch đàn năm xưa còn đó
    Anh còn đây. Em hỡi, anh còn đây!
    Nhớ những buổi đón em, bên cổng trường sinh ngữ
    Tóc nửa bạc rồi. Chỉ thấy gió mưa bay...

    Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!
     
     
    5.                ANH VẪN VỀ
          THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                                              
    Em nói với tôi rằng: “Muốn có một đứa con…”
    Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
    Năm tháng dáng hình em hiển hiện
    Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!
     
    Người thục nữ tôi yêu, những năm cuối cuộc đời
    Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
    Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
    Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm
     
    Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
    Tóc cũng bạc đôi phần, dẫu tim còn khao khát
    Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
    Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu
     
    Thì đời này, em ạ! Có trớ trêu
    Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
    Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
    Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh
     
    Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
    Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
    Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
    Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!
     
    Chỉ hóa kiếp mình, tiếp cuộc trường sinh
    Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
    Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
    Với mối tình nồng thắm của em yêu
     
    Nếu giây phút nào, em lạc bến cô liêu
    Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
    Hãy tìm đến nấm mồ anh, miền xa vắng
    Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau
     
    Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
    Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
    Thời trai trẻ phong trần, qua chiến tranh loạn lạc
    Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn.
     
    Anh tìm đến em, lúc đã tàn úa mái đầu xanh
    Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
    Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
    Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu.



    6.       ANH ĐỨNG NHÌN THEO
                   BÓNG CHIM CÂU
                               . Tặng người nữ sinh của thời yêu
     
    Mấy chục năm rồi, em ở đâu?
    Ơi, người con gái của thời yêu
    Chiều nay thành phố trong mưa lạnh
    Anh đứng nhìn theo bóng chim câu
     
    Kìa! Dáng hình xưa lại hiện về
    Gót thon bước nhẹ dưới đường quê
    Gió bay mái tóc hương thơm ngát
    Để cả trời xanh phải đê mê
     
    Tiếng hát ai đưa vọng bên hồ
    Đã xa năm tháng hãy còn mơ
    Mắt em thăm thẳm soi làn nước
    Tận đáy hồn anh cứ ngẩn ngơ
     
    Chiều nay mà ngỡ buổi chiều nao
    Vẫn đến trường em lối cổng vào
    Đón cô thiếu nữ xinh xẻo ấy
    Chạy đến bên anh tủm tỉm chào
     
    Thôi thế, hết rồi - Bé yêu ơi!
    Bụi cát lầm lên phủ cuộc đời
    Giá em mãi tuổi đôi mươi nhỉ
    Và anh cũng đừng vội già người
     
    Mấy chục năm trời, em ở đâu?
    Anh đứng nhìn theo bóng chim câu…
     
     
    7.        SÁNG THU VÀNG
                          Nhớ ngày gặp lại em bên hồ gió
                                 (Kỷ niệm Bích Đào)
     
    Gặp lại em một sáng thu vàng
    Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
    Với trời xanh, hồ xanh gió
    Gió đưa làn tóc em bay...                       
     
    Sáng thu này trĩu cả hàng cây
    Đô thành dịu mát
    Ông lão ngồi bên gốc cây,
                    bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
    Bà xúc tép váy khều khào nước
     
    Một thời xa lắc
    Em nghiêng chao về một thời xa
     
    Người con gái đã thành chính quả!
    (phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
    Đôi mắt em, bóng trúc bay xoà...
    Đường phúc hậu, vầng trăng đầy nở...
    Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!

    Sáng thu vàng mông mênh, mênh mông
    Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
    Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
    Và trái tim cũng không còn.

    Sáng thu vàng xang xênh, xênh xang
    Những con đường xưa tắm hơi em
    Môi em cười... hoa lá nát đau thêm
    Thời gian trôi, cuộc sống buồn tênh

    Một mùa thu lá lá
    Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
    Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
    Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan…

                     PHẠM NGỌC THÁI     
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2022 16:44:36 bởi Nhân văn >
    nhanvan
     
      Nhân văn

      • Số bài : 889
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.12.2007
      • Trạng thái: offline
      Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 24.08.2022 18:08:31 (permalink)
       
       
                         THƠ TÌNH HAY NGÀN NĂM THĂNG LONG
                                THÁCH CẢ HNVVN ĐƯƠNG ĐẠI
       
                                                                            Phạm Ngọc Thái
       
            Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng - Nguyên GV Trường ĐH sư phạm đã nhận định:
            “ Kể từ 1975 đến nay, sau khi nữ sỹ Xuân Quỳnh của HNVVN tạ thế: Bà để lại cho nghìn năm Thăng Long một bài thơ tình tuyệt hay: “Thuyền và biển” – Ngót nửa thế kỷ rồi, có tới nghìn nhà thơ chuyên nghiệp mà không thấy nhà thơ nào viết nổi một bài thơ tình thực sự HAY như thế nữa ” ???

       
                  Nhà thơ Phạm Ngọc Thái
                     Tôi đưa ra đây:
                                   TÁM BÀI THƠ TÌNH HAY VÀO HÀNG ĐỈNH
                                       CỦA ĐỜI THI CA PHẠM NGỌC THÁI
                                                           (Thách)
                  1.  Nếu ai (kể cả các cộng đồng người Việt đang sống trên toàn thế giới),  chọn được tám bài thơ tình của gần nghìn hội viên HNVVN đương thời, hay hơn tám bài thơ tình của PNT !? Tôi sẽ gửi tặng người đó 10 triệu đồng (tiền VN)
      -  Ngược lại, nếu thơ chọn lại kém hơn thơ PNT? Vị ấy cũng phải trả tôi 10 triệu đồng như thế!
                   2. Thơ chọn thách đấu phải là thơ sống trường cửu tháng năm, thơ của nghìn năm Thăng Long - Thơ hay bất tử muôn đời !!! (không phải là thơ của một thời) – Thơ có đẳng cấp cao nhất.
                   3.  Mời cả Ban chấp hành HNVVN cử những Nhà thơ tầm cỡ, bình sừng sỏ nhất tham gia tuyển chọn thơ hay của Hội trong cuộc thách đấu này.
                   *  Cứ công bố tràn lan trên các trang mạng là biết hết.

       

                 Tám bài thơ tình hay nhất của thi nhân PNT như sau:
       
      1.                 ANH VẪN VỀ
            THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                                                
      Em nói với tôi rằng: “Muốn có một đứa con…”
      Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
      Năm tháng dáng hình em hiển hiện
      Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!
       
      Người thục nữ tôi yêu, những năm cuối cuộc đời
      Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
      Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
      Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm
       
      Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
      Tóc cũng bạc đôi phần, dẫu tim còn khao khát
      Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
      Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu
       
      Thì đời này, em ạ! Có trớ trêu
      Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
      Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
      Thấy cả bàu trời du ngoạn cõi hồn xanh
       
      Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
      Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
      Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
      Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em
       
      Chỉ hóa kiếp mình, tiếp cuộc trường sinh
      Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
      Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
      Với mối tình nồng thắm của em yêu
       
      Nếu giây phút nào, em lạc bến cô liêu
      Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
      Hãy tìm đến nấm mồ anh, miền xa vắng
      Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau
       
      Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
      Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
      Thời trai trẻ phong trần, qua chiến tranh loạn lạc
      Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn.
       
      Anh tìm đến em, lúc đã tàn úa mái đầu xanh
      Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
      Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
      Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu.
       
       2.       VÁY THIẾU NỮ BAY
                          Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
                        Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                        Nguyễn Du
                                      *
      Váy thiếu nữ bay để ngỏ
      Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
      Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
      Tìm vào cung cấm của em

      “Bờ bãi con người” em trổ hoa trái ngọt
      Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
      Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
      Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm

      Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
      Mênh mông bàu trời, say đắm thế gian
      Có phải đó khúc quân hành nhân loại
      Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh

      Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
      Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
      Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
      Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang.

       
       
      3.     NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG       
       
                               Người đàn bà đi trong mưa rơi
                               Chứa một trời thầm như hoa vậy...
                                           Tặng Bích Đào
                                          *
      Chiếc mũ trắng mềm, em đội bàu trời
      Khóm mây trắng bay, nghiêng trôi trên tóc
      Đôi mắt em đong những áng mây
      Người đàn bà trắng!
       
      Em đi, về... chao những hàng cây
      Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
      Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
      Xoã ngang vai mái hất tơi bời
       
      Nỗi niềm thao thức
      Những đêm trăng nước...
      Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai!
      Người đàn bà ai mà định nghĩa?
       
      Đường xưa đó về đây, em ơi!
      Những con đường đã đầy xác lá rơi
      Xác ve, xác gió và xác của mưa.
       
      Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
      Anh cũng không làm chàng Trương Chi,
                                                suốt đời chèo sông vắng
      Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
      Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau
       
      Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
      Những đêm sao buồn, những đêm gió khát
      Khúc thơ tình anh lại viết về em
      Người đàn bà ngậm cả vầng trăng...
       
       
      4.        NHÌN TRĂNG NHỚ EM
                                            Tặng Ánh Tuyết 
       
      Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em
      Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ
      Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé
      Nhưng lòng tha thiết yêu thương
       
      Trăng giữa tháng khuyết dần, tình cứ tràn dâng
      Cả tới khi không còn trăng nữa
      Thì em vẫn bên vành vạnh tỏ
      Đưa anh vào giấc mộng ru đêm
       
      Để cùng nhau say cảnh thần tiên
      Cho quên hết biển đời ngang trái
      Cuộc sống mưu sinh với bao mệt mỏi
      Chân trời sẽ lụi tàn nếu chẳng có tình em
       
      Ôi, mảnh trăng nhỏ bé giữa mênh mang
      Vẫn soi ngập cõi không gian vô tận
      Sâu tận cùng trái tim anh hưng phấn
      Đêm nằm thao thức vấn vương
       
      Trăng không còn. Em vẫn hiện lên...
      Dìu anh qua phong ba, bão táp
      Trong giấc ngủ chập chờn đêm bất diệt
      Anh bay về ôm lấy trăng em
       
      Áp môi hôn lên vầng nguyệt của Cưng
      Nghe trái đất dưới thân mình rung chuyển
      Thế thái nhân tình dẫu bao đổi biến
      Chẳng đảng phái nào sánh được hơn
       
      Cả nhân thế này chỉ một "mảnh trăng con"
      Sống mãi muôn đời dù thay bao chủ nghĩa
      Thức nhớ em hoài, trăng khuất không biết nữa
      Nhìn khắp thiên hà càng da diết yêu thêm.
       
       
      5.      TÔI KHÓC EM TÔI
       
                           . Tôi viết bài thơ này khi em nói với tôi rằng: Em sắp đi
       
      Rồi một ngày
      Em mang tình anh về nơi khuất núi
      Có hoa thơm cùng bướm vờn, gió thổi
      Hai linh hồn mưa nắng quấn bên nhau
      Quên hết nỗi đau đời, chỉ biết thương yêu.
       
      Hỡi con phà với sông nước trắng phau
      Có nhớ bóng dáng người thôn nữ
      Ngày hai buổi đến trường qua đó
      Cõi hồn thơm ngát hương hoa.
       
      Anh đã cùng em ngày tháng đón đưa
      Dẫu không thể lấy em làm vợ
      Nhưng lòng thương thì giàu tựa bể
      Lệ nhân tình rơi đẫm cả trang thơ.
       
      Đau xé tim anh. Trời đổ sập gió mưa.
      Cầu thượng đế hãy giữ em tôi lại
      Em còn trẻ vẫn đang mùa tình ái
      Cuộc đời vừa mới được yêu thôi.
       
      Anh bế em lên trong phút cuối cuộc đời...
      Như nhân thế từng ẵm chàng Hăm Lét (*)
      Bởi em là hoa, là chim, những gì đẹp nhất...
                                         của non sông nước Việt
      Người thiếu phụ hiền lành, khắc mãi tên em!
       
      Hỡi Xứ Sở thiêng liêng và Đất Mẹ nghìn năm
      Đừng nỡ cho em xa cõi người sớm thế?
      Bài thơ này muốn sưởi ấm lòng em đó
      Anh không viết tiễn em đi...
       
      Hoa nở bốn mùa, ai nỡ lại chia ly?
      Tình quê hương, người thân còn bên em sớm tối
      Con chim chích ríu rít trời xanh: Em ơi! Đừng đi vội
      Anh run rẩy trong lòng, chạy đến để... hôn em...
      .....    
       (*) Hăm Lét – Tên một vở kịch của Sếch-xpia
       
       
       6.      EM VỀ BIỂN
                             Quê em thành phố biển

      Em về biển để vùi vào trong cát
      Nỗi buồn nước mắt
      Những nát tan vòm ngực đã thương đau.

      Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả...
      Xô mãi bờ với lá thông reo
      Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng
      Mang nỗi niềm, không biết đã đi đâu?

      “Bờ bãi đời người” - Cuộc sống tình yêu
      Trái tim nhỏ, em dựng cả toà-sen chân Phật Tổ!
      Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả
      Yêu thương nhiều hưởng đã bao nhiêu

      Tháng năm trôi, tình cũ cháy như khêu...
      Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải
      Đôi gót đỏ, ánh mắt nhìn thơ dại
      Đã thổi thành bão tố ở trong anh

      Hàng bạch đàn năm xưa còn đó
      Anh còn đây. Em hỡi, anh còn đây!
      Nhớ những buổi đón em, bên cổng trường sinh ngữ
      Tóc nửa bạc rồi. Chỉ thấy gió mưa bay...

      Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!

       
       
       7.      ANH ĐỨNG NHÌN THEO
                    BÓNG CHIM CÂU
       
                              . Tặng người nữ sinh của thời yêu
       
      Mấy chục năm rồi, em ở đâu?
      Ơi, người con gái của thời yêu
      Chiều nay thành phố trong mưa lạnh
      Anh đứng nhìn theo bóng chim câu
       
      Kìa! Dáng hình xưa lại hiện về
      Gót thon bước nhẹ dưới đường quê
      Gió bay mái tóc hương thơm ngát
      Để cả trời xanh phải đê mê
       
      Tiếng hát ai đưa vọng bên hồ
      Đã xa năm tháng hãy còn mơ
      Mắt em thăm thẳm soi làn nước
      Tận đáy hồn anh cứ ngẩn ngơ
       
      Chiều nay mà ngỡ buổi chiều nao
      Vẫn đến trường em lối cổng vào
      Đón cô thiếu nữ xinh xẻo ấy
      Chạy đến bên anh tủm tỉm chào
       
      Thôi thế, hết rồi - Bé yêu ơi!
      Bụi cát lầm lên phủ cuộc đời
      Giá em mãi tuổi đôi mươi nhỉ
      Và anh cũng đừng vội già người
       
      Mấy chục năm trời, em ở đâu?
      Anh đứng nhìn theo bóng chim câu…
       
       
      8.           SÁNG THU VÀNG
       
                                     Nhớ ngày gặp lại em bên hồ gió
                                              (Kỷ niệm Bích Đào)
       
      Gặp lại em một sáng thu vàng
      Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
      Với trời xanh, hồ xanh gió
      Gió đưa làn tóc em bay...                       
       
      Sáng thu này trĩu cả hàng cây
      Đô thành dịu mát
      Ông lão ngồi bên gốc cây,
                      bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
      Bà xúc tép váy khều khào nước
       
      Một thời xa lắc
      Em nghiêng chao về một thời xa
       
      Người con gái đã thành chính quả!
      (phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
      Đôi mắt em, bóng trúc bay xoà...
      Đường phúc hậu, vầng trăng đầy nở...
      Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!

      Sáng thu vàng mông mênh, mênh mông
      Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
      Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
      Và trái tim cũng không còn.

      Sáng thu vàng xang xênh, xênh xang
      Những con đường xưa tắm hơi em
      Môi em cười... hoa lá nát đau thêm
      Thời gian trôi, cuộc sống buồn tênh

      Một mùa thu lá lá
      Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
      Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
      Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan…
                           PHẠM NGỌC THÁI
                (trích tập “64 bài thơ hay”, Nxb Hồng Đức 2020)
       
       
             Mấy năm trước, tôi đã viết một văn bản với tiêu đề:
            “Phạm Ngọc Thái thách đấu cả HNVVN đương đại” - Đăng trên nhiều trang mạng Việt khắp thế giới. Nội dung thách đấu gồm hai phần:
      1.  Phạm Ngọc Thái thách 50 nhà thơ của HNVVN
      2.  Thách phản biện về chân dung tầm vóc một thi hào dân tộc? Thi nhân vĩ đại của thi ca hiện đại VN? Qua các tác phẩm đã xuất bản của PNT.
       
             Đến nay bản thách đấu đó vẫn còn nguyên giá trị. Mời đọc lại qua link sau:
                        https://tranmygiong.blogspot.com/2021/08/pham-ngoc-thai-thach-au-ca-hnvvn-uong-ai.html?fbclid=IwAR2PL1OFaTQAJe9_lbtcR-DoUHae26ZzMzpkg37EZF0s2BSQfm5LNeRZylA
       
       
       
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.08.2022 18:55:34 bởi Nhân văn >
      nhanvan
       
        Nhatho_PhamNgocThai

        • Số bài : 960
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 04.08.2006
        • Trạng thái: offline
        Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 24.09.2022 16:37:39 (permalink)
         
         

         

               ĐÊM NAY TRỜI LẠI KHÔNG MƯA
         
        Trời không mưa, áo em đâu có ướt
        Chỉ ướt lòng em, cô gái nhỏ của anh
        Em ngả vào anh mà hình như có khóc?
        Tiếng con tim thật rõ bên mình
         
        Mùa thu đã qua, ta nghe lá rụng
        Buổi cuối cùng em đến để chia tay
        Ngày mai em lấy chồng, phải xa vĩnh viễn
        Chẳng sao mà, trời có mưa đâu, em ơi!
         
        Kìa không mưa mà áo anh lại ướt
        Mùa thu đi... sao nắm mãi bàn tay?
        Ai nói tình gió mây sẽ quên trong chốc lát
        Bao năm trời, hồn anh vẫn mưa bay...
         
        Tại đêm đó không mưa hay bởi vì anh nhớ
        Phố vắng em buốt giá cả canh dài
        Em dại lắm, lấy chồng làm chi vội?
        Đưa em sang sông rồi, lòng mới biết đã yêu ai!
         
        Ta lại bước lang thang trên phố ấy
        Đến mỗi gốc cây, có vệt cũ em ngồi
        Tiếng hát xưa đưa, bờ hồ gió thổi
        Bóng với mình đi mãi tới ban mai
         
        Cứ tưởng buổi cuối cùng em đến, đã chia tay…
         
               Phạm Ngọc Thái
         
         
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.09.2022 16:54:05 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
         
          Nhatho_PhamNgocThai

          • Số bài : 960
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 04.08.2006
          • Trạng thái: offline
          Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 17.10.2022 16:30:09 (permalink)
           
                                CHÙM THƠ VỀ CON – PHẠM NGỌC THÁI
                                         (Trích trong tập “Cha khóc con”, 2020)

           
              
           Phạm Ngọc Bảo

             (7.3.1992 - 22.7.2019)
                     THẾ LÀ HÀ NỘI VẮNG CON
           
          Cha nhìn phố. Một sáng mùa đông chớm
          Sương đêm còn vương vấn những cành cây
          Người và xe rộn rã bước sang ngày
          Không có con, cha ngồi trong quạnh quẽ
           
          Biết đau thương làm khổ lòng con trẻ
          Gượng vui nhưng cười được đâu con
          Cha cũng chết rồi, Con ạ! Giữa thế gian
          Linh hồn đang ở thiên đàng, bên con đó.
           
          Hồ Tây sớm nay màn sương bay trắng xóa
          Mặt nước chưa xanh, chỉ tăm cá sủi lên
          Chẳng nhìn thấy khoảng trời trong
          Mây lãng du bay vào miền vô cực
           
          Bóng trẻ còn đâu đây quấn quít
          Cha con mình hạnh phúc dạo bên nhau
          Vẩn vơ mơ mộng giữa trời cao
          Viết những dòng thơ ngợi ca cuộc sống.
           
          Chỉ thiếu mình con thôi...
          Đứng giữa Hà Thành hoang vu như mộ vắng
          Cha gượng sống đây. Biết trụ nổi hay chăng?
          Sợ không qua... còn bao chuyện dở dang
          Thân già héo đau con, đất trời cùng tan hết.
           
          Chả cách nào có thể còn gỡ được?
          Con đi... đem cả hồn cha sống theo rồi
          Giờ đến cuối cuộc đời
          Giành viết “thơ khóc” mang con vào vĩnh cửu.
           
          Ôi, Hà Nội!
          Hồ Gươm, Tháp Rùa với hàng sấu buông bốn mùa dan díu
          Người có buồn khi vắng bóng con tôi?
          Xin gửi lời chia tay. Cùng con, tôi cũng đi rồi
          Chỉ còn dấu quê hương trong miền xanh ký ức.
                                                              5.8.2019
           

                    CHUYỆN VỀ HAI NGÔI MỘ
                          CHA CON MAI SAU
           
          Gió vi vút ngàn năm thổi vọng
          Khói sương chiều quấn quít bay đưa
          Kể rằng: Ngày xửa ngày xưa
          Có hai cha con nhà thơ, hồi còn sống...
           
          *
           
          Trời Hà Nội. Cha hay dắt con ra Hồ Tây chơi lắm
          Vọng bên chùa Trấn Quốc tiếng nam-mô
          Qua bốn mùa, ngày tháng thoi đưa
          Đứa bé lớn khôn rồi trở thành sinh viên, thạc sỹ
           
          Hai thế hệ ở trong cùng thế kỷ
          Người cha dần cũng già đi
          Con lại đỡ cha, chăm sóc sớm khuya
          Nam mô a di đà Phật!
           
          Nghĩa phụ tử trên dòng sông nước Việt
          Bóng trời Nam in dấu ngày đêm
          Mây bay, gió thổi triền miên
          Tình cha con mãi thiêng liêng sống còn.
           
          Bỗng một hôm bão giông, sấm sét
          Cắt người con ra khỏi người cha
          Lá vàng thì vẫn còn kia
          Đầu xanh đã bỏ, chia ly trọn đời.
           
          Nỗi đau uất rụng rời trời, đất
          Vì khóc con, cha ngất nhiều phen
          Hận đời, giận cả địa thiên
          Đã sinh thượng đế, sao còn ác tâm?
           
          Người cha những kêu Quan Âm, Phật Tổ
          Giúp một tay nâng đỡ sinh linh
          Dù không cứu được đứa con
          Thì xin Người đón về trên niết-bàn.
           
          Người cha thề ra tay hay bút     
          Viết đoản thiên tuyệt tác lưu danh
          Con mình vào với sử xanh
          Bao giờ non nước tan tành mới tan
           
          Một đời đã dọc ngang thi phú
          Hẹn về bên Hàn Mặc Tử, Nguyễn Du
          Miếu thờ tôi ở thiên thu
          Mong hậu thế cho con thơ cùng vào.
           
          Vài lời trăng trối trời cao
          Nay xin để lại rồi chào, tôi đi...
          Xác người cũng chẳng còn chi
          Gió đưa đôi mộ vu vi vọng hồn
           
          "Tình cha như núi Thái Sơn
          Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"...
           
                                                 2019
                          Cha Phạm Ngọc Thái
           
           
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.10.2022 16:52:38 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
           
            Nhatho_PhamNgocThai

            • Số bài : 960
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 04.08.2006
            • Trạng thái: offline
            Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 01.12.2022 16:01:24 (permalink)
             
             
                                 “VÁY THIẾU NỮ BAY” - Một tuyệt phẩm thi ca
                                                          ( trích “Phê bình và tiểu luận thi ca – PNT”, 2013 )
             

                     Ảnh kí họa chân dung PNT
             
                      VÁY THIẾU NỮ BAY
             
                               Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
                              Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                              Nguyễn Du
             
                                            *
            Váy thiếu nữ bay để ngỏ
            Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
            Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
            Tìm vào cung cấm của em

            “Bờ bãi con người” em trổ hoa trái ngọt
            Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
            Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
            Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm

            Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
            Mênh mông bàu trời, say đắm thế gian
            Có phải đó khúc quân hành nhân loại
            Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh

            Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
            Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
            Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
            Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang.
             
                                               Thơ - Phạm Ngọc Thái

             

             
                              LỜI BÌNH NGUYỄN ĐÌNH CHÚC
                 Có nhà thơ nào đã ví "cái" của người thiếu nữ như một cổng trời, qua cổng trời đó là vào một động thiên thai. Hay như cách tả của bà Hồ Xuân Hương về  "cái ấy" của chị em :
                            Bày đặt kìa ai khéo khéo phòm
                            Nứt ra một lỗ hỏm hòm hom
                                            (Động Hương Tích)
                 Khi thì bà mượn cái quạt để tả:
                            Chành ra ba góc da còn thiếu
                            Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa...
                 Giờ đến với bài thơ "váy thiếu nữ bay" của PNT - Anh đã ví:
                            Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
                 Đến thiên nhiên cũng phải run rẩy:
                            Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
                            Tìm vào cung cấm của em...
                 Cũng đúng thôi! Ngay cả trái tim con người khi cảm xúc còn rung động huống hồ thiên nhiên? Nhưng điều mà tôi muốn nói ở đây, viết ra câu thơ như thế là tác giả đã... mạnh bạo. Đọc lên ta thấy gai gai... nhưng ngẫm kỹ lại thì sướng thơ.
                 Sang đến khổ thứ hai, bắt đầu mang theo tính triết lý:
                              “Bờ bãi con người” em trổ hoa, trái ngọt
                              Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
                  Trong nhân sinh quan ta thấy rõ ràng nhà thơ đứng về phía nhân gian, ca ngợi tình yêu sự sống ở chốn cộng đồng. Ta thường nói, sở dĩ tác phẩm của Nguyễn du bất hủ !? Bởi Người đã có hàng chục năm phải sống lăn lộn nơi dân dã, thấu hiểu nỗi tình kiếp chúng sinh mà viết nên... KIỀU - Tôi nghĩ, một quan điểm rất cơ bản trong thi ca chính là thái độ nhân sinh và thế giới quan của nhà thơ như thế nào? nó có ý nghĩa rất quyết định tới tấm vóc của một bài thơ hay, cũng như các tác phẩm văn học nói chung.
                  Trở lại bài Váy Thiếu Nữ Bay - Câu thơ vừa nói trên ý rằng, ở nơi "bờ bãi con người..." em như hoa trái của sự sống. Sự sống mà không có hoa trái thì sẽ khô xác, chỉ như là cái xác chết. Sau đó để làm rõ hơn về ý nghĩa của “cái ấy”, nhà thơ viết:
                                        Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
                  Vậy là, hơn một lần tác giả lại bộc lộ quan điểm: Cái ấy của em còn cao hơn, đáng giá hơn cả hàng bậc đế vương kia.                 
                  Sau đó miêu tả với mức độ rộng cao hơn:
                                         Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài. điện ngọc
                                         Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm...
                  Dùng hình tượng ví như "lâu đài, điện ngọc" ta cũng dễ hiểu. Cụ Nguyễn Du cũng đã chẳng từng ví của Kiều:
                                        Dày dày sẵn đúc một toà thiên nhiên
                  Còn về ý nghĩa tiến hoá vạn vật trong vũ trụ hay của thế giới nhân quần, khởi thuỷ và muôn năm cũng là ở  trong cái ấy mà ra cả. Sự sống và văn minh, tiến bộ thế giới... đều phải bắt đầu từ đấy!
                  Câu thơ: Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm/-  đã mang theo cả ý nghĩa thời đại và tính vũ trụ. Sang khổ thơ thứ ba:
                                         Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
                                         Mênh mông bầu trời, say đắm thế gian
                  Cái mà đã dấu trong chiếc váy của người thiếu nữ lại bao trùm lên cả hồn thời đại? Làm say đắm thế gian? Không phải chỉ bây giờ, mà từ xa xưa đến mai sau,  vẫn thế... Rồi tác giả chốt lại trong câu thơ kết đoạn:
                                        Có phải đó khúc quân hành nhân loại?
                                        Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh
                  Từ thuở thiên thai khi mà người đàn bà còn chưa biết mặc váy? Cái đó đã có rồi - Nó mãi mãi là một bích phẩm bất hủ nhất, của cả tạo hoá lẫn xã hội con người. Thơ đã mang màu sắc triết học, nghĩa kết vào nhau rất chặt chẽ.
                 Sang khổ thơ cuối cùng, tác giả tung ra một lời phán quyết:
                                       Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
                                       Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
                                       Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
                                       Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang...
                  Câu thơ kết đã khoá lại toàn bộ bài thơ - Chính nó mang theo một lời triết lý có ý nghĩa xã hội: Hàm ý về một phủ định nào đó? Xin phân tích đôi nét - Bước đầu tác giả lý giải về sự sống:
                                       Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
                  Nghĩa là từ cá nhân tới xã hội phải nhờ có "cái ấy" mới có thể tồn tại và phát triển, rồi tác giả giải nghĩa biện luận ấy:
                                      Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
                  Nói là phàm tục, cũng là phàm tục - Nếu nói "thiêng", thì cũng có ý nghĩa thiêng? Chẳng thế mà nhà thơ Nga M.Lermôntốp đã viết những câu thơ bất hủ về tình yêu với người đàn bà:
                                    Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng
                                    Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ.
                 Bởi vì:  Với ý nghĩa chân chính, lòng ham muốn cái đó... là đỉnh cao tột cùng trong sự thăng hoa của tình yêu con người! Cái hạnh phúc vô giá, niềm đam mê vô tận. Nó vừa tạo nên những sướng vui, đồng thời cũng là nguồn gốc của nỗi đau khổ. Nó mang đến ý nghĩa thánh thiện, đức nhân ái và bao dung. Nó chính là hạt nhân của tình lứa đôi. Cho nên Puskin đã nói một câu nổi tiếng, rằng: "Chỉ có tình yêu mới giết được thù oán" -  Ý nghĩa đều nằm trong câu thơ của Phạm Ngọc Thái: “Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất”.
                  Ở đây tác giả cũng chỉ nhấn mạnh về tình yêu gái trai nơi nhân gian, mà anh gọi là "bờ bãi con người".  Câu cuối cùng chốt lại cả bài thơ:
                                   Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang...
                  Đó là ngòi bộc phá nổ để bảo vệ cho toàn bộ ý tưởng, hình tượng và sự biện luận của bài - Nào là: "Váy thiếu nữ bay "...  mang cả hồn thời đại... sự sống nhân quần tiến hoá... mênh mông bầu trời... say đắm thế gian, v.v... Chỉ để bảo vệ một chủ thuyết: Ca ngợi cái kiệt tác mà tạo hoá đã sinh ra trên tấm thân người đàn bà!
                 Thì từ khi có vũ trụ cùng thế giới con người - Đến nay đã có cái gì được coi là cao hơn, vĩ đại hơn cái của đàn bà ấy đâu? Dù nhân loại có tiến triển đến hàng triệu năm nữa, nó vẫn vĩ đại nhất!
                  Cho nên một bài thơ hoàn hảo, có đầy đủ phẩm bích ca ngợi về cái kiệt tác của thượng đế ấy? Nó cũng xứng là một tuyệt phẩm hay một kiệt tác thi ca !...
                                                                                              NĐC.
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 01.12.2022 16:10:43 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
             
              Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
              Thay đổi trang: << < ..1112131415161718 | Trang 18 của 18 trang, bài viết từ 256 đến 261 trên tổng số 261 bài trong đề mục

              Chuyển nhanh đến:

              Thống kê hiện tại

              Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

              Chú Giải và Quyền Lợi

              • Bài Mới Đăng
              • Không Có Bài Mới
              • Bài Nổi Bật (có bài mới)
              • Bài Nổi Bật (không bài mới)
              • Khóa (có bài mới)
              • Khóa (không có bài mới)
              • Xem bài
              • Đăng bài mới
              • Trả lời bài
              • Đăng bình chọn
              • Bình Chọn
              • Đánh giá các bài
              • Có thể tự xóa bài
              • Có thể tự xóa chủ đề
              • Đánh giá bài viết

              2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9